Thứ Ba, 18 tháng 2, 2014

THƠ TÌNH CHÙM 11 VÀ 12



Thơ Tình Chùm 11 





Chiều Buông Buông Phúc Xá

Tôi lại ngồi làm thơ
Tặng người em gái xưa
Ven bờ đê Phúc Xá
Cuả một thời xa xưa ......

Giòng sông cứ chảy hoài
Như bao nhiêu kiếp đời
Ngậm ngùi theo ra biển
Ánh hoàng hôn buông trôi


Thuở tôi đến bên em
Sấp sỉ mười tám xuân
Mà em chẳng chiụ hiểu
Nỗi lòng người chinh nhân

Tôi phải biết làm sao
Khi em còn ngây thơ
Hay lòng em trống rỗng
Bóng hình tan khói mơ

Thương con tằm ươm tơ
Miệt mài ăn lá dâu
Âm thầm mong thành kén
Cho cuộc tình bơ vơ

Mẹ cha đã hưá hẹn
Sao ta chẳng nghe lời
Cõi dương trần đen bạc
Nơi suối vàng âm u….

31.1. 2009 Lu Hà



Giấc Mộng Đêm Qua

Xưa anh đến tìm em
Chân thành như sông núi
Mặn mà như thủy tiên
Cháy bừng như nắng hạ

Đêm qua lại nằm mơ
Thấy một người con gái
Bên bờ sông hoang vu
Đi tìm bông hoa dại

Anh đã nhận ra em
Đôi chân như níu lại
Mắt ngước nhìn xa xăm
Sững sờ không tiếng gọi

Bóng hình em bay xa
Trong màn đêm âm u
Anh giật mình thức giấc
Thì ra là chiêm bao….

Tình yêu người bao la
Biến anh thành mộng mị
Thương em gái ngày xưa
Cuả một thời dĩ vãng

Anh yêu em chân thành
Nhưng em đâu có hiểu
Mênh mông lòng biển xanh
Ngây thơ ra nông cạn

Anh ngậm ngùi ra đi
Khi lòng em hờ hững
Hay em nhầm với ai ?
Kiên trì theo tán tỉnh?...

Hỡi em gái cuả tôi
Anh đâu còn xa xôi
Mà như người thiên hạ
Cho đêm dài mưa rơi!

Một nỗi buồn vu vơ
Bơ phờ tan giấc mơ
Ngậm ngùi trong tủi hận
Như bao nhiêu muà thu…

31.1.2009 Lu Hà




Gió Đông


Thoang thoảng chiều nay ngọn gió đông
Gọi miền dĩ vãng cõi hư không
Thì thào mang nỗi buồn man mát
Những nhớ những thương những chạnh lòng

Anh vẫn sầu tư nhớ đến em
Luân hồi quả kiếp mối nhân duyên
Lang thang gom gió tình muôn ngả
Rồi lại nguồn cơn khóc tủi hờn…

Đã biết đời ta mộng chẳng thành
Ngây thơ con gái tuổi vàng anh
Thương em thôi cũng đành im lặng
Hãy để thời gian giải nghiã tình

Còn nhớ không em thuở dạt dào
Mênh mông biển ái rộng bao la
Thuyền tình thăm ván dò nơi bến
Anh phải ra đi luống nghẹn ngào

Ai biết chiều Đông gió hững hờ
Nưả trong hiện tại nưả trong mơ
Bâng khuâng ướm hỏi mà chưa dám
Gió cuốn đời anh thật chẳng ngờ…

Năm tháng qua rồi vỡ mộng mơ
Hoàng hôn gió lạnh buổi xa đưa
Hoa đào hé nở tình xuân thắm
Lại chẳng bên nhau những sớm chiều

Ngao ngán cho ai trận gió Đông
Dày vò tan tác cánh hoa thương
Nỗi lòng lữ khách chiều hoang tím
Biền biệt thương ai má ửng hồng

Mỗi ngọn Đông tàn gợi nhớ nhung
Duyên thầm lỡ mất có buồn không
Có còn hy vọng trời xuân thắm
Thiếu phụ bâng khuâng khóc đoạn trường...

20.2.2009 Lu Hà




Bướm Lạc Hồn Xa
tặng H

Vẫn nhớ vẫn thương vẫn ngọt ngào
Tình hoa ở lại giưã chiêm bao
Qua bao năm tháng hoài hương sắc
Hỏi lại thời xuân nhỡ má đào đào

Cứ tưởng lâu rồi hoa thắm phai
Tình xưa chưa tỏ buổi hàn vi
Trái muà phấn rụng theo làn gió
Lá héo cành khô quả bói rồi

Duyên phận lỡ làng ai có hay
Gọi từ muôn kiếp thuở xa xôi
Ngây thơ ra nỗi nên nông cạn
Thoang thoảng hồn đau lạc nẻo đời

Tôi vẫn yêu em vẫn ngậm ngùi
Nén từng giọt lệ dấu trần ai
Bâng khuâng tư lự tôi thầm hỏi
Có phải vì tôi chót lỡ lời…

Đâu dám đem lòng oán trách em
Hững hờ chỉ thắm rối tuổi hoa niên
Giận ai không chiụ xoay làn gió
Bướm lạc hồn xa mộng ảo huyền…

Không lẽ lòng tôi khó hiểu sao?
Tình yêu đắm đuối thuở trăng mơ
Nên em chẳng kịp bay theo với
Trên thượng tầng cao mối tủi sầu…

17.4.2009 Lu Hà




Tha Lỗi Cho Anh

Mỗi lần anh đến chơi
Mẹ lại gọi em về
Nhưng em còn bé lắm
Bao muà hoa phượng rơi

Khi anh đã lên mười
Thì em mới lên hai
Mà chưa từng được bế
Em gái nhỏ đi chơi

Cha em và cha anh
Là những người chiến binh
Chia bùi cùng sẻ ngọt
Những năm dài chiến chinh

Các cụ đã hẹn nhau
Em sẽ là con dâu
Và anh là con rể
Cho hai nhà thông gia

Trước giờ phút chia ly
Nước mắt cứ chảy hoài
Nắm tay người đồng đội
Hy vọng vào tương lai...

Khi anh đã đi xa
Nhớ em anh gửi quà
Nhưng tình anh lơ lửng
Như con bướm cành hoa

Em đem lòng yêu anh
Một tình yêu tâm linh
Thiết tha em thổ lộ
Trang giấy hồng xinh xinh

Anh khấp khởi mừng thầm
Mấy năm chờ vấn vương
Rồi khi anh trở lại
Tấm lòng thành thương thương

Biết em sầu tương tư
Nhưng anh biết làm sao
Anh chưa hề hưá hẹn
Cánh chim trời bao la…

Không muốn làm em gái
Chỉ muốn làm vợ anh
Biết làm sao cho được
Cho tâm tình điêu linh

Bữa ăn thành mất ngon
Hội ngộ thành thê lương
Khi lòng anh trống rỗng
Bóng hình tan khói hương

Nghẹn ngào khi nhớ lại
Mỗi lần anh đến chơi
Tuổi thiếu niên xao xuyến
Em gái thời xa xôi...

Biết rằng em khổ đau
Tuổi thơ ấu xa xưa
Khi em còn bé lắm
Anh thầm nhớ trộm yêu

Khi em đã lớn lên
Và anh thành chinh nhân
Tâm tình anh thay đổi
Còn đâu là thiếu niên...

Hãy tha lỗi cho anh
Con chim hận trời xanh
Người cha nơi chín suối
Thương kiếp đời phù du...

2008 Lu Hà



Nỗi Lòng Nàng Chiêu Quân

Hắc thủy mênh mông chở nỗi sầu
Ngọn đèn tê tái suốt canh thâu
Sông ơi có chảy về quê mẹ
Mang hạt châu sa kẻ cống Hồ

Trọn kiếp hồng nhan tuỉ má đào
Căm tên hoạ sĩ nỡ sai ngoa
Mặt hoa da phấn bôi ra mực
Trích lệ khoé ruồi số sát phu....

Xé mảnh luạ đào cắn máu thơ
Đôi dòng trăng trối gửi ngàn thu
Nhạn kia đem cánh hoa tiên ấy
Trở lại thành đô dâng Hán Vua

Chiếc bách lênh đênh nặng oán hờn
Quan san Hồ-Hán gió mưa tuôn
Quặn lòng thiếu nữ trôi dòng lệ
Một chút hồn trinh trả thế trần

Văng vẳng đàn khuya dưới bóng trăng
Nhặt khoan vần vũ kéo năm cung
Chim kêu cá lội buồn ngơ ngẩn
Thương kẻ xa hương một nỗi lòng

Nhớ buổi tiễn đưa vua đích thân
Dắt tay bịn rịn giữa quân thần
Ví cho sơ ý gây ra cảnh
Nàng đã đi rồi lệ chưá chan

Nhỡ bước sa cơ ván đóng thuyền
Cạn dòng lá thắm mối tơ duyên
Truyện xưa nhắc lại đầy ai oán
Một trái tim đau tới cửu tuyền....

Kẻ ấy gian thông với giặc Hồ
Vẽ tranh bán chuá hại đời hoa
Vì ai mắc bẫy Mao Diên Thọ
Nên nguyện sông này rửa nhuốc nhơ

Năm tháng trải qua bao nắng mưa
Thương người con gái thác năm xưa
Người qua kẻ lại nhìn thương bến
Văng vẳng đàn nghe một điệu sầu

Đã mấy ngàn thu đoạn thế trần
Xót người thục nữ thắm môi son
Trăng sao soi tỏ cùng sông nuí
Lữ khách trên thuyền nhớ cố nhân

 2008 Lu Hà 






Thơ Tình Chùm 12

Anh Lại Trở Về

Anh đã dong buồn ra biển khơi
Lênh đênh lục bát rỡn đuà chơi
Thuyền anh vướng buị nơi trần thế
Chẳng chiụ buông tha để nhẹ đời

Anh lại về đây với vấn vương
Lời thơ ý đẹp mộng tình thương
Giang hồ bể ái còn bi lụy
Như nước sông thương chẳng cạn giòng

Anh lại về đây với bốn câu
Mặn mà bảy chữ với tình ca
Thời gian sao chẳng vùi trong cát
Hoa vẫn xanh tươi đoá mộng đầu

Anh chẳng quên đâu đôi mắt em
Nhìn xa thăm thẳm ánh trăng đêm
Mang theo trong cõi đời bươn trải
Mà chẳng phai đi nhẹ nỗi niềm

Biết đấy nhớ em là khổ đấy
Dày vò tâm não tháng ngày trôi
Thương cho mơ mộng hồn thi sỹ
Trời đã sinh ra để đoạ đày

Anh cố quên đi mà chẳng được
Tuổi đời có phải trẻ gì đâu
Vợ anh yêu dấu tình trong trắng
Anh nhớ em hoài đắm biển sâu

Anh đã sinh ra giữa cuộc đời
Để mà thơ thẩn chẳng như ai
Người ta say đắm mơ giàu có
Anh chỉ mơ say có một người

Thôi nhé qua đi một kiếp này
Muà sau em nhớ chớ quên ai
Tốn bao công sức cho người ấy
Viết maĩ lời thơ để tặng người!

17.03.2008 Lu Hà


Em Vẫn Như Xưa

Em vẫn sinh tươi như thuở nào
Thời gian chẳng luị cánh hoa đào
Lao xao tâm thức hồn thơ gọi
Sống lại tình anh bao xót xa…

Anh vẫn mang lòng yêu dấu em
Chúc em tươi trẻ mãi hồn nhiên
Tình anh chẳng được như mong muốn
Nhớ hẹn hồn thơ mơ bướm tiên

Kiếp sau anh hoá thành con bướm
Bên đoá phong lan của thế trần
Dù cho nhân thế đời đen bạc
Như mạch nước ngầm vẫn chảy tuôn

Anh vẫn thường ngày bên vợ con
Vẫn thương vẫn giận vẫn vui buồn
Mà hồn anh vẫn luôn tâm tưởng
Nhớ cánh hương lan chẳng lụi tàn

Em đã cho anh một giấc mơ
Như ai nằm mộng gốc cây xưa
Vu Phần đi hẳn còn lưu lại
Nhớ quận Nam Kha lệ ưá sầu…

Chiều nay gió bấc đông về sớm
Cửa sổ cài then cứ đập hoài
Tiếng ai réo rắt cung đàn cũ
Nhớ lại chiều mưa giọt vắn dài

Cứ tưởng chôn vùi vào quyên lãng
Tương tư món nợ sẽ mau tàn
Nào ngờ năm tháng gieo thêm hạt
Giọt nước tình yêu cứ thấm dần

Ba chục năm rồi đi những đâu?
Có còn nhớ lại một chiều thu
Sao anh vội vã trong mưa gió
Lầm lũi ra đi kịp chuyến tàu?...

Em vẫn là em chẳng khác xưa
Thời gian tô điểm nét xuân hoa
Lời ăn tiếng nói thêm già dặn
Anh vẫn tôn thờ hẹn kiếp sau

Tuy chẳng ái ân như vợ chồng
Nhưng lòng anh vẫn nhớ yêu thương
Vẫn cầu vẫn chúc em hạnh phúc
Cho trọn một đời bao vấn vương

Tâm thức em là vợ của anh
Mẫu người thục nữ cuả tâm linh
Đẹp sao cho kiếp này tri ngộ
Trời chẳng cho ta chọn ý tình…

2008 Lu Hà


Sưả Lại Một Vần

Đã mấy tháng rồi tạm lãng quên
Đường trần mê mải với thiên nhiên
Phong sương tuế nguyệt du lòng khách
Chợt nhớ hôm qua ánh mắt huyền

Anh viết lời ca mộng chưá chan
Bài thơ lục bát thoáng chiều hôm
Mây xa lãng đãng hồn du tử
Nhớ lại hoàng hôn bóng xế tàn

Anh vẫn tương tư một nỗi buồn
Tưởng rằng năm tháng sẽ vùi chôn
Bao nhiêu thi phú cho khuây khoả
Thế sự xoay vần ôi thế nhân

Sáng nay tư lự nỗi niềm cơn
Sực nhớ bài thơ viết lặp vần
Lục bát tặng em mà đãng trí
Hai câu trên dưới cũng vần lăm

Lục bát là thơ anh rất yêu
Tố Như thơ thẩn áng mây chiều
Vạn câu gắn bó hồn xao xuyến
Để lại ngàn thu đẹp dáng Kiều

Anh sẽ vì em sửa lại vần
Để thần vệ nữ ở tâm can
Tìm trong tri thức và tư tưởng
Có biết rằng ta ở cõi trần?

Vẫn biết đời ta chẳng được vần
Trời xanh quen thói đánh hồng nhan
Sinh ra chỉ để vương và vấn
Quân tử thuyền quyên nợ thế trần

Anh phải làm thơ có thế thôi
Sinh ra phải chiụ cảnh lưu ly
Như là duyên phận trời cho vậy
Biết chạy đi đâu khỏi chốn này?

Anh chữa lại câu sửa lại lời
Cho buồn vương vấn chóng phôi phai
Cho thơ tròn trịa không ân hận
Muối mặn gừng cay thế mãi thôi!

14.7.2008 Lu Hà


Thương Em

Đầu óc vẩn vơ vẫn nghĩ gì
Quanh đi quẩn lại vẫn em thôi
Nỗi niềm suy tưởng như tia chớp
Sét đánh tiếng lòng mưa bão rơi!

Bão lòng chồng chất đã nhiều năm
Giờ nổi điên cuồng gió chẳng ngăn
Cơn bão yêu thương đầy giận dữ
Thương em bạc mệnh cái hồng nhan

Nguời tốt mà sao chiụ thiệt thòi
Vì em nhẹ dạ dễ tin người
Giá em bình tĩnh đừng nôn nóng
Thì để đời đâu đến nỗi này

Chẳng bảo vệ em lỗi tại anh
Nữ thần vệ nữ của trời xanh
Nửa đêm ngước mắt hồn thơ thẩn
Như thấy bóng em toả mộng lành

Thôi nhé duyên tình lụy thế nhân
Bao nhiêu độc ác thói hung tàn
Xé nhành dương liễu vì thèm khát
Muốn trọn đời hoa cả xác hồn...

Pháp luật kỷ cương trò xảo trá
Vì em chót ký vạ vào thân
Ngàn năm lễ giáo còn lên mặt
Xéo nát đời hoa rụng uá tàn

Anh hiểu hết rồi cũng tức thay
Làm thân bồ liễu có ai hay
Buá dìu thiên hạ còn xuyên tạc
Sao khổ em tôi đến thế này?...

Thôi nhé nghe anh chỉ một lần
Bình tâm mọi sự với chồng con
Chuyện xưa dĩ vãng vùi trong cát
Bản chất con người vốn hiểm gian.

2008 Lu Hà


Nợ Trần Ai

Trong cái đầu bốc lửa
Ngùn ngụt những lời thơ
Trào ra từ cân não
Gào lên tình bao la

Tình yêu trốn ở đâu
Vướng trời mây phương xa
Mang nợ nần số kiếp
Bao giờ trả lại ta?

Trong cõi thường hư vô
Tình yêu là mộng mơ
Sáng tối qua cửa sổ
Ánh bình minh hôm qua

Vì anh tìm gặp em
Trong ngàn triệu con tim
Như vạn lần giọt nước
Hoá thành mây im lìm

Chờ nhau bên sông hà
Như vào cõi tiên sa
Bóng em ngồi dệt vải
Ngưu Lang chàng ngẩn ngơ

Chức Nữ còn giận hờn
Buổi chiều xa u buồn
Chàng đi và đi mãi
Mưa ngâu sầm sập tuôn

Sao cuộc đời bi thương
Kiện ông trời bất công
Không thuơng người thục nữ
Gây bao nỗi đoạn trường

2008 Lu Hà





Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét