Thứ Ba, 11 tháng 3, 2014

THƠ TÌNH CHÙM 267 VÀ 268



Thơ Tình Chùm 267 

 
 Trọn Thề Cùng Trăng

Bưã ni sáng Ngân Hà vời vợi
Hỏi còn ai đắm đuối hơn ta
Thảnh thơi sông nước bao la
Lầu vàng cung quế nõn nà Hằng Nga


Lời tâm sự đậm đà ngào ngạt
Dòng sông Tương ngây ngất nao nao
Hồn ta lồng lộng lên cao
Trang Sinh hoá bướm động đào xem hoa

Đêm nay mới ngọc ngà tha thiết
Tình ni cô da diết trinh nguyên
Làm sao ngỏ ý tơ duyên
Phúc âm thánh thót hồn nhiên tỏ bày

Đã mấy bận đắm say chờ đợi
Áo mây hồng rười rượi trăng non
Sóng tình cuồn cuộn trào tuôn
Thơm tho gió nhẹ nụ hôn đầu muà

Muốn lên tận lầu hoa điện ngọc
Thoả ước mong men chuốc rượu cay
Thái Chân Ngọc Nữ vơi đầy
Phu thê kết bái ơ hay châu trần!

cảm tác từ thơ Hàn Mạc Tử: Đêm Trăng
11.10.2012 Lu Hà



Lưỡng Lự Lửng Lơ

Nếu trót hẹn thì em đừng đến
Để lòng anh quanh quẩn trong sân
Nôn nao rạo rực bần thần
Ngó trông điếu thuốc cháy dần tàn tro

Anh thầm nói gớm sao nhớ thế
Em ngập ngừng nưã nhé đi em
Hơi tình âm ỉ êm đềm
Rơm vàng bén lưả men thêm cồn cào

Nếu không có dạt dào lưu luyến
Buổi sơ đầu thể hiện chi đâu
Mong manh nắng luạ phơi màu
Lửng lơ con bướm âu sầu cỏ cây

Cứ lần lưã đắng cay tình ái
Cho ngày mai tê tái em ơi!
Phù du bèo bọt nổi trôi
Tương lai vô định chân trời xa xôi

Tình chỉ đẹp khi đời dang dở
Tình mất vui khi no đủ dư thưà
Hàng hiên lã chã cơn mưa
Nhớ người trằn trọc cũng vưà năm canh

Càng lưỡng lự đầu xanh héo uá
Cứ lửng lơ con cá bơi xuôi
Ngàn năm... hờ hững... không thôi
Thuyền trôi không đỗ chơi vơi bến nào...?

cảm tác từ thơ Hồ Dzech: Ngập Ngừng
11.10.2012 Lu Hà



Xuân Chín Quá

Kể từ môi thắm chỉ đào
Hây hây đôi má hồng hào ngất ngây
Thêu thuà em tập vá may
Không lâu em sẽ được ngay tấm chồng

Phượng tàn cúc nở gió đông
Mấy muà ríu rít chim hồng reo ca
Tuổi xuân trái chín la đà
Phai tàn hương sắc da ngà héo hon

Trăng lên lòng dạ em buồn
Khói trầm nghi ngút đòi cơn tủi sầu
Nắng mưa dầu dãi mái đầu
Tóc mây rơi rụng qua cầu gió bay

Chim hồng ngao ngán đắng cay
Quả xuân chín rụng men say hết rồi
Ngậm ngùi như tưởng hết thời
Nuối thương quá độ mấy hồi xuân qua

Kiếp nghèo níu kéo chẳng tha
Muối tiêu loáng thoáng em chưa chịu già
Lưng ong tong tả mặn mà
Thương binh tấp tểnh qua nhà ghé thăm...

cảm tác thơ Hàn Mạc Tử: Duyên Muộn
11.10.2012 Lu Hà



Cây Gạo Trên Sân Ga

Thấy bao cảnh chia ly sầu biệt
Cây gạo già bi thiết thở than
Vi vu đàn vọng chưá chan
Hay là đứt đoạn trần gian xa lià

Lời bèo bọt hoa rầu cỏ uá
Lần lượt thu ảo não đi qua
Có hai cô bé bên nhau
Cầm tay nức nở mái đầu non xanh

Đôi bóng nhỏ dưới cành cây gạo
Dưạ vào nhau dàn duạ chị ơi!
Đường về đèo dốc xa xôi
Giữ gìn sức khoẻ cho đời tươi vui

Rồi lại thấy một đôi nam nữ
Tiễn đưa nhau vào buổi chiều tà
Liêu xiêu bóng ngả trăng ngà
Miền quê heo hút sân ga tỉnh nghèo

Cũng có lúc bản Mèo sơn cước
Hai anh chàng dân tộc tiễn nhau
Người thì vẫy bạn từ xa
Kẻ bên cưả sổ thò đầu nhìn ra

Nghe ríu rít chim câu đôi lưá
Vợ tiễn chồng lần lưã đò ngang
Hồng nhan ân ái dở dang
Bến sông lầm lũi thay chàng lo toan

Thôi mình về đảm đang nuôi mẹ
Chị mở trầu anh lại thắt vào
Sụt sùi mắt ướt nghẹn ngào
Chinh nhân dạm nẻo bến đò chờ mong

Cây gạo thấy tình thương mẫu tử
Người mẹ già tiễn đưá con trai
Đường lên ải Bắc còn dài
Lưng còng bóng đổ tuyền đài xót xa...

Gần giáp tết từ đâu bỗng lại
Dáng bơ phờ thi sĩ khổ đau
Muối sương ướt đẫm mái đầu
Tâm hồn côi cút cũng là phân ly

Chao buồn quá lỳ kỳ thổn thức
Bao cuộc đời lỡ bước dở dang
Chia ly xum họp sang ngang
Cô đơn cây gạo bẽ bàng còn ai...?

cảm tác thơ Nguyễn Bính: Bóng Người Trên Sân Ga
10.10.2012 Lu Hà




Ô Hay Ông Cụ Nhà Tôi

Ô hay ông cụ nhà tôi
Làm gì nên tôị mà phơi cái đầu
Trải qua một cuộc bể dâu
Không manh chiếu rách dãi dầu nắng mưa

Cụ đi khắp chốn sơn hà
Phong ba bão táp cũng thưà ái ân
Người qua kẻ lại ân cần
Đi xem triển lãm nồng nàn thiết tha

Bồn chồn trong cõi ta bà
Thuyền quyên thục nữ mượt mà ôm hôn
Cho nên cụ chẳng biết buồn
Chân thành lòng cụ tâm hồn thanh cao

Trượng phu lương đống anh hào
Văn hay võ giỏi bao đào mến yêu
Hoàng hôn thả xuống những chiều
Rèm buông màn rủ dáng Kiều nỉ non

Nên đời cụ chẳng cô đơn
Cồn cào sóng biển đòi cơn mặn nồng
Biết bao đắm đuối duyên hồng
Nỡ nào để cụ trong phòng trơ ra..?

cảm tác từ một bức ảnh
11.10.2012 Lu Hà 






Thơ Tình Chùm 268



Đoá Hoa Hương Lan
tặng Hương Lan

Kià ai tặng đoá hương lan
Trang nhà xao xuyến trần gian bồi hồi
Tương tư lạc bến xa xôi
Tìm người con gái ở nơi cuối trời

Bướm hồng rạo rực chân đồi
Rừng xanh biêng biếc lả lơi mượt mà
Chiều về đợi mảnh trăng ngà
Nghê thường xiêm vũ nàng là tiên Nga

Không gian huyền ảo la đà
Song Thành Tiểu Ngọc bên cầu khoả chân
Gót sen tài tử giai nhân
Bồng bềnh mây gió đằng vân lạc vào

Hỏi thăm người ở phương nào
Hay từ hạ giới qua bờ sông Ngân
Thưa rằng tên gọi Hương Lan
Thiết tha thanh sắc non ngàn nước mây

Hôm nay thoả chí vui vầy
Cùng chàng thi sĩ vơi đầy thưởng thơ
Tiếng ngâm sang sảng trong mơ
Ru hồn tiểu nữ ngẩn ngơ hương tình...

13.10.2012 Lu Hà



Duyên Nợ Vô Thường
tặng Hương Lan

Thuyền tình bể ái em ơi!
Phù du bèo bọt nổi trôi luân hồi
Hợp tan mấy bận rồi thôi
Trùng  dương cách biệt ở nơi chốn nào

Mười hai bến nước anh chờ
Đục trong em chịu bên bờ gió sương
Nam nhi trăm hướng nghìn phương
Mảnh mai bồ liễu vấn vương một chồng

Duyên tình đứt gánh giưã đường
Trách chi Nguyệt Lão chỉ hồng se tơ
Xót xa sầu khổ bơ vơ
Lá vàng rơi rụng mịt mờ trăng mơ

Linh hồn trinh nữ ngây thơ
Tìm thôn Vĩ Dạ bến đò Trữ La
Lạc đường qua ngả Ngân Hà
Vi vu gió thổi biết đâu mà về

Năm canh trằn trọc dãi dề
Hàng hiên thánh thót não nề thở than
Hồng nhan trong cõi trần gian
Đầm đià châu lệ chưá chan mãi hoài...

13.10.2012 Lu Hà



Hồn Thơ Bướm Trắng

Gục đầu lên sách đêm qua
Ngậm ngùi thổn thức mộng đau đớn hồn
Mưa rơi hiu hắt nỗi buồn
Dòng sông hờ hững lệ tuôn đôi hàng

Đôi bờ cách trở bẽ bàng
Tình thu không chết lỡ làng khôn nguôi
Mây vàng lạc cuối chân trời
Bụi hồng xác pháo xa xôi não nùng

Em ơi! Thê thảm vô cùng
Lá vàng rơi rụng trập trùng biển khơi
Kiệu hoa khúc nhạc bi ai
Một vài giãi nắng kiếp đời tàn hơi...

Từ xưa ta đã hẹn rồi
Sắc xuân lưu luyến để thôi mãi nhìn
Đừng vương hoa bướm lụy phiền
Chân thành bè bạn hồn nhiên trong nhà

Ngờ đâu mưa gió nhạt nhoà
Em đi xa mãi từng thu uá vàng
Tình anh mang giải khăn tang
Hồn thơ anh chết bên đàng em ơi!

Mai này thân xác tả tơi
Tro tàn theo gió muôn nơi biển hồ
Chơi vơi hồn đậu bến nào
Thương con bướm trắng ngẩn ngơ mãi hoài...

cảm tác từ thơ Hồ Dzech: Tặng
12.10.2012 Lu Hà



 Sợi Chỉ Tơ Hồng

Nước non non nước bốn phương
Đòi em làm nhạc xuân hương nõn nường
Điêu Thuyền dạo khúc Tuyên Vương
Tề công xao xuyến sông Tương thuở nào

Lâm Xuân Các giọt sương trào
Đêm nay đại yến má đào em xinh
Mơ duyên mộng đẹp trường đình
Đào Nguyên dẫn lối tâm tình đôi ta

Em làm rượu ngọt say sưa
Hơi men anh ủ cũng vưà nưả đêm
Tiên cô nũng nịu môi mềm
Trăng lên lững thững bên thềm bóng gieo

Tây Thi đứng đợi chân đèo
Trữ La đò vắng lá vèo theo chân
Chiêu Quân thổn thức đòi cơn
Tiền Đường ai khóc lệ tuôn gọi chồng

Hồn anh đến cưả thiên bồng
Hỏi trời sợi chỉ tơ hồng ai se!
Trần gian bao nỗi ê chề
Trán nhăn tư lự não nề thi nhân!

cảm tác thơ Hàn Mạc Tử: Mơ Duyên
12.10.2012 Lu Hà



 Gái Xuân Quê

Xuân non cỏ biếc da trời thắm
Đôi má hồng au lúm đồng tiền
Em cười tươi tắn hồn nhiên
Khiến tôi mộng ước tơ duyên ưá thèm

Kể từ dạo tóc em bỏ trái
Đôi quả đào thương ái mắt em
Tim tôi xao xuyến êm đềm
Trăng vàng lay động bên thềm bóng Nga

Em càng lớn mặn mà duyên dáng
Lúc gặp tôi lúng liếng nôn nao
Lòng tôi rạo rực cồn cào
Ba em chưa nhận đám nào trầu cau

Ai hy vọng đào hoa chiếu mệnh
Đoạn trường tình cám cảnh nhân gian
Bi thương oan trái vô vàn
Làm sao thấu được cơ hàn khổ đau

Duyên phận bạc điã dầu hoen ố
Sợi chỉ hồng Nguyệt Lão bỏ rơi
Nào ngờ thân xác tả tơi
Hồn tôi tan nát ở nơi biển mù...!

cảm tác từ thơ Hàn Mạc Tử: Gái Quê
12.10.2012 Lu Hà




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét