Thứ Hai, 12 tháng 3, 2018

Lu Hà Tặng Nguyễn Hoài Hương Chùm 7


Bàn Về Chữ Tâm

Hoài Hương thuyết giảng qúa hay
Bàn về tâm pháp trả vay nợ nần
Sân si nghiệp chướng xoay vần
Chất chồng bể khổ thế nhân ưu phiền


Vô vi tự tại an nhiên
Tự sinh tự diệt triền miên muôn loài
Rằng thân khẩu ý mãi hoài
Ba đường ác đạo tuyền đài thảm thê

Vô minh lầy lội não nề
Tâm ma đày đoạ chán chê cảnh đời
Nhân tình ấm lạnh chơi vơi
Phù dù bèo bọt tả tơi cánh chuồn

Hư danh kèn cựa bán buôn
Bạc tiền hư đốn âm hồn thở than
Bần hàn lòng vẫn chứa chan
Tha nhân cứu vớt gian nan hiểm nghèo

Giọng ngâm thánh thót trong veo
Hạc bay đồng nội chân đèo suối reo
Phất phơ ngọn cỏ gió heo
Ung dung nghệ sĩ bước theo Phật Bà!

*cảm xúc từ đoản văn của nghệ sĩ Nguyễn Hoài Hương
10.3.2016 Lu Hà




Em Nhớ Dáng Anh
cảm đối với nghệ sĩ Nguyễn Hoài Hương: Tâm Sự Với Anh

Hỡi người nghệ sĩ đáng yêu
Tâm hồn da diết mĩ miều hoàng hôn
Mây chiều xao xuyến bồn chồn
Chứa chan giản dị biển cồn sóng dâng…

Cát vàng mềm mại lâng lâng
Tần ngần dạo bước bâng khuâng nỗi niềm
Ô hay trăng sáng lưỡi liềm
Lê thân viễn xứ ướt mềm bờ mi...

Đồi thông gió hú rầm rì
Cái oanh thỏ thẻ thầm thì bên tai
Chau mày ủ rũ nét ngài
Bao năm xa cách gót hài dặm băng…

Mảnh mai hàng liễu mưa giăng
Quê hương giông bão cát đằng hoa leo
Than ôi! thác xối non đèo
Bóng anh hiu hắt xóm nghèo lẻ loi

Em thương hạt muối mặn mòi
Gừng cay mật đắng cá chòi ao truông
Vườn rau gà gọi lên truồng
Ngôi nhà bé nhỏ nắng hồng ban mai…!

20.7.2016 Lu Hà




Tâm Sự Gió Trăng
cảm đối với nghệ sĩ Nguyễn Hoài Hương: Em Biết Anh Cũng Khóc

Nỗi niềm tâm sự gió trăng
Chúc thư gửi tới cung hằng xa kia
Hoài Hương nước mắt đầm đìa
Trần gian cát sĩ bên rìa rừng hoang...

Thơ làm cam chịu bẽ bàng
Ngâm nga thiếu kẻ mơ màng bướm hoa
Năm canh cốc lệ nhạt nhòa
Biết ai tri kỷ mộng tòa thiên hương

Tháng năm rầu rĩ chán chường
Dẫu lìa ngó ý môi hường thoảng bay
Sen hồng ngẫm cũng đắng cay
Phong tình cổ lục giãi bày sử xanh

Bâng khuâng chín bức trường thành
Lầu cao tòa ngọc mong manh nắng vàng
Mong chi sợi chỉ xích thằng
Ngàn thu vằng vặc muộn màng xót xa...

Hoàng hôn lững thững Lu Hà
Thương hồn Lý Bạch Đông Pha ngậm ngùi
Biển dâng sóng cả chôn vùi
Thế nhân bạc bẽo sụt sùi đàn ca...!

3.3.2016 Lu Hà



Tiếng Oanh Vàng
viết tặng nghệ sĩ Nguyễn Hoài Hương và Khương Nha

Hoài Hương cùng với Khương Nha
Long lanh ngọc bích Lu Hà ngẩn ngơ
Cung đàn thánh thót dây tơ
Oanh vàng thỏ thẻ đợi chờ ai đây…?

Thu say gió thổi vui vầy
Biển reo sóng vỗ canh chầy nỉ non
Suối mơ róc rách trăng tròn
Hằng Nga ẻo lả môi son má hồng

Cỏ non mơn mởn cánh đồng
Cừu dê chan chứa tiên bồng là đây
So dây nam bắc ngất ngây
Ngón tay nhỏ máu thấm đầy tình thơ

Mộng hồn lạc lối bơ vơ
Liêu trai  hội ngộ đôi bờ nguyệt hoa
Xiêm y ướt đẫm nhạt nhòa
Dùng dằng chẳng dứt hai tòa thiên hương

Lờ mờ ảo ảnh huyền sương
Sen hồng bảng lảng nõn nường trắng phau
Tóc mây thấp thoáng phiến sầu
Bâng khuâng đỉnh giáp một màu tuyết pha… !

2.3.2016 Lu Hà



Tiếng Sáo Trần Ai
Cảm đối với nghệ sĩ Nguyễn Hoài Hương: Bản Tình Ca Quê Hương

Em hát bản trường ca muôn thuở
Quê hương ơi dang dở cuộc đời
Đa đoan hờn giận mặn mòi
Non xanh nước biếc lẻ loi cánh chuồn…

Nghe sáo trúc vương buồn khắp nẻo
Cảnh mục đồng vắt vẻo lưng trâu
Lũy tre ôm ấp cau trầu
Mẹ cha sớm tối mái đầu bạc phơ…

Hồn nghệ sĩ bơ vơ xứ xở
Chân trời xa tuyết phủ đồi thông
Mưu sinh vất vả chất chồng
Biển lòng thổn thức mênh mông phiến sầu

Then cài chặt bóng câu qua cửa
Ngọn đèn xanh chan chứa tình người
Rèm buông nức nở tuôn rơi
Lệ sa nốt nhạc chơi vơi ngậm ngùi

Cung đàn hạc sụt sùi lã chã
Hạt sương thu thấm cả bờ mi
Tà dương bóng liễu nhu mì
Gót sen mềm mại thầm thì Hằng Nga…

Nơi cung cấm cành đa gốc quế
Ngọc thỏ kia thế kỷ ly lao
Biết không trần thế lao đao
Chia loan rẽ thúy trúc đào sa cơ !

20.7.2016 Lu Hà




Gửi Mộng Hằng Nga
tiếp theo hai câu ngẫu hứng của nghệ sĩ Nguyễn Hoài Hương

" Lạnh lẽo cung đàn lạc tiếng ca
Vì đâu nên lỡ giấc nam kha "
Hỡi kẻ xe tang tình tuyệt vọng
Thê lương gửi mộng đến Hằng Nga

Cổ hận mang mang trời ảm đạm
Cầm ca bạc lắm kiếp đơn côi
Nếu phải duyên xưa thì thắm lại
Đừng xanh như lá trắng như vôi

Ta khóc cho đời nghệ sĩ ơi!
Hồng nhan tri kỷ tiếng sao rơi
Băng đen nấm mộ tà áo trắng
Nức nở u hoài gió hú chơi...!

Bâng khuâng thổn thức vầng trăng nghẹn
Cát bụi sương mờ chiếc bóng ai
Dồn đuổi bắt nhau đùa rỡn mãi
Hồn ma khắc khoải nguyệt hương đài...!

Cỏ úa nương dâu giọt ngọc châu
Đình hoa khúc hậu dưới chân cầu
Hoan ố đá vàng muôn vạn nẻo
Thuyền nan chấp chới bến tình sầu !

8.5.2015 Lu Hà



Mộng Hồ Điệp
nỗi lòng nghệ sĩ Nguyễn Hoài Hương về âm nhạc

Không âm nhạc ta sao sống nổi
Trái tim hồng đắm đuối men say
Vào ra thơ thẩn tối ngày
Oanh vàng thỏ thẻ canh chày thở than

Hồn chan chứa trần gian ai biết
Nửa cung đàn da diết hoài hương
Phong sương tím ngắt môi hường
Chết đi sống lại vấn vương tơ lòng

Duyên hội ngộ dòng trong bến đục
Cánh hạc bay thôi thúc nguồn cơn
Hoàng hôn sóng vỗ dập dờn
Quảng Hàn lạnh lẽo cô đơn bóng người

Mộng hồ điệp về nơi chốn cũ
Nước non ngàn thổ lộ trăng soi
Cà Mau rừng đước mặn mòi
Sài Gòn thảng thốt tiếng còi tàu xa

Chau mắt phượng lược ngà biếng trải
Ánh bình minh tê tái xót xa
Nghẹn ngào kiếp phận cầm ca
Lục bình trổi dạt quê nhà ta đâu?

16.8.2015 Lu Hà




Em  Đã Biết Là Khi Anh Khóc
Chia sẻ tâm trạng với nghệ sĩ Nguyễn Hoài Hương: Em Biết Anh Cũng Khóc

Đàn ông ấy có mấy khi khóc lóc
Dáng hiên ngang sừng sững giữa đất trời
Cây sồi gìa chôn chặt với trăm nơi
Dù sấm sét cũng chẳng lay bật gốc

Kẻ tàn nhẫn mới thường hay gỉa khóc
Dối lòng mình để trục lợi hư danh
Trong cuộc đua quyền lực khát tranh dành
Hoe mắt đỏ đầm đìa loài cá sấu

Thế nhưng cũng có đàn ông mếu máo
Đó là người thi sĩ của nhân gian
Từ tấm lòng chân thật lệ tuôn tràn
Thổn thức mãi hư hao cùng thế kỷ

Khi Bá Nha đập đàn vì Chung Tử
Kỳ kia ơi! Hồn phách lạc chân trời
Giọt châu sa lã chã mãi khôn vơi
Ấy là lúc người đàn ông đã khóc

Còn phái nữ mà lạnh lùng khô khốc
Bởi trái tim gỗ đá chẳng yêu thương
Lá vàng rơi bàng bạc chuỗi tầm thường
Mây phảng phất bóng ma sầu ảm đạm

Cuộc dâu bể đoạn trường thanh muôn dặm
Chẳng khóc cười đâm nát trái tim ai
Kẻ vô cảm vì tham vọng tiền tài
Hay rả rích cuốc kêu vờ thương xót

Ôi nhân thế! Nỗi buồn sao nỡ hốt
Giọt u sầu tràn cốc lệ ly tao
Nghe gió hú từng đêm biển sóng gào
Anh đã khóc bản tình ca bất diệt!

29.8.2015 Lu Hà



Tâm Hồn Hương Bay
thơ tặng nghệ sĩ Nguyễn Hoài Hương

Má Huế ba Hải Phòng
Hoài Hương có tấm lòng
Bâng khuâng đời nghệ sĩ
Tình chung chảy một dòng

Em say hoài vọng cổ
Xôn xao điệu nam ai
Ngẩn ngơ lý con sáo
Xuân hồng gót trang đài

Đi khắp cả miền Nam
Chiều hoàng hôn khói lam
Qua sông đàn cò lả
Đêm thu ngóng trăng rằm

Lưu thủy đường hành vân
Hồn trong trắng vô ngần
Mênh mông cùng sông núi
Chan chứa điệp khúc ngân

Điệu hò Vàm Cỏ Đông
Nôn nao cả cánh đồng
Ai về thăm sông Hậu
Ổi xoài cóc nhớ hông?

20.9.2015 Lu Hà



Tiếng Đàn Hoài Vương
tâm tình với nghệ sĩ Nguyễn Hoài Hương: Nghệ Sĩ Với Cung Đàn

Tiếng đàn dìu dặt cung thương
Năm dây nhỏ máu thê lương não nùng
Hận tình khóc bến thủy chung
Trầm ngư cánh nhạn chập chùng biển khơi

Đại dương sóng vỗ tả tơi
Thuyền nan mất lái chơi vơi bến nào?
Nuối thương chi nữa bướm đào
Cánh hoa trôi dạt nghẹn ngào trăng thâu

Bâng khuâng là khúc phượng cầu
Mảnh mai cành liễu giang đầu đợi ai
Mộng hồn thổn thức u hoài
Xót xa thiếu phụ canh dài lệ chan

Gia gia gọi mãi giang san
Cuốc kêu non nước trăm ngàn khổ đau
Đá vàng năm tháng phai màu
Sao băng vỡ vụn nát nhàu cỏ cây

Tiếng tơ trầm ấm vui vầy
Ấy tình hồ điệp ngất ngây xuân cười
Nhặt khoan mây gió lả lơi
Hằng Nga bẽn lẽn khung trời lẻ loi! 

11.9.2015 Lu Hà












Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét