Thứ Ba, 18 tháng 8, 2015

Song Thất Lục Bát Chùm 181

 
Tiếng Hát Trên Bờ Biển
chia sẻ tâm tư với Nguyễn Hoài Hương: Dã Tràng Ơi!

Cung đàn hạc nỉ non nhân thế
Cái oanh vàng thỏ thẻ nguồn cơn
Nghe như sóng vỗ giận hờn
Trách bờ cát trắng chập chờn tim mây

Làn thu thủy thơ ngây trầm lặng
Cuốc thảm sầu cay đắng gia gia
Kim ô nuối tiếc trăng già
Hoàng hôn ủ rũ đầm đìa giọt sương

Cuộc dâu bể đau thương tang tóc
Đàn hải âu than khóc trần ai
Bâng khuâng thổn thức mãi hoài
Năm canh sáu khắc nguyệt đài song thưa

Hồn Thục Đế vẫn chưa thỏa nguyện
Nhớ nước nhà nghèn nghẹn xót xa
Giáo đường thánh thót lời ca
Chuông chùa gióng gỉa mái nhà khói lam

Tần cộng hưởng tơ tằm đôi lứa
Mộng hoài hương chan chứa xuân đào
Dã tràng xe cát xôn xao
Đất trời cảm động lệ trào mưa sa !

14.8.2015 Lu Hà




Canh Dài Cuốc Kêu
cảm tạ tri ân Hiền Châu

Cô thục nữ cầm kỳ thi họa
Núi non bồng thánh gía xinh tươi
Bướm hoa say cả đất trời
Hồn mây choáng váng lả lơi xuân tình

Đóa bạch liên in hình áo gấm
Mộng đài trang hương thấm vào tim
Ngẩn ngơ cánh nhạn đi tìm
Mênh mông biển cả cây kim ánh vàng

Nghe sóng vỗ mừng nàng tiên cá
Gặp Long Vương công chúa Hiền Châu
Sân rồng qùy lạy xin tâu
Thương chàng phò mã cúi đầu tương tư

Nghiêm sắc mặt trần trừ phán quyết
Kiếp điệp hồ tha thiết trần gian
Trẫm nghe phây búc vô vàn
Lu Hà thi sĩ nồng nàn làm thơ

Duyên cầm sắt vẫn chờ mong đợi
Sài Gòn ơi! Cay đắng u hoài
Hàng cây phượng vĩ nhớ ai
Ve sầu rả rích canh dài cuốc kêu!

14.8.2015 Lu Hà




Mộng Hồ Điệp
nỗi lòng nghệ sĩ Nguyễn Hoài Hương về âm nhạc

Không âm nhạc ta sao sống nổi
Trái tim hồng đắm đuối men say
Vào ra thơ thẩn tối ngày
Oanh vàng thỏ thẻ canh chày thở than

Hồn chan chứa trần gian ai biết
Nửa cung đàn da diết hoài hương
Phong sương tím ngắt môi hường
Chết đi sống lại vấn vương tơ lòng

Duyên hội ngộ dòng trong bến đục
Cánh hạc bay thôi thúc nguồn cơn
Hoàng hôn sóng vỗ dập dờn
Quảng Hàn lạnh lẽo cô đơn bóng người

Mộng hồ điệp về nơi chốn cũ
Nước non ngàn thổ lộ trăng soi
Cà Mau rừng đước mặn mòi
Sài Gòn thảng thốt tiếng còi tàu xa

Chau mắt phượng lược ngà biếng trải
Ánh bình minh tê tái xót xa
Nghẹn ngào kiếp phận cầm ca
Lục bình trổi dạt quê nhà ta đâu?

16.8.2015 Lu Hà









Hồn Thơ Ngây Dại
cảm xúc thơ Hiền Châu: Rủng Rỉnh Vào Thu

Ngọn lửa lòng thiên thần vệ nữ
Xây tượng đài chan chứa trong tôi
Lung  linh ảo giác bồi hồi
Thướt tha dáng điệu xa xôi bóng hồn

Tiếng vó ngựa bồn chồn thu thảo
Khói kinh thành lảo đảo nôn nao
Ngân hà nhấp nháy vì sao
Hiền Châu thấp thoáng dạt dào ngàn mây

Cửa tình động ngất ngây ong bướm
Hoa nghẹn ngào thấm đượm giọt sương
Phất phơ dải lụa nghê thường
Tiếng chim ríu rít môi hường xạ hương

Rung nốt nhạc nõn nường man mát
Tòa thiên nhiên thơm ngát người ơi
Quỳnh dao nghiêng ngả xuân cười
Thương chàng cát sỉ cõi đời trần gian

Thì bước lại bên giàn thiên lý
Nắm tay nguời tri kỷ tri âm
Ngại ngùng chi nữa ngang tầm
Thanh mai trúc mã thì thầm yến oanh

Mặt nhìn mặt ngậm vành kết cỏ
Để ngàn thu cổ độ trăng soi
Thương nhau cá nước mặn mòi
Hồn thơ ngây dại trọn lời nước non!

6.8.2015 Lu Hà




Ngọt Ngào Nụ Hôn
Chia sẻ tâm tình với Hương Lan: Người Cho Em Hạnh Phúc

Nghe phảng phất hương lan man mát
Để hồn ai bát ngát tình ca
Rung lên cung bậc thái hòa
Chùm sao bắc đẩu nhạt nhòa sương rơi!

Đời khao khát chơi vơi bến mộng
Tuổi đôi mươi hồi trống ngân vang
Sân trường rực rỡ nắng vàng
Trúc mai lưu luyến bóng nàng dần xa

Lê chân bước trăng ngà hổn hển
Người tôi yêu tri diện tri tâm
Hải triều sóng vỗ ỳ ầm
Mảnh mai cành liễu âm thầm xót xa

Kìa thiếu phụ mặn mà ngồi đó
Chống tay lên bày tỏ cùng tôi
Ngang cằm ngây ngất bồi hồi
Phong lan hoài mộng nổi trôi bến nào?

Ôi thương quá! Nghẹn ngào giọt lệ
Bạn tình ơi! Thế kỷ ly tao
Bướm ong dìu dặt xôn xao
Hồn theo cánh gió ngọt ngào nụ hôn

Ôm đàn gảy bồn chồn bi lụy
Điệu tỳ bà thành lũy lô nhô
Chiêu Quân sao nỡ cống Hồ
Tràng An xa cách kinh đô bụi mờ

Đầu tháng tám ai ngờ thi sĩ
Bản sầu thu rầu rĩ thương đau
Dù cho mưa nắng nhạt màu
Nửa vòng trái đất kiếp sau hẹn chờ!

6.8.2015 Lu Hà




Nhưng Tôi Biết
chia sẻ tâm tình với nghệ sĩ hài Trang Lê

Nhưng tôi biết niềm riêng cô ấy
Nghệ sĩ hài hây hẩy bướm hoa
Mặn mà khóe hạnh ướt nhòa
Nụ cười cay đắng một tòa thiên hương

Chôn dấu kín môi hường thỏ thẻ
Thủ các vai kể lể mà than
Đồng bào thống khổ nghèo nàn
Hoàn cầu cảm động chứa chan lòng người

Kìa Tuấn Ngọc chơi vơi tình ái
Trái tim đau tê tái yêu đương
Hẳn rằng còn nhớ quê hương
Xôn xao cánh nhạn vấn vương u hoài

Chàng cát sĩ mệt nhoài buồn bã
Đường trần ai trăm ngả xót xa
Đua chen trong cõi sa bà
Đại dương sóng vỗ giang hà biển khơi

Tần cộng hưởng ai ơi có biết
Những tâm hồn tha thiết tìm nhau
Công bằng phân chất vàng thau
Đồng cân mấy lạng mày chau liễu hờn…

16.8.2015 Lu Hà




Nàng Tiên Béo
Thơ vui tếu từ ảnh facebook của Hạnh Dương

Nàng tiên béo thon thon mình vại
Đàn trâu gìa vãi đái ra quần
Bò dê nô nức xa gần
Làm sao chịu nổi mà cân nổi nàng

Ba trăm tạ nở nang từng múi
Thịt mỡ dày như núi chất đầy
Phen này sóng gió ngất ngây
Chày vồ lừng lững bấy chầy chẳng xong

Kìa Lã Bố Tử Long Dực Đức
Quan Vân Trường dư sức hãi hùng
Mã Siêu lão tướng Hoàng Trung
Chắp tay xin lạy vái cùng ma vương

Các tráng sĩ cường dương chạy hết
Hỏi còn ai tha thiết đắm say
Thi nhân sa sẩm mặt mày
Đất trời vật vã đắng cay thế này

Có một ngã tối ngày thơ thẩn
Râu ghi đông chắc hẳn yêu tiên
Tay này ghê lắm lại nghiền
Mắm tôm thịt chó chơi liền sợ chưa?

Là ký giả chẳng vừa đâu nhé
Lại lắm trò thủ thế tiến lùi
Dập dìu lên xuống cũng vui
Lả lơi ong bướm cắm rùi đùi voi

15.8.2015 Lu Hà




Than Ôi Má Đào
tự cảm xúc thơ tặng Hiền Châu: Xin Đừng Quên Nhau

Chàng Thôi Hộ thương người con gái
Dưới gốc đào êm ái Hiền Châu
Kìa ai lững thững bên cầu
Phải Lu Hà đó mái đầu tương tư

Thôi Cát Sĩ như từ sống lại
Mấy nghìn năm tê tái mầm cay
Niềm ân ý ái còn say
Nam kha hồ điệp đêm ngày sầu ly

Nghe sóng vỗ diệu kỳ khúc nhạc
Việt thường ơi! Xào xạc canh thâu
Bát âm trống phách đàn bầu
Tình lang thổn thức đượm mầu trần ai

Hoa đào nở gót hài hoàng hạc
Dạ minh châu ngơ ngác chim muông
Phải đâu trăng gió xã xuồng
Hằng Nga thức dậy buông tuồng phấn son

Làn thu thủy nước non xa nhớ
Vượt trùng dương cò lả sương mơ
Mảnh mai tơ liễu trên bờ
Từng đàn cá lội lờ đờ dưới chân

Phạm tướng quốc tần ngần chi nữa
Nàng Tây Thi chan chứa thiết tha
Phù Sai đắm đuối mặn mà
Hồng nhan họa thủy xót xa nỗi niềm

Oan trái thế bên thềm trăng khóc
Suốt năm canh trằn trọc chẳng nguôi
Phù du bèo bọt nổi trôi
Nửa vòng trái đất than ôi má đào!

11.8.2015 Lu Hà




Trữ La Hoa Đợi
viết tặng tri ân Hương Lan

Hà cát sĩ tuổi đời còn trẻ
Mới nửa già thế kỷ ai ơi!
Mùi hoa ngây ngất lả lơi
Hương thơm ngào ngạt chơi vơi thế này

Đôi song thất đắm say tình ái
Lục bát còn tê tái làm chi
Vẳng nghe tiếng gió thầm thì
Yến oanh thỏ thẻ rầm rì thông reo

Vầng trăng héo chân đèo đỉnh núi
Hồn thơ bay buồn tủi ly tao
Từng cơn sóng vỗ dạt dào
Phòng loan gía lạnh nghẹn ngào châu sa

Xin hãy gọi Lu Hà hoa nhé
Nhớ trong lòng tri kỷ tri âm
Ngoài kia thác đổ ầm ầm
Lửa lòng bốc cháy sóng gầm đại dương

Tình viễn vọng dặm trường xa cách
Nửa tình cầu đừng trách chi nhau
Lên trang phây búc vàng thau
Ta ngồi phân chất trước sau hẹn thề

Vượt bến giác bờ mê thuyền đậu
Đóa sen hồng yêu dấu là đây
A di đà Phật canh chầy
Cầm tay bịn rịn sư thầy ni cô ?

Áo len mặc tựa hồ nuối tiếc
Sợi tơ duyên biêng biếc mắt huyền
Đường tu còn vụng thuyền quyền
Trữ La hoa đợi đào nguyên bướm hồng!

14.8.2015 Lu Hà




Xin Đừng Quên Nhau
cảm xúc Lời Hiền Châu: Chan Tình Ong Bướm

Lòng thiếu phụ u hoài thổn thức
Hồn Lu Hà nao nức bấy nay
Trái tim cộng hưởng cho hay
Ngàn sao tinh tú đắm say tình người

Tuy xa cách ngàn khơi biển cả
Nàng Hiền Châu chan chứa men say
Đợi trăng cành liễu lắt lay
Sầu thu biền biệt đắng cay nỗi niềm

Đêm nay sáng bên thềm gọi bóng
Huơng hoa quỳnh lồng lộng thoảng bay
Ngất ngây thánh thót tỏ bày
Du dương khúc nhạc bàn tay tự tình

Nghe vũ trụ oai linh chứng giám
Trái tìm hồng đằm thắm xiết bao
Trung nhân ý nguyện dạt dào
Mặt nhìn tận mặt thì thào bên tai

Nhớ thương lắm trần ai chăng chớ
Thơ viết nhiều muôn thuở vàng son
Non xanh nuớc biếc mãi còn
Gợn dòng thu thủy trăng tròn mãi nghe

Khi trăng khuyết não nề buồn thảm
Gió đông về ảm đạm chớ quên
Thanh mai trúc mã đào nguyên
Tâm linh vĩnh cửu thuyền quyên sóng đào

10.8.2015 Lu Hà




Người Chân Thật
chuyễn thể thơ tự do của Phùng Quán: Lời Mẹ Dặn

Cha tôi mất năm tôi hai tuổi
Mẹ thương thôi mà tội má hồng
Suốt đời ở vậy không chồng
Chăn tằm dệt vải phòng không bóng người

Mẹ mong đợi tả tơi ngày tháng
Tôi lớn dần thầm lặng trôi qua
Thời gian đằng đẵng mái nhà
Nhớ hồi năm tuổi xót xa nghẹn ngào

Tôi nói dối lệ trào đôi mắt
Lòng mẹ buồn tím ngắt chiều thu
Phút giây vĩnh biệt vì sao
Cha còn gắng gượng thì thào tàn hơi

Nuôi dạy Quán thành người chân thật
Thế mẹ ơi! Chân thật là gì?
Khóc cười vui thích tùy nghi
Ghét yêu thì nói quản chi thâm thù

Chớ nói ghét thành yêu oan nghiệt
Chớ nói yêu thành ghét con ơi!
Ghi tâm khắc cốt nghe lời
Làm người chân thật trọn đời sắt son

Nếu ai hỏi khi con khôn lớn
Bé yêu ai vẹn trọn từ nay ?
Rằng: người chân thật thẳng ngay
Khinh thường lường gạt đổi thay lợi quyền

Họ cười nhạt chớ nên con vẹt
Học lời ai phọt phẹt bé con
Thờn bơn méo miệng bảo tròn
Rỉ tai lôi kéo nước non lập lờ

Lời mẹ dặn in tờ giấy trắng
Tâm hồn tôi từng chặng ai hay
Tự mình rèn rũa thẳng ngay
Nguyện thề chân thật đắng cay thành người

Chờ đợi mãi hai mươi lăm tuổi
Bé mồ côi được gọi nhà văn
Dù bao chướng ngại cản ngăn
Con đường kẻ sĩ khó khăn chẳng lùi

Tôi nhớ mãi ngậm ngùi mẹ dặn
Đời văn nhân lận đận xiết bao
Dù ai đè cổ kề dao
Ghét yêu minh bạch chẳng nao núng lòng

Dù mật ngọt thong dong sự nghiệp
Bả công danh chắng khiếp đảm tôi
Đảo điên chót lưỡi đầu môi
Trắng đen lẫn lộn tanh hôi lợi quyền

Sét có nổ xé nghiền thân xác
Giấy bút tôi tan tác bơ vơ
Dao tôi khắc đá  thành thơ
Nghìn năm còn đó chẳng mờ dấu phai

11.8.2015 Lu Hà




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét