Thơ Tình Chùm 273
Cúc Vàng Cỏ Dại
Cứ mỗi bận thu về gió thoảng
Để hồn Thu bảng lảng phương nao
Lá vàng tan tác lao xao
Trời xanh nhỏ lệ nghẹn ngào xót đau...
Bao kỷ niệm vùi sâu hố thẳm
Bỗng xới cào ảm đạm màu thu
Còn đâu anh đã qua cầu
Xa em biền biệt bể dâu đoạn trường...
Anh có biết cho lòng luyến ái
Gió thu luà tê tái hoàng hôn
Bên song cưả sổ vương buồn
Sợi dây huyền ảo kéo hồn em bay...
Tiếng chuông đổ vơi đầy non nỉ
Đan lưới sầu trăm mối ngổn ngang
Tơ hồng sợi chỉ ngỡ ngàng
Oan khiên tiền định bẽ bàng tình em...
Còn chi nưã êm đềm tuổi mộng
Tiếng ai hò vang vọng chìm sâu
Giờ đây còn những mảnh sầu
Tình thơ man mát đượm màu khói sương...
Khung trời cũ chiều thu cõi nhớ
Cánh đồng hoang cổ độ trăng soi
Nấm mồ tình ái anh ơi!
Cúc vàng cỏ dại xa xôi ngàn trùng...!
cảm tác thơ cuả Mai Hoài Thu: Màu Khói
Sương
18.10.2012 Lu Hà
Dở Dang Má Hồng
tặng Thimyngoc Huynh
Nàng Mỹ Ngọc mắt xanh biêng biếc
Kiều gia trang nuốc tiếc tuổi xuân
Phù dung một đoá hương trần
Chu Du phóng hoả thuỷ thần thất kinh
Gia Cát Lượng gian manh quỷ kế
Bài cổ phong tự chế lưà ai?
Đông Nam gió thổi canh dài
Chim muông tan tác đền đài thảm thương
Đại đô đốc Lư Giang thiên cổ
Mỹ Chu Lang vì vợ liều thân
Để người chọc tức ba lần
Ba mươi sáu tuổi trăng ngàn gió mây
Hồn Nhị Kiều đắng cay Mỹ Ngọc
Trách Khổng Minh trói buộc Chu Lang
Than ôi! Xích Bích Đà Giang
Trời xanh thăm thẳm dở dang má hồng...
Thân bồ liễu tha hương Úc Quốc
Đò sang ngang lỡ bước xuân Kiều
Chiều thu quang cảnh tiêu điều
Sáng ra thảng thốt chim kêu não nùng
Buồn ẻo lả soi gương chán nản
Cuộc bể dâu lận đận giai nhân
Bài thơ chan chưá nồng nàn
Đêm qua nhập mộng muôn vàn nhớ nhung...!
19.10.2012 Lu Hà
Giấc Mộng Vàng
tặng Thimyngoc Huynh
Ô hay như thể Tiểu Kiều
Chu Du mệnh yểu tiêu điều khổ đau
Để rồi lại có ngàn sau
Luân hồi Mỹ Ngọc dãi dầu gió mưa
Duyên tình mộng ảo xa xưa
Trầm luân bể khổ đâu thưà ái ân
Gặp nhau trong cõi trần gian
Anh hào thục nữ muôn vàn thiết tha
Kià ai như thể Lu Hà
Ngậm ngùi cung Quảng Hằng Nga tủi sầu
Trong mơ lạc bến giang đầu
Hồn say dan díu chân cầu nỉ non
Nghe lòng sóng dội đòi cơn
Phong tình cổ hận lệ tuôn đôi hàng
Hồng nhan bi lụy bẽ bàng
Nưả đường đứt gánh dở dang đoạn trường
Hàn huyên chuyện chưả hết chương
Tiếng gà eo óc gió đông lạnh lùng
Giật mình bịn rịn lưng chừng
Mùi hương thoang thoảng hoa rừng còn
vương...!
19.10.2012 Lu Hà
Ghen Tuông Hờn Giận
Tình không độc dược sao say đắng
Muà thu về bảng lảng trời mây
Lòng em cơn gió thoảng bay
Mùi hương tàn nhẫn ngón tay phũ phàng...
Em đâu biết ngổn ngang chồng chất
Hồn thơ anh ngây ngất gió mây
Mê man vóc ngọc đuôi mày
Đôi chân lãng tử dấu giầy tha hương
Đường anh bước thê lương sỏi đá
Suối tuôn dòng lệ nhỏ mắt cay
Hoàng hôn thấm ướt vai gày
Dửng dưng em chẳng vốc đầy bàn tay
Anh đưa tiễn lắt lay tà áo
Màu tím cà từ thuở chiêm bao
Lời thề không trói buộc vào
Có nghe nức nở nghẹn ngào trời sao
Ngày em đến dạt dào xanh bóng
Lúc em đi ảo vọng chua cay
Má hồng phảng phất thơ ngây
Hàng mi sương xuống tràn đầy yêu
thương...
Hồn gói trọn vấn vương trong gió
Mắt nhìn nhau tà luạ thu phai
Thở than trăn trở canh dài
Bơ vơ dĩ vãng tương lai mịt mù...
Hương kỷ niệm nhạt nhoà năm tháng
Giận bình minh hận nắng hồng xuân
Hờn ghen chi đám tro tàn
Kề môi áp má tình nhân xa vời...
Đêm hợp cẩn nụ cười vỡ mộng
Đuốc hoa mê sung sướng tân hôn
Gượng thay một cặp linh hồn
Không chung nhịp đập cô đơn cõi lòng
Đừng thầm trách dòng sông không biết
Cả vầng trăng thảm thiết âu sầu
Trời sao em đuổi về đâu?
Không gian ghẻ lạnh biển sâu trập trùng
Ghen lộng lộn hãi hùng biển cả
Cơn sóng cuồng thịnh nộ trần ai
Hôm nào còn dưạ bờ vai
Chiều thu sương đọng nét dài mi cong...!
cảm tác từ thơ Đinh Hùng: Hờn Giận
19.10.2012 Lu Hà
Cười Trong Gió Thoảng
Thu vẫn thế thu qua thu lại
Thu đã về em thấy thu chưa?
Huyệt sâu đất đã thấm mưa
Sông Tương lạnh ngắt gốc dưà quạnh
hiu...
Đường
mơ tưởng liu riu cỏ dại
Tôi mải tìm thu mấy bưã nay
Tìm trong thao thức vơi đầy
Ngắm chờ trăng xuống yêu thay mộng đời...
Rồi còn nưã trái đồi héo uá
Lá hết xanh tầm tã ưu sầu
Viễn hoài xa cách em lâu
Buớm hoa xơ xác nương dâu mịt mù...
Rừng vắng vẻ căn lều trống trải
Bóng chiều tà tê tái đài trang
Cảm thương hương sắc võ vàng
Nụ cười trong gió bẽ bàng hoàng hôn...
Làn thu thủy vương buồn quan ải
Biển rưng rưng ngấn lệ vòng quanh
Nhớ rằng đôi mắt em xanh
Phương trời thu gửi đan thanh dáng Kiều...!
cảm tác thơ Đinh Hùng: Nụ Cười Thương Nhớ
19.10.2012 Lu Hà
Thơ Tình Chùm 274
Kỷ Niệm U hoài
tặng Hoà Đàm
Em đợi mãi...muà thu chẳng đến
Để sương về nhớ hẹn bên sông
Nơi đây nóng lạnh bất thường
Muà thu biền biệt vấn vương u hoài...
Đời thứ lữ chơi vơi tức tưởi
Khắp muôn nơi nhức nhối lắm anh
Trong tim một khoảng trời xanh
Muà thu đi vắng mong manh gió luà...
Những đêm tối gió mưa tầm tã
Rồi ban ngày nắng ráo chang chang
Muà đông lạnh buốt bẽ bàng
Cali buồn lắm lá vàng héo hon
Em nhớ lắm hoàng hôn đất mẹ
Muà thu về cúc nở phượng rơi
Điệu hò mái đẩy xa xôi
Sông Hương núi Ngự lả lơi bướm hồng
Đọc thơ ai mà lòng xao xuyến
Cảnh muà thu kỷ niệm năm nào
Tuổi đời con gái ngây thơ
Áo dài tha thướt Trại Bồ Tùng Linh
Nhớ cuốn sách tâm linh thần bí
Một tình yêu đắm đuối thiết tha
Mà nay xa cách quê nhà
Thu ơi! Mát rượi rặng dưà lá xanh!
thơ theo tâm tưởng cuả Hoà Đàm
20.10.2012 Lu Hà
Bao Giờ Anh Lại Trở Về
Anh đi em vẫn ở đây
Trà hương gối nhớ vơi đầy canh thâu
Phải chăng hương lưả điã dầu
Rừng mai hoa nở chân cầu lá rơi...
Gió thu xào xạc chơi vơi
Xôn xao ong bướm chân cầu xa xôi
Tiễn anh lòng dạ rã rời
Ôm ghì níu chặt tả tơi nỗi niềm...
Đêm khuya trăng rụng bên thềm
Hồn mơ say đắm êm đềm anh ơi!
Sáng ra phòng lạnh lẻ loi
Nghe cơn sóng vỗ về nơi mặn nồng...
Chiều tà nắng nhạt mây hồng
Cồn cào nỗi nhớ mênh mông biển sầu
Trầm luân ôi cuộc bể dâu
Đa tình tự cổ mái đầu sương pha...
Buồn trông cánh nhạn la đà
Xa xa cồn cát bao la cánh cò
Sớm chiều ngóng đợi ngẩn ngơ
Anh về kể chuyện vu vơ bến đò
Thuyền anh ân ái bên bờ
Thư cưu trống mái dạt dào nước non
Trước sau giữ tấm lòng son
Châu sa mừng tủi trào tuôn nghẹn
ngào...!
cảm tác thơ Thimyngoc Huynh: Anh Đã Đi Rồi
22.10.2012 Lu Hà
Ưu Phiền Là Anh
Gió xuân rồi gió hạ về
Tình anh gởi gắm tràn trề hương quê
Mấy lần hồi hộp đê mê
Trên đường cái rộng thuả thuê dáng hình
Thướt tha yểu điệu cô mình
Trúc xinh xoã tóc bên đình bóng êm
Trăng ngà sóng sượt từng đêm
Hồn anh thơ thẩn nỗi niềm bao la
Thùy dương lả lướt mượt mà
Bên này
rặng liễu trông qua dạt dào
Vướng mùi sen ướp say mơ
Chao ôi da diết lờ mờ làn môi
Sóng lòng dồn dập chơi vơi
Thấy anh hoa nở nụ cười thắm duyên
Thời gian em lớn dần lên
Lòng riêng dấu hận ưu phiền là anh...
Yến oanh trêu tức trên cành
Hoàng hôn lầm lũi trời xanh ngậm sầu
Nắng mưa dầu dãi mãi đầu
Lá vàng rơi rụng chân cầu buồn trôi...!
cảm tác thơ Hàn Mạc Tử: Âm Thầm
19.10.2012 Lu Hà
Cô Nàng Đan Áo
Quyết không nhớ nưã cho sầu khổ
Nàng đã qua sông lỡ chuyến đò
Chiều nay con bướm bơ vơ
Hoa vườn héo uá lờ mờ hơi sương
Đã lâu lắm tơ lòng vương vấn
Cho đời tôi lận đận mãi thôi
Rằng tôi yêu dấu một người
Nay đành ngậm miệng vẫn hoài nhớ mong
Tên người ấy tôi không muốn nói
Gọi làm chi nhức nhối tim đau
Mấy lần dan díu bên nhau
Tình trao lá rụng qua cầu gió bay
Bởi ván đóng thuyền say theo lái
Để mặc tôi thui thủi giấc mơ
Cô nàng đan áo len chờ...
Hương ba ngày đượm sen đào chưa tan
Hương cứ đượm nồng nàn da diết
Ở hồn tôi tha thiết mất rồi
Tôi yêu khổ lắm nàng ơi!
Chiều nay gió lạnh chơi vơi bướm hồng
Dành tất cả muà đông đan áo
Cho những ai tất cả người quen
Còn tôi nàng lại lãng quên
Thành người xa lạ chẳng tên tuổi gì?
Tôi thành kẻ lạc loài đơn bạc
Oan bao la vô phước cũng nhiều
Mà sao tôi chẳng thôi yêu
Vẫn con đường ấy sớm chiều tôi qua...!
cảm tác thơ Nguyễn Bính: Muà Đông Đan Áo
20.10.2012 Lu Hà
Bến Đò Tình Vương
Xuân náo nức xuân qua xuân lại
Đã mấy lần xuân tái xuân lui
Nhớ ba năm nước ngậm ngùi
Bến sông chan chưá ngọt bùi với ai
Lời thề ấy tháng dài năm đợi
Người tình xưa đi mãi chẳng về
Nắng xuân thôi thúc tràn trề
Mây hồng cánh nhạn não nề lòng cô
Xuân này nưã bướm đào ngao ngán
Lưả hồng duyên chán nản nguội dần
Thôi đành lỗi hẹn tình quân
Bỏ thuyền bỏ lái dấn thân lấy chồng
Rồi một buổi chiều hoang cát sĩ
Thẫn thờ về tìm lại con đò
Uổng công cô gái đợi chờ
Để buồn cho khác giọt thơ ưu phiền
Mưa lã chã triền miên khổ hận
Khách đò xưa lận đận phong trần
Đêm nằm bến đợi trăng tàn
Trong gian lều cỏ ưá tràn hạt châu!
cảm tác thơ Nguyễn Bính: Cô Lái Đò
20.10.2012 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét