Thứ Năm, 18 tháng 8, 2016

Thơ Tình Chùm 821




Nửa Hồn Cô Quạnh
cảm đối thơ Mã Kim Liên: Mùa Đã Ngã

Hoàng hôn hưu hắt ánh dương
Mắt nai đẫm lệ phố phường vắng tanh
Nỗi lòng trống trải thiếu anh
Mùa thu phượng vĩ kinh thành mờ sương…


Xót xa khúc ngoặt đoạn trường
Hoa tàn liễu héo chán chường bèo trôi
Nụ hôn ghế đá bồi hồi
Đâu còn hơi ấm than ôi mất rồi…!

Vào ra hết đứng lại ngồi
Vén mành chỉ thấy núi đồi gần xa
Ngược xuôi quang cảnh sơn hà
Đôi vai oằn oại chiều tà khói lam…

Trông lên còn mảnh trăng rằm
Phòng loan giá lạnh em nằm mộng mơ
Mây đen bóng tối hững hờ
Nửa hồn cô quạnh lờ mờ bóng ai…?

Khối tình dao cắt chia hai
Lá vàng rơi rụng gót hài dặm băng
Sắt cầm sao nỡ bẽ bàng
Tàn canh gối chiếc phũ phàng mưa sa…!

16.8.2016 Lu Hà +



Hoa Ngọc Nhi
cảm hứng với Võ Ngọc Nhi

Ngọc Nhi thơm thảo bông lài
Nhụy hương đồng nội trang đài làng ta
Đầm nhà sen thắm nõn nà
Họ hàng chú bác mẹ cha hài lòng

Cuộc đời cũng lắm long đong
Trước sau hoa vẫn trắng trong tâm hồn
Bình minh cho tới hoàng hôn
Mảnh mai thục nữ bồn chồn bướm hoa

Đàn lên ca khúc thái hòa
Vị tha ưu ái nhạt nhòa hạt mưa
Tiếng gà xao xác ban trưa
Nồm nam man mát đò đưa mái chèo

Quản chi khó nhọc gian neo
Đôi bàn tay trắng đói nghèo vượt qua
Nghẹn ngào đồi tím sim mua
Cánh cò bay lả bốn mùa vần xoay

Mấy câu đàm đạo tuyệt hay
Trần ai xuôi ngược đắng cay kiếp người
“Mấy khi vẹn trọn cả mười
Thì ta chớ có chê cười khinh ai “

Tóc đen lay láy gót hài
Xôn xao thiên hạ nét ngài xênh xang
Kiếp nào thỏa nguyện thiếp chàng
Niềm ân ý ái tào khang một nhà

Trời cao có chị Hằng Nga
Dõi trông nhân thế quan hà gần xa
Bâng khuâng cát sĩ Lu Hà
Làm thơ tình ái ngọc ngà trúc mai!

17.8.2016 Lu Hà



Tủi Phận Hằng Nga
cảm đối với Mã Kim Liên: Bóng Đổ Tuỳ Hình

Trách Hậu Nghệ nhạt tình bạc nghĩa
Để Hằng Nga gác tía lầu son
Quanh năm cô quạnh mỏi mòn
Quảng Hàn lạnh lẽo khuyết tròn tang thương

Nghe khúc nhạc nghê thường xao xuyến
Đóa sen hồng quyến luyến dương tà
Soi chung một mảnh gương ngà
Ngàn thu nhân thế Ngân Hà ghé coi

Người thục nữ lẻ loi bóng nguyệt
Đêm trăng rằm tha thiết chàng ơi
Thiếp buồn cánh hạc chơi vơi
Theo làn mây trắng cảnh đời trần ai...

Nghe nức nở mày ngài mắt biếc
Vương Chiêu Quân nuối tiếc Trường An
Nửa đêm giọt lệ ứa tràn
Châu sa lã chã trăng ngàn dặm băng....

Duyên cầm sắt dở dang đứt đoạn
Ôm cây đàn bi oán người ơi !
Nửa vòng trái đất chơi vơi
Bâng khuâng tư lự góc trời thở than...

Thế là hết nồng nàn ân ái
Giấc điệp hồ tê tái kim lân
Tiếng gà eo óc xa gần
Lá vàng xào xạc gốc phần khẳng khiu...

Hồ thu thủy đìu hiu rặng liễu
Mã Kim Liên yểu điệu thướt tha
Hỏi rằng có nhớ Lu Hà
Làm thơ tình ái muợt mà phong vân...!

17.8.2016 Lu Hà




Cám Ơn Em Cùng Chia Sẻ
cảm hứng với Mã Kim Liên

Cám ơn em đã hỏi thăm
Ngưa hồng xích thố đêm rằm trăng thơm
Nghẹn ngào chén mắm bát cơm
Lưỡi lừa xương cá củi lửa rơm bóng hình...

Tao khang hai đứa chúng mình
Ngàn năm giấc mộng lưu linh điệp hồ
Mặc cho thiên hạ nhấp nhô
Thập thò đọc trộm ô hô thơ tình...

Dập dìu hoa bướm rung rinh
Liễu xanh uốn tóc trúc xinh sân đình
Năm canh thổn thức hồn trinh
Ngàn sao thao thức hành tinh cảm sầu

Thơ bay tưới khắp hoàn cầu
Ơn trời mưa móc giọt ngâu chan hòa
Đàn em ca khúc thái hòa
Trái tim cộng hưởng nhạt nhòa lệ rơi!

Mã Kim Liên, hỡi em ơi!
Phóng nhanh lên nhé anh nơi cuối trời
Khuân vàng sõng sượt lả lơi
Ấy nàng tiên nữ mỉm cười đòi cơn...

Mong em chớ có giận hờn
Hằng Nga cung Quảng chờn vờn thế thôi
Sờ tay lên ngực bồi hồi
Phẩm tiên nguyện vẹn trọn đôi ân tình...!

17.8.2016 Lu Hà




Hận Tình Vương Chiêu Quân
cảm đối từ thơ tự do của Vũ Hoàng Chương:

Ôi nức nở giun cười dế khóc
Hoa tím bay chồn sóc thê lương
Rừng hoang đom đóm hơi sương
Hồn ma áo trắng vấn vương thế trần

Sầu quan tái giai nhân bạc bẽo
Lệ Chiêu Quân tàn héo khói nhang
Trớ trêu duyên nợ dở dang
Hồng nhan bạc mệnh bẽ bàng ngàn thu

Cuốc khản giọng oan thù sắc úa
Gió mùa đông ủ rũ ngang tai
Heo may ngọn cỏ bi ai
Tuyết dày phủ lấp tuyền đài thảm thê

Con vựợn cái dãi dề mưa nắng
Dừng bước chân cay đắng làm sao
Độc hành lữ khách ly tao
Lạc đà sa mạc ruột cào dạ đau

Hán Minh Phi mày trau mắt biếc
Khói mây đùn nuối tiếc Trường An
Tay ngà nhỏ máu dây đàn
Nhạn kêu đứt ruột non ngàn ải quan

Mối sầu hận trăng tàn thê thảm
Thác suối reo ảm đạm dây leo
Âm hồn lạnh lẽo cheo leo
Liễu xanh rũ tóc hắt heo gió lùa

Vương miện hậu bốn mùa cô quạnh
Hồ Yên Chi nỡ trách Thuyền Vu
Tỳ bà  sớm tối ngao du
Hán triều ngoảng mặt cung ru oán hờn

Cuộc đổi chác chập chờn hạnh phúc
Sáu mươi năm thu phục Hung Nô
Ngàn năm còn lại nấm mồ
Người qua kẻ lại ô hô hỡi nàng…!

Ta cúi xuống nhẹ nhàng khấn vái
Nắm hương vàng tê tái bảng son
Môn quan gìn giữ nước non
Thiên sầu vạn cổ héo hon cõi lòng…!

16.8.2016 Lu Hà





Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét