Thứ Hai, 10 tháng 3, 2014

THƠ TÌNH CHÙM 255 VÀ 256



Thơ Tình Chùm 255  

 




Mịt Mờ Sương Mơ...

Nghe tim nhịp đập chan hoà
Hàng hiên thánh thót nhạt nhoà nhớ thương
Mơ màng nhè nhẹ hơi sương
Êm đềm giấc mộng vấn vương cõi lòng...

Chiều mưa bọt nước khơi luồng
Lá vàng rơi rụng theo giòng sông trôi
Mỏng manh áo bó dưới trời
Long lanh má ướt bồi hồi tình ai?

Ngày xưa yểu điệu chương đài
Đoạn trường trắc trở trần ai ngậm ngùi
Bao nhiêu tưởng đã chôn vùi
Côn trùng rên rỉ sụt sùi năm canh...

Ngậm hờn giòng chảy trôi nhanh
Con đò bến nước mong manh cuộc đời
Chia ly góc bể chân trời
Xót xa lẫm lũi đơn côi dặm đường...

Buồn trông kià áng mây hồng
Ngẩn ngơ ong bướm quê hương nghẹn ngào
Đam mê hồn lạc phương nào
Dấu yêu hun hút mịt mờ sương mơ...

Bóng hồn người vẫn bơ vơ
Mười hai bến nước dạt dào về đâu
Sóng lòng biển cả nương dâu
Bốn muà cỏ uá dãi dầu nắng mưa...

cảm tác từ thơ 8 chữ cuả Thi Nguyên: Tiếng Mưa Hoài Vọng...
11.8.2012 Lu Hà



Còn Đâu Nưã

Bởi thuở trước thiên đình dây mực
Nên kiếp này chẳng được gần nhau
Trách gì duyên phận trôi đâu
Người sau kẻ trước bể dâu đoạn trường...

Em vương vấn sầu thương bi lụy
Chút tình xưa tê tái nhạt nhoà
Tháng ngày tầm tã mưa sa
Anh như cơn gió bóng tà hoàng hôn...

Đêm sương nhỏ trào tuôn sóng vỗ
Biển mênh mông tình đã xa vời
Thuyền anh chấp chới ra khơi
Lênh đênh vô định biết nơi chốn nào...

Cơn huyễn hoặc bơ phờ ảo não
Gặp nhau chi buồn bã thế anh
Lạnh lùng quay mặt sao đành
Hoa rầu cỏ héo cao xanh ngậm hờn...

Ngày xưa đó anh buồn chẳng nói
Em đợi hoài bao nỗi thương đau
Lỡ làng sầu muộn tương tư
Bao nhiêu cách trở sương mù quẩn quanh...

Khi em biết lòng anh băng giá
Lại lúc là em đã yêu anh
Tình như chiếc lá lià cành
Phút giây giãy chết yến oanh bẽ bàng...

Ong bướm lượn bên đường lơi lả
Hoa nhụy tàn tơi tả người ơi!
Cuộc đời thiếu phụ chơi vơi
Miên trường ảm đạm xa xôi trập trùng...

Khi hai chữ thủy chung dầm nát
Em nghẹn ngào thảm thiết bơ vơ
Còn đâu cảm giác dạt dào
Rèm buông đèn tắt mịt mờ đêm đen...

Còn ai nưã ưu phiền thiếu phụ
Chuyện đời nay em đã rõ mười
Nụ cười héo hắt trên môi
Còn đâu trong trẻo như thời xuân hoa...

Thơ theo tâm trạng riêng khi đọc thơ  Mai Hoài Thu: Giá Như
10.8.2012 Lu Hà



 Hiếu Giang Sông Nước Quê Hương

Giòng Hiếu Giang nước chảy lững lờ
Ngẩn ngơ bay mây trắng con đò
Dâu tằm bến bãi muà thương nhớ
Đội nắng mưa cặm cụi cánh cò

Lũy tre xanh ngút ngàn trong nắng
Dưới mái tranh rơm rạ chất đầy
Vẫn âm thầm chịu bao cay đắng
Tiếng mẹ ru con vạc ngủ say

Tuổi thơ ngây đến trường đi học
Những buổi chiều tha thướt hát ca
Chuông chuà văng vẳng từng thôn xóm
Tiếng sáo diều theo gió lướt xa

Quê nội ni Đông Lai vất vả
Khói lam xanh một nắng hai sương
Tôi lớn lên theo cùng bọn trẻ
Giòng sông quê chẳng đổi thay lòng

Làng Điếu Ngao bên tê nổi tiếng
Sản sinh bao trí thức văn tài
Quảng Trị giong buồm về Cưả Việt
Hồn thơ bay bóng nguyệt kỳ đài

Ôi quê hương nỗi niềm chôn dấu
Sương khói mù chan chưá nẻo xa
Xót xa muôn dặm trùng xa cách
Đất khách giăng đầy những hạt mưa...

Trời Mỹ Quốc lòng đau thổn thức
Giòng sông quê thắm thiết đôi bờ
Chôn nhau cắt rốn vùi thương nhớ
Hỡi cố hương chìm khuất bóng mờ...

cảm tác khi đọc thơ Mai Hoài Thu: Bức Hoạ Làng Quê
13.8.2012 Lu Hà



Muà Thu Hà Nội

Sóng nghẹn ngào dưới cầu nắng nhạt
Áo trắng em da diết lạ thường
Long Biên biền biệt quê hương
Cồn cào rêu phủ yêu thương thuở nào...

Dáng lướt mướt chiều thu ảm đạm
Mắt huyền mơ chỉ thắm môi son
Nghe lòng ảo não trào cơn
Lá vàng rơi rụng mưa tuôn bến sầu...

Thế là hết phố xưa tha thiết
Nước sông Hồng mải miết về đâu
Thênh thang cồn cát nương dâu
Bắc Nam xa cách cỏ dầu héo hon...

Gió lồng lộng lối mòn Phượng rũ
Trên bờ đê bến cũ ai chờ
Sang ngang em bước qua đò
Dòng sông Bến Hải đôi bờ đục trong...

Theo Cha Mẹ long đong lận đận
Đất Sài Gòn khổ tận cam lai
Cửu Long sương nhỏ bờ vai
Trái tim rướm máu tuyền đài em mang

Bởi lũ giặc Bắc Phương sa đoạ
Giang Sơn thành chiến điạ hoang tàn
Nỗi lòng con gái nát tan
Muà thu Hà Nội chưá chan đôi hàng...

cảm tác từ thơ Mai Hoài Thu và tấm ảnh cũ chụp khoảng năm 1954? " Sóng Tình "
12.8.2012 Lu Hà



Thuyền Tình Trôi Dạt...
cảm tác từ thơ Mai Hoài Thu: Sóng Tình

Mảnh tình san sẻ chia đôi
Mê man trái cấm gặp thời lả lơi
Bùng lên ngọn lưả xa xôi
Nôn nao tiềm thức bồi hồi làn môi...

Chiều thu Hà Nội em ơi!
Dưới cầu nước chảy về nơi hẹn hò
Gót sen lững thững trên bờ
Thướt tha mái tóc qua đò trần duyên...

Em cười má lúm đồng tiền
Trời xanh trong vắt mắt huyền thơ ngây
Phất phơ tà áo trắng bay
Tai nghe sóng vỗ đắm say mộng tình...

Trúc xinh kén chọn bên đình
Xôn xao ong bướm bóng hình cuả em
Ánh trăng dịu ngọt vương thềm
Dạ lan thoang thoảng êm đềm sương rơi...

Phút giây cuồng vọng chơi vơi
Ôm em ân ái nưả đời si mê
Nụ hôn ấm áp môi kề
Để rồi biền biệt sơn khê dặm trường

Thuyền tình trôi dạt bi thương
Lênh đênh chìm nổi má hồng phôi phai
Nghẹn ngào trong cõi trần ai
Vẩn còn chưa đủ tuyền đài tìm nhau...

12.8.2012 Lu Hà





Thơ Tình Chùm 256


Canh Trường Chiêm Bao

Chiều hôm đọc lại chồng thơ
Xót xa tủi hận bơ vơ nghẹn sầu
Thoảng bay sương khói mịt mù
Bóng hình xưa cũ hận thù biển khơi...

Cánh buồm ủ rũ chơi vơi
Lô nhô sóng vỗ ở nơi cuối trời
Lá vàng hiu hắt tả tơi
Bạc phơ mái tóc người ơi lại về...

Nghiã tình dặm nẻo sơn khê
Ái ân lạnh lẽo vỗ về làm chi
Miệng đời bao tiếng thị phi
Mảnh hồn tang tóc còn gì là xuân...?

Ba sinh duyên nợ lưã lần
Công danh ảo vọng nát tan cõi lòng
Bọt bèo trôi nổi theo dòng
Chập chờn đom đóm cánh đồng cỏ hoang...

Chuông chuà văng vẳng thinh không
Mưa rơi phiến lá thê lương não nùng
Bể dâu giông tố bão bùng
Canh trường em chịu hãi hùng chiêm bao

Thánh kinh cầu nguyện lao xao
Ngẫm mình số kiếp lao đao tận cùng
Đường sang Tây Trúc trập trùng
Đạo tràng lướt mướt núi rừng xa xôi...!

thơ cảm tác khi đọc bài : " Chuá Phật Đâu Chẳng Hiển Linh " cuả Mai Hoài Thu
16.9.2012 Lu Hà



Quản Chi Mưa Gió Hồn Về

Quản chi mưa gió chập chờn mây
Thương mảnh tình phiêu dạt đắng cay
Ngàn dặm trùng dương hồn tưởng nhớ
Khói sương tầm tã giọt vơi đầy...

Bóng rủ hoàng hôn chiều ảm đạm
Nhớ nhung hoài thiếu phụ buồn thiu
Cô liêu bạc bẽo trời thăm thẳm
Phòng lạnh rèm buông gió hắt hiu...

Tuyết lạnh mà sao tắt ánh đèn
Côn trùng rên rỉ nỗi ưu phiền
Xưa nơi trần thế buồn không nói
Một cuộc đời tê dại đảo điên...

Hồn về tức tưởi cõi nhân gian
Ai biết rằng ai lệ chưá chan
Lá vàng rơi rụng hoa tàn uá
Huyệt lạnh sầu vương khóc cố nhân...

Buồn cho con kén nhả tơ tằm
Duyên phận lênh đênh dạ tím bầm
Mím môi cam chịu bao oan trái
Vương vấn bên thềm bóng lặng câm...!

thơ cảm tác khi đọc bài:" Người Về Bỗng Nhớ" cuả Mai Hoài Thu
16.9.2012 Lu Hà



Công Chuá Phất Kim

Vì nước quyên sinh chìm giếng ngọc
Bị người phụ bạc thiếp đa mang
Mối hận tuyền đài vương chẳng dứt
Nghìn thu cây cỏ khóc thương nàng

Chuà xưa bảy trụ vẫn còn đây
Đền cũ rêu phong ngẫm đắng cay
Phất Kim công chuá Đinh Hoàng Đế
Mai trúc sầu than lệ ưá đầy

Nhật Khánh tên kia sao phản quốc
Cớ sao y lại được làm chồng
Rạch mặt mỹ nhân bờ biển vắng
Trăng vàng in bóng nước thê lương

Phiến sầu tàu lá giọt sương trời
Hương khói tàn nhang muội rã rời
Nhớ người bạc mệnh cùng mây gió
Một tấm lòng son để lại đời!

thơ làm nhân đọc 2 khổ thơ tự do cuả Hoàng quang Thuận: Đền Phất Kim
25.8.2012 Lu Hà



Giếng  Lành Chưã Bệnh

Thánh đức Nguyễn đào được giếng trong
Long lanh mạch nước chảy tuôn dòng
Đồ xôi cúng Phật lòng chay tịnh
Chưã bệnh cho người chúng nhớ thương

Có tiếng lâu đời nhất Việt Nam
Bốn phương truyền tụng đức tòng tâm
Khắc ghi sử sách lưu thiên cổ
Hồn thiêng giếng ngọc bóng trăng rằm

Muà hè hơi lạnh sương mờ ảo
Ấm áp muà đông linh khí đầy
Thiện hạ rủ nhau xin được uống
Xa gần nô được đội ơn Thày

Sư cụ an nhiên ngồi thiền tịnh
Thoang thoảng hương bay thật dịu dàng
Ong bướm nô đuà vờn dưới nắng
Thập phương du khách dạ lâng lậng

thơ làm nhân đọc 2 khổ thơ tự do cuả Hoàng quang Thuận: Giếng Ngọc
23.8.20121 Lu Hà



Nhớ Nàng Nguyệt Nga

Vằng vặc trăng thu soi lịch sử
Nguyệt Nga muôn thuở với non sông
Cùng anh khởi nghiã vì dân nước
Sống chết màng chi một mảnh hồng

Phế hưng quốc sự trò dâu biển
Miếu nhỏ hồn hoa nắng dãi dầu
Quận chuá phong tư cùng áng nguyệt
Bướm ong say đắm gió mưa sầu

Bòng bưởi vui cùng hoa đại nở
Thiên thu vạn đại giấc mơ tiên
Thái Chân Ngọc Nữ về thiên quốc
Yểu điệu xinh tươi ánh mắt huyền

Lữ khách dừng chân chiều ảo mộng
Miếu nhỏ thần tiên cạnh suối chuà
Đường về Yên Tử không xa lắm
Ngây ngất hoàng hôn thấy bóng Nga!

thơ làm nhân đọc 4 câu thơ tự do vô nghĩa của Hoàng quang Thuận: Miếu Nhỏ
20.8.2012 Lu Hà

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét