Trích:Hồ
Yên Trung
Yên Trung vắt vẻo ngang lưng núi
Bốn BỀ mây BIẾC sóng LÔ xô
Đôi BỒNG đảo BẬP bềnh TRÊN sóng
Cả rừng thông XAO động MẶT hồ.
Yên Trung vắt vẻo ngang lưng núi
Bốn BỀ mây BIẾC sóng LÔ xô
Đôi BỒNG đảo BẬP bềnh TRÊN sóng
Cả rừng thông XAO động MẶT hồ.
Tạo hóa bày TUYỆT tác THIÊN nhiên
Kết TỤ bởi MÂY trời non nước
Nàng vô tư KHÔNG chút ưu phiền
Ngắm SAO trời đầu gối HOA Yên.
Hoàng quang Thuận
Đếm có 14 bốn lỗi nặng cơ bản mà dám trám vào miệng vua Trần cái nhà ông Thuận này lưà đảo ghê thật. Trong lịch sử thơ tứ tuyệt hay thơ mới không có ai làm thơ như ông Thuận ở khổ 2 với cách gieo vần:nhiên, nước, phiền,yên cả. Đây rõ ràng là thơ tự do gỉa cầy thơ mới.
Yên Trung vắt vẻo ngang lưng núi. Hồ Yên Trung rộng hàng ngàn mẫu ông Thuận hay vua Trần ở đâu mà dám bảo vắt vẻo ngang lưng núi? Nếu có thì từ trên Tàu Bay nhìn xuống thì có thể lắm.
Hẳn ông Thuận bị rối loạn về không gian? Không còn cảm giác về không gian và thời gian. Tính đa chiều của không gian, tính một chiều của thời gian?
Bốn bề mây biếc? Liệu có loại mây biếc không? Mây biếc nghĩa là mây xanh biếc tràn ngập cả bốn bề trên hồ Yên Trung? Sương mù bao phủ tràn ngập, hay khói đen tràn ngập, hay mưa giăng tràn ngập thì có trong thế gian này chứ mây biếc tràn ngập tôi chưa từng thấy bao giờ cả. Tôi nay đã sống già nửa thế kỷ như ông Thuận rồi đó. Chứ có phải là vưà mới nứt mắt chào đời, chưa vỡ bọng cứt đâu. Chỉ có trường hợp ông Thuận hóa thành con khỉ đá có phép cân đẩu vân lên tận thiên đình lạc vào các tầng không gian khác may ra mấy thấy được mây biếc tràn ngập bốn bề? Thơ của ông ngoa ngữ, không đủ sức phân biệt được màu sắc, trí tuệ không hơn một đưá trẻ con mà cũng đòi làm giáo sư tiến sĩ gì đó. Bằng này chắc lại mua chui thôi để khoe mẽ?
Đôi bồng đảo bập bềnh trên sóng khó tin lắm . Hai bồng đảo sừng sững giưã hồ có những cây thông rất lớn, mà dám viết bậy coi như hai qủa bóng cao xu?
Hồ Yên Trung giống như một thiếu nữ tuyệt đẹp ngủ trong rừng Linh Sơn Yên Tử. Nàng vô tư không chút ưu phiền. Ngắm sao trời đầu gối Hoa Yên. Hiếm hoi cũng có câu nghe được đấy nhưng tiếc sai niêm luật thơ tứ tuyệt và cả thơ mới cũng không được. Tôi coi như thơ tự do.
Vậy tôi cũng có thơ sau:
Thông Đàn Gió Gọi
Ngàn mẫu Yên Trung giữa bốn bề
Núi non tình tứ cảnh phu thê
Thương cô gái đẹp trong rừng vắng
Tình nghĩa trăm năm vẹn chữ thề
Sóng nước mênh mông bồng đảo nhỏ
Lờ đờ cá lội bướm vàng bay
Hằng Nga ảo não tuôn dòng lệ
Ngán cõi nhân gian phải đắng cay
Cửa Ngăn chỉ cách vài cây số
Biền biệt phu quân mãi vắng nhà
Có phải ra đi là gửi xác
Hoa Yên thiếp đợi hạt mưa sa
Ai đến Yên Trung chỉ một lần
Nỗi niềm vương vấn với non ngàn
Đêm thanh gió mát hồn thơ giục
Vẳng tiếng thông reo một điệu đàn...!
thơ làm nhân đọc hai khổ thơ tự do nghêu ngao tối nghĩa của Hoàng quang Thuận: Hồ Yên trung
19.8.2012 Lu Hà
Trích: Hoa Đại
Hai mùa xuân - hạ, đại NỞ hoa
Óng ánh hơi sương trắng cánh ngà
Hoa rụng sân chùa hương THƠM ngát
Gót vàng ai dạo giữa nền hoa...
Hoàng quang Thuận
Một bài thơ chẳng có ấn tượng gì đọc như cơm nguội. Ấy là thụ cảm cuả tôi thôi. Chứ thơ này vẫn khối chàng khối nàng Chí Phèo thị Nở say như điếu đổ, nhất là mây chú mấy thím công an mật vụ hay ban tuyên huấn, ban lãnh đạo hội nhà văn gì đó.
Tôi cũng có thơ sau goị là cây nhà lá vườn:
Hồn Ma Hoa Đại
Yên Hoa bông trắng cả sân chùa
Tiếng guốc canh khuya thật não nề
Có phải âm hồn cô thiếu nữ
Ngậm ngùi buồn tủi oán hờn chê
Từ suối giải oan cô đến chơi
Nhặt bông hoa đại khóc trời ơi!
Trần gian một thuở tình duyên bạc
Cô chết tang thương dở cuộc đời
Hoa rụng sân chùa thơm ngát hương
Thập phương du khách thảm sầu thương
Nghe sư cụ kể dư dòng lệ
Thổn thức đau lòng lụy vấn vương
Đức Phật từ bi khéo giải oan
Đầu thai trở lại cõi dương trần
Sinh con đẻ cái đầy ân ái
Hạnh phúc vô vàn hỡi thế nhân
Còn những cô hồn cứ vẩn vơ
Vẫn còn lưu luyến ở nơi nao
Đường đi lạc dấu quên đường cũ
Bông đại sân chuà trắng xác xơ...!
thơ làm khi đọc 4 câu thơ tự do cuả Hoàng quang Thuận: Hoa Đại
19.8.2012 Lu Hà
Hiện
Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 22
Trích: Hoa Sung
Điều Ngự hóa thân thành HOA sung
Đàn chim xanh đậu hát ca mừng
Phải chăng cung nữ về chung hội
Vua TRẦN xa GIÁ hậu HOA cung?
Cầu vồng bảy sắc hiện nơi đây
Khóm lá mượt xanh hoa NỒNG cay
Dâng hiến hồn hoa rơi lả tả
Oan hồn cung nữ kết trong mây.
Hoàng quang Thuận
Nếu Thuận tự tách ra bảo là hai khổ tứ tuyệt thì có 5 lỗi. Nếu Thuận ghép vào bảo là thất ngôn bát cú đường thi thì chỉ số sai niêm luật còn tăng gấp đôi. Thơ loại này cũ chả ra cũ mới chẳng ra mới. Thơ cũ là thơ làm theo lối các cụ đồ nhà ta, niêm luật chặt chẽ và thơ phải có đối chữ đối câu. Thơ mới là cũng dựa theo nguyên tắc gieo vần của các cụ đồ nhưng không nhất thiết cứ phải đối chữ đối câu, dài vắn tùy ý tha hồ mà viết.
Đây rõ ràng là thơ Chí Phèo sao Thuận lại nỡ gán cho vua trần được? Tôi căn cứ sự sai phạm quá nhiều tuy tác giả cố ghép vần cho màu mè nhưng vẫn liệt vào loại thơ tự do vô thưởng vô phạt.
Điều Ngự là pháp danh của vua Trần hoá thân thành hoa sung là ngớ ngẩn vu cáo. Hiển thánh trước cây sung thì có thể lắm. Có lẽ Thuận nhầm lẫn sang chuyện Tấm Cám?
Phải chăng cung nữ về chung hội. Vua trần xa gía hậu hoa cung ? Là cái quái gì? Vua Trần phải bám đít mấy cô cung nữ về hậu hoa cung? Nói như vậy hoá ra vua Trần dâm dê mê gái lắm. Chim hát ca vì mừng vua Trần biến thành hoa sung, qủa sung cho chim xơi? Sau đó tự dưng lòi ra mấy cô cung nữ về hậu hoa cung và hồn vua Trần lẽo đẽo bám đít về hậu hoa cung? Theo tôi hiểu viết như vậy có khác chi ông Thuận sỉ nhục vua Trần?
Cầu vồng bảy sắc hay 5 sắc là biểu hiện của khí vương đế. nhưng thường thường gọi là ngũ sắc chỉ có 5 sắc thôi. Và đã nhập vào hoa rồi thì linh hồn cuả vua Trần cũng rơi lả tả nát bét ra.
Dâng hiến linh hồn, cống hiến đến hơi thở cuối cùng nghe sao mà mùi vị ô uế của cộng sản thế? Sau đó tất cả oan hồn cung nữ bị vua bỏ rơi kết trong mây đòi nợ vua Trần đây?
Oan hồn mà kết trong mây thành một lực lượng quần thể yêu ma chướng khí đen thì nguy hiểm lắm chứ chẳng chơi?
Viết như vậy có khác chi ám chỉ vua Trần lắm nghiệp chướng, là tội phạm chứ sao có thể là Đức Thánh Trần được? Làm sao có thể nhập niết bàn được? Theo tôi là một bài thơ ú ớ dở khùng dở dại chả ra sao cả. Tất nhiên cũng còn khối fun say thơ này như điếu đổ:
Yêu ai như điếu thuốc lào
Say thơ Quang Thuận hết đào lại chôn.
Tiện đây tôi cũng có thơ sau:
Âm Hồn Cây Sung
Tương truyền sư cụ thấy Vua Trần
Hiển thánh linh thiêng ở thế gian
Cây sung qủa chín chim ca hát
Điều Ngự hương thơm với gió ngàn
Khóm trúc vi vu hoàng hôn phủ
Cầu vồng ngũ sắc lẫn trong mây
Thiên nga ríu rít hồn trinh nữ
Tha thướt xôn xao ở chốn này
Kià những cô hồn còn lẩn quất
Mà sao vẫn chẳng chịu siêu tan
Phải chăng duyên nợ còn chưa dứt
Oán hận trào dâng giận ngút ngàn ?
Đức Vua dạo gót cảnh thênh thang
Linh hiển cho hay được Giác Hoàng
Ân oán riêng tư đà dứt bỏ
Phiêu diêu tứ hải đoá sen vàng !
thơ làm nhân đọc hai khổ thơ tự do tối nghĩa của Hoàng quang Thuận: Hoa Sung
19.8.2012 Lu Hà
Trích: Kẻ Cướp Chặn Đường
Ba tên kẻ cướp chặn ngang đường
Vua TRẦN cho BẠC lẫn PHẦN cơm
Nhẹ NHÀNG thuyết GIáO trừ TÂM độc
Cả ba quỳ lạy hứa hoàn lương.
Bỏ nghề đao buá thiện giáo đường
Sơn LÂM từ ẤY hết TAI ương
Gập GHỀNH hẻm NÚI người QUA lại
Bình an, vô sự, hết đạo cường.
Hoàng quang Thuận
Thơ này dám bảo là đường thi thất ngôn bát cú? Đếm được 12 lỗi sai phạm cả niêm lẫn luật chưa nói là gieo vần nhí nhố. Đường, rồi cơm là ra cái thể thống gì? Bố khỉ mà chúng vẫn cứ bốc thơm?
Bỏ nghề đao buá thiện giáo đường? Đúng là cộng sản gà nòi có khác không phân biệt nổi Phật Đường và Giáo Đường. Thích ca và Jesus?
Thôi xin miễn bàn thêm, vì tôi cũng ít thời gian.
Vậy cũng có thơ sau:
Cảm Hoá Thảo Tặc
Bảo Sái Đức Vua bậcThánh Tông
Nhường cơm cho bạc gợi lòng thương
Ba tên thảo tặc ơn tri ngộ
Giác ngộ quy y đến Phật đường
Trúc Lâm Yên Tử thành môn phái
Quốc thái dân an dựng miếu đền
Đất trời lồng lộng hoa đơm trái
Toả khắp non sông đến mọi miền
Nô nức xa gần như trẩy hội
Trải bao thập kỷ khói hương chùa
Đổi thay nghiệp chướng cầu lương thiện
Phật Pháp chân kinh cả bốn muà
Dậu bể đắm chìm cơn ác mộng
Ngày nay thế sự đắng cay thay
Ma quỷ nhiễu nhương bầy dã thú
Đạo văn thơ cắp loạn tôn ty
Đành phải chắp tay cầu Đức Phật
Vua Trần hiển thánh cứu dân oan
Không còn đói rách điêu tàn nữa
Đại Hán mưu đồ đập nát tan.
thơ làm nhân đọc 2 khổ thơ tự do cuả Hoàng quang Thuận: Kẻ Cướp Chặn Đường
20.8.2012 Lu Hà
Điều Ngự hóa thân thành HOA sung
Đàn chim xanh đậu hát ca mừng
Phải chăng cung nữ về chung hội
Vua TRẦN xa GIÁ hậu HOA cung?
Cầu vồng bảy sắc hiện nơi đây
Khóm lá mượt xanh hoa NỒNG cay
Dâng hiến hồn hoa rơi lả tả
Oan hồn cung nữ kết trong mây.
Hoàng quang Thuận
Nếu Thuận tự tách ra bảo là hai khổ tứ tuyệt thì có 5 lỗi. Nếu Thuận ghép vào bảo là thất ngôn bát cú đường thi thì chỉ số sai niêm luật còn tăng gấp đôi. Thơ loại này cũ chả ra cũ mới chẳng ra mới. Thơ cũ là thơ làm theo lối các cụ đồ nhà ta, niêm luật chặt chẽ và thơ phải có đối chữ đối câu. Thơ mới là cũng dựa theo nguyên tắc gieo vần của các cụ đồ nhưng không nhất thiết cứ phải đối chữ đối câu, dài vắn tùy ý tha hồ mà viết.
Đây rõ ràng là thơ Chí Phèo sao Thuận lại nỡ gán cho vua trần được? Tôi căn cứ sự sai phạm quá nhiều tuy tác giả cố ghép vần cho màu mè nhưng vẫn liệt vào loại thơ tự do vô thưởng vô phạt.
Điều Ngự là pháp danh của vua Trần hoá thân thành hoa sung là ngớ ngẩn vu cáo. Hiển thánh trước cây sung thì có thể lắm. Có lẽ Thuận nhầm lẫn sang chuyện Tấm Cám?
Phải chăng cung nữ về chung hội. Vua trần xa gía hậu hoa cung ? Là cái quái gì? Vua Trần phải bám đít mấy cô cung nữ về hậu hoa cung? Nói như vậy hoá ra vua Trần dâm dê mê gái lắm. Chim hát ca vì mừng vua Trần biến thành hoa sung, qủa sung cho chim xơi? Sau đó tự dưng lòi ra mấy cô cung nữ về hậu hoa cung và hồn vua Trần lẽo đẽo bám đít về hậu hoa cung? Theo tôi hiểu viết như vậy có khác chi ông Thuận sỉ nhục vua Trần?
Cầu vồng bảy sắc hay 5 sắc là biểu hiện của khí vương đế. nhưng thường thường gọi là ngũ sắc chỉ có 5 sắc thôi. Và đã nhập vào hoa rồi thì linh hồn cuả vua Trần cũng rơi lả tả nát bét ra.
Dâng hiến linh hồn, cống hiến đến hơi thở cuối cùng nghe sao mà mùi vị ô uế của cộng sản thế? Sau đó tất cả oan hồn cung nữ bị vua bỏ rơi kết trong mây đòi nợ vua Trần đây?
Oan hồn mà kết trong mây thành một lực lượng quần thể yêu ma chướng khí đen thì nguy hiểm lắm chứ chẳng chơi?
Viết như vậy có khác chi ám chỉ vua Trần lắm nghiệp chướng, là tội phạm chứ sao có thể là Đức Thánh Trần được? Làm sao có thể nhập niết bàn được? Theo tôi là một bài thơ ú ớ dở khùng dở dại chả ra sao cả. Tất nhiên cũng còn khối fun say thơ này như điếu đổ:
Yêu ai như điếu thuốc lào
Say thơ Quang Thuận hết đào lại chôn.
Tiện đây tôi cũng có thơ sau:
Âm Hồn Cây Sung
Tương truyền sư cụ thấy Vua Trần
Hiển thánh linh thiêng ở thế gian
Cây sung qủa chín chim ca hát
Điều Ngự hương thơm với gió ngàn
Khóm trúc vi vu hoàng hôn phủ
Cầu vồng ngũ sắc lẫn trong mây
Thiên nga ríu rít hồn trinh nữ
Tha thướt xôn xao ở chốn này
Kià những cô hồn còn lẩn quất
Mà sao vẫn chẳng chịu siêu tan
Phải chăng duyên nợ còn chưa dứt
Oán hận trào dâng giận ngút ngàn ?
Đức Vua dạo gót cảnh thênh thang
Linh hiển cho hay được Giác Hoàng
Ân oán riêng tư đà dứt bỏ
Phiêu diêu tứ hải đoá sen vàng !
thơ làm nhân đọc hai khổ thơ tự do tối nghĩa của Hoàng quang Thuận: Hoa Sung
19.8.2012 Lu Hà
Trích: Kẻ Cướp Chặn Đường
Ba tên kẻ cướp chặn ngang đường
Vua TRẦN cho BẠC lẫn PHẦN cơm
Nhẹ NHÀNG thuyết GIáO trừ TÂM độc
Cả ba quỳ lạy hứa hoàn lương.
Bỏ nghề đao buá thiện giáo đường
Sơn LÂM từ ẤY hết TAI ương
Gập GHỀNH hẻm NÚI người QUA lại
Bình an, vô sự, hết đạo cường.
Hoàng quang Thuận
Thơ này dám bảo là đường thi thất ngôn bát cú? Đếm được 12 lỗi sai phạm cả niêm lẫn luật chưa nói là gieo vần nhí nhố. Đường, rồi cơm là ra cái thể thống gì? Bố khỉ mà chúng vẫn cứ bốc thơm?
Bỏ nghề đao buá thiện giáo đường? Đúng là cộng sản gà nòi có khác không phân biệt nổi Phật Đường và Giáo Đường. Thích ca và Jesus?
Thôi xin miễn bàn thêm, vì tôi cũng ít thời gian.
Vậy cũng có thơ sau:
Cảm Hoá Thảo Tặc
Bảo Sái Đức Vua bậcThánh Tông
Nhường cơm cho bạc gợi lòng thương
Ba tên thảo tặc ơn tri ngộ
Giác ngộ quy y đến Phật đường
Trúc Lâm Yên Tử thành môn phái
Quốc thái dân an dựng miếu đền
Đất trời lồng lộng hoa đơm trái
Toả khắp non sông đến mọi miền
Nô nức xa gần như trẩy hội
Trải bao thập kỷ khói hương chùa
Đổi thay nghiệp chướng cầu lương thiện
Phật Pháp chân kinh cả bốn muà
Dậu bể đắm chìm cơn ác mộng
Ngày nay thế sự đắng cay thay
Ma quỷ nhiễu nhương bầy dã thú
Đạo văn thơ cắp loạn tôn ty
Đành phải chắp tay cầu Đức Phật
Vua Trần hiển thánh cứu dân oan
Không còn đói rách điêu tàn nữa
Đại Hán mưu đồ đập nát tan.
thơ làm nhân đọc 2 khổ thơ tự do cuả Hoàng quang Thuận: Kẻ Cướp Chặn Đường
20.8.2012 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét