Thu Hà diễn ngâm cảm động lắm,
tôi sẽ bình giảng kỹ lưỡng bài thơ này, tôi cảm dịch ra từ bài thơ “ Bài Thơ Đan Áo“ của
nàng T.T.Kh nào đó, nhưng tôi tin chắc là của Thâm Tâm. Thâm Tâm viết 6 khổ 24 câu, còn tôi cảm dịch
ra thành 8 khổ 32 câu và cố gắng viết cho thật vần để Thu Hà dễ ngâm. Phần thơ Thâm Tâm tôi miễn bình
giảng hay bình luận vì không có thời gian và cũng có nhã ý để dành phần cho các nhà bình thơ
Việt Nam. Tôi chỉ muốn từ cái tình của tôi hóa thân thành một người phụ nữ mà than thở về mối
tình duyên ngang trái đầy đau khổ và nước mắt. Cố gắng diễn giải thêm vài nét về tâm lý học.
Đan Áo Dở Dang
Cảm dịch thơ T.T.Kh
Đan áo là cái mốt ngày xưa của các cô gái tân thời
khi mà nền công nghiệp dệt chưa phát triển ở Việt Nam. Các cô gái dùng hai cái que móc sợi len vào nhau, tỉ
mỉ mà thành áo. Cánh đàn ông dẫn hãnh diện khi mặc áo len do vợ đan hay người yêu tặng. Tôi cũng
từng cảm hứng từ thơ Nguyễn Bính một bài thơ về chủ đề đan áo. Có lẽ cũng từ bài thơ đan
áo của Nguyễn Bính đã khơi nguồn cho Thâm Tâm làm thơ và gán cho nàng T.T.Kh? Còn chuyện đan áo dở
dang ám chỉ mối tình dở dang. Một kiểu chơi chữ lấy hình ảnh tượng trưng siêu thực để tả nội tâm.