Thơ Tình
Chùm 293
Hẹn Người
Tình Cũ
Yêu nhau chẳng lấy được
nhau
Bấy thôi mà đã mái đầu muối
sương
Tuyết pha lạnh cóng môi hường
Người đây ta đó nhớ thương
vô cùng
Đêm nằm sóng dội não nùng
Sầu tư vọng tưởng trập
trùng biển Đông
Gái trai sợi chỉ tơ hồng
Dẫu lìa ngó ý tơ lòng còn
vương
Hồn mơ vào cõi thiên bồng
Ôm nhau mà khóc bên dòng
sông Tương
Trần gian cảnh ngộ thê
lương
Nhân duyên kiếp phận dặm
trường bi ai
Có chăng nơi chốn tuyền
đài
Mỉm cười ta lại đầu thai
làm người
Nghẹn ngào chỉ thắm làn
môi
Chị Hằng mai mối bồi hồi
lòng ta.
cảm tác khi đọc thơ Trần Tế
Xương: Gửi Người Cũ
24.11.2012 Lu Hà
Giấc Mộng
Huyền Ảo
Em mơ giưã vòng tay ôm ấp
Cuả người tình tiền kiếp
xa xưa
Em say cung điệu đò đưa
Sông Hương núi Ngự bóng
dưà soi gương
Thơ bay vút trời trong huyền
ảo
Phút linh thiêng cổ độ vầng
trăng
Vấn vương em nhớ thương
chàng
Trán nhăn tư lự mơ màng
hơi sương
Em nũng nịu nghê thường ẻo
lả
Mây bồng bềnh y vũ thướt
tha
Hồn mê phảng phất la đà
Khuân vàng lồ lộ Hằng Nga
mỉm cười
Ôi chan chưá bờ môi ươn ướt
Chốn thiên thai tha thướt
tình đời
Bướm hoa ngơ ngác bồi hồi
Lặng im kẻo động lả lơi
gió vờn
Tình ân ái nụ hôn cháy bỏng
Cơn gió luà lồng lộng
hương nồng
Giật mình phòng lạnh rèm
buông
Tiếng gà xao xác canh trường
nôn nao...!
cảm tác thơ Hoà Đàm: Mơ
Giưã Vòng Tay
24.11.2012 Lu Hà
Ngày Xuân
Uá Tàn
Đêm về sầu đọng trên thơ
Gió rung cành lá mịt mờ
hơi sương
Bóng đen khắc khoải thê
lương
Côn trùng tấu khúc đoạn
trường nhớ thương
Ngõ xưa ao cũ con đường
Dẫu lià ngó ý còn vương tơ
lòng
Bơ vơ lạnh lẽo mênh mông
Vùi chôn kỷ niệm bên dòng
sông tương
Người đi mây gió bốn
phương
Có còn lưu luyến quê hương
dặng dưà
Đắng cay giọt lệ dư thưà
Đầm đià gối lẻ cũng vưà
năm canh
Thu về lá đổ kinh thành
Mưa ngâu lã chã đầu xanh
héo dần
Dáng chiều nhuộm tím không
gian
Xót xa hàng liễu ngày xuân
uá tàn...!
cảm khi đọc thơ thất ngôn
bát cú cuả Hưong Nguyên: Ký Ức
25.11.2012 Lu Hà
Gặp Người Ở Bến Ngân Hà
Chiều dần tối âu sầu da diết
Ai thả hồn tôi một chữ buồn
Không gian lạnh lẽo đòi
cơn
Trời rung lá rụng hoàng
hôn xứ người...
Thương tóc bạc dù mươi dăm
sợi
Hoàng Hạc Lâu Thôi Hiệu
năm nao
Bồn chồn tâm dạ cồn cào
Quê nhà biền biệt mịt mờ
khói sương...
Mới thoáng nghĩ mà lòng
day dứt
Về ngày mai thảm thiết người
ơi!
Lại càng ngao ngán chơi
vơi
Bóng ai lầm lũi ở nơi cuối
trời...
Chòm mây bạc xa xôi phiêu
bạt
Chở hồn ta trôi dạt đi
đâu?
Lang thang tới bến Ngân Hà
Tìm người xưa cũ xót xa đợi
chờ...
Có một kẻ bơ vơ lạc lối
Lại gần ta ướm hỏi đôi lời
Dương trần buồn lắm cô ơi!
Nhân tình thế thái như vôi
bạc màu...
Hồn thi sĩ thiên sầu vạn cổ
Hoài Thu không nhớ thuở Lu
Hà
Thơ ca xướng hoạ la đà
Chư tiên ủ rũ Hằng Nga tủi
hờn...?
cảm tác từ bài thơ đường cuả Mai Hoài Thu: Buồn
24.11.2012 Lu Hà
Hoàng Hôn U Sầu
Tuyết dày như một thảm nhung
Tôi đi trên đám bụi hồng thời gian
Nỗi niềm tâm sự miên man
Muà Đông lạnh lẽo thu tàn vấn vương
Thương người lữ khách tha hương
Mấy ai tri kỷ má hồng nguôi ngoai
Cô đơn trần thế bi ai
Vần thơ tao ngộ chương đài hiểu cho
Lòng tôi như nắm tơ vò
Ngổn ngang trăm sự ước mơ luân hồi
Phong trần dầu dãi sương rơi
Trán nhăn tư lự nhớ người trần ai
Em tôi tóc xoã ngang vai
Hạt châu lã chã canh dài xót xa
Bao giờ ta được gặp nhau
Ngưu Lang Chức Nữ chân cầu nỉ non
Bóng tà thêm gợi cơn buồn
Tuyết rơi tầm tã hoàng hôn u sầu!
Tầm Dương Anh Vũ hạc lầu
Thương chàng Thôi Hiệu dãi dầu nắng
mưa...!
cảm tác thơ đường cuả Mai Hoài Thu :
Buồn
19.12.2010 Lu Hà
Thơ Tình
Chùm 294
Hát Lên
Em Khúc Nhạc Êm Đềm
tặng Nguyễn Hương Lan
Mắt bồ câu nhìn sao mà ươn
ướt
Tóc huyền nhung thương,
thương quá đi thôi
Màu áo đen mà tình em tha
thiết
Tiếng em hò vang biển lá
xa xôi...
Biển lồng lộng dâng trào
cơn sóng vỗ
Đưa hồn anh bay tới dải
Ngân Hà
Nguyễn Hương Lan em đang
chờ ai đó?
Ngàn vì sao thấp thoáng
bóng thiên nga...
Ồ lạ chưả đoá hoa hồng chớm
nở
Ngát hương trầm trong cõi
mộng u hoài
Đôi mắt sầu như có điều khó nói
Mở rộng lòng mà nghĩ tới ngày mai ...
Đừng buồn nhé tiếng lòng
không thể tắt
Kià vầng dương le lói
trong màn đêm
Một tương lai sẽ bất ngờ
bùng sáng
Hát lên em cho khúc nhạc
êm đềm...
Cõi nhân thế sinh ra là
đau khổ
Hãy bước lên vững gót đoạn
đường dài
Đừng nản chí bao thác ghềnh
trắc trở
Mãi xinh tươi xứ xở liễu
Chương Đài... *
* theo điển tích nàng Liễu
ở Chương Đài gần thành Trường An
25.11.2012 Lu Hà
Từng Thu
Lá Rụng
Bên bờ biển vắng đợi chờ
Liêu xiêu dáng liễu dật dờ
hoàng hôn
Heo may là một mảnh hồn
Về miền viễn vọng bồn chồn
sầu vương...
Mắt sầu châu nhỏ thê lương
Ưá tràn kỷ niệm yêu thương
một thời
Lang thang góc biển chân
trời
Làm sao gặp được hỡi người
em yêu...
Xót xa bàng bạc mây chiều
Xa xôi tình cũ tiêu điều
sương rơi
Cánh buồm hờ hững dần trôi
Thuyền ai thấp thoáng u
hoài ra khơi...
Bến sầu tê tái không nguôi
Từng thu héo uá tả tơi uá
vàng
Lá thu rơi rụng bẽ bàng
Thương đời con gái dở dang
lỡ làng...
cảm tác từ thơ Hương
Nguyên: Khép Mi Sầu
25.11.2012 Lu Hà
Hỏi Người
Còn Nhớ
Trông xa chiếc bách buồn
trôi
Bên bờ sông vắng đơn côi lạnh
lùng
Côn trùng rên rỉ não nùng
Vầng trăng sẻ nưả trập
trùng ra khơi...
Nhịp sầu ai thổi gãy đôi
Tơ hồng chỉ thắm chia phôi
đoạn trường
Sen vàng ngó ý còn vương
Thơ đề lá thắm theo dòng
biệt ly...
Từng thu lá rụng định kỳ
Chinh nhân dặm thẳm chai lỳ
gió sương
Hỏi người còn nhớ yêu
thương
Đoá hoa trinh nữ quê hương
lụi dần
Dãi dầu lá uá từng xuân
Tuổi đời con gái héo tàn
theo trăng
Hằng Nga cung Quảng bẽ
bàng
Thời gian bàng bạc dở dang
lỡ làng...!
cảm tác thơ thất ngôn bát
cú cuả Trương Phương Linh: Vầng Trăng Chia Phôi
25.11.2012 Lu Hà
Nuối Tiếc
Làm Chi?
hoạ thơ Hương Nguyên: Ký Ức
Ký ức gửi trong mỗi vận
thơ
Từng đêm trằn trọc nỗi
mong chờ
Lối mòn sỏi đá còn thương
nhớ
Ngõ hẻm bờ ao vẫn ngẩn ngơ
Mới biết xa nhau trăng khổ
lắm
Phòng không hoang vắng
nguyệt bơ thờ
Lời thề dạo đó theo mây
gió
Nuối tiếc làm chi đoạn chỉ
tơ...!
25.11.2012 Lu Hà
Nguyệt Lạnh
Hằng Nga
hoạ thơ Trương Phương
Linh: Vầng Trăng Chia Phôi
Trăng lưỡi liềm buồn lắm lặng
trôi
Chở lòng tan nát bến mồ
côi
Người đi biền biệt không
quay lại
Kẻ ở sầu vương mộng lưá
đôi
Gối lẻ đêm thâu châu lệ thấm
Khăn hồng ướt đẫm giọt
sương phôi
Tình quân dặm thẳm chân trời
lạ
Nguyệt lạnh Hằng Nga khóc
phận tôi...?
25.11.2012
Chiều Sầu Viễn Xứ
Lu Hà hoạ thơ Mai Hoài
Thu: Buồn
Cung Quảng ai gieo những hạt
buồn
Chiều thu hiu hắt giọt
trào tuôn
Mưa bay bao phủ trời mây
thảm
Gió thổi thương đau một mảnh
hồn
Thỏ Ngọc xót xa đời viễn xứ
Hằng Nga tủi hận gã quân
hôn *
Hạc vàng bóng hẳn còn lưu
lại
Thôi Hiệu ngàn xưa gối mỏi
chồn!
* Hằng Nga bị Hậu Nghệ là
một quân hôn, bạo chuá cưỡng bức giam lỏng
24.11.2012 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét