Thơ Tình Chùm 279
Tình Yêu Là Gì?
Yêu là giết linh hồn một nưả
Còn nưả kia tỉnh táo làm người
Khi yêu mà phải thiệt thòi
Dở khôn dở dại bồi hồi nôn nao
Yêu tha thiết làm sao cưỡng lại
Trái tim côi tê tái mảnh hồn
Đợi chờ xao xuyến nụ hôn
Băn khoăn khắc khoải bồn chồn ngẩn ngơ
Cũng có lúc bơ phờ mệt mỏi
Bởi tình yêu đắm đuối hẹp hòi
Tương lai mờ mịt xa xôi
Thân tàn ma dại cuộc đời khổ đau
Yêu chan chưá thêu thuà ngây ngất
Ruợu bồ đào ánh mắt như ai
Tiên nga tấu nhạc bên tai
Mưa ngàn sóng dội phôi phai trăng ngà
Yêu cho lắm ghét nhau cũng lắm
Lòng hận thù ảm đạm thiên thu
Dìm nhau trong cõi mù sa
Hồn ma tức tưởi la đà trời mây
Yêu là để đắng cay tủi nhục
Chịu âm thầm tan tác điệu cười
Mà sao không nói nên lời
Vùng vằng giận dỗi suốt đời chẳng quên
Kià những kẻ thuyền quyên quân tử
Chữ tình yêu khó hiểu làm sao
Mộng hồn ta cứ lao đao
Canh khuya trằn trọc nghẹn ngào thở
than...
Cõi trần thế gian nan khổ tận
Vướng vào yêu lận đận cho đời
Phù du trôi nổi luân hồi
Không yêu cũng khổ lạc loài lẻ loi...!
27.10.2012 Lu Hà
Thương Hồ Xuân Hương
Tôi đã đọc thơ người thiếu phụ
Thương vì một nỗi có như không
Như con cuốc rũ giưã đồng
Phù du bèo bọt biển đông nghẹn ngào
Thương cha mẹ nhện nghèo giăng lưới
Vợ chồng Ngâu đắm đuối bên sông
Ai người
quân tử dám thương
Vấn vương một kẻ có chồng cô đơn
Thương những lúc đông buồn tê tái
"Kẻ đắp chăn bông kẻ lạnh
lùng"
Hồng nhan trơ cái non cùng
Giang sơn bốn mặt não nùng biển dâu
Thương lá rụng chân cầu tơi tả
Từng muà xuân héo uá thu tàn
Còn ai văn bá thi nhân
Thương trăng bàng bạc cung đàn dở dang
Thương mái tóc bẽ bàng sương muối
Mắt huyền đen tức tưởi chiều tà
Trầm luân lận đận sa bà
Hàng hiên lã chã nhạt nhoà mưa rơi!
cảm tác khi đọc thơ Hồ Xuân Hương:
Thương
27.10.2012 Lu Hà
Ghen Tuông
Cô tình nhân cuả tôi ơi!
Rằng tôi chỉ muốn cô cười với tôi
Nhớ tôi những lúc xa xôi
Gần nhau chan chưá bồi hồi nụ hôn
Những đêm giá lạnh cô đơn
Trong mơ cô chớ bồn chồn với ai
Hồn thơ lạc lối thiên thai
Thì cô trở lạị canh dài tìm tôi
Đừng thơm dù đoá hoa tươi
Lả lơi ôm gối chơi vơi nưả vời
Chiều nay biển tắm đông người
Bướm ong dìu dặt cô ơi ở nhà
Xin cô chớ xức nước hoa
Để làm ngây ngất người qua bên đường
Cả khi đứng giưã cánh đồng
Cô ơi chớ mặc quần hồng áo nhung
Cô đừng đừng do dự ngại ngùng
Gặp chàng trai trẻ lạnh lùng bỏ đi
Mặc cho thiên hạ thầm thì
Yến oanh khúc khích rầm rì nhỏ to
Làn hơi cô thở dạt dào
Cho tôi đắm đuối cồn cào nôn nao
Chân cô in dấu trên bờ
Chẳng ai được phép dẫm vào thay tôi
Nghiã là ghen quá mà thôi
Cô là tất cả riêng tôi trọn đời
Ái ân chỉ một mình tôi
Tôi yêu cũng chỉ một người như cô!
cảm tác khi đọc thơ Nguyễn Bính: Ghen
27.10.2012 Lu Hà
Hãy Dối Lòng Đi
Bao nhiêu luạ đã xé rồi
Mà em vẫn chả chịu cười hay sao
Lưả nồng rực rực dâng cao
Mà con bướm trắng hững hờ nhởn nhơ
Lòng anh như tấm luạ đào
Tình anh như thể hoả lò Diệm Sơn
Làn môi Bao Tự thắm son
Yêu kiều da diết bồn chồn nụ hôn
Má hồng phơn phớt đòi cơn
Hương lan bát ngát tâm hồn thơ ngây
Nỗi buồn càng ngấm càng say
Trái tim xao xuyến đắng cay bẽ bàng
Dù cho sông cạn phũ phàng
Đoàn quân khát nước có làng trồng mơ
Dù cho ước mộng vẩn vơ
Dối lòng anh viết bài thơ nưả vời
Rằng em đang sắp sưả cười
Lưả tình thiêu cháy cuộc đời cuả anh
Em như một khoảng trời xanh
Phận chim cánh cụt cũng đành chịu sao
Dối lòng cho đến bao giờ
Chim không cất cánh luạ đào phôi phai
Bâng khuâng trằn trọc canh dài
Mối tình đem xuống tuyền đài đóng
băng...
cảm tác khi đọc thơ Nguyễn Bính: Dối
Lòng
27.10.2012 Lu Hà
Anh Xin Làm Biển
Anh sẽ nguyện mãi là biển cả
Dải cát dài trắng xoá là em
Tình chung vạn kiếp êm đềm
Trăng soi bãi đá từng đêm rì rào
Ngày nắng ấm dạt dào đắm đuối
Những hàng thông huyền thoại mơ màng
Ngàn năm sóng vỗ dịu dàng
Thương con bướm trắng dở dang lỡ làng
Anh xin nguyện triều dâng sóng biếc
Hôn cát vàng thổn thức nghẹn ngào
Hôn cho trời đổ mưa trào
Hải âu tung cánh mịt mờ mới thôi
Hôn điên loạn hôn rồi hôn lại
Hôn muôn đời quan tái đất trời
Chim muông cầm thú lả lơi
Hôn cho biển động rừng rơi lá vàng
Cũng có lúc mênh mông ào ạt
Nghiến nát bờ thống thiết bi ai
Tình anh lồng lộn canh dài
Sáng ra trầm lặng u hoài thở than
Anh hối hận điên gàn giận dữ
Gây ra bao thảm hoạ trần gian
Mỏ dầu chan chưá tuôn tràn
Chút lòng cuả biển thế nhân đền bù
Anh xin hát bài ca muôn thuở
Những con thuyền đầy cá ra khơi
Yêu em mãi mãi không nguôi
Bờ xanh cát trắng em ơi!vạn đời.
cảm tác khi đọc thơ Xuân Diệu: Biển
29.10.2012 Lu Hà
Thơ Tình Chùm 280
Huyệt Sầu Thiên Thu
Yêu ai, ai chẳng thẫn thờ
Tìm trong ảo giác vật vờ gió mây
Để rồi sầu mộng đêm ngày
Gom bao nhiêu chuyện đắm say mơ màng
Mộng tình ân ái dở dang
Chiều thu lá rụng bẽ bàng bèo trôi
Thiết tha e ấp bồi hồi
Để rồi băng giá chơi vơi nưả vời
Gặp nhau chả nói nên lời
Giận hờn đôi ngả biển khơi trập trùng
Hương thưà phảng phất mông lung
Chập chờn le lói đường cùng bi ai
Còn chi vẻ đẹp chương đài
Hoa rơi phấn rụng canh dài đêm thâu
Ba thu cỏ uá mưa rầu
Gần nhau gang tấc nhịp cầu phân ly
Lòng người chai đá lầm lỳ
Mặc cho vẻ ngọc kiêu kỳ ngẩn ngơ
Tình yêu khó hiểu làm sao
Tưởng như đắm đuối nào ngờ bọt tan
Gặp nhau trong cõi trần gian
Tơ hồng chỉ rối trăm ngàn đắng cay
Từng thu lá rụng chất đầy
Phù du dâu bể dạn dày tuyết sương
Ái tình vọng tưởng vấn vương
Hồng nhan bạc mệnh đoạn trường khổ đau
Tương tư sao khỏi bạc đầu
Bấy nhiêu mà đã huyệt sầu thiên thu...!
1.11.2012 Lu Hà
Thương Nhớ U Hoài
Em đã vắng anh từ ngày đó
Dòng Hương Giang mây gió chơi xa
Cây đào buồn chẳng ra hoa
Vườn xuân hờ hững nhạt nhoà nắng mưa
Từ buổi ấy anh xa em mãi
Bóng trăng vàng tức tưởi ven sông
Cô liêu cồn cát mênh mông
Bơ vơ cánh nhạn tha phương u hoài
Trời xanh ngắt biển khơi biền biệt
Tiếng dương cầm bỗng bặt cung thương
Dường tan trong đám mù sương
Thoảng về làng mạc vấn vương sớm chiều
Đêm thanh vắng tiêu điều vóc liễu
Hàng cau gày dáng điệu đứng yên
Mây vàng ngơ ngẩn triền miên
Côn trùng tấu khúc ưu phiền sầu tư
Kể từ đó từng thu lá đổ
Ngóng anh về tầm tã mưa ngâu
Rêu phong lau lách chân cầu
Hoàng hôn ủ rũ bạc màu tuyết pha!
cảm tác khi đọc thơ Hàn Mạc Tử: Nhớ
Nhung
2.11.2012 Lu Hà
Tình Thơ Dang Dở
Mấy lần tìm nưả bài thơ
Tình tôi dang dở đôi bờ chiêm bao
Hương Giang dòng chảy lững lờ
Lá vàng bảng lảng bơ vơ nẻo nào
Đoạn trường sương nhỏ mịt mờ
Trán nhăn tư lự bơ phờ hồn mơ
Phiến sầu đeo đuổi thẫn thờ
Tình xuân héo uá cánh đào lià tan
Canh khuya thánh thót ưá tràn
Hàng hiên lã chã trần gian u hoài
Tuyết băng giá lạnh tim côi
Tình xưa con cuốc chơi vơi nỗi buồn
Đồi thông rặng liễu trào cơn
Gốc dưà tê tái hoàng hôn dáng Kiều
Mình tôi một cõi cô liêu
Mặc người hối hả sớm chiều ngược xuôi
Còn chi để lại cho đời
Bao nhiêu kỷ niệm biển khơi chôn vùi
Lục tìm đáy tủ ngậm ngùi
Bài thơ đứt đoạn sụt sùi thương đau
Thời gian dầu dãi mái đầu
Lòng còn thổn thức giang đầu đợi em
Cung Hằng toả sáng êm đềm
Vần thơ chắp nối vương thềm bóng trăng
Đằng vân tôi lại gặp nàng
Hoa đào nở nhụy dịu dàng yến oanh
Tình thơ theo giấc mộng lành
Đa tình cổ lụy kinh thành khói sương!
cảm tác khi đọc thơ La Lan
1.11.2012 Lu Hà
Trống Giục Nắng Vàng
Ngôi trường xao xuyến bồn chồn
Vôi xanh còn đó ngói son nét vàng
Làn hương thoang thoảng nhẹ nhàng
Gót sen áo trắng lâng lâng má đào...
Nụ cười say những ước mơ
Nhịp đời đẹp quá tôi sao kịp buồn
Ngả mình trên đám cỏ non
Tôi nguyền: Trọn kiếp giữ hồn văn thơ
Thảm nhung mấy bận xác xơ
Lá bàng rơi rụng bơ vơ bao lần
Xuân thu cánh hạc phù vân
Bạn trường mấy lưá tóc dần hết xanh
Hồn xưa réo rắt trên cành
Lá reo trên mặt hồ thanh lững lờ
Trưa im ảo não hững hờ
Nắng vàng thôi thúc tôi ngờ trống vang
Lòng tôi trỗi dậy bóng nàng
Thướt tha yểu điệu mơ màng xa xôi
Mà sao đôi ngả chia phôi
Chân đi nghe động bồi hồi xót xa...!
cảm tác khi đọc thơ Hồ Dzech: Trưa Vắng
2.11.2012 Lu Hà
Trông Sao Nhớ Vợ
Đêm sao sáng dần lên gió lộng
Lòng trời thương cảm động trần gian
Ô kià một dải sông Ngân
Đôi bờ sóng vỗ ngập tràn cầu ô
Anh dướn mắt thẫn thờ mê mải
Mũ Thần Nông tìm mãi ở đâu
Thấy con cò lội vực sâu
Thư cưu ảo não âu sầu chẳng thôi
Anh rớm lệ nhớ hồi năm ấy
Tiễn anh đi te tái xuống tàu
Để em ở lại dãi dầu
Nuôi con khôn lớn mái đầu héo hon
Chòm Bắc Đẩu ngậm hờn tủi cực
Cũng cô đơn ở góc bên này
Bên kia vĩ tuyến đắng cay
Thân em vò võ hao gày tháng năm
Chắc em cũng nhớ rằm trăng sáng
Bế con thơ mong ngóng chờ chồng
Hỏi rằng chung một khoảng không
Nỡ sao xa cách đoạn trường chia ly
Cũng có đêm não nề rên rỉ
Không trăng sao ti tỉ côn trùng
Tối đen buồn bã vô cùng
Chập chờn đom đóm hãi hùng đêm thâu...
cảm tác khi đọc thơ Nguyễn Bính: Đêm Sao
Sáng
29.10.2012 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét