Bi Ca Sinh Tồn
Cảm xúc thơ Friedrich Hölderlin bài 7
Khắp thành phố bắt đầu yên tĩnh
Lối hẻm đi u tịch ngọn đèn
Muôn màu cửa sổ đăng ten
Quên làm sao được thói quen trong ngày
Người nhạy bén biết ngay lỗ lãi
Kẻ chơi đàn mê mải say xưa
Cô đơn ngọn gió lưa thưa
Niềm vui khao khát đón đưa bạn tình
Bóng trăng lên lung linh trái đất
Màn đêm giăng che khuất được sao
Trái tim thổn thức nghẹn ngào
Linh hồn thi sĩ nôn nao chốn nào
Buồn tráng lệ hư hao đỉnh núi
Mây bạc trôi thui thủi về đâu
Sương rơi thấm ướt mái đầu
Lão già tư lự lên lầu ngóng trăng
Nghe tiếng chuông ngân vang đây đó
Người thủy chung bày tỏ nỗi lòng
Giữ gìn có Chúa Quan Phòng
Bình an nhân thế theo giòng thời gian
Hãy vượt qua bần hàn khổ hạnh
Đặt vòng hoa trọng trách quang vinh
Phụng thờ chủ thể anh minh
Khơi nguồn ánh sáng oai linh muôn đời
Về Hy Lạp dòng người thánh thiện
Tây sang đông dâng hiến linh hồn
Xôn xao biển động sóng cồn
Rượu nho yến mạch sinh tồn tự do
Lúc nửa đêm con đò đợi bến
Có Meuse bước đến chở che
Reo hò vui vẻ nhắn nhe
Miền Olympus bạn bè gặp nhau
Parnassus dãi dàu mưa nắng
Đất Cadmus cay đắng khổ đau
Thebe bên dưới trước sau
Ngợi ca Thiên Chúa đổi màu tuyết sương
Ngôi nhà chung thiên đường hạnh phúc
Lễ hội mừng thúc giục chư thiên
Phương đông tín hữu tọa thiền
Cam lồ may rủi tới miền hư vô
Trung cận đông nấm mồ vô chủ
Chúa Ki-Tô hội tụ thánh thần
Ba ngôi cứu độ thế nhân
Hững hờ bao kẻ bất cần cưu mang
Còn nuối tiếc mơ màng cổ đại
Thành Athen tê tái ether
Cuốc kêu rả rích đêm hè
Thay hình đổi dạng xác ve lụi tàn
Bao cảnh ngộ nghèo nàn bế tắc
Thân đọa đày lầm lạc thế gian
Vác cây thánh giá khóc than
Rượu vang linh mục chứa chan nhân loài
Chúa quay mặt u hoài thổn thức
Hai nghìn năm khổ cực lầm than
Lưu vong dân tộc nguy nan
Tin mừng hy vọng hỏi han bao điều
Ngày và đêm phiêu diêu tồn tại
Các vì sao mãi mãi còn đây
Nắm xương hài cốt chất đầy
Vô thần bóng tối ngất ngây điên cuồng
Sóng đại dương mênh mông vùi lấp
Bóng ma hời tấp nập ngược xuôi
Bọt bèo thân xác nổi trôi
Titan hối hận xa xôi nẻo nào
Cerberus khát khao chén rượu
Giấc ngủ say bấu víu vào nhau
Vòng tay trái đất nhuốm màu
Máu tươi ghen tỵ trước sau nhấn chìm.
Nguyên tác: “ Bánh mì và rượu ( Brot und Wein ) “
23.12.2023 Lu Hà
Một Cuộc Hành Trình
Cảm xúc thơ Friedrich Hölderlin bài 10
Đất châu Phi lửa khô cằn cỗi
Một mình tôi sớm tối lang thang
Mặt trời sao nỡ phũ phàng
Từ xa ngọn núi bẽ bàng xác xơ
Như bộ xương bơ phờ trần trụi
Đầu trống trơn lầm lũi bước đi
Suối không róc rách rầm rì
Bụi cây cô độc chim di gọi đàn
Bầy cò hoang kêu ran bỏ chạy
Con lạc đà nắng cháy trên lưng
Thản nhiên bầu nước dửng dưng
Loe hoe ngọn cỏ tưng bừng gió ru
Anh thấy em cần cù nhẫn nại
Xinh đẹp hơn ưu ái thiết tha
Hàng cây xanh biếc mặn mà
Hành lang ốc đảo quanh nhà nhởn nhơ
Tôi đã tới bến bờ bắc cực
Dải núi băng thao thức mặt trời
Biển dâng khủng khiếp lạnh người
Từ lâu vắng bóng tiếng cười sinh sôi
Chết trong tuyết than ôi xiềng xích
Giấc ngủ sâu vô ích đợi chờ
Võ vàng sắt đá hững hờ
Olympus cũng không ngờ ở đây
Mẹ trái đất đọa đầy góa phụ
Nghèo hiếm con thiên phú tài hoa
Tuổi thơ nước mắt nhạt nhòa
Một ngày nào đó chan hòa nắng lên
Thế giới mới thiên nhiên vặn vẹo
Hạt giống gieo lắt léo mùa xuân
Rượu vang ấm áp cuối tuần
Hoa hồng rực rỡ đòi phần tốt tươi
Sông Rhine mỉm cười chào đón
Tôi trở về giữ trọn tình yêu
Trách chi cánh hạc phiêu diêu
Bụi trần xa lạ tiêu điều hoàng hôn
Làn gió thoảng bồn chồn hạnh phúc
Tiếng chuông chiều thúc giục bàn chân
Trái tim xoa dịu tần ngần
Màu xanh vĩnh cửu chứng nhân nồng nàn
Aurora chứa chan cảm xúc
Ngọn lửa lòng sôi sục bấy lâu
Bánh xa cót két bên cầu
Nghẹn ngào giọng nói mái đầu phong sương
Bác nông dân dẫn đường rảo bước
Cày vác vai đi trước con bò
Nhờ trời canh tác ấm no
Đầy vườn hoa bướm hẹn hò hát ca
Canh nhà xưa mẹ cha ngóng đợi
Quả nho thơm mang tới phòng tôi
Anh đào quyến rũ mãi thôi
Tâm hồn tĩnh lặng bồi hồi cố hương.
Nguyên tác: “ Kẻ lang thang ( Der Wanderer ) “
31.12.2023 Lu Hà
Chiều Hoang Dại
Cảm xúc thơ Friedrich Hölderlin bài 13
Ngồi lặng lẽ căn lều bóng mát
Bác thợ cày vẻ mặt nhu mì
Cầm tay điếu thuốc nhâm nhi
Chuông chiều hiếu khách thầm thì bên tai
Chiếc đòn gánh trên vai nhún nhẩy
Chợ hôm nay có vậy mà vui
Đoàn thuyền vội vã quay lui
Cười đùa náo nhiệt hên sui bạn hàng
Bữa ăn tối xênh xang thành phố
Trên đầu tôi cổ độ trăng soi
Bến sông cá nước mặn mòi
Cái gai trong ngực làn roi vô hình
Hoa hồng nở lung linh chiều tối
Hương mùa xuân tội lỗi tiêu tan
Tình yêu đau khổ hoang tàn
Cô đơn phép thuật thế gian hãi hùng
Họ đến đây mịt mùng giấc ngủ
Hồn bồn chồn trú ngụ trong mơ
Trái tim sao nỡ hững hờ
Tuổi già thanh thản bên bờ tử sinh.
Nguyên tác:“ Buổi tối tưởng tượng ( Abendphantasie )“
1.1.2024 Lu Hà
Theo Dòng Trù Phú
Cảm xúc thơ Friedrich Hölderlin bài 14
Danube dòng sông vĩ đại
Đàn organ ưu ái tuyệt vời
Hân hoan thánh điện mỉm cười
Tuôn trào ống dẫn lòng người vô biên
Khúc dạo đầu an nhiên buổi sáng
Từ lâu đài duyên dáng du dương
Thôn quê chòm xóm phố phường
Tràn đầy nhiệt huyết tình thương nhân loài
Ánh mặt trời u hoài thổn thức
Các giáo đoàn chân thực phương đông
Lan xa trên những cánh đồng
Cồng chiêng châu Á mênh mông dặm trường
Capitol con đường bất tử
Citthaeron tư lự Alps
Ô kìa đá Parnassus
Nổi chìm vận mệnh ngậm ngùi xót xa
Bằng nghệ thuật bao la trí tuệ
Thanh kiếm đeo tư thế vững vàng
Thiểu năng bạo lực phũ phàng
Trời cao thiên Chúa san bằng vùi sâu
Qua Ả Rập dãi dầu mưa nắng
Lonia cay đắng xiết bao
Lang thang sa mạc thuở nào
Tiên tri thi sĩ nghẹn ngào lệ rơi
Asia giống nòi hùng mạnh
Trên đôi vai nặng gánh sinh tồn
Chắt chiu trí tuệ tâm hồn
Ngôn từ triết lý suy tôn vương triều
Trẻ mồ côi cô liêu vất vưởng
Dòng phù sa thịnh vượng đền bù
Phi Châu khao khát tiếng ru
Bài ca hy vọng thiên thu hòa bình
Nguồn Donau thần linh chứng giám
Vể Châu Âu chiến hạm sóng cồn
Trái tim e ấp bồn chồn
Thiên đương trù phú nụ hôn nồng nàn
Duyên hội ngộ chứa chan tình ái
Bỏ lại sau nghi ngại muộn phiền
Thuận hòa lẽ sống tự nhiên
Giữ gìn phong hóa tổ tiên bao đời.
Nguyên tác: “ Bên nguồn sông Danube ( Am Quell der Donau )“
2.1.2024 Lu Hà
Qua Miền Đất Lạ
Cảm xúc thơ Friedrich Hölderlin bài 15
Gió đông bắc đại dương gợn sóng
Thủy thủ đoàn nóng bỏng khát khao
Tâm hồn rực lửa rường nào
Trái tim thấp thỏm lời chào thắm tươi
Garnone mỉm cười lộng lẫy
Bordeaux thức dậy nửa đêm
Qua cầu ván gỗ êm đềm
Vợ chồng quý tộc bên thềm ngắm trăng
Hàng bạch dương đất bằng thoai thoải
Những cây sồi ưu ái thiết tha
Gót chân phụ nữ mượt mà
Da nâu yểu điệu tháng ba ngọt ngào
Đất tơ lụa nôn nao ngây ngất
Chiếc cốc thơm dìu dặt cung đàn
Bình yên đắm đuối chứa chan
Chìm sâu giấc ngủ nồng nàn chiêm bao
Bạn ở đâu tự hào nguồn cội
Ai dẫn đường chỉ lối tới đây
Xôn xao hoa bướm vui vầy
Món quà lưu niệm chất đầy hòm rương
Người Ấn Độ nhún nhường hiếu khách
Các nhà thỏ thanh bạch nhẹ nhàng
Núi cao ẩn sĩ thênh thang
Hồ sâu tĩnh lặng mơ màng cá bơi
Dordogne tuyệt vời non nước
Cuộc hành hương theo bước chân nhau
Dặm trường ký ức muôn màu
Tấm lòng chân thực trước sau ven tròn.
Nguyên tác:“ Quà lưu niệm ( Andenken)“
2.1.2024 Lu Hà
Hỡi Đồng Bào Thân Yêu
Cảm xúc thơ Friedrich Hölderlin bài 16
Hãy tôn trọng bản năng sáng tạo
Chút manh nha kín đáo thiếu thời
Hồn nhiên trẻ nhỏ ham chới
Lưng con ngựa gỗ nụ cười vô tư
Sự trưởng thành có từ hiếu động
Khéo gieo trồng nòi giống anh minh
Ơn nhờ Thiên Chúa tồn sinh
Đỉnh cao lễ hội quang vinh phụng thờ
Đừng coi thường bé thơ non dại
Mầm thiên tài vĩ đại mai sau
Thời gian nối tiếp chen nhau
Vườn ươm lộng lẫy đủ màu sắc hoa
Dân tộc Đức nhân hòa trọng trách
Các nhà thơ hiển hách sinh ra
Tình yêu non nước mặn mà
Cánh đồng trí tuệ bao la tâm hồn
Cuộc hải trình biển cồn sóng dữ
Chớ nản lòng do dự thuyền đời
Vững tay chèo lái mỉm cười
Qua bao nghịch cảnh tả tơi cánh buồm
Giữa đêm trường sao hôm dẫn lối
Ánh bình minh tiếp nối ban mai
Hào quang hướng tới tương lai
Số năm tuổi thọ tiền tài kể chi
Bông hoa đêm thầm thì thổn thức
Quê hương mình rạo rực xiết bao
Trán nhăn tư lự thuở nào
Ngắm nhìn thành quả tự hào núi sông
Ngày xưa nhớ chiến công Pindos
Helikon sức sống muôn người
Parnassus ở khắp nơi
Niềm tin tỏa sáng bầu trời tự do
Mắt phàm trần đắn đo lưỡng lự
Lời hứa suông căn cứ vào đâu
Thời gian bạc trắng mái đầu
Bi quan chán nản dãi dàu nắng mưa
Phải nỗ lực sớm trưa bền bỉ
Tự tin mình sức mạnh tinh thần
Thiên thời địa lợi nhân quần
Nổi chìm vận mệnh dấn thân hiểm nghèo.
Nguyên tác: Gửi người Đức ( An die Deutschen )
5.1.2024 Lu Hà
Thuở Nào Tương Tư
Viết tặng Thi Sĩ Nguyễn Phong
Nguyễn Phong buồn làm thơ thanh thản
Tuổi già ta đâu chán sự đời
Ung dung tĩnh tại mỉm cười
Sửa vần đón ý bao người ngẩn ngơ
Bạn làm thơ thẫn thờ tâm đắc
Lu Hà tôi đĩnh đạc từ xa
Tinh cầu chung một mái nhà
Giống nòi thi sĩ mặn mà thủy chung
Kìa đại dương chập chùng sóng vỗ
Chuyến tàu thơ phổ độ trăng soi
Đờn ca tài tử mặn mòi
Giọng ngâm non nỉ tiếng còi ngân vang
Trạm cuối cùng thênh thang quán trọ
Cõi trần gian đây đó linh hồn
Ngàn sao tinh tú bồn chồn
Bạn thơ tao ngộ hoàng hôn ráng hồng
Nguồn ánh sáng mênh mông mở rộng
Vầng trán cao lồng lộng thi hào
Gặp nhau giọt lệ nghẹn ngào
Biết bao kỷ niệm thuở nào tương tư.
*Cảm xúc khi đọc thơ lục bát của Nguyễn Phong “ Làm thơ“
6.1.2024 Lu Hà
Nơi Miền Hẻo Lánh
Cảm xúc thơ Friedrich Hölderlin bài 19
Nhớ ngày nào tôi còn bé lắm
Có quý nhân thường nắm tay tôi
Dạo chơi trên những sườn đồi
Vỗ về an ủi đơn côi lạnh lùng
Tránh xa cảnh hãi hùng roi vọt
Thường đuổi theo bám gót chân người
Dữ dằn như giống đười ươi
Tóc tai rũ rượi nói cười dã man
Nhưng hoa lại ngút ngàn rừng rậm
Gió thiên đường thấm đậm hơi sương
Trái tim đa cảm dễ thương
Luna thánh thiện vấn vương rường nào
Helios thì thào khích lệ
Các vị thần kính nể xung quanh
Endymion nhiệt thành
Đức cha tốt bụng vinh danh Chúa trời
Tôi đã hiểu những nơi yên lặng
Khi ether cay đắng ngậm ngùi
Thăng hoa giai điệu chôn vùi
Tình yêu đắm đuối sụt sùi lệ rơi.
Nguyên tác:“ Từ khi tôi còn là một cậu bé ( Da ich ein Knabe war)
7.1.2024 Lu Hà
Baì Ca Ánh Sáng
Cảm xúc thơ Friedrich Hölderlin bài 21
Tôi là kẻ mù lòa bất hạnh
Có ai hay hiển hách một thời
Sinh ra biết khóc chào đời
Lớn lên tuổi trẻ ham chơi tháng ngày
Buổi bình minh đắng cay thức dậy
Làm sao đây để thấy mặt em
Gày gò ốm yếu hom hem
Khát khao ánh sáng buông rèm hoàng hôn
Nửa hồn mây bồn chồn bóng tối
Dò dẫm bay lạc lối màn đêm
Ánh trăng mờ ảo quanh thềm
Thiên đường giá lạnh nỗi niềm sầu tư
Không lẽ lại khước từ ân huệ
Lòng vị tha nhập thể cứu tinh
Lắng nghe tiếng gọi thần linh
Gầm vang sấm chớp anh minh sinh tồn
Nguồn ánh sáng nụ hôn đắm đuối
Hát bài ca đừng chối bỏ tôi
Màu xanh ngây ngất trên đồi
Dựng đài phun nước giữ nôi an bình
Đoá hồng nở rung rinh cánh bướm
Một ngày xuân thấm đượm hơi sương
Phước lành Thiên Chúa yêu thương
Trái tim rao ước vấn vương ân tình.
Nguyên tác:“ Ca sĩ mù ( Der blinde Sänger )
8.1.2024 Lu Hà
Về Cõi Vĩnh Hằng
Cảm xúc thơ Friedrich Hölderlin bài 20
Thời gian có chia tay không nhỉ
Hỡi tinh thần lý trí khôn ngoan
Còn bao tội lỗi thế gian
Trái tim hóa giải than van nỗi gì?
Hàng cây xanh rầm rì gió thổi
Những con đường lạc lối bóng ma
Cầu xin Chuá ở trong ta
Thiên thần bảo trợ ngân hà sáng soi
Trạm cuối cùng tiếng còi tàu thét
Gánh hành trang xem xét làm chi
Nấm mồ cỏ dại chim di
Buông xuôi tất cả sầu bi phai mờ
Ngày xưa đó hững hờ chén thuốc
Ghét yêu thương thân thuộc lãng quên
Khát khao ước nguyện bình yên
Linh hồn an nghỉ thiên nhiên dạt dào
Thôi oán trách ngọt ngào khúc nhạc
Xóa hận thù đàn hạc du dương
Ngân vang tiếng hát vô thường
Bướm hoa đưa tiễn đoạn đường vui thay
Hồn giải phóng đọa đày kết thúc
Chốn thiên đường hạnh phúc tối cao
Bâng khuâng gứi lại lời chào
Xa xôi quán trọ nghẹn ngào sương rơi
Cõi vĩnh hằng nụ cười hoan hỉ
Ánh trăng thanh thủ thỉ cùng ta
Cung vàng điện ngọc Hằng Nga
Không trung rộng mở bao la nhẹ nhàng.
Nguyên tắc: Lời chia tay ( Der Abschied )
8.1.2024 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét