Thơ Tình Chùm 249
Nguyệt Vọng Cung Đàn
Cung đàn nguyệt vọng thanh vân
Thương người nhớ bến trăng ngàn ngẩn ngơ
Đàn buồn nhạc điệu bơ vơ
Giọt sương lã chã như hồ thủy ngân
Trời trong lóng lánh vô vàn
Lung linh dặng liễu thiên thần vờn quanh
Đêm rằm theo ánh nước xanh
Vàng rơi sỏi đá rung cành thông reo
Tóc mây loã xoã hắt heo
Điệu hò lả lướt mái chèo chơi vơi
Đêm trăng lành lạnh người ơi!
Tầm Dương bến đợi tả tơi cuộc tình...
Sụt sùi ngao ngán phận mình
Mà sao du khách lặng thinh hững hờ
Nhạc sầu sóng vỗ đôi bờ
Sao khuê nhấp nháy hồn thơ phong trần...
Nguyệt cầm cung oán nhân gian
Đa tình tự cổ giai nhân má đào
Bướm ong dìu dặt xôn xao
Bờ dâu nương bãi nghẹn ngào tơ duyên..
cảm tác từ thơ Xuân Diệu: Nguyệt Cầm
22.7.2012 Lu Hà
Lưa Thưa Giọt Sầu
Thơ gửi Thimyngọc Huynh
Ngọc về thăm chợ Bến Thành
Nai vàng ngơ ngác kinh thành khói sương
Cho anh gửi sợi tơ hồng
Bờ tre giếng nước quê hương nghẹn
ngào...
Đông vui nhộn nhịp đón chào
Ngược xuôi tấp nập bướm đào ngất ngây
Phố phường chan chưá đắm say
Hồn anh phiêu bạt đắng cay phũ phàng...
Dáng em tha thiết dịu dàng
Lòng anh tê tái dở dang lỡ làng
Xa quê thứ lữ mơ màng
Trùng dương biển cả triều dâng bến
nào...?
Yến oanh ríu rít xôn xao
Cát pha lối nhỏ rì rào gió đưa
Ngậm ngùi thánh thót hạt mưa
Hàng hiên lã chã lưa thưa giọt sầu
Lúc này trời sắp sang thu
Lòng nghe sóng vỗ mịt mù canh khuya
Sương rơi ướt má đầm đià
Hồn mơ áo trắng bên bià rừng hoang...
26.7.2012 Lu Hà
Đoạ Đầy Hồn Ai?
Giật mình tỉnh giưã cơn mê
Lòng nghe sóng nước vỗ về canh khuya
Gối đơn nước mắt đầm đià
Tình xuân đã chết bên rià đồng hoang
Nghe tin nàng đã theo chồng
Nấm mồ cỏ dại mênh mông cõi sầu
Khắc bia dầu dãi mái đầu
Dấu chôn kỷ niệm nương dâu bến đò
Cơn say mộng ảo hẹn hò
Bên bờ non nỉ con cò sang sông
Ván thuyền người đã đóng xong
Giấc mơ hoang tưởng bóng hồng năm xưa
Luỵ tình bể khổ hương đưa
Khói sương heo hút đàn vưà đứt dây
Sụt sùi bao nỗi đắng cay
Tương tư chi nưã đoạ đầy hồn ai?
cảm tác từ thơ Hương Nguyên: Hãy Tỉnh
Cơn Mê
26.7.2012 Lu Hà
Nỗi Sầu Thiếu Phụ
Ban mai đọng giọt sương tan
Mây xa thiếu phụ non ngàn vẩn vơ
Đêm qua hồn lạc bến mơ
Nỉ non ân ái mịt mờ giai nhân
Phù du bèo bọt hợp tan
Chân cầu thổn thức lệ tràn bờ mi
Bâng khuâng như cánh chim ri
Ngẩn ngơ giun dế rầm rì suối reo
Thân cò lạnh lẽo chân đèo
Ầu ơ cánh vạc cảnh nghèo thôn quê
Xa nhà lữ khách não nề
Dãi dầu mưa nắng ê chề tháng năm
Vấn vương thương nhớ Việt Nam
Loạn ly chia cắt tím bầm ruột gan
Còn đâu quá khứ nồng nàn
Tình yêu cháy bỏng mộng tàn người ơi!
cảm tác từ bài thất ngôn bát cú cuả
Hương Nguyên: Vấn Vương
23.7.2012 Lu Hà
Giận Hình Đập Vỡ Gương
Nàng rầu rĩ tấm gương méo mó
Trái xuân đào nhõng nhẽo buông xuôi
Ghẹo nhau tóc xoã tả tơi
Phong sương hạt muối xa xôi não nề...
Làn môi nhạt ê chề năm tháng
Cuối chân mày lãng đãng chim ri
Tuổi vàng xuân ngọc hoa thì
Dung nhan tiều tụy rầm rì suối reo...
Máu cuồng nhiệt băng đèo vượt biển
Buồm xác xơ lận đận lênh đênh
Trái tim đôi ngả thác ghềnh
Nẻo trôi sóng nước nẻo dềnh sông
tương...
Sóng dào dạt trập trùng chưa lặn
Thủy triều dâng mấy bận tang thương
Phận hèn cam chịu quê hương
Đói nghèo bệnh tật thê lương não nùng...
Giá chi được biển đông cưỡi sóng *
Chém cá kình khí trượng nam nhân
Việt Khang sôi sục cung đàn
Sông hồ nặng gánh giang san ngặt nghèo *
Nàng thổn thức chó mèo vờn mãi
Dân tộc ta tê tái xót xa
Chữ vàng chữ bạc mịt mù
Tam Sa diễu cợt gà rù kêu la
Giặc phương bắc dày vò tâm não
Chúng hè nhau chủ nghiã dựng xây
Tay không xa xẩm mặt mày
Vong nô thuộc quốc cáo cầy phởn phơ...
Hình thổn thức bơ phờ bối rối
Người ngoài gương nhức nhối cũng đau
Chắp tay ôm lấy mái đầu
Đôi ta bạc bẽo dãi dầu gió sương...
cảm tác từ thơ lục bát cuả Thi Nguyên:
Tâm Sự Người Trong Gương
* "Tôi muốn cưỡi cơn gió mạnh, đạp
bằng sóng dữ,
chém cá Kình ở biển Đông, đánh đuổi quân
Ngô,
giành lại giang sơn, cởi ách nô lệ,
chứ tôi không chịu khom lưng là tì thiếp
người ta".
Lời:
Triệu Thị Trinh
* "Giang hồ quen thú vẩy vùng,
Gươm đàn nửa gánh, non sông một
chèo."
Tả về Từ Hải cuả Nguyễn Du.)
22.7.2012 Lu Hà
Tìm Trái Tim Vàng
Chào anh Nhã! nóng lòng tìm vợ
Tấm hình anh chan chưá nụ cười
Đọc thơ tâm sự bồi hồi
Trước bàn máy tính một trời mây xanh...
Phận em thế quả xanh trái chín
Vẫn cô đơn lận đận tình yêu
Phấn hương rơi rụng sớm chiều
Sắc chưa trọn vẹn yêu kiều thướt tha...
Không ong bướm lượt là lả lướt
Gái miền Nam chân chất đó nha
Miệt vườn chăm chỉ thật thà
Da hơi bánh mật mặn mà Cửu Long
Thơ anh viết mênh mông biển cả
Làm cho em mộng ảo mãi hoài
Phải chăng Thượng Đế an bài
Cho bầu với bí đêm dài tơ vương ?
Hỡi anh Nhã trông trăng nhắn nhủ
Nguyện cùng Hoa rau cháo muối dưa
Nếu không hợp cũng chẳng sao
Mỗi người mỗi ngả nghẹn ngào chia ly
Gái hương sắc độ thì xuân nở
Bướm ong vờn đau đáu anh ơi!
Anh sinh vào tuổi con gì?
Để em xăm quẻ thầm thì nhỏ to...
Quay số máy em chờ anh nhé
Xi xan uây rồi bảo san y
Dồi dào ấm áp mê ly
Liêu pha bốn bảy anh ghi vào lòng
Nhớ đừng quên đầu dòng không chín
Gái Bạc Liêu chưa nhận trầu cau
Gió sương tầm tã bốn muà
Ngõ nhà dầu dãi điã dầu hư hao...
Bởi anh cũng hào hoa chữ nghiã
Bút nghiên này tâm dạ ưu tư
Giấy hồng thảo một bài thơ
Đôi dòng mộc mạc cánh đào phù du...
Bao suy nghĩ trầm tư mặc tưởng
Ánh mây vàng bảng lảng hoàng hôn
Đọc thơ hồi hộp trào tuôn
Nghe con sóng vỗ đòi cơn nhip cầu...
Anh tuổi cũng chắc là trai trẻ
Rất ga lăng đắm đuối với đời
Trải qua năm tháng ăn chơi
Giờ đây tu tỉnh là người siêng năng...
Em rất thích trai hùng tuấn kiệt
Để luyện rèn gang sắt thành kim
Em không tin phận nổi chìm
Ông Tơ bà Nguyệt theo chim hỏi trời...
Nếu không ngại e dè bối rối
Hoa chỉ đường dẫn lối cho anh
Sắc màu khởi sự Tân Bình
Thanh mai trúc mã chúng mình bên nhau...
Phải thành thật mượt mà đầm ấm
Chớ như loài ong bướm chơi hoa
Canh khuya thơ thấm nhạt nhoà
Sam xi ơ một chan hoà thủy chung!
Chú thích: cảm tác và chuyển thể từ thơ
Cao Kiều Hoa ở Taiwan gửi Trần Phong Nhã ở Tân Bình Việt nam
26.7.2012 Lu Hà
Thơ Tình Chùm 250
Hoa Chào Gió Hôn
tặng Thimyngoc Huynh
Tóc mây loã xoã đen tuyền
Mong manh nón lá mắt huyền ngẩn ngơ
Lừ đừ cá lội ven bờ
Ngỡ ngàng chiếc bóng dạt dào cô nương...
Trở về thăm lại cố hương
Kià nàng Mỹ Ngọc yêu thương thuở nào
Xa quê nhớ tiếng ai hò
Lâng lâng gót ngọc sen đào thướt tha...
Bồng bềnh sông nước la đà
Con cò con vạc mặn mà ai ơi!
Cầu tre mai mảnh chơi vơi
Con thuyền lướt nhẹ bồi hồi lòng tôi...
Hoa chào thuả nguyện cuộc đời
Tâm hồn thục nữ nụ cười trên môi
Vuốt ve làn gió xa xôi
Nụ hôn đắm đuối cuả người chiêm bao...
28.7.2012 Lu Hà
Tiếng Sáo Hoàng Hôn
Hoàng hôn ồ đám mây bay
Như chàng ôm thiếp cảnh này khó quên
Dáng chiều rạo rực hồn nhiên
Trần truồng loã thể thuyền quyên nồng
nàn...
Sáo ai réo rắt xa gần
Vơi đầy thổn thức chưá chan bồn chồn
Lô nhô dãy mít đầu thôn
Cánh diều nao nức đòi cơn thiên bồng...
Làng quê khúc nhạc non hồng
Hàng dưà xoã tóc theo dòng sông Tương
Vi vu tre trúc chen lồng
Bờ cau cuối bãi sóng lòng xôn xao
Bóng cô thục nữ má đào
Thướt tha ngây ngất gió chào hoa thưa
Hạt sương thánh thót đong đưa
Phất phơ tàu chuối chuông chuà ngẩn ngơ
Ngậm ngùi lữ khách bơ vơ
Thuyền em ván đóng bây giờ ở đâu?
Trăng lên vò võ Hằng Nga
Thương ai đợi bến giang đầu thở than...
cảm tác thơ thất ngôn bát cú cuả Hương
Nguyên: Hoàng Hôn
27.7.1012 Lu Hà
Các bạn ngắm kỹ đám mây hồng trong bức ảnh
có phải giống như một người đàn ông ôm nguời đàn bà không?
Họ công khai ăn nằm với nhau giưã lưng
trời để trêu tức các nhà đạo đức học. Mây mà cũng biết linh tinh vớ vẩn như thế
đấy
Tiếng Sáo Theo Mây
Tiếng dịch thổi nghe mà réo rắt
Lơ lửng cao tha thiết đâu đây
Cớ sao thổn thức vơi đầy
Lưng trời ngăn ngắt mây bay chập chờn
Điệu trầm bổng nỉ non van lạy
Gió heo may ngai ngái hồ thu
Sương hồng thoa nhẹ bông lau
Lá rơi sóng biếc chân cầu bóng ai
Dáng thơ thẩn ngày dài sợ mất
Sắc đẹp rồi lất phất tả tơi
Hoàng hôn lay lắt buông lơi
Hồn theo tiếng sáo xa xôi chân trời...
Lòng man mát bồi hồi tình ái
Tấm khăn hồng đẫm lệ phôi phai
Má đào duyên nợ trần ai
Xót xa ân hận tuyền đài còn vương
Cũng có lúc như dòng suối chảy
Nước trong xanh thủ thỉ nguồn cơn
Uớc mơ trọn vẹn chồng con
Long lanh ánh mắt môi son má hồng
Ta lững thững trên đường sỏi đá
Nghe bước chân lạo xạo hoang vu
Lòng ta trống trải mịt mù
Sơn khê dặm nẻo phù du thế trần...!
cảm tác theo bài thơ tự do cuả Thế Lữ:
Tiếng Trúc Tuyệt Vời
27.7.2012 Lu Hà
Em Là Sóng Biển
Đừng lo biển cả lao đao
Em như cơn sóng lật nhào thuyền anh
Thuyền tình bể ái lênh đênh
Sóng say dào dạt đầu xanh uá tàn...
Vì em chẳng quản gian nan
Dựng buồm tay lái muôn vàn hiểm nguy
Đá ngầm hải đảo biên thùy
Mênh mông cồn cát chẳng suy biến lòng
Vững vàng tráng sĩ kiên cường
Trán nhăn tư lự yêu thương phong trần
Con người sinh ở thế gian
Đôi ta bầu bí một giàn thủy chung
Đài Loan ngọn lưả bập bùng
Kiều Hoa Phong Nhã trập trùng phím loan
Rì rào sóng gọi trào tuôn
Quê nhà anh đợi đòi cơn mộng vàng
Vần thơ tao ngộ bên đàng
Muà xuân đừng để lỡ làng anh ơi!
Thẹn thùng bên đoá hoa cười
Xôn xao oanh yến biển đời thiết tha...
cảm tác thơ và ảnh Cao Kiều Hoa bên bờ
biển: Biển Sóng Và Em
26.7.2012 Lu Hà
Trở Lại Thăm Nhà
tặng Thimyngọc Huynh
Em về thăm lại quê nhà
Bà ba thiếu phụ nhuốm màu quan san
Đoạn trường vương vấn chưá chan
Non xanh nước biếc trăng ngàn ngẩn ngơ
Ninh Kiều nhớ bến câu hò
Sông Hương núi Ngự bướm đào thướt tha
Bàn tay sen ngó nõn nà
Nâng niu cánh lá chiều tà bóng dâm
Dòng sông nước chảy âm thầm
Xôn xao chim hót tình thâm giống nòi
Bao năm tưởng đã quyên rồi
Sóng lòng trổi dậy bồi hồi Ngọc ơi!
Khung trời thơ ấu một thời
Hỡi người em gái lên mười thuở xưa
Tha hương cùng với mẹ cha
Mênh mông kênh rạch đò đưa con thuyền
Lâng lâng suối tóc tự nhiên
Lưng ong mày liễu thuyền quyên dịu dàng
Ô hay như chốn thiên đàng
Mộng hồn ai đó mơ màng thiên nga...!
28.7.2012 Lu Hà
Hồn Mộng Đòi Cơn
tặng bạn thơ Chinh Nguyên
"Đẹp thay chiếc áo bà ba
Ôm tròn thân vóc cho tà áo bay " *
Thiên thần mũ đỏ đắm say
Thuỷ quân lục chiến vơi đầy nỉ non
Chinh nguyên lòng dạ bồn chồn
Trái tim chiến sĩ như cồn sóng dâng
Tây Đô ơ cõi thiên đàng
Đôi ta duyên nợ dở dang lỡ làng
Ngậm ngùi dòng Cửu Long Giang
Bọt bèo trôi nổi phũ phàng em ơi!
Trùng dương trôi dạt chân trời
Thấy người trên mạng bồi hồi lòng tôi
Vầng trăng vằng vặc xa xôi
Phù du thân phận tả tơi đoạn trường
Nghẹn ngào mộng tưởng quê hương
Gặp người con gái má hồng năm nao...
Xôn xao dào dạt tình thơ
Mênh mông biển lá điệu hò à ơi!
Ninh Kiều đón gió lả lơi
Thuyền ai xa bến biển khơi chập chờn
Canh khuya trằn trọc đòi cơn
Nôn nao thổn thức lệ tuôn đôi hàng
Binh hùng tướng trận bẽ bàng
Vi vu gió thổi vành tang nấm mồ
Cô hồn ngơ ngác bơ vơ
Biết bao đồng đội bây giờ ở đâu?
Ba vùng chiến thuật dãi dầu
Phong sương tư lự uá sầu cỏ cây
Phất phơ tà áo em bay
Lòng tôi đau xót đắng cay một thời
Ở nơi đất khách quê người
Bao nhiêu kỷ niệm trăm nơi hiện về...
* Ca dao
29.7.2012 Lu Hà
Tình Cò Già
Đời khối chuyện tai ương trái khoáy
Kể bạn nghe ma quái lắm chiêu
Tội cho một cụ Việt Kiều
Năm mươi mấy tuổi bóng chiều hắt hiu
Yêu say đắm mĩ miều trăng gió
Chat thoả phanh suốt cả ngày đêm
Hơi da nóng bỏng êm đềm
Trên màn hình ảnh nỗi niềm ầu ơ...
Thay mắt kính như Châu Nhuận Phát
Mhuộm tóc đen thắm thiết Đức Hoà
Tin rằng có số đào hoa
Đôi mươi mười tám nhạt nhoà canh thâu...
Cứ chí chát độ vưà tròn tháng
Anh yêu ơi! Quà tặng cho em
Nỉ non ân ái nỗi niềm
Tim già ửng máu lưỡi liềm trăng treo...
Vội mua nhẫn dù nghèo túng quẫn
Được mấy hôm gái giận phàn nàn
Đòi mua máy tính cho gần
Ngàn đô chắt bóp giai nhân đẹp lòng...
Nàng lại muốn thong dong A Mốc
Say men tình chàng ngốc cũng vâng
Mạo danh bác sĩ đàng hoàng
Lẽ đâu kiết xỉ ngân hàng là bao...?
Cảnh ngang trái thân cò hãnh diện
Trót phóng lao phải dấn theo lao
Hồi hương tính chuyện bẻ đào
Trắng tay đồng cỏ xác xơ dật dờ...
Khoác áo vét vịt vờ tiến sĩ
Đến phi trường chẳng thấy em ra
Taxi lọ mọ hỏi nhà
Bàng hoàng gõ cưả âu sầu ngẩn ngơ
Tôi với bác nào đâu quen biết
Mà bỗng dưng nhất thiết nhận vơ
Bước ra một ngã côn đồ
Chồm lên giận dữ thớt dao dạn dày...
Này ông lão xéo ngay cho rảnh
Không đi ngay chớ trách thằng này
Trong nhà sẵn có chó đây
Xé cho tan xác ra ngay bây giờ
Mặt đờ đẫn buồn thiu thất thểu
Ra sân bay tiu nghỉu về nhà
Đồng xanh cắt cỏ như xưa
Lương đều trả góp nắng mưa dãi dầu...
Trên đất Mỹ phận già cô độc
Tìếng Tây thì cộc lốc mấy câu
Mấy bà quá lưá lầu bầu
Ti toa ngô ngọng mái đầu bạc phơ...
Hận muôn kiếp căm thù phụ nữ
Thân cò già bận bịu sớm khuya
Nợ nần chồng chất khổ đau
Trâu già da cóc xót xa thế này...!
cảm tác từ một bài thơ tự do không rõ
tác giả trên mạng
29.7.2012 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét