Thứ Ba, 18 tháng 2, 2014

THƠ TÌNH CHÙM 13 VÀ 14



Thơ Tình Chùm 13 

   



Anh Vẫn Chờ Em

Anh vẫn chờ em nỗi thiết tha
Vẫn mong vẫn ngóng đợi từng giờ
Mà sao em vẫn còn e lệ
Như đoá trà mi thẹn cuối muà

Cũng chẳng sao đâu em khỏi lo
Cung đàn giản dị gió sương mơ
Dang tay nghe đón lòng ta gọi
Năm tháng xa xôi chẳng xoá mờ


Anh vẫn ngồi đây dạ vẩn vơ
Thương chàng cát sĩ thuở xa xưa
Chiều buông Phúc Xá hồn cô lẻ
Thơ thẩn bâng khuâng mộng ngẩn sầu

Anh vẫn ngồi đây bao thiết tha
Mong thời gian đến tiếng hoa xưa
Mắt huyền yểu điệu vương cành liễu
Tiếng vọng hồn xưa lỡ chuyến đò…

Anh vẫn ngồi đây đan tấm buồn
Mảnh tình dang dở vẫn chưa tan
Yêu em chẳng được như tâm nguyện
Tủi hận ra đi lạc nẻo trần

Anh vẫn ngồi đây nợ gánh tình
Tình huynh nghiã đệ hỏi trời xanh
Nhớ ai chiu chắt từ tấm bé
Giã từ biền biệt lệ vòng quanh...

Anh vẫn ngồi đây để chờ em
Thương em gái nhỏ nụ tầm xuân
Tình huynh nghiã muội bao vương vấn
Năm tháng qua đi lệ ưá tràn

24.1. 2009 Lu Hà


Đoá Hoa Xưa

Anh vẫn nhớ em lỡ chuyến đò
Bàng hoàng như thể giấc chiêm bao
Tiếng ai như thể người xa gọi
Vang vọng một thời mong ước xưa

Em vẫn xinh tươi dáng trẻ trung
Tiếng vui roi rói nét duyên nồng
Bao giờ ô thước xây cầu nhỉ
Qua giải ngân hà anh bước sang

Anh đã làm cơm để gọi cha
Phiêu diêu hồn phách chốn bao la
Thương cho nòi giống loài đa cảm
Cánh bèo tan hợp kiếp phù du

Trước lúc giao thưà em gọi anh
Mừng nhau xuân mới được an lành
Bồi hồi quên cả lời thăm thú
Chỉ muốn hỏi rằng vẫn nhớ anh?...

Anh có nhớ em suốt cả ngày
Trông vầng mây trắng lượn lờ bay
Mây ơi nhắn nhủ về Hà Nội
Thơ thẩn chiều nay vẫn một người…

Em vẫn như xưa một buổi chiều
Vẫn thương vẫn nhớ nét yêu kiều
Mong sao trở lại muà hoa phượng
Tâm sự cùng anh cho thoả thuê…

Đã mấy thu rồi một thoáng qua
Đời người như thể giấc Nam Kha
Vu Phần tỉnh giấc còn lưu luyến
Em gái trong mơ đoá mộng đầu

Anh lại về đây với tuổi thơ
Bao nhiêu đắm đuối buổi hoa mơ
Tìm nhau êm ái thời thơ ấu
Năm tháng trôi đi chẳng xoá mờ

26.1.2009 Lu Hà


Hận Trùng Dương

Nưả đời biền biệt cách xa nhau
Uất hận trùng dương sóng ngẹn ngào
Mong nhớ thương yêu chìm biển cả
Bọt bèo trôi nổi kiếp phù du

Đợi đến muà sau thì quá lâu
Trần gian mù mịt biết tìm đâu
Chân trời góc bể bao ghềnh thác
Tha thẩn hồn ơi ở chốn nào?...

Em ơi, sao lại nỡ thờ ơ
Chẳng biết lòng nhau có mặn mà
Năm tháng trôi đi mà chẳng biết
Để tình theo gió lạc trời xa…

Nay ở phương trời mộng ái ân
Ngóng trông mây tím bóng hoàng hôn
Bâng khuâng day dứt chiều thu ấy
Để lại cho nhau những tủi hờn..

Em đã yêu thương đến một người
Tình anh thoang thoảng gió mây trôi
Hững hờ xét nét từng câu ý
Cho đoá hoa lòng tan nát rơi…

Em ơi, sao lại quá ngây thơ
Chẳng giữ tình anh chẳng hẹn chờ
Sóng vỗ buồn trôi ra biển cả
Lênh đênh bốn bể với tình xa

Dạn gió phong sương đã hiểu rồi
Lòng còn thổn thức nhớ nhau hoài
Thương em ngắn ngủi đời con gái
Một trái cầu gieo nưả cuộc đời….

17.2.2009 Lu Hà


Mộng Vu Thần

Giấc mộng Vu Thần sương khói tan
Ngẩn ngơ lưu luyến thuở tìm xuân
Bao nhiêu thương nhớ còn chi nưã
Gió núi trăng ngàn với thế nhân….

Rằng có rằng không khó nói sao
Ngại ngùng ai bảo giấc chiêm bao
Xót xa năm tháng hoài hương sắc
Lỡ để cho nhau những tủi sầu

Khắc khoải tìm ai như Đỗ Quyên
Thương hồn Thục Đế khóc đòi xuân
Giá như sống lại thời xưa ấy
Ai sẽ yêu ai gấp vạn lần?...

Lần cuối chia tay tôi đến thăm
Căn nhà mái nhỏ bóng hoàng hôn
Lối mòn Phúc Xá chân xào xạc
Hoa tiễn tôi đi cõi mộng hồn

Những gió xuân đi nắng lại về
Lòng tôi nao nức nhớ miền quê
Thương em gái nhỏ chưa đầy búi
Mái tóc ngang vai chẳng hẹn thề

Chẳng biết tình xuân có vấn vương
Hồn nhiên mái tóc xoã ngang lưng
Xinh tươi gieo trái cầu băng giá
Ai rắc cho tôi muối mặn lòng

Tôi sẽ đi xa chẳng hẹn ngày
Tình tôi u uất nỗi sầu cay
Em đâu thấu hiểu lòng say đắng
Lụy để cho nhau đến thế này

Tôi biết gửi ai mấy chục năm
Cho người em gái ở xa xăm
Phương xa nhắn nhủ niềm thương nhớ
Giấc mộng Vu Thần băng giá tan?...

7.4. 2009 Lu Hà



Sầu Tương Tư

Thơ thẩn làm sao khổ thế này
Tương tư sầu muộn xuốt đêm ngày
Tuổi đời tớ có đâu còn trẻ
Vẫn nhớ vẫn thương vẫn thở dài…

Em vẫn lặng yên chẳng nói gì?
Hay còn kiên nhẫn thử lòng ai
Duyên tơ gỡ rối tình thêm nặng
Thổn thức năm canh nỗi ngậm ngùi

Chẳng biết tình ai độ thuở nào
Yêu thương tha thiết sóng xô bờ
Bởi vì năm tháng xa mờ ảo
Cách trở ngăn sông dặm biển sầu...

Hay vẫn chẳng tin lại có ngày?
Phù vân tan hợp kiếp bèo trôi
Mây xa nhắn hỏi lòng thương nhớ
Món nợ duyên xưa chiụ lỡ làng...

Sầu khổ tương tư ôi thế nhân
Trần gian bạc bẽo kiếp hồng nhan
Anh đi đón gió tình thiên hạ
Em ở lại nhà phận phấn son

Món nợ tương tư khổ nhỡ nhàng
Hỏi người thục nữ có buồn không?
Xưa kia chớm hé tình thơ dại
Mà để ai đi pháo nhuộm đường…

Anh viết  tặng em để giải buồn
Bâng khuâng lữ khách buổi hoàng hôn
Chiều nay lạnh lắm thương và nhớ
Ngao ngán mà trông tuyết mấy hòn…

13 .2.2009  Lu Hà




Trái Tim Trương Chi

Đã nưả đời người bao vấn vương
Em tôi biền biệt những chiều đông
Lao xao gió thổi đìu hiu quạnh
Lữ khách buồn trông ngao ngán lòng

Năm tháng qua đi khắc khoải buồn
Trương Chi sầu tuỉ nỗi nguồn cơn
Tương tư băng giá tình đông lạnh
Theo xuống tuyền đài chẳng chịu tan

Nghĩ lại thời xuân em gọi tôi
Gợi muà phượng vĩ đoá xinh tươi
Xót xa nếm trải bao mong đợi
Tôi khóc thương em nưả cuộc đời….

Em ở quê nhà có thấu chăng
Sầu tư đeo đẳng mãi trong lòng
Sao em lỡ để giòng lá thắm
Sóng nước chôn vùi giưã đại dương ?...

Người ở phương trời vương vấn hoa
Phù du chưa trọn kiếp phôi pha
Muà thu lá rụng ôi tàn uá
Thoang thoảng hồn xưa mưa trắng ngâu

Anh đã yêu em chẳng nói lên
Thương con đò vắng bóng chàng đen
Trương Chi nặng gánh tình muôn thuở
Môt trái mang theo xuống cửu tuyền

19 .2. 2009 Lu Hà 






Thơ Tình Chùm 14

Cái Hôn

Ra thế cái hôn quý thế ư?
Mà người quân tử vẫn sầu tư
Băn khoăn cho đến già đời nửa
Chỉ để nói rằng anh vẫn yêu

Yêu em mà laị chẳng nên hôn
Mắc nợ cho nhau chỉ một lần
Em biết em thương mà phaỉ chịu
Cõi trời lồng lộng gió quan san

Khổ ải trùng dương vượt biển khơi
Tìm người trong mộng buị hồng bay
Chen chân theo bước giòng người chạy
Nháo nhác tìm người em đã say

Cái hôn rạo rực buốt lòng ai
Mà chẳng chạm môi để lạnh đời
Nuối tiếc u hoài ba thập kỷ
Bây giờ lên tiếng gọi người ơi!

Người ở phương trời mây tím bay
Tím lòng nhớ lại mới buồn thay
Thì ra như thế là yêu đấy
Mất một cái hôn trói cả đời...

Cái hôn cũng có vạn lần hôn
Da diết yêu thương mộng vẳng hồn
Cũng có cái hôn hờ hững đấy
Như người trong tiệc cưới tân hôn

Thế đấy cái hôn chiếu lệ thường
Hôn ai giá lạnh cả muà đông
Nóng lòng em nhớ về phương ấy
Người ấy buồn không có lạnh lòng?

Người ấy đi xa vẫn nhớ về
Chiều chiều mây tím ở miền quê
Phong lan đang được muà hoa nở
Nâng cánh hoa rơi lệ ưá nhoè

Người ấy yêu sao mà khổ thế
Nửa già thế kỷ vẫn còn mơ
Mơ ai trong cõi đời đen bạc
Gặp để cho nhau mộng ngẩn sầu

Người ấy chậm đi một sát na
Để em lỡ bước một đời hoa
Chần chừ anh để em nhầm bước
Giận giữ qua sông phải lụy đò

Mới biết cái hôn quý lắm sao
Mà người quân tử vẫn tôn thờ
Yêu nhau như thế là bi lụy
Suốt cả đời ai khổ đợi chờ…!

16.2.08  Lu Hà



Cõi mộng trường
 
Nửa đêm bừng tỉnh giấc mơ
Chong đèn ngồi dậy làm thơ nhớ nàng
Thì ra tôi vẫn yêu nàng
Nỗi buồn day dứt ngỡ ngàng ngẩn ngơ
Đường trần lạc cõi mù sa
Chinh nhân dạm thẳm phương xa tím trời
Ai xui lại gặp trên đời
Bầm gan tím ruột buồn trôi hao gày
Năm dài tháng rộng khôn cùng
Hình em nhức nhối theo giòng thời gian
Em tôi phúc hậu duyên thầm
Trời xe chỉ thắm môi son má hồng
Bàng hoàng mưa ướt cõi lòng
Tái tê giá lạnh đoạn trường triền miên
Trời ơi! Em vẫn là em
Xinh tươi yểu điệu hồn nhiên thuở nào
Giang hồ gặp buổi lao đao
Giưã đường đâu dám má đào xe duyên
Trách cho nguyệt lão sang tên
Sổ trời quên dấu là em vơí mình
Thiên đình khung cưỉ tàn canh
Đường tơ chưả kịp mộng tình trao anh
Em tôi rối chỉ tơ  mành
Dệt nhầm một tấm mộng tình cho ai?
Trời ơi! Gian dối là trời
Thuyền anh thăm ván, cho người đâu đâu...
Em tôi sửa lại mái đầu
Thắt lưng hai họ dầu dầu qua sông
Một bầy cá sấu giưã giòng
Nhăm nhe vật sóng bụi hồng trầm luân
Si mê đệ nhất phu nhân
Trái duyên cưỡng ép vàng son má đào
Ngây thơ lỡ bước sa cơ
Trái tim lầm lỡ lạc vào dầu sôi
Hận thù nấu chín em tôi
Thảm thương khóc thét kêu trời còn xa
Trời già ngụ trốn mây xa
Cửa quan chót ký oan gia nỗi gì ?
Trần ai cay nghiệt bao đời
Hồng nhan bi lụy lạ gì thuyền quyên
Trời già quen thói đánh ghen
Để em phải chiụ bao phen héo tàn
Hận lòng nhớ bóng tùng quân
Đắn đo quyết chí muôn phần lao đao
Đường trường khắp ngả ta bà
Đùng đùng trống nổi màu cờ đổi sang
Đông Âu nổi trận cuồng phong
Mở toang biên giới theo giòng lộ sinh
Em tôi mái tóc còn xanh
Phen này cũng quyết liều mình xem sao?
Gái ngoan xông chốn ba đào
Vì anh khổ lụy tình nào có hay
Xếp hàng như kẻ ăn mày
Chờ tờ cư trú vận may xứ người
Anh ơi! Anh trốn đâu rồi
Ái tình vẫy gọi nào ai tỏ tường
Trời tây nhuộm áng mây hồng
Nhìn về cố quốc đỏ lòng xót xa
Ròng ròng đôi ngả tơ vò
Duyên tình chẳng hẹn con đò bi thương
Nào ngờ lại gặp anh hùng
Tấn tần em đã ngã lòng phu thê
Mừng em chín nẻo sơn khê
Cuối cùng em đã đi về chốn nơi
An tâm anh đã yên rồi
Aí tình là cõi mộng đời em ơi!

 15.2.08   Lu Hà



 Hắn Chẳng Giống Ai
             
Say mãi mà sao cứ thế này
Người xa trong mộng vấn vương thay
Cả ngày thơ thẩn làm sao ấy
Lẩm bẩm cho ai ngớ ngẩn cười

Có phaỉ trẻ trung gì nữa đâu
Mà sao ta vẫn cứ âu sầu
Tương tư món nợ cao như núi
Đè nát trái tim kẻ bạc đầu

Hết đứng lại ngồi đi vẩn vơ
Ngó trời ngắm đất gió lơ thơ
Lẻ loi tìm chỗ người thưa vắng
Dấu hạt trân châu buị phấn mờ...

Công việc vật vờ trí trá thôi
Bạn bè đồng nhiệp ngó mà coi
Làm sao bỗng hắn ra như vậy
Hắn chẳng giống ai ở cõi đời...

Hắn như con cáo lại như chồn
Âý thế mà như kẻ mất hồn
Lẩm bẩm cái gì nghe chẳng rõ
Bảo rằng ôn lại tiếng Việt Nam

Ngượng cười biến báo kẻ tha hương
Hắn là con sói chốn rừng hoang
Xa quê tiếng mẹ thành khao khát
Hắn dấu hình ai ở cõi lòng?
   
  2009  Lu Hà


 Mảnh Giấy Vương Tình

Trong giấc ngủ đêm cứ chập chờn
Mờ mờ nhân ảnh bóng hình nhân
Khoan sâu trong mộng ngàn thương nhớ
Kéo cả đêm trường lệ chưá chan

Anh tự trách mình ở thế gian
Đi rồi còn để một tình nhân
Ghi vào mảnh giấy lời âu yếm
Bóng gió gì đâu để hiểu nhầm...

Ngày đó nghĩ suy quá giản đơn
Chia tay lời đẹp ý cho xuân
Nào ngờ em laị càng suy xét
Anh đã nuôi tình mộng chưá chan..

Chuyện đã lỡ rồi anh phải đi
Giang hồ thoả chí kế sinh nhai
Lòng nào còn để vương tơ cũ
Nặng gánh cho anh ở xứ người...

Em ơi! Có truyện ở trần gian
Mảnh giấy vô tình nặng ý son
Ai khéo ngây thơ mà khổ thế
Lụy tình em chịu cả trăm năm

Nghĩ lại mà sao giận cái đời
Sinh ra chỉ để khổ nhau thôi
Đông tây nam bắc còn xuôi ngược
Nước mắt vòng quanh cứ chảy hoài

Mảnh giấy vô tình nặng thế sao?
Gánh đời bước cả đến hư vô
Không gian chững laị lời than thở
Trái đất ngừng quay lệ thảm sầu…

Anh ở bên này vẫn giõi trông
Từng ngày từng tháng nguyện cầu mong
Gia đình em được đầy phước lộc
Êm ấm toàn gia đẹp ý chồng.

 2008   Lu Hà


Mối Tình Tô Vũ

Đi sứ mà không thẹn quốc phong
Anh hùng danh sĩ sáng triều cương
Thuyền Vu gian trá hòng lung lạc
Tô Vũ nào xanh vỏ đỏ lòng

Ngục tối chẳng sờn bậc trí nhân
Trung quân ái quốc tấm lòng son
Hung nô run sợ người quân tử
Đày aỉ chờ dê đực đẻ con

Sớm tối bạn bầy với cỏ cây
Bức thư gửi nhạn gió mây bay
Một mai đỗ xuống vườn cung cấm
Hán Đế bàng hoàng đau xót thay

Trời đất hoang vu tuyết phủ dày
Nỗi buồn tê tái có ai hay
Bỗng đâu đưa đến người xưa ấy
Bốn mắt nhìn nhau rụng rã rời…

Họ đã cô đơn thành vợ chồng
Rừng sâu rùng rợn gắn tao khang
Đêm đông giông bão tình ân ái
Một bước chẳng dời bao mến thương

Rồi một ngày kia rụng lá tàn
Muà hoa chẳng trọn tháng ngày xuân
Hán- Hồ hai nước thành giao hảo
Thánh chỉ ban ra giận dỗi hờn

Chàng phải trở về Tô Vũ ơi
Nuí rừng thăm thẳm trái tim rơi
Đàn dê nhớ chủ kêu thê thảm
Gió rít hang sâu giọt vắn dài

Bi tình bi sử xót thương đau
Lẽo đẽo tiễn đưa lệ ứa sầu
Kẻ ở người đi đường cách trở
Người rừng thiếu phụ nhớ trăng thu

Quan aỉ cỏ cây cũng héo hon
Quân binh nuốt giọt suối ưu phiền
Thương người danh sĩ duyên tiền sử
Khoảng cách ngàn năm hận thế trần

Bốn mắt nhìn nhau đắm gửi trao
Tháng ngày hạnh phúc phút ly tao
Chàng về sứ sở nàng heo hắt
Thui thuỉ từng cơn gió tuyết gào…

Một gói phu thê nợ nuí rừng
Đường xa một chút khóc thương lòng
Chớ quên đói khát cùng đau khổ
Đèn đỏ thành đô xua ánh trăng

Nàng lại trở về hang tối xưa
Ngoái đầu hút bóng bước chân xa
Ổ rơm lạnh ngắt người thương vắng
Trằn trọc hoang vu lệ ứa trào

Người ở kinh thành muôn tiếng reo
Hai hàng văn võ giữa vương triều
Hán vương ngự giá thân nghênh tiếp
Tô Vũ bâng khuâng lệ chén sầu

Tôi viết bài thơ tỏ ngợi ca
Mối tình Tô Vũ giưã hoang sơ
Ngàn thu vằng vặc còn thương xót
Thiếu phụ ngàn năm ngóng đợi chờ

 2008 Lu Hà

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét