Thứ Hai, 17 tháng 2, 2014

THƠ TÌNH CHÙM 3 VÀ 4



Thơ Tình Chùm 3  






Giọt Thương Lệ Cuối Cùng
 tặng A - V

Gần ba thập kỷ mất tăm hơi
Bỗng nổi sung lên giận dữ đời
Thương tiếc làm chi đừng nói nữa
Ngậm mồm ai phải chiụ cho ai?


Có phải xa nhau là đã hết
Nỗi sầu lưu đọng buốt trong tim
Chuyện xưa nhắc laị càng thêm rối
Hãy để người yên nhẹ nhõm dần

Chẳng phải taị anh chẳng tại em
Trời già cay nghiệt thói hồng nhan
Đường xa phố cũ còn đâu đấy
Dấu bóng người xưa đã lụi tàn

Anh biết rằng em vẫn nhớ anh
Nỗi niềm thổn thức với năm canh
Phải chăng duyên nợ trời cho vậy
Hận để ngàn thu mộng chẳng lành

Anh đi trong cõi mù xa thẳm
Em trở về quê pháo đỏ đường
Có phải vì anh mà giận dữ
Nên đời em phải chiụ đau thương?

Đám cưới đưa ma một cuộc tình
Thoáng qua ảo mộng vẫn in hình
Đến khi em hiểu thì em đã
Vội vã làm chi để hại mình

Người ấy ngày xưa thật lạ lùng
Ung dung thư thả cốt phong trần
Gặp nhau như dính vào căn số
Lụy để tình em chiụ lỡ làng

Hối hả cho ai cái ảo danh
Em tôi leo đến tận trời xanh
Cho đời em trở thành vô nghĩa
Hận cả cho anh một cuộc tình

Anh đã đi rồi em mới thương
Cuộc đời nghĩ lại thật vô thường
Em tôi trẻ quá thành non dại
Trắng cả đời anh một cõi lòng

Nay tuổi cao rồi vẫn thở than
Thương cho phận bạc cái hồng nhan
Người ta háo hức vì tăm tiếng
Buồn cả cho anh lạc nẻo trần


Đời khổ lắm rồi có biết không?
Giang hồ lãng tử thú ngang tàng
Ta bà bể ái còn bi lụy
Vui lắm em ơi! Cõi mộng trường

Xét laị cho cùng vẫn thấy vui
Khen cho cơn bão chốn mù khơi
Mừng ai có hưởng mùi say sóng
Mới biết rằng ta ở cõi đời

Một giấc ngủ trưa có xá gì
Đời nhanh như mộng chỉ vui thôi
Vô thường em vẫn thường hay nói
Ra thế hai ta nhạo báng đời

Thôi đừng rên rỉ với lời thơ
Đổi giọng đi anh để đẹp hoa
Mới biết ta bà vui đấy chứ
Ngân nga than thở mấy canh gà

Khóc nốt giọt này có thế thôi
lắm lời chỉ tổ khổ nhau thôi
Ngang tàng hãy sống cho ra sống
Hẹn lại muà sau cõi luân hồi!

4.2.2008 Lu Hà


Mộng Vu Thần
tặng H

Giấc mộng Vu Thần sương khói tan
Ngẩn ngơ lưu luyến thuở tìm xuân
Bao nhiêu thương nhớ còn chi nưã
Gió núi trăng ngàn sao nỡ quên….

Rằng có rằng không khó nói sao
Ngại ngùng ai bảo giấc chiêm bao
Xót xa năm tháng hoài hương sắc
Lỡ để cho nhau những tủi sầu

Khắc khoải tìm ai như đỗ quyên
Thương hồn Thục Đế khóc đòi xuân
Giá như sống lại thời xưa ấy
Ai sẽ yêu ai gấp vạn lần?...

Lần cuối chia tay tôi đến thăm
Căn nhà mái nhỏ bóng hoàng hôn
Lối mòn Phúc Xá chân xào xạc
Hoa tiễn tôi đi cõi mộng hồn

Những gió xuân đi nắng lại về
Lòng tôi nao nức nhớ miền quê
Thương em gái nhỏ chưa đầy búi
Mái tóc ngang vai chẳng hẹn thề

Chẳng biết tình xuân có vấn vương
Hồn nhiên mái tóc xoã ngang lưng
Xinh tươi gieo trái cầu băng giá
Ai rắc cho tôi muối mặn lòng

Tôi sẽ đi xa chẳng hẹn ngày
Tình tôi u uất nỗi sầu cay
Em đâu thấu hiểu lòng say đắng
Lụy để cho nhau đến thế này

Tôi viết bài thơ gửi tặng em
Cho người em gái ở xa xăm
Phương xa nhắn nhủ niềm thương nhớ
Giấc mộng Vu Thần băng giá tan?...

7 .4. 2009 Lu Hà



Thân Tặng Anh Bài Thơ

Tuy chẳng lần nào được gặp anh
Nhưng tôi hiểu rất rõ về anh
Một người chồng rất giàu nhân ái
Linh cảm cho tôi những tín lành

Hỡi chàng trai đất mẹ Miền Nam
Anh đã nhận vào cái nhọc nhằn
Và đã xây ra mầm hạnh phúc
Aí Vân người vợ đã thành tâm

Tôi mến phục anh đầy kính trọng
Tình yêu của sứ sở quang vinh
Miền Nam ơi! đất trời lồng lộng
Hun đúc cho anh một cuộc tình

Biết nói làm sao mến phục anh
Tin anh như ở mọi điều lành
Bảo vệ Ái Vân niềm hạnh phúc
Đó là điều rất muốn nhờ anh

Anh ơi! Đừng để Vân buồn nhé
Vân có vui lòng tôi mới yên
Cái lụy sinh ra là vậy đó
Nguyện cầu cho được sống bình an

Cái kiếp nhân sinh có ngắn dài
Tan rồi lại hợp bọt bèo trôi
Tình đời thế thái bao nhân hậu
Hãy tạo cho người được gặp may

Tôi chẳng ghen tuông chẳng tỵ vì
Hồng nhan bạc mệnh kiếp con người
Sinh ra trong cõi phù du đó
Sống để làm sao đẹp ý đời

Nếu đã trái duyên đừng cưỡng ép
Tình ngươì đâu phải để mua vui
Kỷ cương pháp luật do nhân thế
Nhân quả coi chừng cũng chẳng sai!

14.2.08 Lu Hà


Quái Lạ Làm Sao

Quái lạ làm sao tôi thế này
Làm sao tôi cứ tự vò dày
Làm sao tôi cứ tơ vương mãi
Người đã cùng tôi chẳng trẻ gì

Người ở phương xa hoa tuyết bay
Muà xuân hoa lá tím màu mây
Muà hè cũng có phong lan nở
Thu đến buồn trôi rụng lá vàng

Quái lạ làm sao tôi cứ buồn
Làm sao tôi vẫn nhớ người luôn
Làm sao tôi cứ dày vò mãi
Chuyện cuả ngày xưa đã xế tàn

Người ấy ngày xưa rạng rỡ cười
Bồn chồn mong ngóng đợi chờ tôi
Theo chân tôi chạy vào phòng diễn
Người ấy rực lên cả đất trời

Quái lạ giờ đây trách cứ ai
Non ăn chắc lép để làm gì
Si tình oan trái là như vậy
Tính toán làm chi để thiệt đời...?

Quái lạ làm sao tôi cứ buồn
Buồn thương người ấy lắm gian truân
Buồn thương người ấy ngây thơ quá
Chẳng oán thù ai cứ nợ nần…

Hậu để về sau thế mới xuân
Mà tôi than thở phận chưa tròn
Oán thù nên cởi không nên thắt
Tôi khóc thương em khúc đoạn trường…!

2008 Lu Hà



Nỗi Lòng Cuả Cha

Con đâu biết cha đang buồn nẫu ruột
Chuyện đời cha thao thức canh trường
Mối tình xưa ấp ủ những năm giòng
Con bé bỏng xà vào lòng thủ thỉ

Hơĩ dòng máu của kiêu kỳ chủng tộc
Có chuyện gì con muốn kể nghe đây
Hồn thơ ngây e ấp nỗi tràn đầy
Như san sẻ tình cha đang ngây daị

Đôi mắt sáng như vì sao trỗi dậy
Của ngàn xưa thế kỷ đã vọng về
Nỗi u hoài của chưá chất tràn trề
Hai thế hệ như pha dòng máu chảy

Dấu khắc kỷ của Hùng Vương David
Vấn vương hoài đôi bờ biển xa xăm
Lời hẹn thề của các bậc thánh nhân
Như thức dậy chuyện xưa thành sự thật

Trong hạnh phúc chớ đừng quên nước mắt
Có hôm nay mà cha mất ngày qua
Bao thương đau in dấu một thời xưa
Bỗng trỗi dậy gọi về đòi tất cả

Con đâu biết món nợ đời chưa trả
Tháng ngày dài cứ sói nát lòng cha
Như kẻ hành hương lỡ bước xa nhà
Hồn vang vọng của một thời trai trẻ

Hỡi bé bỏng yêu thương và thơ daị
Có thấu chăng u uất của lòng cha
Cha vẫn thương người mắc bệnh ung thư
Tuy xa đấy nhưng tình người bất diệt

Đôi mắt sáng có điều gì muốn nói
Thưa cha ơi! Con đã nhặt đồ rơi
Chẳng tham lam con đã nộp đi rồi
Ôi con tôi lương tâm người quân tử

Trong cái ví chưá giấy tờ tiền bạc
Chú công an đã khen ngợi xoa đầu
Ôi con tôi huyết mạch cuả truyền thưà
Sau yêu thế như hai dòng máu đỏ

Ôi sang trọng cuả Hùng Vương David
Người anh em của thế kỷ xa xưa
Chuyện của con đã xoa dịu lòng cha
Lắng suy tư hồn bay về cố quận

Món quà tết 2. 2. 2008  Lu Hà 






Thơ Tình Chùm 4

Nhớ cánh Phong Lan

Thơ mãi mà anh chẳng chán sao
Bâng khuâng thoang thoảng bóng hồn xưa
Lưả lòng âm ỉ còn vương mãi
Than củi còn đâu lúc xế tà?

Biết đấy mà sao chẳng chiụ yên
Thương đời day dứt mối nhân duyên
Tình người đeo đẳng theo năm tháng
Ôm cánh hoa lòng héo vạn niên

Có phải trời đày cho gặp nhau
Để rồi bi lụy mối sầu tư
Biển xa ngăn cách đôi bờ bến
Tóc bạc còn mơ chuyện vẩn vơ?

Anh vẫn làm thơ trả nợ đời
Ru lòng thi sĩ sống cho vui
Nếu không có lẽ thì anh chết
Đa cảm làm sao một kiếp người

Anh gặp trong đời bao mỹ nhân
Mà sao vẫn mãi chỉ là em
Những đêm ám ảnh hồn cô độc
Tỉnh dậy thương ai mộng ngẩn buồn

Anh vẫn thường ngày bên vợ con
Xuân thu đông hạ suốt quanh năm
Nhớ sao day dứt hoàng hôn ấy
Em gái chờ anh bóng xế tàn

Thôi đã lỡ rồi em gái ơi!
Nỗi buồn man mát nhớ nhau hoài
Thương nhau hãy sống cho nhau nhé
Hạnh phúc hương thu trọn cuộc đời

Nhớ lại mấy dòng gửi thế nhân
Đời em chìm nổi nỗi gian truân
Lụy tình hai đưá đầy đau khổ
Lỡ bước sa cơ lạc nẻo trần

Hai sáu năm rồi bao khổ đau
Giật mình mới hiểu tấm tình xa
Giá xưa hai đưá bình tâm lại
Một chút thời gian để có nhau

Ở đời ai dễ gặp tri âm
Chẳng được gần nhau anh nhớ em
Tri thức người ta là thế đấy
Nguyện cầu sao được sống bình an

Anh chẳng cầu xin được gặp em
Mong em hạnh phúc với chồng con
Dư thừa ngũ thập tri thiên mệnh
Còn ước gì hơn được sống yên

Nếu phải nghe tin chuyện của em
Vợ chồng em chẳng trọn tình duyên
Thương đau dằn vặt làm chi nữa
Hận để ngàn thu một nỗi niềm

Anh đã yên tâm với cuộc đời
Vợ hiền con thảo sống an vui
Biết bao hoạn nạn gom từng trải
Hạnh phúc có từ trong khổ bi

Anh vẫn làm thơ để tặng em
Chồng em liệu có trách gì không?
Anh tin người ấy là quân tử
Hiểu được lụy đời ôi thế nhân

Cũng xong mấy chục vài năm lẻ
Giấc mộng Nam Kha thoáng hết vèo
Tỉnh dậy vô thường ta mới biết
Tình thương tâm thức mới thanh cao!

 1.5.2008 Lu Hà



Đám Cưới Trên Sông Ngân Hà

Em mới chính là vợ cuả anh
Cho dù có phải mất hư danh
Cả đời em chịu bao đau đớn
Tai tiếng cho em chữ aí tình

Thiên hạ nỡ phun lời rắn độc
Gán người quên nghiã bỏ tình thân
Vu oan giáo hoạ bầy nhung khuyển
Thóc mách người đời dương mắt xem

Em ơi hãy bỏ hết ngoài tai
Chỉ thấy trần gian có một người
Có kẻ yêu em từ tất cả
Tấm lòng tử biệt cuả sinh ly

Tuy chẳng cùng em với ái ân
Muối cay gừng mặn buổi còn xuân
Nhưng tình anh vẫn theo năm tháng
Thương cách xa nhau giận rỗi hờn

Đời người mấy chục thoáng là bao
Giấc ngủ trưa hè mộng vẩn vơ
Công Chuá Tiên Dung còn nhớ lại
Thương chàng Đồng Tử muộn đường tơ

Người xưa lưu luyến chuyện ven sông
Sóng nước xô đi bãi cát vàng
Có phải duyên trời hay hữu ý
Mà tình ai nặng mối sầu vương

Anh vẫn làm thơ kể chuyện mình
Muôn đời để lại cõi tâm linh
Em ơi! Yêu nữa và yêu mãi
Anh đã cưới em cả cuộc tình

Rồi một ngày kia thoát cõi dương
Đi tìm nhau nhé ở không trung
Vù vù gió thổi hồn nâng cánh
Trên dải Ngân Hà ngó bốn phương

Sóng nước đuà reo dưới gót chân
Muôn vàn ánh sáng nhảy lăn tăn
Em chờ anh ở nơi tiên cảnh
Như đã xưa kia hẹn dưới trần

Ngân Hà một dải rộng mênh mông
Ô thước từng đoàn sải cánh ngang
Chức Nữ em ơi! còn dệt vải
Đừng quên dệt tặng mộng trần gian

Tấm mộng dương trần đã dệt xong
Đường hoa chỉ nhẹ cánh tay tiên
Như hình em gái ngày xưa ấy
Nép bóng bên anh trải tấm vàng

Câu truyện đôi ta có thế thôi
Thắp đèn mà nhỏ lệ dầu rơi
Đầm đià gối lẻ hình in bóng
Đôi Hạc bay qua cánh cổng trời!

 25. 2. 2008 Lu Hà


Thêm Một Muà Thu

Mấy chục năm rồi thu laị thu
Trời còn ảm đạm đến bao giờ
Như ai nhớ cánh phong lan ấy
Thương cả muà thu lạnh bốn muà

Cứ tưởng lâu rồi thu sẽ tàn
Cánh hoa yêu dấu của trần gian
Nào ngờ năm tháng còn lưu lại
Một chút hương lòng thu chẳng tan

Nếu bảo muà thu héo cánh hoa
Cho lòng thêm nặng nỗi tương tư
Thương ai khao khát người tri kỷ
Thêm một muà thu thêm khổ đau

Một bước xa đi một lỡ làng
Đường trần xanh thẳm áng mây trông
Thương ai lầm lũi trong mưa gió
Hận để ngàn thu một nỗi buồn

Ta phải đi rồi hãy dấn thân
Đời trai lãng tử cõi phong trần
Thương yêu chẳng được như mong đợi
Kiếp quả thôi đành ôi mỹ nhân

Ta chẳng quỳ xin nợ vấn vương
Tuỳ lòng tự nguyện của tình thương
Nếu cho duyên số là như vậy
Nhỡ bước sa cơ chiụ lỡ làng

Mấy chục năm rồi thu lại thu
Tình tôi khô héo đến bao giờ
Mong ai như đoá phong lan ấy
Mưa cả lòng tôi rụng lá sầu

Nếu đợi muà sau được tái sinh
Lụy tình kiếp trước hận trời xanh
Ba sinh chồng chất thêm duyên nợ
Thương dệt cho nhau tấm mộng lành

Thêm một muà thu thêm khổ đau
Vẩn vơ mơ mộng mãi trong đầu
Thương chàng thi sĩ tương tư mãi
Nửa già thế kỷ với hồn thơ

Anh sẽ tìm em ở kiếp sau
Dương trần mộng dệt tiếng đàn ca
Trời thu thăm thẳm không buồn nữa
Chẳng nỡ sinh ly chẳng nỡ sầu

Anh chẳng đi đâu trong gió mưa
Yêu chiều ân ái mộng tình xưa
Nếu trong căn số còn ghi nhận
Kiếp trước thiệt thòi bao khổ đau

Mấy chục năm rồi đã tạm yên
Đường trần lê bước nỗi truân chiên
Bỗng ai nhắc đoá phong lan ấy
Nhớ lại muà thu gợi cảm phiền

Chậm một sát na nặng gánh sầu
Trường tình đêm hận ngóng muà thu
Chẳng may nhầm nước sai đường bước
Thêm một trời sao thêm khổ đau….!

2008 Lu Hà


Món Nợ Ân Tình

Trải gió bụi bao phen ân oán
Sóng ba đào tủi hận nguồn cơn
Chúng sinh muôn cõi dương trần
Cánh bèo tan hợp ái ân chan hoà

Dẫu chẳng thuận kiếp xưa tiền định
Cưỡng làm chi số mệnh an bài
Người ơi gặp gỡ làm chi
Cho thêm sầu oán cho đời thêm cay

Say mê ai đặt bày quăng lưới
Ao hồ sâu bắt cái thủy chung
Trái duyên buộc chỉ tơ hồng
Cho đời vương lụy mang lòng sinh nghi

Dồn thế bí đường đi nước bước
Theo dấu chân đám rước qua sông
Thuyền qua bến vắng đò suông
Ngậm ngùi đôi ngả sầu vương canh tàn

Đời trai trẻ tủi hờn cố quốc
Chót sinh ra chẳng được như lòng
Nuôi con luống những cầu mong
Công thành danh toại xứng giòng nho gia

Bao mộng ước thành ra mây gió
Bút nghiên thành bỏ xó ai hay
Bon chen là giống đua đòi
Không thần không thế thành người bỏ đi

Dễ cam chiụ một đời hèn kém
Trí nam nhi chiụ ngậm bồ hòn
Trông ra bốn bể sầu than
Kiếp này giun dế tro tàn lá bay

Gạt nước mắt cho hay phương sách
Phải xuất dương cứu cánh cho đời
Tự mình giải phóng mình thôi
Vì cây dây cuốn một thời đau thương....

2008 Lu Hà


Anh Đã Gặp Em

Đã mấy thu rồi vẫn ngẩn ngơ
Thông reo đuà rỡn khách bơ vơ
Một ngày nắng đẹp ven đường phố
Bóng liễu thướt tha một Tiểu Kiều

Em đứng bên anh nở nụ đào
Bảo rằng đông khách lắm người chờ
Không còn chỗ nữa thì ăn đứng
Lữ khách giật mình coĩ mộng mơ

Em đi tìm chỗ để anh mua
Như nghĩa tao khang đã hẹn hò
Câu truyện dẫn đường người nghệ sỹ
Ô hay tiền định đã giăng tơ?

Hai bóng lồng nhau ép phố xưa
Em tôi bé bỏng dáng yêu chiều
Thầm thì bảo nhỏ anh hiền quá
Em chính tên là gọi Ái Vân

Gật đầu tư lự ngắm xa xăm
Giờ đã hết rồi chuyện đóng phim?..
Từ đó duyên em vào nghiệp số
Ai nào còn nhớ chuyện cô Nhung

Cứ tưởng chuyện này có thế thôi
Gặp nhau chẳng toại được thì đi
Giang hồ lãng tử đời vô định
Ai có ngờ đâu nợ chứa đầy ?

Nghĩ lại về sau mới đắng cay
Gặp nhau là chỉ để chia ly
Bao giờ hết nghiệp thì quay laị
Anh vẫn chờ em đoá mộng đời

 2008 Lu Hà




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét