Trích: Chuà Bà Ngô
Quạnh quẽ am xưa ánh dương
tà
Phong quang thay đổi tiếng
quạ xa
Ngọc am chuà báu mờ sương lạnh
Cây ổi trước chuà đã đơm hoa
Hoàng quang Thuận
Vẫn là lối thơ tự do tủn mủn
xỉn ra có bốn câu chả ra ngô ra khoai, chả niêm luật quái gì. Thơ này không thể
xếp vào tứ tuyệt được và cả thơ mới người ta cũng cười cho thối mũi. Chỉ đáng xếp
lóp ngóp vào cuối bảng thơ hạng bét cuả thể tự do. Thôi miễn cho tôi khỏi phải
bận tâm phân tích nào niêm nào luật dài dòng mất thời gian lắm với cái anh
chàng Thuận này. Chắc bây ở dưới suối vàng hay cõi niết bàn đức vua Trần Nhân
Tông hẳn đau khổ và buồn thảm lắm đây? Nhưng biết làm sao được ai bắt Ngài hiển
thánh thầm thì cái gì không rõ vào tai ông Thuận? Hiển thánh thật hay hắn bịa
ra để vu khống Ngài? Bận sau vua Trần chắc hẳn rút kinh nghiệm, nếu muốn nhập mộng
xin Ngài dùng Micro nhé. Bây giờ tôi đi thẳng vào phần lời cuả bài thơ.
Không hiểu đây là am hay chùa? Nếu là am thì nhỏ gìống như miếu Thành
Hoàng. Còn chùa thì lớn lắm. Một bài thơ vô cảm nhí nhô bâng quơ như giới thiệu
cảnh chùa cho khách thập phương. Chùa nhỏ như cái am và có một cây ổi. Thôi thơ
chỉ bấy nhiêu thôi, chẳng có ý nghĩa tình tứ, cảm xúc quái gì mà phải bàn nhiều.
Cái này để cho các chàng Phèo cô Nở tranh luận tâng bốc cho sướng tai ông Thuận.
Còn riêng tôi chỉ xin dám rón rén nhân đó cảm
tác cho vui thôi. Gọi là cây nhà lá vườn tình cảm có sao thì viết vậy.
Vãn Cảnh Chuà
Bà Ngô quang cảnh thật nên
thơ
Tùng bách hương thơm cúc nhạt
mờ
Lốc cốc mõ khua chiều gió
thoảng
Mà chàng thi sĩ vẫn bơ vơ
Cây ổi trước sân mời quạ đói
Chim sâu nhao nhác bạt từ xa
Cưả Phật nỡ sao mà ác thế
Hoàng hôn nhàn nhạt ánh
dương tà
Lữ khách bâng khuâng buồn cảnh
vật
Cõi người giành giật lại sầu
thêm
Dùng dằng lưu luyến đi sao nỡ
Hằng Nga chênh chếch bóng
vương thềm
Năm tháng phong sương cùng
tuế nguyệt
Mái chuà rêu phủ với mưa trời
Ngước mắt trông lên trăng cổ
độ
Vi vu gió thổi hạt sương
rơi!
cảm tác từ 4 câu thơ tự do
cuả Hoàng quang Thuận: Chuà Bà Ngô
16.8.2012 Lu Hà
Trích: Danh Sơn Yên Tử
Viên gạch Hoa Cúc đời nhà Trần
Phù điêu sư tử sứ hoa vân
Vẫn ba gốc đại ngày xưa ấy
Bao năm xa cách vẫn thấy gần
Cũng y sì như bài trên vẫn là thể thơ tự do. Vậy
xin miễn bàn về nghệ thuật. Xin đi thẳng vào nội dung ý nghĩa bài thơ. Vẫn là
bài thơ vô nghĩa vô cảm. Bài thơ này chắc hẳn là mục giới thiệu du khách. Xin mời
quý vị đến thăm chuà có ngói Hoa Cúc đời nhà Trần và bên cạnh có ba cây đại có
thể do vua Trần trồng. Giá rẻ đến thăm, khách Tây xin trả bằng dollar ban quản
lý không chê tiền.
Tôi xin cũng góp vui bằng
bài thơ:
Đau Lòng Phật
Đau Lòng Phật
Rêu phủ phong sương ngói cúc
hoa
Phù điêu sư tử gió mưa nhoà
Phiêu diêu tự tại màu lam phủ
Ba gốc đại vương cả bốn muà
Hương Sơn Yên Tử lừng danh
tiếng
Ong bướm vờn hoa tiếng mõ
vang
Tập nập quanh năm như trẩy hội
Trai thanh gái lịch được
thênh thang
Nơi chốn thiền môn đẹp tuyệt
vời
Kià chòm mây bạc gió mưa rơi
Tổ tiên tạo dựng bằng xương
máu
Vó ngưạ bắc phương phải rụng
rời
Chiến thắng quân Nguyên Đức
Thánh Trần
Nâu sồng áo vải để yên dân
Không tham phú quý mùi danh
lợi
Mưa móc ơn dày khắp thế gian
Ngao ngán bây giờ lũ đảng
viên
Vô thần cậy thế chúng bon
chen
Dân cày mất đất đau lòng Phật
Kiện cáo xôn xao thật cảm
phiền
Tượng Phật lặng thinh kiếp
khổ đau
Chóp bu cộng sản bạc đầu râu
Ra vào khấn khứa năm ba lạy
Hương khói âm u cảnh mịt
mù...!
Thơ làm nhân đọc từ 4 câu
thơ tự do của Hoàng Quang Thuận: Danh Sơn Yên Tử
16.8.2012 Lu Hà
Hiện Tượng Hoàng Quang Thuận phần 6
Trích: Đường Rừng
Cổ thụ vươn cao xoè tán rộng
Rừng già nắng lọt đốm hoa rơi
Dây leo chằng chịt vắt cành lá
Chim rừng líu lót với hương trời
Hoàng quang Thuận
Đáng tiếc bài thơ này của ông Thuận vẫn phải xếp vào sọt thơ tự do thôi, không thể gọi là tứ tuyệt hay thơ mới được. Vì sao thì tự biết lấy, tôi không muốn chai mồm lên nói nhiều nưã. Ông luôn chơi trò treo đầu dê bán thịt chó để bíp đám dân vô học háo danh bởi hai vần rơi và trời ở cuối câu 2 và 4. Vậy chỉ xin phân tích về phần ý nghĩa cuả bài thơ. Không lẽ làm thơ chẳng có ý nghĩa gì? Theo tôi đây là một bài thơ vô nghiã không để lại một cảm xúc gì. Ông Thuận làm như thiên hạ chưa bao giờ biết cây cổ thụ. Làm như cây cổ thụ này ông nhìn thấy ở hành tinh khác có cái quái gì đặc biệt?
Cổ thụ vươn cao xòe tán rộng? Đã gọi là cổ thụ thì cây nào mà chẳng vươn cao xòe tán rộng? Đến đưá trẻ con chưa nứt mắt chưa vỡ bọng cứt nó cũng biết tỏng ra rồi. Rừng già nắng lọt? Khó tin lắm có lẽ ông chưa vào rừng gìa bao giờ hay sao? Một vùng ẩm ướt âm u thì mới đáng gọi là rừng gìa chứ. Hoa ở đâu mà lốm đốm rơi? Ở trên trời hay dưới gốc cây cổ thụ? Thơ ông ngoa ngoắt tối nghĩa vô lý vô cùng.
Dây leo chằng chịt vắt cành lá? Ok cái đó mọi cây cổ thụ ở mọi khu rừng gìa đều có cả. Chim rừng líu lót với hương trời? Hương trời nào ở một khu rừng gìa đáng lý phải là ẩm mốc, rắn rết, hùm beo, ma thiêng nước độc? Một bài thơ nghêu ngao nhạt nhẽo vớ vấn như ai đó vưà mới ngái ngủ chửi bậy chứ ai nỡ dám sưng sưng mặt lên gọi là thơ hở giời?
Tôi nhân dịp này cũng là bài thơ, không dám gọi là tứ tuyệt nhưng ai dám bảo đây không phải thơ mới?
Vòm Cổ Thụ
Sừng sững hiên ngang vòm cổ thụ
Dây leo chằng chịt hạt sương rơi
Len lỏi rừng già mai trúc nưá
Bướm ong dìu dặt mải rong chơi
Réo rắt chim ca với đất trời
Gà con thấp thoáng vực chơi vơi
Rung rinh rắn rết thường qua lại
Rảo bước qua mau kẻo tối trời
Du khách dùng dằng vui cảnh vật
Chân tu nào quản chốn rừng sâu
Nưả đêm vượn hú hùm beo rống
Ngày tháng thoi đưa bạc mái đầu
Yên Tử Trúc Lâm hồn kẻ sĩ
Phong ba dày dạn nắng vàng phai
Giai không tứ đại say thiền định
Rũ bỏ hồng trần tránh thiện tai
Cỏ biếc thiên thu từng in dấu
Vi vu gió thổi nước non ngàn
Chuyên tâm tu luyện hằng tinh tấn
Gương để muôn đời đức thánh nhân
Thơ làm sau khi đọc 4 câu thơ tự do cuả Hoàng Quang Thuận: Đường Rừng
16.8.2012 Lu Hà
Trích: Am Tranh
Non cao kết cỏ dựng am tranh
Áo lá rau xanh uống nước lành
Túi vải trên vai cùng gậy trúc
Vô vi cõi Phật giưã rừng xanh
Tìm về nơi dấu Phật, tích tiên
Tiêu dao trong cõi động rừng thiền
Giưã trời thảm cỏ xanh ngút ngát
Mọc đầy dược thảo núi Hoa Yên
Thác bạc nên thơ thật dịu hiền
Nước hồ trong vắt, nắng xiên xiên
Chếch dưới cánh rừng tùng xanh biếc
Bảy trăm năm trước am Dược Tiên
Hoàng quang Thuận
Theo tôi bài thơ này có thể tàm tạm xếp vào thể thơ mới được đấy ở khổ 1 và 3. Nếu so với bài „Thăm Mả Cũ Bên Đường“, ngay cả cụ Tản Đà thỉnh thoảng cũng không tuân thủ theo niêm và luật cuả dòng thơ tứ tuyệt. Nên gọi là thơ mới. Vậy theo tôi bài thơ này cuả ông Thuận không nên nỡ ném sang thể thơ tự do. Bây giờ tôi khảo sát ý nghĩa của bài thơ? Không lẽ làm thơ không cần ý nghiã mà cứ gân cổ viết bưà để câu khách như kiểu làm kinh tế theo định hướng xã hội chủ nghiã miễn là có lắm fun và lợi lộc?
Non xanh kết cỏ dựng am tranh. Áo lá? Bậy sao lại áo lá? Theo tôi ông nên bỏ chữ áo lá không người ta hiểu lầm ông lăng nhục đức vua Trần?
Vua Trần nghèo gì đến mức mặc áo lá như vượn người. Nếu chuyện đó có thật thì đáng trách vua con đã không kính hiếu vua cha, cả triều đình là lũ hủ bại để Ngài phải sống như vượn rừng?
Trên áo lá dưới túi vải? Hay áo lá là áo đi mưa? Cũng vô lý vì không thấy tả trời mưa. Chỉ có áo lá theo kiểu vượn người thôi. Tất nhiên thơ lắm nghĩa nhưng tôi hiểu áo lá theo kiểu ông Thuận muốn chứng tỏ Ngài thanh bạch nghèo nàn đơn giản nhưng viết quá đà thành ra là lăng nhục đức Vua mất thôi? Tóm lại một bài thơ bâng quơ vô nghiã . Với tôi là nhạt nhẽo vô vị, nhưng với người khác là thơ thần thì là quyền lưạ chọn cuả mỗi người về cái thú đọc thơ.
Thác bạc nên thơ thật dịu hiền. Nước hồ trong vắt nắng xiên xiên. Chối tỉ quá chừng? Chả là trên vần hiền dưới vần xiên cho nó xong chuyện. Thơ thế mà cũng hội thảo cái con khỉ gì hả trời ơi là trời!
Tôi xin kết thức cho sớm chợ không muốn dài dòng bàn thêm nưã. Tiện đây cũng có bài thơ cho vui.
Cầu Xin Ngài Thương Chúng Con
Am con lều cỏ dấu chân nhân
Đắc đạo sư ông khỏi luận bàn
Thảnh thơi dưa muối ngày qua tháng
Đức độ tài năng đức thánh Trần
Vi vu tiếng sáo rừng mai trúc
Hoa lá xanh tươi cả bốn muà
Ong bướm vờn bay chim cúc trái
Lừ đừ cá lội đáy hồ sâu
Náo nức Phật quang cảnh trích tiên
Vân du cánh hạc tuyệt thiên nhiên
Túi vải trên vai hàng thích tử
Ngàn thu vằng vặc ánh trăng thiền
Thảo dược nơi đây trừ bệnh tật
Tốt tươi mơn mởn núi Hoa Yên
Triều thần nhờ cậy ơn mưa móc
Bia đá còn ghi bậc thánh hiền
Cộng sản bây giờ chúng lãng quên
Theo chân đại Hán chỉ vì tiền
Tham quyền cố vị quen đục khoét
Đục nước béo cò đã mấy phen
Đạo tặc hồ ly gây nghiệp trướng
Chiến tranh tang tóc thật thê lương
Độc lập tự do trò xảo trá
Cầu xin Đức Phật rủ lòng thương
Mới quyết đi chuà rừng trúc lâm
Kim xà con cũng cũng chẳng quan tâm
Phóng sinh lưà bịp tr ò con trẻ
Trăm lạy xin ngài cứu Việt Nam
thơ làm nhân đọc từ 3 khổ thơ mới cuả Hoàng quang Thuận: Am Tranh
16.8.2012 Lu Hà
Cổ thụ vươn cao xoè tán rộng
Rừng già nắng lọt đốm hoa rơi
Dây leo chằng chịt vắt cành lá
Chim rừng líu lót với hương trời
Hoàng quang Thuận
Đáng tiếc bài thơ này của ông Thuận vẫn phải xếp vào sọt thơ tự do thôi, không thể gọi là tứ tuyệt hay thơ mới được. Vì sao thì tự biết lấy, tôi không muốn chai mồm lên nói nhiều nưã. Ông luôn chơi trò treo đầu dê bán thịt chó để bíp đám dân vô học háo danh bởi hai vần rơi và trời ở cuối câu 2 và 4. Vậy chỉ xin phân tích về phần ý nghĩa cuả bài thơ. Không lẽ làm thơ chẳng có ý nghĩa gì? Theo tôi đây là một bài thơ vô nghiã không để lại một cảm xúc gì. Ông Thuận làm như thiên hạ chưa bao giờ biết cây cổ thụ. Làm như cây cổ thụ này ông nhìn thấy ở hành tinh khác có cái quái gì đặc biệt?
Cổ thụ vươn cao xòe tán rộng? Đã gọi là cổ thụ thì cây nào mà chẳng vươn cao xòe tán rộng? Đến đưá trẻ con chưa nứt mắt chưa vỡ bọng cứt nó cũng biết tỏng ra rồi. Rừng già nắng lọt? Khó tin lắm có lẽ ông chưa vào rừng gìa bao giờ hay sao? Một vùng ẩm ướt âm u thì mới đáng gọi là rừng gìa chứ. Hoa ở đâu mà lốm đốm rơi? Ở trên trời hay dưới gốc cây cổ thụ? Thơ ông ngoa ngoắt tối nghĩa vô lý vô cùng.
Dây leo chằng chịt vắt cành lá? Ok cái đó mọi cây cổ thụ ở mọi khu rừng gìa đều có cả. Chim rừng líu lót với hương trời? Hương trời nào ở một khu rừng gìa đáng lý phải là ẩm mốc, rắn rết, hùm beo, ma thiêng nước độc? Một bài thơ nghêu ngao nhạt nhẽo vớ vấn như ai đó vưà mới ngái ngủ chửi bậy chứ ai nỡ dám sưng sưng mặt lên gọi là thơ hở giời?
Tôi nhân dịp này cũng là bài thơ, không dám gọi là tứ tuyệt nhưng ai dám bảo đây không phải thơ mới?
Vòm Cổ Thụ
Sừng sững hiên ngang vòm cổ thụ
Dây leo chằng chịt hạt sương rơi
Len lỏi rừng già mai trúc nưá
Bướm ong dìu dặt mải rong chơi
Réo rắt chim ca với đất trời
Gà con thấp thoáng vực chơi vơi
Rung rinh rắn rết thường qua lại
Rảo bước qua mau kẻo tối trời
Du khách dùng dằng vui cảnh vật
Chân tu nào quản chốn rừng sâu
Nưả đêm vượn hú hùm beo rống
Ngày tháng thoi đưa bạc mái đầu
Yên Tử Trúc Lâm hồn kẻ sĩ
Phong ba dày dạn nắng vàng phai
Giai không tứ đại say thiền định
Rũ bỏ hồng trần tránh thiện tai
Cỏ biếc thiên thu từng in dấu
Vi vu gió thổi nước non ngàn
Chuyên tâm tu luyện hằng tinh tấn
Gương để muôn đời đức thánh nhân
Thơ làm sau khi đọc 4 câu thơ tự do cuả Hoàng Quang Thuận: Đường Rừng
16.8.2012 Lu Hà
Trích: Am Tranh
Non cao kết cỏ dựng am tranh
Áo lá rau xanh uống nước lành
Túi vải trên vai cùng gậy trúc
Vô vi cõi Phật giưã rừng xanh
Tìm về nơi dấu Phật, tích tiên
Tiêu dao trong cõi động rừng thiền
Giưã trời thảm cỏ xanh ngút ngát
Mọc đầy dược thảo núi Hoa Yên
Thác bạc nên thơ thật dịu hiền
Nước hồ trong vắt, nắng xiên xiên
Chếch dưới cánh rừng tùng xanh biếc
Bảy trăm năm trước am Dược Tiên
Hoàng quang Thuận
Theo tôi bài thơ này có thể tàm tạm xếp vào thể thơ mới được đấy ở khổ 1 và 3. Nếu so với bài „Thăm Mả Cũ Bên Đường“, ngay cả cụ Tản Đà thỉnh thoảng cũng không tuân thủ theo niêm và luật cuả dòng thơ tứ tuyệt. Nên gọi là thơ mới. Vậy theo tôi bài thơ này cuả ông Thuận không nên nỡ ném sang thể thơ tự do. Bây giờ tôi khảo sát ý nghĩa của bài thơ? Không lẽ làm thơ không cần ý nghiã mà cứ gân cổ viết bưà để câu khách như kiểu làm kinh tế theo định hướng xã hội chủ nghiã miễn là có lắm fun và lợi lộc?
Non xanh kết cỏ dựng am tranh. Áo lá? Bậy sao lại áo lá? Theo tôi ông nên bỏ chữ áo lá không người ta hiểu lầm ông lăng nhục đức vua Trần?
Vua Trần nghèo gì đến mức mặc áo lá như vượn người. Nếu chuyện đó có thật thì đáng trách vua con đã không kính hiếu vua cha, cả triều đình là lũ hủ bại để Ngài phải sống như vượn rừng?
Trên áo lá dưới túi vải? Hay áo lá là áo đi mưa? Cũng vô lý vì không thấy tả trời mưa. Chỉ có áo lá theo kiểu vượn người thôi. Tất nhiên thơ lắm nghĩa nhưng tôi hiểu áo lá theo kiểu ông Thuận muốn chứng tỏ Ngài thanh bạch nghèo nàn đơn giản nhưng viết quá đà thành ra là lăng nhục đức Vua mất thôi? Tóm lại một bài thơ bâng quơ vô nghiã . Với tôi là nhạt nhẽo vô vị, nhưng với người khác là thơ thần thì là quyền lưạ chọn cuả mỗi người về cái thú đọc thơ.
Thác bạc nên thơ thật dịu hiền. Nước hồ trong vắt nắng xiên xiên. Chối tỉ quá chừng? Chả là trên vần hiền dưới vần xiên cho nó xong chuyện. Thơ thế mà cũng hội thảo cái con khỉ gì hả trời ơi là trời!
Tôi xin kết thức cho sớm chợ không muốn dài dòng bàn thêm nưã. Tiện đây cũng có bài thơ cho vui.
Cầu Xin Ngài Thương Chúng Con
Am con lều cỏ dấu chân nhân
Đắc đạo sư ông khỏi luận bàn
Thảnh thơi dưa muối ngày qua tháng
Đức độ tài năng đức thánh Trần
Vi vu tiếng sáo rừng mai trúc
Hoa lá xanh tươi cả bốn muà
Ong bướm vờn bay chim cúc trái
Lừ đừ cá lội đáy hồ sâu
Náo nức Phật quang cảnh trích tiên
Vân du cánh hạc tuyệt thiên nhiên
Túi vải trên vai hàng thích tử
Ngàn thu vằng vặc ánh trăng thiền
Thảo dược nơi đây trừ bệnh tật
Tốt tươi mơn mởn núi Hoa Yên
Triều thần nhờ cậy ơn mưa móc
Bia đá còn ghi bậc thánh hiền
Cộng sản bây giờ chúng lãng quên
Theo chân đại Hán chỉ vì tiền
Tham quyền cố vị quen đục khoét
Đục nước béo cò đã mấy phen
Đạo tặc hồ ly gây nghiệp trướng
Chiến tranh tang tóc thật thê lương
Độc lập tự do trò xảo trá
Cầu xin Đức Phật rủ lòng thương
Mới quyết đi chuà rừng trúc lâm
Kim xà con cũng cũng chẳng quan tâm
Phóng sinh lưà bịp tr ò con trẻ
Trăm lạy xin ngài cứu Việt Nam
thơ làm nhân đọc từ 3 khổ thơ mới cuả Hoàng quang Thuận: Am Tranh
16.8.2012 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét