Thứ Sáu, 6 tháng 10, 2017

Lu Hà Tặng Mai Hoài Thu Chùm 12




Nhớ Huế
hoạ thơ Mai Hoài Thu

Huế đã lên đèn Huế ngủ chưa?
Thương nhau biền biệt tiếng hò đưa
Sông Hương bến Ngự con đò vắng
Ngự Uyển vườn hoa trái nước dừa
Thoang thoảng trong ta hồn lãng tử
Vẩn vơ sầu mộng đoá sen chuà
Ôi thôi! viễn cảnh còn đâu nưã
Huế gọi hồn thơ kỷ niệm xưa.


5.5. 2009 Lu Hà



Nhớ Một Chiều Thu
hoạ thơ Mai Hoài Thu: Tôi Sợ Lắm Rồi

Vào một chiều thu rụng lá tàn
Chùm hoa phượng vĩ khóc lià tan
Hiu hiu gió thổi buồn se lạnh
Lặng lẽ người đi chẳng ngó ngàng

Phấp phới mà sao cánh trắng hiên
Con chim lẻ bạn chỉ than phiền
Lòng ai vẫn cứng chai như đá
Hờ hững trên đường chẳng chút riêng!

Tôi nhớ muà thu chuyện dở dang
Hồn tôi thơ thẩn chốn hồng hoang
Thương trời cố quốc xa vời vợi
Tà áo em bay lộng gió ngàn...

Em ở cuối trời anh vẫn đây!
Tháng năm béo tốt chẳng hao gày
Nhớ em ân hận sầu thu thảo
Thu đến thu đi nợ chất đầy...

Em nhé qua rồi tội lỗi sao
Hồn anh chết đắng gió thu hao
Chiều nay lững thững trên hè phố
Lá rụng nôn nao ở xứ nào?

12.11.2011 Lu Hà



Nhớ Muà Thu Phố Cổ
chuyển thể thơ Mai Hoài Thu:Nhớ Muà Thu Hà Nội

Thu về chạnh nhớ niềm thương
Dạo chơi phố cổ tơ vương nắng hồng
Hồ Gươm bảng lảng hơi sương
Chuông chuà thúc giục đoạn đường bên nhau
Lẽ nào biền biệt cách xa
Chân cầu Thê Húc dạt dào hồn thơ
Hồ Tây huyền ảo như mơ
Lăn tăn gợi sóng hững hờ hương bay
Bài ca quan họ vơi đầy
Điệu hò mái đẩy đắm say nhân tình
Ơ kià cổ mộc rêu xanh
Dấu chân phượng vĩ hoa cành tả tơi
Lặng nghe khúc nhạc luân hồi
Dương cầm thánh thót chơi vơi mặt hồ
Nam kha một giấc chiêm bao
Ngậm ngùi kiến lưả má đào tàn phai
Đêm khuya nhỏ lệ canh dài
Thương người viễn xứ trần ai dập vùi
Lang thang góc bể chân trời
Phong ba bão táp lệ rơi mấy hàng
Quê nhà mưa nắng phũ phàng
Bao giờ gặp lại ngỡ ngàng nhìn nhau
Trắn nhăn tư lự mái đầu
Trăng thu ảo não Hằng Nga thẹn thùng
Hàng khay hàng thiếc hàng vàng
Ba mươi sáu phố dở dang lỡ làng
Sông hồng cuộn cuộn trào dâng
Nghe lòng thổn thức tiếng vang đôi bờ.

3.11.2011 Lu Hà



Nhớ Quê
hoạ thơ Mai Hoài Thu: Vội Già

Thoang thoảng chiều buông ngọn sóng mờ
Hoàng hôn lạnh lẽo gió hoang vơ
Bao nhiêu mong nhớ buồn hiu quạnh
Thương tuổi ô mai gạo trắng vò

Một nén hương lòng nhung nhớ xa
Loanh quanh năm tháng chẳng lần ra
Con đường cố quốc sao mờ mịt
Bốn thập kỷ qua trái chín già…

Chú Thích: Bài hoạ này là thất ngôn tứ tuyệt,
nhưng tôi đã xếp vào chùm thất ngôn bát cú

Lu Hà



Như Tiếng Gọi Đò
hoạ thơ Mai Hoài Thu

Nưả đêm trở lạnh cơn mưa
Mong ai như tiếng gọi đò canh khuya
Em về như giấc chiêm bao
Nưả hư nưả thực bóng nhoà lệ rơi
Bao năm biền biệt cách vời
Như cơn gió thổi mây trời đưa chân
Sông xưa gửi lại tâm hồn
Cuốn trôi giọt nước u buồn xa hương
Động lòng bao cảnh vấn vương
Em về gom lại giọt thương giọt buồn
Giọt theo con sóng chân cồn
Gịọt bay vào lớp bụi trần lầm than
Hiu hiu làn nước lăn tăn
Bến sông đò vắng trăng ngàn nôn nao
Em ơi! Trời biển bao la
Còn đâu bóng dáng mà mơ lưỡi liềm
Thương ai rỏ lệ quanh thềm
Bao năm xa cách êm đềm nhớ em
Em về trả mối tình duyên
Đêm khuya gió đập mộng liền tàn canh...!

14.11.2009 Lu Hà



Nỗi Đau Nhân Thế
chuyển thể thơ Mai Hoài Thu: Có Những Cuộc Tình

Có những cuộc tình không mong đợi
Đến tự nhiên là bởi vì sao
Ông Tơ bà Nguyệt se tơ
Say xưa chìm đắm lạc vào cung mê...

Chưa sáng vội ê chề sầu thảm
Rượu tàn canh ảm đạm mưa rơi
Nhạt nhoà ngấn lệ đầy vơi
Môi kề má cận tả tơi đoạn trường

Kià những kẻ vẫn hằng mong đợi
Tháng năm dài tê tái người ơi!
Mịt mù xa thẳm mây trôi
Nỗi buồn hấp hối chơi vơi biển hồ

Hồn cô lẻ chìm sâu bóng tối
Tiếng quạ kêu nhoi nhói đinh tai
Dải tang khép kín bờ mi
Về nơi tịnh lạc tràn ai não nề....

11.11.2011 Lu Hà



Nỗi Đau Nhân Tình
chuyển thể thơ Mai hoài Thu: Có Những Cuộc Tình

Ông Tơ bà Nguyệt se duyên
Phải chăng mà được bình yên mọi bề?
Phu quân dặm nẻo sơn khê
Sụt sùi nương tử ê chề ngạc nhiên...

Tình yêu đôi cánh thôi miên
Lạc miền hoang đảo triền miên u sầu
Hồn thơ ngơ ngác bơ vơ
Canh tàn sáng vội dạt dào nưã thôi?

Đêm dài thánh thót mưa rơi
Mộng kề gối cận chơi vơi đoạn trường
Chao ôi, dằng dặc bước đường
Ai từng mong đợi thảm thương tủi hờn

Mịt mù xa thẳm nguồn cơn
Mênh mông biển cả nỗi buồn tương tư
Quạ kêu tình chết từ lâu
Bờ mi khép lại nỗi đau nhân tình...

11.11.2011 Lu Hà



Nỗi Lòng Người Thiếu Phụ
hoạ thơ Mai Hoài Thu

Nếu phải kiếp này chẳng được nhau
Nợ tình sương đọng lệ ngàn thu
Trăng treo đầu ngõ buồn không tỏ
Thiếu phụ năm canh khóc tủi sầu

Cũng bởi sinh ra chẳng gặp thời
Quê hương rời bỏ lệ từng rơi
Tha hương đất khách tìm nơi chốn
Ngọn sóng bạc đầu dạt biển khơi….

Anh đã trách em chẳng giữ lời
Tình theo sóng nước cánh hoa rơi
Thương đau cho số đời ly biệt
Như cánh phù du vạn mảnh đời…

Anh ở quê nhà với nhớ mong
Chòm sao bắc đẩu sáng mênh mông
Ngân hà chảy mãi về vô tận
Mang nỗi lòng em vẫn ngóng trông

Hôm nay gió bấc đông về sớm
Nghe lá tàn thu rụng cuối muà
Chim chóc cũng buồn không dám động
Một trời quan tái gió mây xa

Em ở chân trời xa viễn phương
Mẹ con em với nỗi cô đơn
Việt Nam xa cách ngàn muôn dặm
Bao nỗi đau thương nỗi đoạn trường...

Nếu phải kiếp này chẳng có nhau
Nợ tình bi lụy biết bao giờ
Giận em anh vẫn buồn không nói
Lỡ vậy đành sao bạc mái đầu?....

8.10.2009 Lu Hà



Nõi Nhớ nhà
cảm tác theo tứ thơ Mai Hoài Thu: Ngóng Bạn

Dang dở làm sao nưả cái hôn
Người đi kẻ ở nỗi u buồn
Trần gian biển cả tình thơ vọng
Muôn cõi sông hồ mộng núi non
Day rứt nhớ nhung con cuốc cuốc
Sầu tư mong mỏi cái chuồn chuồn
Bâng khuâng tí tách hàng hiên rỏ
Thổn thức như trào giọt lệ tuôn.

8.11.2011 Lu Hà



Nỗi Nhớ Trường
hoạ thơ Mai Hoài Thu & Ngọc Phan: Mười Mấy Năm Rồi

Hơn chục niên sầu uá cỏ hương
Trời mây uể oải giọt sương gương
Tay run trâm bạc buồn thê thảm
Tóc rối lược thưa khóc đoạn đường
Bão táp phong ba đời ghẻ lạnh
Cuồng phong gió thổi kiếp tang thương
Xứ người tết đến không hương khói
Khắc khoải từng đêm nỗi nhớ trường....

14.11.2011 Lu Hà



Nụ Hoa Chưa Thành

Hồn thơ anh đã cạn rồi
Lòng buồn nặng trĩu ngậm ngùi mưa rơi!
Biển sâu thổn thức vơi đầy
Tình thương chan chưá bồi hồi chiều thu
Tình như giọt lệ châu sa
Thương như muối biển sớm trưa dãi dầu
Đêm dài lắm mộng nhiều mơ
Tháng năm ảo não sầu đưa u hoài
Nhớ em tri kỷ một thời
Nếu mai anh chết ai người làm thơ?
Tuổi già rồi sẽ đến mau
Vầng trăng cổ độ bạc màu trần ai
Thẩn thơ hết đứng lại ngồi
Bên thềm lại rụng lá rơi vài tờ
Khẳng khiu kià gốc anh đào
Xuân chưa kịp đến nụ hoa chưa thành....!

7.1.2011 Lu Hà



Nụ Hoa Đầu Đời
chuyển thể thơ Mai Hoài Thu

Đêm trăng sáng côn trùng rên rỉ
Gió vi vu mang nỗi u hoài
Chạnh lòng thổn thức về nơi
Hồn chìm vào cõi để người xót xa

Buồn lạnh lẽo trời cao mây cuốn
Lững lờ trôi vương vấn bao la
Bỗng thèm hơi thở thiết tha
Sông hà lạnh ngắt ta bà khổ đau

Con tim nấc âu sầu thứ lữ
Rặng núi xưa khuất nẻo sương mờ…
Nhìn theo chỉ thấy mịt mù
Quê hương mưa gió thuận hoà bình an ?

Mộng hoang tưởng sóng yên biển lặng
Hận trùng dương cay đắng trời ơi !
Con thuyền vượt biển xa khơi…
Hồn về tìm lại một thời yêu thương

Thơm ngát mãi tình nồng say đắm
Mịn màng làn,da thắm thiết tha
Giật mình tỉnh mộng bơ vơ
Đầm đià gối lả bơ phờ xa xôi

Còn đâu nưã nụ cười thuở đó
Giưã đêm trăng nhỏ lệ tình sầu
Nụ hôn đọng giọt sương thu
Lối mòn sỏi đá chân cầu nỉ non

Hoen ngấn lệ khô dần năm tháng
Má hồng phai lãng đãng hư vô
Mây chiều lam khói xanh mơ
Tên anh em gọi nụ hoa đầu đời…

26.2.2010 Lu Hà



Nụ Thơm Đào
hoạ thơ Mai Hoài Thu: Khép Cổng

Anh muốn sang chơi cổng kín rào
Sương rơi hạt lệ khóc phi lao
Mưa ngâu rầu rĩ sầu hoa lá
Ong bướm buồn thiu chẳng đón chào
Đã mấy thu rồi xao xuyến mãi
Cành xuân héo uá nụ thơm đào
Đứng bên hàng dậu nhìn qua đó
Sáng thấy em ra tối lại vào...

27.11.2011 Lu Hà



Ối Giời Ơi!
cảm tác từ thơ Mai hoài Thu: Thói Đời 3- Tiếc Thay

Ối giời ơi! Ối giời ơi!
Tiếng kêu thảm thiết rụng rời thế nhân
Văn nhân mà chẳng nên thân
Manh tâm lường gạt dối gian với đời
Cáo cầy bát nháo than ôi!
Phá tan cưả giới lạc loài đười ươi
Thân lươn bao quản bùn hôi
Tanh tao cặn bã tả tơi vì tiền
Nổi khùng phát dại phát điên
Mồm loa mép giải bon chen chợ trời...
Thả con săn sắt nó cười
Bắt con cá chép lả lơi vợ chồng
Dùng chiêu khống chế gian thông
Đong đưa bọt mép để hòng thoát thân
Mưu gian kế hiểm vô thần
Trước sau bất nhất lăng loàn nhục thay
Miếng ăn quá khẩu đoạ đầy
Chết xuống âm phủ chó dày mèo tha
Chết như bã mắm thây ma
Tóc râu nhăn nhúm mặt trâu đầu bò
Ma vương quỷ sứ hét hò
Đuổi thằng ăn cắp phọt trào sân si
Trần gian là cái thá gì
Ti toe điã nhạc khoe tài ăn theo...

17.12.2011 Lu Hà



Phải Đâu Điệp Khúc

Anh dành tất cả cho em
Bao nhiêu nhung nhớ nỗi niềm đắm say
Hồn thơ chan chưá vơi đầy
Xây thêm mộng đẹp cho đời em ơi!
Con người sinh ở trần ai
Ái hà bể khổ ngậm ngùi chiều thu
Hồng nhan tri kỷ mặn mà
Mấy ai có được tâm tư cõi lòng
Mênh mông dặm thẳm trùng dương
Biển nào chia cách tình thương dạt dào
Bọt bèo bao lớp phù du
Sẽ tan như đám sương mờ đêm nay
Nhớ em anh cứ viết hoài
Lao xao tâm thức đêm dài bơ vơ
Sáng ngày ngơ ngác ngẩn ngơ
Phải đâu điệp khúc mà thơ ngỡ ngàng!

4.1.2011 Lu Hà














Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét