Song Thất
Lục Bát Chùm 99
Mảnh Sầu
Riêng
chuyển thể thơ Mai Hoài
Thu: Hồn Điên
Dù xa cách trùng dương
ngàn dặm
Sài Gòn ơi còn thắm cái
tên
Từng đêm thổn thức ưu phiền
Tình yêu đắm đuối triền
miên nỗi niềm...
Nhớ da diết êm đềm nắng nhạt
Gió thu về phiêu bạt trời
mơ
Thẫn thờ buồn gửi vào thơ
Trái tim rã nát bến bờ yêu
đương
Từng thảng thốt nghe lòng
trăng trối
Ngày và đêm sám hối tìm
nhau
Không gian mờ mịt âu sầu
Bóng người lay lắt hồn đau
sụt sùi
Đời giá lạnh chôn vùi
nhung nhớ
Căn phòng hoang lệ nhỏ cô
liêu
Men cay ly rượu tiêu điều
Chẳng vơi tâm sự mỗi chiều
hoàng hôn
Thu ảo não đông buồn xuân
tái
Hồn chập chờn lạc cõi hư
vô
Đêm say ân ái mịt mờ
Tình đau giãy giuạ bên bờ
sương sa
Hoa phượng vĩ ve sầu réo gọi
Tình thiêng liêng le lói sầu
riêng
Hồn điên giấc mộng ngả
nghiêng
Có ai giải thoát gông xiềng
tương tư?
15.3.2012 Lu Hà
Bài Ca Hy
Vọng
chuyển thể thơ Jackie
Lương: Tình Còn Dài Vòng Tay Sẽ Dài Theo
Hồn thơ trải tâm tình lắng
đọng
Đã bao lần bến mộng sông
tương
Bóng hình xao xuyến vấn
vương
Hiu hiu gió thổi cõi lòng
nhớ thương
Chiều hoang dại trong vòng
ân ái
Như thuở đầu tình mới tinh
khôi
Trao nhau gửi gắm cuộc đời
Người đi lòng vẫn bồi hồi
đắm say...
Tà áo mỏng vương bay mùi
phấn
Đoá hoa vàng khổ tận cam
lai
Đêm trường ảo não canh dài
Nhớ thương cánh bướm
chương đài hồn thơ
Cạn nước mắt bể sầu sông
ái
Cánh bèo trôi tê tái nỗi
niềm
Còn gì nuối tiếc từng đêm
Thời gian ấp ủ êm đềm trái
tim...
Tình viễn vọng vương thềm
bóng toả
Hát cho người cổ độ trăng
soi
Tình yêu chan chưá một thời
Bài ca hy vọng cuộc đời nở
hoa...
15.3.2012 Lu Hà
Chiếc
Bóng Lạc Loài
chuyển thể thơ Cánh Hoa
Tuyết: Lẻ Loi
Cánh hoa tuyết lẻ loi cảm
thấy
Người ta đi chơi với hồn
em
Còn đâu giây phút êm đềm
Hương thơm ngào ngạt vương
thềm bóng trăng...
Ngày tháng cũ vấn vương nỗi
nhớ
Cành long lanh chan chưá bồi
hồi
Giọt sương hoa trắng bờ
môi
Ân tình trao gởi lỡ rồi lại
rơi!
Muà xuân đến cuộc đời hưá
hẹn
Câu thơ tình gói trọn cho
nhau
Giữ gìn kỷ niệm đôi ta
Ai ngờ nắng hạn cỏ rầu héo
hon
Cơn gió thoảng nguồn cơn tủi
hận
Dặm đường dài lận đận
phong sương
Muà Đông hoa tuyết khóc
thương
Một mình chiếc bóng đơn
phương lạc loài...
15.3.2012 Lu Hà
Hoa Xuân
Nở
tặng Thi Nguyên nhân này
sinh nhật
Hoa xuân nở chuỗi ngày
nhung nhớ
Đoá phù dung cổ độ trăng
soi
Nỗi buồn pháo tép xì hơi
Khi vui rạng rỡ rụng rơi
phấn đào
Ngày sinh nhật bướm chào
ong hỏi
Vần thơ bay le lói màu thu
Kià ai lững thững bên cầu
Ngâm nga xướng vịnh đậm đà
thiết tha
Hoài mộng tưởng mịt mù
khói toả
Hỏi người đời thớ lợ thế
sao?
Mấy ai cảm xúc dạt dào
Cội nguồn chân lý nghẹn
ngào mưa rơi!
Cõi trần thế tả tơi có biết
Ngấn lệ rơi thảm thiết người
ơi!
Dặm trường biển cả chơi
vơi
Thuyền nan chao đảo biết
nơi nào tìm...
Trời biển rộng chân chim hải
đảo
Cánh buồm nâu trăng gió
mây ngàn
Gặp nhau thổn thức đôi lần
Phong tình cổ lụy dương trần
vấn vương
Bạn bè chúc trùng dương lồng
lộng
Bọt bèo trôi bảng lảng mây
bay
Trải qua đôi chút đắng cay
Bình an hạnh phúc vơi đầy
nỉ non
Ăn bánh ngọt bồn chồn tâm
dạ
Ngoài ba mươi đã đủ xuân
thì
Phong tư thoang thoảng hương
nhài
Nếp nhà quen thói chương
đài phỉ phong.
17.3.2012 Lu Hà
Những Kẻ
Không Căn Cước
cảm tác thơ Phù Du: Tôi Là
Ai
Hỡi những kẻ coi thường
căn cước
Cùng với tôi lạc bước trần
ai
Lớn lên chẳng có ngày mai
Khổ đau quằn quại canh dài
lệ chan
Ngày xưa đó tình thân bóng
dáng
Chẳng có gì thầm lặng thơ
ngây
Nụ cười chua chát đắng cay
Lớn lên bạc bẽo tháng ngày
héo hon
Hồn ảm đạm sầu tuôn vô tận
Chẳng tình thương lận đận
xót xa
Thèm sao tổ ấm mái nhà
Ông bà cô chú mẹ cha xóm
làng
Đã mấy chục năm trường vật
vã
Kẻ ăn xin lượm cả đau
thương
Cơ cầu tìm mảnh quê hương
Ê chề đan lại thê lương
não nùng
Cõi trần thế lòng lang dạ
sói
Khinh rẻ tôi miệt thị hình
hài
Bụi bờ lăn lóc bi ai
Không nơi nương tưạ đoạ đầy
tháng năm
Có người bảo Việt Nam tên
đó
Là quê hương tiên tổ giống
nòi
Mà sao tôi vẫn lạc loài
Thiên đàng chủ nghiã tả
tơi hãi hùng
Người ta nhủ quê hương xa
lắm
Tại Nga Xô ảm đạm muà thu
Lê Nin lãnh tụ hói đầu
Chí Minh theo đuổi cỏ dầu
tái tê
Mai tôi chết bên lề xã hội
Manh chiếu tàn bặm bụi
lãng quên
Nấm mồ vô chủ không tên
Danh xưng chẳng có cỏ chen
bốn muà
Thôi có lẽ cũng là kiếp số
Miền Nam ơi! Một thuở vàng
son
Viễn Đông hòn ngọc Sài Gòn
Bỗng dưng tan nát sóng hờn
biển căm.
22.3.2012 Lu Hà
Song Thất
Lục Bát Chùm 100
Trước
Ngày Giỗ Mẹ
chuyển thể thơ Jackie
lương
Ngày giỗ mẹ mấy hôm nưã đến
Nắng hanh vàng lấn bấn nôn
nao
Nhớ thương mẹ thuở năm nào
Nằm trên giường bệnh nghẹn
ngào xót xa
Con lo sợ đớn đau hoảng hốt
Mẹ sẽ đi thảng thốt nưả đêm
Còn đâu bóng rủ vương thềm
Vầng trăng khuất nẻo nỗi
niềm chia ly
Muà đông ấy mây trời xám
ngắt
Tấm thân gày hốc mắt trũng
sâu
Da vàng tóc mẹ lưa thưa
Quỷ thần lấp ló khẩn cầu
van xin
Lòng tự nhủ từng đêm khấn
nguyện
Nhưng mệnh trời số phận đắng
cay
Hàng hiên lã chã vơi đầy
Côn trùng rên rỉ trần ai
não nùng
Thôi đành chịu đau thương ảo
não
Mẹ ra đi buồn bã than ôi!
Làm sao cưỡng lại ý trời
Ngàn thu biền biệt chơi
vơi sớm chiều
Đưa tiễn mẹ tiêu điều ngọn
cỏ
Sương mong manh ủ rũ tương
lai
Bao đêm thổn thức canh dài
Chúng con khôn lớn tháng
ngày lầm than
Nay nhớ lại chưá chan thấm
đẫm
Mấy hôm nay ảm đạm đất trời
Trên cao mẹ đã thấy rồi
Vân du mây gió mỉm cười
trăng sao
Nhiều lần đã mưa dầu nắng
dãi
Mà sao con trót dại vô tâm
Mẹ buồn nước mắt âm thầm
Dáng con quầy quả tình
thâm xa vời
Lòng cuả mẹ bao la trời biển
Tất cả là mong muốn cho
con
Lấy ai mà để giận hờn
Tình thương cuả mẹ ai hơn
trên đời?
Con cuả mẹ giờ đây chín chắn
Nhớ mẹ hiền lòng quặn trăm
nơi
Trái tim tâm trí u hoài
Khói hương ngày giỗ quện lời
thơ bay.
25.3.2012 Lu Hà
Khóc Tiễn
Người Đi
chuyển thể thơ Mai hoài
Thu: Tôi Sợ Lắm Rồi
Tôi sợ lắm nắng vàng hiu
quạnh
Gió muà thu lạnh mảnh hồn
tan
Lòng buồn lại nhớ trăng
ngàn
Hương đưa một thoáng trăm
vàn xót xa...
Giọt cô phụ mưa già thêm
tuổi
Nổi tương tư tê tái muộn
phiền
Sầu dâng tí tách mái hiên
Lòng sao cay đắng triền
miên tháng ngày
Tôi sợ cả vơi đầy đắm đuối
Chiều muà thu sương muối dịu
dàng
Trông về quê bạn mây giăng
Mình tôi thơ thẩn lang
thang bên đồi
Đồi hoang vắng lưng trời
bát ngát
Màn sương mù thấm ướt vai
gầy
Trăng mờ huyền ảo xuống
đây
Thấu chăng bao cảnh đoạ đầy
trần gian...
Tình vạn dặm muôn vàn sao
sáng
Để hồn Thu chết lặng hư
hao
Dòng khô suối cạn lệ sầu
Khóc đưa tiễn biệt độ nào
người đi!
15.3.2012 Lu Hà
Chân Cầu
Nỉ Non
cảm tác thơ Cánh Hoa Tuyết:
Mưa Buồn
Cánh Hoa Tuyết làm thơ
song thất
Lại đôi dòng lục bát chưá
chan
Lòng anh sung sướng vô ngần
Cô em gái nhỏ muôn vàn mến
yêu...
Kià buổi sáng tiêu điều
mây gió
Bên bờ hồ lá đổ cây rung
Mênh mông sóng nước trập
trùng
Giăng giăng ánh mắt nhớ
nhung tủi sầu
Nhìn phong cảnh niềm đau
tê tái
Tiên nữ buồn ngắn ngủi
ngày vui
Trần gian tình ái dập vùi
Hồn thơ da diết ngậm ngùi
tương tư
Ai có biết giang đầu bến đợi
Nắng hanh vàng le lói tình
ta
Trong mơ lại được thấy
nhau
Bướm ong dìu dặt chân cầu
nỉ non
Thì ai hỡi tâm hồn ngây ngất
Bằng vần thơ tha thiết bao
la
Đẹp như cánh hạc bay qua
Trong như nước suối la đà
ngẩn ngơ
Sông nước chảy dạt dào cảm
xúc
Nghệ thuật trau từng bước
nâng cao
Tiền nhân sóng gió ba đào
Đa tình tự cổ bến bờ thuyền
trôi
Giưã biển cả xa xôi lộng
gió
Cảnh trời mây cổ độ trăng
soi
Hằng Nga cung Quảng một thời
Vẳng nghe tiếng hát bồi hồi
cánh hoa.
25.3.2012 Lu Hà
Khói
Sương Xa Gần
chuyển thể thơ Mai Hoài
Thu: Độc Hành
Trong đêm tối mịt mù sương
toả
Tiếng côn trùng biển cả
chơi vơi
Mênh mông hồn lạc xa xôi
Có nghe ta gọi từ nơi chốn
nào...
Hồn thổn thức âu sầu ảo
não
Ánh trăng mờ thổ lộ mưa
giăng
Men nồng chén rượu dở dang
Niềm vui khô cạn lỡ làng
giọt châu
Linh hồn phủ kín màu xanh
đá
Ta nuốt từng ngụm nhớ xanh
xao
Tim đau se thắt bơ thờ
Độc hành trống trải hững hờ
triền miên
Rượu cứ rót ưu phiền trăn
trở
Quyện vào từng nhịp thở lời
thơ
Thoảng bay nhân ảnh bóng mờ
Yêu kiều yểu điệu thướt
tha hồn về
Bao thương nhớ sơn khê dặm
nẻo
Cách biệt trùng đôi ngả âm
dương
Nắng mưa đơn độc trên đường
Phất phơ áo trắng khói
sương xa gần...
21.3.2012 Lu Hà
Ngày Mai
Đó
chuyển thể thơ Mai Hoài
Thu: Mai Tôi Xa Em
Ngày mai đó trùng dương
cách trở
Đôi bến lòng mây gió cuồng
say
Tinh cầu giá lạnh đắng cay
Trời không đổ nắng đoạ đầy
tình ta...
Thuyền không lái bơ vơ trần
thế
Biển khóc thầm réo gọi người
ơi!
Xôn xao cồn cát chơi vơi
Nằm ngoan phơi nắng tả tơi
đợi chờ...
Buồn vời vợi quầng sâu hốc
mắt
Hoa uá sầu thảm thiết màu
xanh
Chim buồn ngao ngán trên
cành
Trái tim băng giá bóng
hình xa xôi...
Hồn chết lặng u hoài rên rỉ
Trái đất là một dải mây
đen
Sương mù tràn ngập ưu phiền
Không gian vắng vẻ triền
miên não nùng...
Kẻ hành khất bi thương sầu
khổ
Cầu xin người món nợ trần
ai
Duyên tình giọt lệ nhoà
phai
Ngày dài tháng tận cỏ cây
dãi dầu...
23.3.2012 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét