Thứ Bảy, 18 tháng 11, 2017

Lu Hà Tặng Mai Hoài Thu Chùm 21


An Nhàn Tịnh Độ
chuyển thể thơ Mai Hoài Thu: Cầu Xin

Đêm nghe tiếng nhạc ru thổn thức
Em giật mình nao nức tương tư
Nhớ ai biển cả sương mù
Dòng đời bơi ngược giang đầu xa xôi

Hồn nhỏ giọt biển khơi xa lắc
Lòng quặn đau lạc bước trần ai
Dấu tình vương nặng canh dài
Sắc không hương gió tuyền đài hư không!


Đời biển cả mưa giông gió bão
Bâng khuâng chi bồng đảo chiêm bao
Anh ơi lòng vẫn khát khao
Đêm đen chao đảo nghẹn ngào xót xa...

Gieo hệ lụy khổ đau cùng cực
Cuộc bể dâu từng khắc phôi pha
Vọng xa tiềm thức bạc màu
Chuông ngân rền rĩ mái đầu héo hon...

Quên sao hết nỗi oan trần thế
Áo nâu sồng kinh kệ thiền tu
Bọt bèo trôi nổi phù du
Hồn theo mây nước tâm tư tạnh lòng...

Tìm về cõi mênh mông lồng lộng
Lòng nhẹ tênh sầu mộng u minh
Chiều buông chuông thả âm thanh
An nhiên tự tại mây xanh gió trời...

Nay em đã thảnh thơi dứt nghiệp
Hết tơ vương nặng kiếp hồng nhan
Khoan dung nhẹ gót hương trần
Phật Đà tịnh độ an nhàn sáng soi!!!

8.5.2012 Lu Hà



Dạt Dào Biển Xanh
chuyển thể thơ Mai Hoài Thu: Có Những Lúc...

Lúc buồn em lại nhớ anh
Cồn cào da diết đầu xanh dại khờ
Mảnh hồn lẫn xác bơ vơ
Biển tình điên dại hững hờ mong manh...

Giận hờn sầu thảm trời xanh
Thanh mai trúc mã yến oanh thuở nào
Men say chưa cạn nhổ sào
Thuyền tình rẽ sóng bến bờ dần xa...

Từng đêm thổn thức canh thâu
Hàng hiên lã chã uá màu cỏ cây
Ngậm sầu từng giọt đắng cay
Bao nhiêu kỷ niệm vơi đầy trào tuôn...

Muốn quên dìu dặt đòi cơn
Từng cơn sóng biển hồn buồn ngẩn ngơ
Mộng về tiên cảnh bồng đào
Ưu phiền giải thoát dạt dào biển xanh...

16.5.2012 Lu Hà



Giả Câm Điếc Ăn Tiền
chuyển thể thơ Mai hoài Thu: Khóc Thầm Thế Gian

Chúng giả điếc giả câm như hến
Mặt chai lỳ lấp liếm ăn tiền
Bon chen kèn cưạ mấy phen
Xoay vần thế sự đảo điên thế cờ

Cứ dối trá lập lờ phơ phất
Miệng a di đà Phật phát tâm
Mà trong dạ chưá dao găm
Đầy bồ tàn nhẫn hiểm thâm hại người

Bởi bản chất lạc loài dã thú
Kế sinh tồn chó má tiểu nhân
Tham danh hám lợi miếng ăn
Linh hồn bán rẻ dã man đạo tà

Ôi! Tri kỷ yêu ma là thế
Kẻ ươn hèn nhạc sĩ vô tâm
Dấu tay ném đá hại ngầm
Vàng thau lẫn lộn thăng trầm thế gian

Đừng hát nưã dở điên dở dại
Giọng ca ngâm oai oái lưu manh
Oán hờn ngùn ngụt trời xanh
Vo ve ruồi rặng tranh giành hư danh.

Giả tình ái trò ranh đĩ đực
Để mưu mô kiếm chác làm giàu
Đĩ mồm lên mạng điêu ngoa
La làng đánh trống lu loa vịt vờ...

Tâm điạ bẩn bơ vơ trần thế
Hồn chẳng yên ti tỉ khóc than
Hom hem lê tấm thân tàn
Chiều hoang nghiã điạ  tâm thần chạy rông...

4.1.2011 Lu Hà



Khối Tình Chẳng Tan
hoạ thơ Mai Hoài Thu: Làm Sao Cởi Trói

Tương tư sầu muộn luỵ trần ai
Bụi bặm trâm gương cả lược cài
Trăng gió hàng hiên mưa nhỏ giọt
Mây vờn song cưả lệ tuôn dài
Thuyền tình chấp chới không bờ bến
Bể ái mênh mông chẳng đất đai
Tây Trúc đường xa ghềnh thác lắm
Trái tim một khối xuống tuyền đài

19.5.2012 Lu Hà



Tâm Linh Hiển Lộ
chuyển thể thơ Mai Hoài Thu: Mưa Chiều Tháng Sáu

Bây chừ tháng sáu mưa rơi
Ở nơi viễn xứ chơi vơi nhớ nhà
Mưa giăng mờ mịt mù sa
Bao nhiêu kỷ niệm bỗng đâu hiện về...

Gịọt mưa nằng nặng ê chề
Hồn em cô quạnh nảo nề trào tuôn
Hạt mưa thấm ướt mi buồn
Nỗi lòng thổn thức anh còn nhớ không?

Mưa bay tình tự mênh mông
Tóc mây lướt thướt môi hồng nồng say
Nhớ thương da diết đắng cay
Vỡ tan từng giọt vơi đầy mắt sâu...

Lòng em bối rối âu sầu
Nghẹn ngào nức nở bể dâu đoạn trường
Miên man bèo bọt vô thường
Chân trời xa lắc quê hương trập trùng

Mưa ơi! Châu ngọc tương phùng
Quê nhà chắc hẳn não nùng lá bay
Tâm linh hiển lộ giãi bày
Làm sao quên được tháng ngày xa xưa...

8.5.2012 Lu Hà



Thiên Đàng Là Đây
tặng Mai Hoài Thu

Ao em trắng mãi không thôi
Gốc cây phượng vĩ xa xôi gió luà
Nâng niu ve vuốt mái đầu
Ngạt ngào hương vị mùi hoa quê nhà

Xôn xao nước chảy la đà
Hai muà mưa nắng nhạt nhoà bóng sen
Sông Hương núi Ngự bình yên
Cố đô một thuở hồn nhiên má hồng

Thẹn thùng tôn nữ chưa chồng
Điệu hò mái đẩy chiều vương nắng vàng
Môi son e ấp cô nàng
Nhặt chùm thương nhớ dở dang lỡ làng

Huế ơi! Sầu muộn mơ màng
Huế thương, Huế đẹp thiên đàng là đây
Huế còn bao nỗi đắng cay
Xa quê em vẫn vơi đầy nỉ non.

17.5.2012 Lu Hà



Tình Trăng Hương Gió
cảm tác từ thơ  xướng hoạ Mai hoài Thu và Hoa Mai: Muốn Ngủ Cùng Trăng

Mấy đêm ngủ cùng chàng trăng mát
Gió hây hây ngây ngất lòng em
Xôn xao gió động êm đềm
Mơn man lả lướt làm mềm làn da...

Ối! Trăng ơi! Mặn mà tha thiết
Hồn lên cao có biết hay không?
Trăng cười lấp ló má hồng
Lăn tăn mặt nước thiên bồng Hằng Nga...

Cầu ao tắm nõn nà bông súng
Xoá bụi trần cay đắng trầm luân
Hương thơm ngào ngạt đang xuân
Như người thiếu phụ nồng nàn cuồng ngông...

Dám mơ mộng cùng ông trăng sáng
Tuổi ô mai trong trắng thuở nào
Bao đời thiếu nữ ước ao
Mặn nồng ân ái ngọt ngào trái cây...

Mười sáu tuổi vơi đầy non nỉ
Ánh trăng vàng đắm đuối đào tơ
Bướm ong quấn quít dạt dào
Thẹn thùng mắc cỡ nghẹn ngào chàng ơi!...

Yêu say đắm bồi hồi nghiêng ngả
Uống mật trăng đang rỏ xuống dần
Toàn thân run rẩy mê man
Vẳng nghe tiếng hát cung đàn ngân vang...

Ôi! Thoả mãn bên vầng trăng tỏ
Đưa đón nhau ngắm nghiá ả Hằng
Lưng ong uốn éo nhẹ nhàng
Phượng loan cuốn chặt trào dâng cơn nồng

Được như ý cung vàng thỏ ngọc
Gió nồm nam rạo rực mơ hồ
Tiếng ai xao xuyến trên bờ
Phau phau trắng muốt mờ mờ Tiên Nga...

Rũ cho sạch ta bà khốn khổ
Bụi trần ai đày đoạ tình nhân
Lòng trinh thanh thoát trần gian
Mấy ai tắm gió muôn vàn tơ trăng

Ai dám bảo gió cuồng mây dại
Gió mây vần ân ái cảm thông
Trăng non trăng khuyết trăng hồng
Trước sau trăng vẫn trắng trong cõi lòng

Dù ngàn dặm biển nông sông cạn
Trăng vẫn còn tận hiến không thôi
Yêu trăng yêu cả đất trời
Tình Thu vời vợi u hoài thiên thu...!!!

12.1.2012 Lu Hà



Tình Trôi Sông Hồ
chuyển thể thơ Mai Hoài Thu: Đêm Nguyệt Cầm

Ta lê lết trườn trên sa mạc
Tấm tân tàn xao xác than ôi!
Mênh mông không dấu chân người
Em tôi bé bỏng xa xôi mịt mù...

Đêm trăng gọi muà thu trở lại
Vì yêu em hoang dại tuổi xuân
Suốt đời manh áo che thân
Xót xa trần tục trăm ngàn khổ đau...

Rồi gục ngã bên bờ tăm tối
Chẳng cùng ai trăn trối đôi lời
Một thời lây lất tả tơi
Buồn vui thì đã về nơi cát lầm...

Thân mục nát âm thầm giun dế
Điệu ca luân rên rỉ hư danh
Sinh thời bao quản hôi thanh
Thất tình bi lụy đầu xanh uá tàn

Gì đáng quý tri âm chẳng có
Có còn ai nào đó xót xa
Ăn năn hối tiếc tiễn đưa
Vi vu gió thổi cỏ rầu héo hon?

Trở về biển nỉ non réo rắt
Đêm nguyệt cầm thảm thiết người ơi!
Khói cay giọt nến tuôn rơi
Mưa thu lả tả tình trôi sông hồ...

14.1.2012 Lu Hà



Trăng Ngàn Sáng Soi
cảm tác thơ Mai Hoài Thu: Thuyền Tình

"Bao giờ trọn vẹn ái ân,
Bao giờ trả hết nợ nần thế gian? "

Cung đàn dìu dặt ca ngân
Thu ơi! Hẹn đến muôn ngàn muà sau
Gặp em ở bến giang đầu
Nợ tình ta trả phù du bọt bèo...

Thuyền say sóng vỗ xuôi chèo
Vượt bao ghềnh thác ngặt nghèo biển sâu
Kiếp nào rèm phủ canh thâu
Kim bôi hợp cẩn điã dầu hư hao...?

Chập chờn nưả tỉnh nưả mơ
Mây bay vần vũ thì thào gió mưa
Nghẹn ngào thổn thức Hằng Nga
Nghìn thu lạnh lẽo giọt châu tuôn trào...

Long lanh hạ giới má đào
Trọn dòng lá thắm dạt dào tình thơ
Mênh mang bể ái vô bờ
Lá thu rơi rụng hững hờ về đâu....?

Phong ba bão táp biển dâu
Hồng nhan bạc mệnh u sầu giai nhân
Ngược xuôi trong cõi trần gian
Đa tình tự cổ trăng ngàn sáng soi...

22.5.2012 Lu Hà



Trống Trải Trăng Ngà
cảm tác thơ Mai hoài Thu: Cõi Vắng

Lặng im nghe tiếng gió ru
Hương nồng nhung nhớ gửi sầu ngàn mây
Chăn hồng chếnh choáng cơn say
Cuộc tình tê dại đong đầy ba thu...

Chơi vơi ôm ấp bóng mờ
Trái tim vụt cháy tàn tro bụi mù
Muộn phiền bao nỗi lo âu
Khóc cười ghê rợn chân cầu hồn ma...

Tháng ngày lặng lẽ đớn đau
Tình hờ khơi lại xa xưa chập chờn
Khứ lai bấu víu trào tuôn
Mười hai năm đã sóng cồn biển dâng...

Mỗi đêm tiếng quạ còn vang
Đâu còn mật ngọt đá vàng thủy chung
Lênh đênh giông bão trập trùng
Yêu thương trĩu nặng cánh rừng hoang vu...

Một đời sương khói âm u
Hồn đau liệm kín nấm mồ cỏ lau
Vô duyên nhạt nhẽo tiếng ca
Mông mênh trống trải trăng ngà mờ soi...!

5.2.2012 Lu Hà



Vẩn Vơ Cõi Lòng

Tự nhiên tim động lao xao
Nhớ nàng tiên nữ vẩn vơ cõi lòng
Mảnh mai như sợi chỉ hồng
Lắng nghe theo mạch nhưạ thông vắn dài
Bước đi nhập thể trần ai
Nỉ non thánh thót u hoài sầu đưa
Sóng lòng cuồn cuộn như mưa
Ô hay nàng đã nhập vào hồn tôi
Nưả đêm trằn trọc nghĩ suy
Thương người con gái đắng cay giưã đời
Sinh ra muôn cõi luân hồi
Phong tình cổ lụy ngầm ngùi chiều thu
Bơ vơ giưã chốn ta bà
Trầm luân bể khổ má đào phôi phai
Thông minh vốn sẵn tính trời
Con nhà gia giáo nết đời phỉ phong
Thiên tư dòng họ thanh quang
Sớm khuya đèn sách theo giòng thời gian
Mưu sinh cuộc sống gian truân
Chắt chiu dành dụm ưu phiền mãi sao?
Tâm hồn dào dạt thơ ca
Cố hương Nam Việt dập diù biển khơi
Sài Gòn đơm đặt thị phi
Hang hùm nọc rắn miả mai vì tiền
Thương ai chiụ khổ muôn vàn
Lời khen tiếng trách oán hờn rền vang
Đảo điên miệng thế gian thương
Vu oan giá hoạ thê lương hãi hùng
Thương ai vò võ canh trường
Nỗi niềm cố quốc tha hương nghẹn ngào
Viễn phương nàng vẫn đi chuà
Quy y tam bảo má đào chưá chan
Thương ai như ánh trăng ngàn
Ngàn thu vằng vặc sắt son tấm lòng!

7.12.2010 Lu Hà



Vọng Tiếng Thơ
hoạ thơ Mai Hoài Thu: Hạ Vàng

Gió sớm xuân về hạt móc mơ
Chiều lam khói phủ đám ve tơ
Dáng cô thiếu nữ trang kiều lắm
Bóng kẻ anh hào thấp thoáng ngơ...
Dìu dặt hồn mơ tình luyến ái
Bâng khuâng tâm dạ mộng hoang vơ
Nắng vàng tíu tít ong vờn bướm
Văng vẳng âm ba vọng tiếng thơ...

18.5.2012 Lu Hà



Từng Đêm Nhớ Em

Từng đêm anh viết cho em
Nỗi niềm anh rót trái tim hồng hào
Lâm ly như chén rượu đào
Suối nguồn vô tận rì rào gió thông
Tình anh vượt cả biên cương
Ngàn năm lễ giáo thủy chung vô thường
Nôn nao dào dạt trùng dương
Lênh đênh biển cả bốn phương vẫy vùng
Thuyền ai say sóng mênh mông
Bồng bềnh hoang đảo tha hương hỡi người
Hồn anh theo áng mây trời
Lang thang khắp chốn tìm nơi em chờ
Kiếp này nếu chẳng có nhau
Nghìn thu em nhớ bến đò trần gian
Sáng soi đã có trăng ngàn
Ở đâu khắc đá muôn vàn ái ân
Canh khuya ngọn nến đã tàn
Lòng còn hiu hắt thở than vắn dài!

31.12.2010 Lu Hà













Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét