Thứ Hai, 17 tháng 2, 2014

LINH HỒN NGƯỜI CHÙM 1

Bao Giờ Thì Tan?

cảm tác từ bức tranh oan hồn trên đỉnh núi



Hồn ma bóng quỷ lao xao

Hình người con gái canh khuya não nùng

Muá may rùng rợn quay cuồng

Phất phơ dải luạ thê lương hãi hùng


Nỗi niềm u uất mọi đàng

Trần gian bạc bẽo quê hương máu trào

Mang theo một gánh u sầu

Oán hờn chồng chất sương mờ vây quanh

Nàng còn nuối tiếc tuổi xanh

Đời xuân héo uá u minh bạo tàn

Nưả đêm trở lại dương trần

Chập chờn ẩn hiện thở than cung đàn

Oán hờn quỷ đỏ bất nhân

Đầu trâu mặt ngưạ bần hàn muôn dân

Chết đi hồn chẳng tiêu tan

Còn ai thương tiếc trăng tàn khói nhang?

Tình thù duyên thế lỡ làng

Suối vàng chẳng chịu tìm đường đầu thai

Ngày xưa trong cõi trần ai

Án oan dậy đất ngậm ngùi khổ đau

Hồn ma chẳng biết vì sao

Âm u tử khí bao giờ thì tan?



1.11.2010 Lu Hà









Chia Sẻ Cùng Vanessa



Trời xám xịt thả bông hoa dại

Hận trường đình tê tái lòng em

Còn đâu trăng sáng vương thềm

Sương reo nặng hạt màn đêm mịt mùng



Bao cay đắng bão bùng giông tố

Thương cuộc đời thiếu phụ bi ai

Xót xa rặng liễu chương đài

Từng đêm thổn thức canh dài lệ chan



Tóc lõa xõa non ngàn ảm đạm

Dòng suối hoang thăm thẳm huyệt sầu

Ai trông mà chẳng xót đau

Lá rơi xào xạc chân cầu phong rêu



Hoàng hôn xuống tiêu điều ảo não

Một bức tranh mờ ảo trần gian

Ngày xưa ngây ngất giai nhân

Mà nay xơ xác điêu tàn tả tơi



Tôi cũng biết mệnh trời bi lụy

Đóa hồng nhan hương nhụy phôi phai

Bụi trần phủ lấp tương lai

Phù du bèo bọt u hoài biển khơi



Kìa ai đó xa xôi sầu cảm

Làm bài thơ thương tấm tình si

Vẳng nghe đâu đó thầm thì

Sen vàng lãng đãng rầm rì thông reo



Hồn trinh nữ chân đèo ủ rũ

Toàn màu đen váy áo em mang

Âm u cảnh tượng mơ màng

Côn trùng rên rỉ từng hàng cờ tang!



cảm tác từ bức ảnh thiếu phụ thả bông hoa trên dòng suối

30.7.2013 Lu Hà









Cô Hồn Lầm Lạc

cảm tác nhạc cu Trịnh: Ru Đời Đã Mất



Đời em mệt mỏi vòng quanh

Con đường cát bụi xú danh lạc loài

Hồn em bên chiếc quan tài

Lung linh ngọn nến trần ai phũ phàng



Duyên tình em để lỡ làng

Đi theo tiếng gọi thiên đàng dựng xây

Hồ ly Pắc Bó cáo cầy

Rung chòm râu bạc đọa đầy dân ta



Em là con của mẹ cha

Bỏ làng bỏ xóm làm ma không nhà

Mùa đông ngủ bến giang hà

Xuân hè đình miếu sa bà xin cơm



Ăn mày cửa Phật chiều hôm

Xanh xao vàng võ om xòm tranh ăn

Khói hương nghi ngút trần gian

Vầng trăng ảm đảm non ngàn sầu thu



Đêm nghe gió hú tình thù

Dở dang hương nhụy mịt mù sương rơi

Oán hờn cho phận con người

Cô hồn lầm lạc đành thôi kiếp này



27.9.2013 Lu Hà









Cô Hồn Lang Thang

cảm tác thơ Phạm Minh Tuân: Chiêu Cô Hồn



Cô hồn chiều lạnh gió đưa

Thủy triều hư ảo nghìn thu bóng mờ

Oan hồn nhỏ bé dật dờ

Mịt mù sướt mướt bến bờ nào đây



Lụy đời bao nỗi đắng cay

Làm sao xiêu thoát đoạ đầy trần gian

Nép theo cánh hạc mưa chan

Xót xa nuối tiếc tấm thân rã tàn...



Giăng sầu sập bẫy thế nhân

Lập loà đom đóm giao hoan buổi đầu

Gặp nhau ở bến giang đầu

Nỉ non khóc lóc cảnh nhà lầm than



Phôi phai nổi loạn ma thần

Mầm non mới nhú trăng tàn héo hon

Dập dìu sóng biển trào tuôn

Lân tinh lấp loé bồn chồn vẩn vơ...



Sụt sùi chiếc bóng con đò

Ăn mày cưả Phật bao giờ đầu thai?

Âm u sáu nẻo trần ai

Hồ tinh bá đạo bất tài nhiễu nhương



Than ôi! cảnh ngộ nhiễu nhương

Côn trùng rên rỉ thê lương não nùng

Từng đoàn già trẻ còng lưng

Trườn trên vũng cháo lá rừng sương rơi!



17.2.2012 Lu Hà











Gửi Người Trần Ai

 cảm tác từ bức tranh thiếu phụ giưã đêm khuya



Hoang vu gió thổi chập chờn

Nỗi niềm oan trái âm hồn hiện lên

Rợn rùng một giải thiên nhiên

Đất trời ảm đạm mây đen kéo về

Bóng người con gái não nề

Tóc mây loã xoã bốn bề âm u

Côn trùng rên rỉ kêu la

Quê hương tang tóc biển dâu ngậm ngùi

Giang sơn giấc mộng u hoài

Nhân quyền hạnh phúc xa xôi lạnh lùng

Sài lang ma quái hãi hùng

Tham quan ô lại bi thương giống nòi

Mẹ già vợ guá con côi

Nhà tù cải tạo tương lai chôn vùi

Bức tranh rờn rợn không lời

Đôi dòng xúc cảm gửi người trần ai!



1.11.2010 Lu Hà











Hồn Ma Hoa Đại



Yên Hoa bông trắng cả sân chuà

Tiếng guốc canh khuya thật não nề

Có phải âm hồn cô thiếu nữ

Ngậm ngùi buồn tủi oán hờn chê



Từ suối giải oan cô đến chơi

Nhặt bông hoa đại khóc trời ơi!

Trần gian một thuở tình duyên bạc

Cô chết tang thương dở cuộc đời



Hoa rụng sân chuà thơm ngát hương

Thập phương du khách thảm sầu thương

Nghe sư cụ kể dư dòng lệ

Thổn thức đau lòng lụy vấn vương



Đức Phật từ bi khéo giải oan

Đầu thai trở lại cõi dương trần

Sinh con đẻ cái đầy ân ái

Hạnh phúc vô vàn hỡi thế nhân



Còn những cô hồn cứ vẩn vơ

Vẫn còn lưu luyến ở nơi nao

Đường đi lạc dấu quyên đường cũ

Bông đại sân chuà  trắng xác xơ..



thơ làm khi đọc 4 câu thơ tự do cuả Hoàng quang Thuận: Hoa Đại

19.8.2012 Lu Hà



Trích: Hoa Đại

Hai mùa xuân - hạ, đại nở hoa

óng ánh hơi sương trắng cánh ngà

Hoa rụng sân chùa hương thơm ngát

Gót vàng ai dạo giữa nền hoa...



Hoàng quang Thuận









Hồn Trăng Mây Gío



Bờ biển lặng vầng trăng ái ngại

Thiếu phụ buồn tê tái đau thương

Thoảng nghe tiếng qụa ăn sương

Tóc mây lõa xõa đoạn trường chiêm bao



Trăng nhỏ gịọt mịt mờ sương thẳm

Hồn thê lương ảm đạm làm sao

Ngân Hà chạy trốn nơi nao

Sao băng gía lạnh ai nào thấu cho



Trăng không tỏ lẽ nào dan díu

Cuộc tình xa để lỡ chuyến đò

Loanh quanh chẳng thấy bến bờ

Hoang vu tỉnh lẻ vần thơ nghẹn ngào



Gieo ngấn nước thì thào to nhỏ

Kề bên nhau nức nở gương nga

Trầm luân trong cõi sa bà

Hồng nhan bạc mệnh canh gà mưa sa



Gió ve vuốt làn da mát dịu

Trăng thơ ngây hay đã về gìa

Thở than lã chã đầm đìa

Thương hồn côi cút bên bìa rừng hoang



Khói nghi ngút cánh đồng cỏ úa

Huyệt tang thương nấm mộ sầu tư

Nghìn năm bàng bạc trăng thu

Đành thôi mây gío âm u tủi hờn.



5.7.2013 Lu Hà









Hồn Trinh Nữ Giữa Biển Đông



Nàng trinh nữ vươn lên ái dục

Sóng ngậm hờn sôi sục thiên thu

Nước vàng sủi bọt ngầu ngầu

Hồn vương tức tưởi khổ đau sa bà...



Đâu có biết biển sâu thăm thẳm

Mối tình đầu ảm đạm cưu mang

Quê nhà liễu rủ từng hàng

Một hai sớm tối bóng chàng đi qua...



Cha mẹ đã mồ ma cỏ dại

Có ai còn ái ngại thắp hương

Côn trùng rên rỉ thê lương

Nhớ thương tầm tã bốn phương biển trời...



Đời con gái tả tơi sóng vỗ

Miền tự do khốn khổ tinh cầu

Lênh đênh thuyền thúng nát nhàu

Thuỷ thần hà bá dãi dầu nắng mưa...



Xác đã mất hồn ma trinh nữ

Vẫn hiện lên đòi nợ thế nhân

Vì sao tàn nhẫn dã man

Bát cơm manh áo bần hàn sầu tư...



Chí đã quyết mưu cầu hạnh phúc

Hồn bi thương lạc bước phong trần

Vẩn vơ tức tưởi cừu oan

Làm sao siêu thoát điêu tàn biển Đông!



22.1.2013 Lu Hà









Hồn Trinh Nữ



Hồn hoa xơ xác nước mây

Liễu sầu kim cổ hao gày tóc tơ

Long lanh bóng nguyệt lờ mờ

Thảo trùng nức nở dật dờ gần xa...



Khối sầu nức nở cung Nga

Đêm sương giá lạnh la đà quỷ ma

Duyên tình mệnh yểu sa bà

Đuổi nhau đùa rỡn Hằng Nga chau mày...



Bóng nàng trinh nữ đắng cay

H òa cùng số phận bạn bầy yêu tinh

Hồ ly kia cũng nặng tình

Liêu trai một thuở bóng hình lao xao...



Đầu thai đâu biết ngả nào

Oán hờn tủi hận bớm đào còn mê

Ngẩn ngơ hồ điệp ê chề

Duơng trần ghẻ lạnh sơn khê não nùng...



cảm tác thơ từ thơ thất ngôn bát cú cuả Thi Nguyên: Xác Bướm Hồn Hoa

3.12.2012 Lu Hà









Hồn Trinh Thiếu Phụ



Oan hồn thiếu phụ Nam Xương

Trăng thu bàng bạc theo giòng sông trôi

Người qua kẻ lại than ôi!

Miếu thờ hương khói lệ rơi đôi hàng



Bóng tường ai oán bẽ bàng

Ngàn năm tiết hạnh dở dang lỡ làng

Hiểu lầm một dải khăn tang

Hồn trinh phảng phất vợ chàng Trương Sinh



Đốt đèn sầu tủi một mình

Xót xa con gọi bóng hình bố ơi!

Ghen tuông hủy hoại cuộc đời

Chiến tranh ly tán tình người oan khiên



Hoàng Giang sủi bọt ưu phiền

Sương thu lã chã lạc miền biển xa

Chập chờn sóng vỗ hồn ma

Tiếng kêu xé ruột sa bà khổ đau!



4.4.2013 Lu Hà

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét