Thứ Ba, 18 tháng 2, 2014

HIỆN TƯỢNG THƠ RỎM HOÀNG QUANG THUẬN PHẦN 15 VÀ 16



Hiện Tượng Hoàng Quang Thuận Phần 15





Trích: Cổng Trời

Cổng trời đá núi xếp chênh vênh
Đường hẻm quanh co bước gập ghềnh
Linh SƠN Yên TỬ bao ĐỜI đó
Chuà Đồng sừng sững giưã non xanh
Hoàng quang Thuận
Vẫn 3 lỗi. Vua Trần làm thơ quá kém, hay ông Thuận nghe không được rõ? Hiện tượng tâm linh nhập thần này khoa học giải thích ra sao? Ông là giáo sư tiến sĩ chữ to kia mà? Mấy anh chàng thi sĩ đồng bóng cùng cánh hẩu ăn lương Đảng ngất nghểu ở các toà báo công an, thanh niên, tiền phong, thời mới, thời cũ gì đó sẽ ngân nga cùng điệp khúc thần linh ngoại cảm ra sao?

Một bài thơ đọc như nước đổ đầu vịt, than ôi trôi tuột mất rồi vì thơ chán như cơm nguội. Tôi nói thật lòng đấy chứ không phải thấy ông tài ba lỗi lạc quá mà ghen ghét chê bai đâu đừng vội hiểu lầm nhé. Nếu ông quả thật tài ba có tâm hồn thi sĩ thật sự thì tôi xin ngưỡng mộ trân trọng ưu ái lắm như tôi đã từng ưu ái một số nữ thi sĩ trong mạng facebook này.

Vây cũng có thơ sau để góp dưa muối với thiên hạ cho vui.


Ai Qua Cửa Phật

Tạo hóa ông ơi! thật tuyệt vời
Đường lên Yên Tử vực chơi vơi
Cản ngay lũ qủy từ phương Bắc?
Đức Phật từ bi ở cổng trời...

Nắng mưa tầm tã nước non phai
Hành hương tìm Phật cõi trần ai
Đất lành cây cỏ chim cúc trái
Trằn trọc năm canh lệ vắn dài

Chuà Đồng hùng dũng với mây xanh
Khúc khỉu quanh co đá gập ghềnh
Trải bao năm tháng đời dâu biển
Ảo vọng xua tan tạo phúc lành

thơ làm khi đọc 4 câu thơ tự do nghêu ngao của Hoàng quang Thuận: Cổng Trời
18.8.2012 Lu Hà


Trích: Cưả Ngăn

Cưả ngăn hậu thế mãi lưu truyền
Cưả NGĂN trần TỤC với THẦN tiên
Am tháp mọc lên thành đất Phật
Mây NGỦ trong MÂY với CHUÀ chiền

Hoàng quang Thuận


Vua Trần càng ngày thơ phú càng kém đi, thơ Ngài mãi chẳng tiến bộ lên tí nào cả có những 6 lỗi kia. Nhưng mà sao lắm cửa ngăn thế. Cả bài vẻn vẹn tủn mủn 4 câu mà hai lần cửa ngăn. Có lẽ Vua Trần mắc bệnh nói dai, nói nhịu nên đọc nhầm vào tai ông Thuận chăng? Mây ngủ trong mây với chùa chiền? Câu này vật chất vô thần dâm dục quá, sao gọi là thơ thiền được? Mây có đủ màu xanh, đỏ, tím , vàng, đen, trắngv.v... giống như màu da cuả các dân tộc trên thế giới, Tất cả đều chung chạ ở nơi chùa chiền làm ô uế cả thánh điạ? Có thể Ngài cũng bị ảnh hưởng quá nặng bởi chủ nghiã Mác thế giới đại đồng đây?

Tôi cũng xin tạm có thơ sau:


Ngăn Sao Ma Quỷ

Phật tử hành hương vượt cửa ngăn
Thần tiên trần tục quá gian nan
Ai tu khéo được về Tây Trúc
Khổ ải băng qua nhập niết bàn

Am tháp thiên thu màu của Phật
Chim ca réo rắt bướm hoa cười
Ngân nga dòng suối cung đàn dạo
Rũ bỏ trần ai thoát mộng đời

Bên kia con dốc đất Yên Sơn
Rắn rết hùm beo cũng chẳng sờn
Ác độc sân si đừng bám chặt
Hồng trần rũ sạch tấm lòng son

Tĩnh lặng trầm tư để nhập thiền
Xoá tan cám dỗ nỗi ưu phiền
Độc tài ma qủy đâu còn chỗ
Sen nở hương bay khắp mọi miền.

thơ làm nhân đọc 4 câu tự do nghêu ngao của Hoàng quang Thuận: Cửa Ngăn
18.8.2012 Lu Hà


Trích: Kính Tặng Cô Chú Trần Đức Lương

Tùng già, đại cổ chốn Hoa Yên
Cô chú du vân chốn cõi thiền
Yên Tử non cao vời vợi gió
Xuân về mây lượng cảnh thần tiên.

Có phải người xưa lại viếng thăm
Trăm năm dời đổi lại xoay vần
Núi cao nước biếc Hoa Yên tử
Hoa đại trắng dài mỗi bước chân

Hoàng quang Thuận

Bài thơ này viết tặng ông chùm cộng sản niêm luật như vậy là được theo lối thơ mới. Bài thơ này chắc không phải do đức vua Trần làm rồi? Không lẽ nào vua Trần lại cung kính với vợ chồng ông Lương như vậy? Bài thơ này không phải nhập mộng nên khá hơn nhiều, ít sai niêm luật nhưng nó không phải là tứ tuyệt đâu nhé. Bởi vì các câu 3 và 4 không đối được với nhau. Nên được xếp vào thể thơ mới. Có phải người xưa lại viếng thăm? Vợ chồng ông Lương cộng sản chánh hiệu làm gì có chuyện tin vào luân hồi tiền kiếp, hay là sư cụ hay Phật tử được mà dám bảo người xưa?

Hoa sen trải theo 9 bước chân Phật, nhưng Hoa đại nào dám trắng dài theo bước chân vợ chồng ông Lương? Nghe nói ông là cán bộ cộng sản ngày xưa giết nhiều đồng bào miền Nam lắm? Cho nên có cố ý tâng bốc vợ chồng ông Lương gần được như Phật hay ông Hồ như Đức Thánh Trần ở đền vạn kiếp có quá đáng lắm không? Tôi đọc thơ và hiểu như vậy đó, vì căn cứ vào từng câu từng chữ của bài thơ mà hiểu ra tâm điạ của ông Thuận như Tố Hữu bốc thơm cho Stalin. Bài thơ này có thể là hay với ông vì ông hay ai đó làm hộ cũng nghĩ mãi mới làm ra được. Nhưng với tôi tầm thường vô vị quá.

Vậy cũng có thơ sau:

Cây Tùng Cổ Oán Than

Cây tùng cổ Hoa Yên nức nở
Kẻ vô thần bạo chúa đến thăm
Giang sơn lãnh thổ Việt Nam
Giặc Tàu buôn bán tối tăm lụi tàn

Lũ chúng nó việt gian quỷ đỏ
Hồ Chí Minh Bắc pó yêu tinh
Gây bao thảm cảnh dân sinh
Vành tang nấm mộ điêu linh giống nòi

Bởi nghiệp chướng tanh hôi xương máu
Triệu đồng bào đau khổ tang thương
Dân cày eo óc thê lương
Đói nghèo bệnh tật quê hương hãi hùng

Hoa đại trắng não nùng Yên Tử
Trần thất lương cùng vợ ghé thăm
Đỗ Mười đồng bọn gian dâm
Cắt rừng nhượng biển sóng gầm biển Đông

Hoàng quang Thuận cúc cung tận tụy
Mạng thông tin ma qủy nhẫn tâm
Văn nô bồi bút âm thầm
Cú diều miệng lưỡi mưu thâm mẹo lưà

thơ nhân đọc thơ Hoàng quang Thuận: Kính Tặng Cô Chú Trần Đức Lương
18.8.2012 Lu Hà 







Hiện Tượng Hoàng Quang Thuận Phần 16

Trích: Đêm Hồ Yên Tử
Cát vàng thoai thoải sóng lao xao
Cá TO phởn CHÍ nhảy LÊN cao
Le LE xanh BIẾC đuà TUNG cánh
Chim gù trên núi cảnh tiêu dao

Sơn thủy hữu tình động TIÊN đào
Lạc đường Lưu- Nguyễn đếm trời sao
Lòng hồ đầy ắp trăng đêm sáng
Vua TRẦN thưởng NGUYỆT, nhớ NĂM nào

Hoàng quang Thuận

Ối giời ôi! Những 10 lỗi sai bét nhè niêm luật mà dám trám vào mồm vua Trần nhập mộng?
Thôi miễn dài dài tốn công phân tích một bài thơ nhí nhố nhạt nhão vô bổ này. Một bài thơ nghêu ngao như cơm nguội lẫn lộn thập cẩm cá phởn chí, le đùa, Lưu Nguyễn rồi vua Trần nhét tất cả vào 2 khổ thơ chật hẹp như cái lỗ mũi. Hồ Yên Tử và Động tiên đào khác hẳn nhau. Tác gỉa chưa đủ tri thức phân biệt được cái hồ và cái động? Ngán nhất là: lạc đường Lưu Nguyễn đếm trời sao. Rồi từ Lưu Nguyễn hóa thân sang ngay vua Trần thưởng nguyệt nhớ năm nao? Ai nhớ năm nao? Bộ ông Thuận nhớ năm nao? Một bài thơ không biết tác gỉa muốn gì? Chắc là ông chỉ muốn chỉ mê một chữ đô. Chữ đô là dollar đó.

Tôi cũng xin có thơ sau:

Đêm Thanh Nguyệt Lặn

Yên Tử trăng thanh sóng nước trong
Toạ thiền sư cũng thấy mênh mông
Xôn xao cồn cát còn say mộng
Cá nhảy le te ánh nguyệt hồng

Chim gù vịt lội hồn thơ giục
Chấp bút tiên bồng dạ xốn xao
Khuân vàng bóng nguyệt xuân tình động
Tuổi đã cao rồi lặng ngắm sao

Lưu Thần Nguyễn Triệu ai mời đến
Tiên nữ lưng trời dễ ngẩn ngơ
Lão Tăng nay đã quy tam bảo
Nuối tiếc làm chi chuyện phấn đào

Sóng nước thênh thang về bến giác
Thuyền tình duyên nợ đã chôn vùi
Đài sen hiển lộng kià như gọi
Tây Trúc toà vàng lão mới vui.

thơ làm khi đọc 8 câu thơ tự do nghêu ngao lộn xộn của Hoàng quang Thuận: Đêm Hồ Yên Tử
18.8.2012 Lu Hà


Trích: Đỉnh Non Thiêng

Yên Sơn tô điểm đoá trà mi
Sú vẹt non cao thật dị kỳ
Ốc, CÒNG, sên NHỎ nằm TRONG đá
Quốc vương xa lánh cõi trần bi

Bậc đá làm thang giỏi thợ trời
Đá hình cá sấu nằm chơi vơi
Cá voi, ếch ộp, thờn bơn dẹt
Biển cả - đại dương giưã lưng trời

Có lẽ ngày xưa thuở HỒNG hoang
Yên Sơn bể biếc cuả kim hoàng
Trải bao biến điạ sông thành núi
Đỉnh YÊN nay THÀNH một bảo tàng.

Hoàng quang Thuận

Cũng vẫn sai bét nhè niêm luật, ông phạm lắm lỗi quá Thuận ơi! Thương cho vua Trần vô cùng trót nhập mộng nhầm người?
Quốc Vương nào xa lánh cõi trần bi? Ngài đi tu để định nước an dân. Khi quân Nguyên tràn sang Ngài cũng bầy binh bố trận làm chủ soái. Vườn thuốc của Ngài còn chưã bệnh cho cả triều đình và bình dân bá tánh. Ông Thuận chỉ được cái tuyên truyền bậy.

Yên Sơn bể biếc cuả kim hoàng? Bậy kim hoàng nào? Có thể chân núi Yên Sơn ngày xưa là đại dương sau nhiều biến đổi phù sa bồi đắp mà cửa biển dài ra đến tận Hải Phòng, Hải Dương v. v...
Dùng từ kim hoàng thức là hoàng kim chứ gì? Viết như vậy là tối nghĩa vì ép vần trên hoang thì dưới phải là hoàng? Đầu óc ông bí đặc rì rì không thông thoáng để làm thơ như người bình thường mà vẫn cố gân cổ sổ ra thơ, bố ai mà ngửi được.

Đỉnh Yên nay thành một bảo tàng vô lý. Chỉ có chân núi yên tử may ra còn đào thấy những xương cá cổ, ốc, còng, sò v. v... hay những cổ thạch chứ ở trên đỉnh núi là thiếu lôgich.

Tôi cũng có thơ sau:


Thiền Tu Đạo Pháp

Khúc khích bên song tiếng hoạ mi
Hỏi sao sư cụ ngủ li bì?
Đêm qua lão nạp sôi kinh sử
Việc nước mà sao vẫn bộn bề?

Ai bảo đi tu là nghỉ ngơi
Triều đình đã có cháu con coi
Giặc Nguyên xâm lấn sang bờ cõi
Để lão đêm qua mệt rã rời

Yên Sơn phong cảnh xem kỳ bí
Đá xếp nhấp nhô tới cổng trời
Đại dương xương cá còn để lại
Biển cả mênh mông cũng một thời

Ra thế ai hay cuộc bể dâu
Dầm mưa dãi nắng ướt khăn đầu
Sỏi đá sắc màu thiên cổ sự
Thiền tu tinh tấn sẽ thâm sâu.

thơ làm nhân đọc thơ tự do nghêu ngao vô nghĩa của Hoàng quang Thuận: Đỉnh Non Thiêng
18.8.2012 Lu Hà





Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét