Lục Bát
Tâm Tư Chùm 103
Cho Người
Trần Gian
Kính tặng linh mục Nguyễn
văn Lý
Nhìn Cha lầm lũi con
thương
Đời người mục tử bi thương
não nùng
Lần theo sân gạch nhà
chung
Hai tay chống gậy còng
lưng dưới trời
Đàn chiên dân chuá ngậm
ngùi
Thiên thần sầu cảm lệ rơi
mấy hàng
Thân hình tiều tụy võ vàng
Tử thần rình rập bên giường
bệnh nhân
Cũng vì phản đối bạo tàn
Mà Cha phải chiụ bao đòn
khảo tra
Đầu trâu mặt ngưạ côn đồ
Vô thần hoang dã Mao - Hồ
chủ trương
Gây bao thảm cảnh đoạn trường
Đầu rơi máu chảy quê hương
giống nòi
Hành hương theo bước Chuá
trời
Phúc âm thánh giá cho người
trần gian!
14.1.2011 Lu Hà
Diệu Linh
Có lời gửi tới Diệu Linh
Gia đình âu yếm an lành
vui tươi
Nụ cười như đoá hoa mai
Thướt tha yểu điệu mây bay
gió vần
Bạn bè thân hữu xa gần
Trai thanh gái lịch muôn
vàn mến yêu
Quây quần như cánh hoa đào
Cô nào cũng đẹp dạt dào
tình xuân
Duyên tơ mơn mởn đằng vân
Hồng mơ cúc phượng hương
lan tuyệt vời
Khoảng chừng mười tám đôi
mươi
Ngây lòng quân tử bồi hồi
nhớ nhung!
14.1.2011 Lu Hà
Độc Cầm
Độc cầm réo rắt mây trôi
Ngẩn ngơ cành liễu đất trời
đổ mưa
Phượng cầu Tư Mã tương tư
Nỗi niềm ai oán sương mờ
gió bay!
Nhành mai xao xác hao gày
Soi gương điểm phấn một
ngày dài thêm
Nỗi buồn tê tái thanh âm
Chau mày mắt biếc bên thềm
rụng hoa
Ảo huyền như cõi tiên sa
Cỏ non mềm mại ba thu gợi
tình
Phong ba mấy độ trường
đình
Dặm trường thiên lý nên
mình quên nhau?
Điệu buồn sầm sập như mưa
Ngón tay lả lướt nỡ nào
nàng im?
Nghẹn ngào máu chảy về tim
Nỗi niềm thổn thức như tìm
ai xưa
Phù du tủi phận má đào
Lênh đênh sóng nước bọt
bèo trôi xuôi
Ngậm ngùi nước mắt tuôn
rơi
Chinh nhân dặm thẳm người
ơi! có buồn?...
cảm tác theo tâm trạng và
cảnh trí thơ Huệ Thu: Một Chút Buồn Thôi
16.12.2010 Lu Hà
Khép Cửa
Trần Duyên
tặng Tiểu Sa
Phải chăng khép cưả trần
duyên
Tiểu Sa mở cánh thần tiên
Phật Đà?
Còn đâu vương vấn u sầu
Phù du gửi lại bến bờ trầm
luân
Kià ai rõ khéo đa đoan
Lênh đênh không lái thuyền
nan xuôi giòng
Diêu Linh ơi hỡi cô nàng
Hò ơ bến nước nhẹ nhàng
ghé chơi
Dập dìu tài tử muôn nơi
Tao đàn mở hội lả lơi
trăng vàng
Bồng lai phong cảnh dịu
dàng
Sen vàng lãng đãng mơ màng
cảnh tiên
Lừ đừ cá lội quanh thuyền
Tiểu Sa gảy khúc trần
duyên lỡ làng....?
20.1.2011 Lu Hà
Tiếng Đàn
Diêu Linh Nỉ Non
thơ nối tiếp từ hai câu cuả
Diêu Linh
"Trần gian vô lượng cứ
say
Chập chờn hư ảo ai lay mộng
trần "
Diêu Linh chỉ cắn môi son
Phất phơ dải luạ bồn chồn
áo xiêm
Nỉ non than thở thâu đêm
Đầm đià châu ngọc nỗi niềm
trần ai
Thiên thần cũng phải bồi hồi
Huống chi kẻ tục giưã đời
dở dang
Đàn kêu tích tịch tình
tang
Dễ ai hiểu được nỗi lòng
Diêu Linh
Có người quân tử mắt xanh
Giang hồ viễn khách biên
đình sang chơi
Gặp nhau thoả nguyện như lời
Tâm đầu ý hợp người ơi! đừng
về
Ngoài kia mưa gió não nề
Màng the trướng rủ bốn bề
kết hoa
Đèn lồng lúc tỏ khi mờ
Tóc mây lất phất như là
chiêm bao
Dập dìuTư Mã phượng cầu
Năm canh rượu ngọt má đào
long lanh!
15.1.2011 Lu Hà
Là Nam
Hay Là Nữ Đây
tiếp theo hai câu gợi cuả
Diêu Linh hỏi Tiêu Sa
"Trả lời lẹ lẹ đi
cưng
Là trai hay gái thẳng thừng
khai mau"
Đúng rồi là một hai ba
Nhất ngôn nam tử chan hoà
nữ nhi
Chẳng trai chẳng gái than
ôi!
Giống nòi kiệt quệ suy đồi
tương lai
Phải đâu Xuân Diệu vịt giời
Thơ kêu cạc cạc rã rời
cánh xuân
Ngán sao tục thế thanh trần
Trái tim bóp nghẹt thế
nhân hãi hùng
Đồng cô đồng bóng tang
thương
Nưả nam nưả nữ đau lòng mẹ
cha
Tổ tiên dòng họ sa đà
Không người nối dõi ta bà
đảo điên
Tiêu sa chưa hẳn là tiên?
Phàm người trần thế có
duyên có tình
Là nam hay nữ ơi mình
Nói mau cho khỏi Diêu Linh
đợi chờ...!
18.1.2011 Lu Hà
Phận Chẳng
Chiều Duyên
hoạ thơ Ngọc Bích
Ngoài hiên thánh thót hạt
mưa
Giọt dài giọt vắn sầu thơ
càng nhiều
Ta nằm thông gió ngàn reo
Mà lòng sao lạnh mưa chiều
lệ tuôn
Nghẹn ngào thổn thức nguồn
cơn
Đầm đià má lạnh mưa tuôn
giọt sầu
Lâu rồi hoa bướm còn đâu
Đắng cay lạc nẻo u sầu
vành môi
Ngổn ngang trăm sự bời bời
Nỗi lòng ta vẫn trái côi
thương chàng
Gió bay hồn lạc mê man
Sông tương hoài niệm nước
tràn khi xưa
Ô chao sầu muộn tan chưa?
Ngoài hiên le lói tàn mưa
nắng mà
Lòng còn sao xuyến ngươì
ta
Thương cho duyên phận chỉ
là hoài yêu….
11.7.2009 Lu Hà
Trăng Bồng Lai
thơ tiếp từ hai câu ngỏ cuả Diêu Linh
" Dù cho có khối vàng
ròng
Đâu bằng một áng bềnh bồng
trăng thanh"
Anh tìm ở chốn mây xanh
Bồng lai bột hải tâm tình
cuả em
Nơi đâu phong cảnh êm đềm
Lầu quỳnh gác phượng nỗi
niềm nỉ non
Thướt tha yểu điệu phấn
son
Diêu Linh trong đám phi tần
cuả vua
Phải đây là chốn tiên nga
Giám quan ngự mã tìm đâu
bây giờ
Diêu Linh như ả Hằng Nga
Từ nơi Cung Quảng lạc vào
động tiên
Ở đây ta chẳng cần tiền
Hoa thơm quả ngọt rượu liền
năm canh
Bồng lai có núi Ngự Bình
Có hồ than thở bên cành bạch
dương
Bồng bềnh một áng trăng
thanh
Làm thơ tức cảnh Diêu Linh
trong thuyền!
15.1.2011 Lu Hà
Trăng Ngàn Ở Đâu
thơ tiếp từ hai câu ngỏ cuả
Diêu Linh
" Anh ôm giấc mộng đi
hoang
Biết đâu mà kiếm trăng
vàng cho em? "
Được lời hảo ngộ nỗi niềm
Trăng vàng anh hái trái
tim chân thành
Kià người thục nữ mắt xanh
Yến oanh nhảy nhót trên
cành yêu thương
Nổi trôi trong cõi vô thường
Mấy khi có dịp vấn vương tự
tình
Hôm nay được gặp cô mình
Trăng vàng treo ở nóc đình
làng ta!
Yêu em quyết trí leo cao
Bắc thang anh với thế nào
cũng xong
Hai tay ôm chặt vào lòng
Trăng vàng hoan hỉ trong lồng
ngực em!
Ánh trăng hồi hộp êm đềm
Nỉ non oanh yến rượu mềm
thâu canh
Sáng ra lay động bức mành
Vừng dương chiếu sáng tâm
tình gió bay!
15.1.2011 Lu Hà
Tuyết Anh
ăn Bánh
cảm Tác từ bức ảnh
Tuyết Anh ăn bánh mà xinh
Xin cho một miếng để mình
lấy mưng
Gọi là công đức vô lường
Chữ nhân chữ nghiã vấn
vương ân tình
Lòng thành thấu đến trời
xanh
Ngàn thu để lại chúng sinh
duyên trời
Bánh thơm khi đói nhớ đời
Tấm hình đọng lại cho người
trần ai
Bánh ngon người đẹp bồi hồi
Trái tim rung động nổi
trôi bọt bèo
Cuộc đời bao kiếp phù du
Hợp tan biển biệt biển dâu
mấy hồi
Câu thơ sóng dập gió vùi
Dư âm thoang thoảng ngậm
ngùi mưa rơi!
Ái hà biển lộng xa khơi
Tuyết Anh ăn bánh nhớ người
tình thơ
Thuyền đời không lái bơ vơ
Biết đâu mà chẳng gặp nhau
chốn nào
Trăm năm lá rụng mưa trào
Ngàn thu tìm lại chuyến đò
bên sông
Hoa xuân đỏ rực ven đường
Bồi hồi hồn có vấn vương một
thời...?
18.1.2011 Lu Hà
Lục Bát
Tâm Tư Chùm 104
Đại Hồng
Thủy
Ầm ầm bão nổi cây rung
Giấc mơ hồng thủy hãi hùng
xiết bao
Hỏi rằng nguyên cớ vì sao?
Thiên đình nổi trận cuốn
trào sạch trơn
Bởi vì cộng sản vô luân
Môi trường hủy diệt muôn
vàn bi thương
Gây bao tội ác bất công
Đất đai chiếm đoạt thê
lương não nùng
Toàn dân làm chủ bốn
phương
Ngụy ngôn xảo trá quê
hương thảm sầu
Than ôi, cảnh tượng nghẹn
ngào
Xác ngưòi trôi nổi mái đầu
còn xanh
Ba Đình dấu tích u minh
Nước dâng muôn trượng rành
rành chẳng sai
Sáng ra tỉnh dậy ngậm ngùi
Hành tinh trắng xoá bồi hồi
xót xa
Xoá đi ân oán tình thù
Giai không tứ đại nhạt
nhoà sương rơi!
Adam tiên tổ giống nòi
Hoang vu trái đất ngậm
ngùi khổ đau!
Bài thơ ghi lại sau khi ngủ
dậy
13.12.2010 Lu Hà
Nưả Đêm Gọi
Về
Cảm tác từ tấm lòng cuả
Thi Sĩ Thanh Hoàng: Tổ Ấm, Vườn Quê
Vườn quê, tổ ấm xa vời
Tha hương gợi nhớ, buồn
ơi! là buồn!
Bốn muà gió lộng vô vàn
Ngàn thông vi vút trăng
ngàn ngẩn ngơ
Đường làng cánh bướm bơ vơ
Sông Hương ngơ ngác lao
xao én về
Muà xuân thạch nhũ đam mê
Trai tân gái lịch sơn khê
dập dìu
Thùy dương chen bóng hàng
cau
Rặng dưà xa tít hải âu chập
chờn
Đường qua xứ Nghệ bồn chồn
Quanh co ngõ trúc nước non
xanh rờn
Vui chân theo nhịp cung
đàn
Điệu hò mái đẩy Lạng Sơn bồi
hồi
Thăm nàng Tô Thị xa xôi
Giang sơn một giải ngậm
ngùi khổ đau
Trải bao thập kỷ xa nhà
Con chim mất tổ xót xa nỗi
niềm
Tình thương còn ở trong
tim
Hồn thơ trăn trở nưả đêm gọi
về!
31.10.2010 Lu Hà
Em Tôi
Tìm em anh biết ở đâu?
Sáng ngày bươn bả chiều tà
hoàng hôn
Thức khuya dậy sớm chuyên
cần
Mưu sinh tần tảo muôn phần
khó khăn
Đoan trang yểu điệu nồng
nàn
Chiều thu dào dạt nỉ non
sông hồ
Ninh Kiều văng vẳng tiếng
hò
Sông Hương núi Ngự thuở
nào còn đây
Tình trường vương vấn đắm
say
Rượu nồng em rót bồi hồi
chưá chan
Quê hương cay cực cơ hàn
Tấm lòng tha thiết trăng
ngàn người ơi!
Việt Nam muôn dặm xa xôi
Bát cơm rau muống nhớ mùi
me chua
Thương em viết mấy vần thơ
Bình yên an thái má đào
xuân nương
Mênh mông dặm thẳm trùng
dương
Biển khơi xa cách nỗi lòng
cuả anh!
14.12.2010 Lu Hà
Bây Giờ
Cô Ở Đâu
cảm tác theo phóng viên Mặc
Lâm
Miền Trung sáng nắng chiều
mưa
Nhớ thương cô Hạnh bây giờ
ở đâu?
Học trò mong mỏi chờ cô
Dạy văn rất giỏi mà đau nỗi
lòng
Quên sao tiếng nói dịu
dàng
Thuyền quyên yểu điệu phũ
phàng tương lai
Tấm lòng nhân ái vì ai?
Diễn đàn dân chủ tìm tòi
văn nhân
Chân thành bao cảnh gian
truân
Bóng chiều heo hút biết lần
nơi nao?
Đấu tranh giai cấp hận thù
Ngu dân đảng trị nên ra nỗi
này
Chuông chuà ảm đạm u hoài
Xóm làng xơ xác lệ rơi mấy
hàng
Cô đi tơ liễu vấn vương
Con chim quên hót nắng
vàng không vui
Các em ơi! Vẫn mải chơi
Lớn lên sẽ hiểu cuộc đời đắng
cay!
20.11.2010 Lu Hà
Vội Gì
Diêu Linh
thơ nối từ hai câu gợi cuả
Diêu Linh
"Từ trăng là nguyệt rất
tình
Từ em là nguyệt câu kinh
vào đời"
Diêu Linh xinh đẹp tuyệt vời
Giai không tứ đại vội gì
Diêu Linh
Thời gian là mái đầu xanh
Tình thù duyên thế lênh
đênh biển trời
Ngọt ngào kià nắng ban mai
Trái tim ân ái người ơi,
thuở nào
Tình yêu hồi hộp ban đầu
Cánh hoa khép mở hay chưa
bao giờ
Từ trăng vọng nguyệt chan
hoà
Long lanh hồ nước má đào
ngẩn ngơ
Từ em là một trái cầu
Hữu duyên tương ngộ dạt
dào biển sâu
Thuyền em không lái bơ vơ
Bến nào em đợi thả neo em
chờ?
17.1.2011 Lu Hà
Phũ Phàng
Rong Rêu
tặng nữ văn sĩ Võ Thị Hảo
Tôi say từ phút ban đầu
Mênh mông ánh mắt thiên tư
xa vời
Văn chương đài các thức thời
Ngàn năm văn hiến sáng ngời
sử xanh
Tấm lòng vằng vặc trăng
thanh
Như dòng nước chảy long
lanh má hồng
Chim sa cá nhảy vội vàng
Hoa chen kém sắc phấn nồng
kém vui
Thuyền quyên yểu điệu mấy
ai
Được như nàng Hảo đất trời
bao la
Thương dân yêu nước chan
hoà
Xót xa lòng mẹ mặn mà tình
em
Trước sau trọn vẹn nỗi niềm
Trân thành giản dị trái
tim nhân loài
Than ôi! cuộc thế suy đồi
Trần gian bể khổ đắng cay
tủi sầu
Tiếm danh bổng lộc sang
giàu
Văn nô bồi bút nhà lầu xe
hơi
Đọc văn như thể thấy người
Thương người thục nữ nổi
trôi giưã giòng
Mác Lê chủ thuyết điên cuồng
Trải bao thập kỷ phũ phàng
rong rêu!...
14.12.2010 Lu Hà
Chiều Thu
Viễn Xứ Nhớ Người
chuyển thể từ thơ Hàn Thiên Lương: Chiều
Thu Tây Bắc
Thu về mây trắng cảnh buồn
Lang thang mấy đám chờn vờn non xanh
Giọt mưa viễn xứ bao quanh
Xót xa nỗi nhớ lòng mình ngẩn ngơ
Chiều thu Tây Bắc bơ vơ
Bạn bè xưa cũ bao giờ gặp nhau
Kẻ còn người mất ở đâu?
Nghìn trùng xa cách thương đau u hoài
Giang sơn tiên tổ ngậm ngùi
Mấy ai chung thuỷ chưa phai tấc lòng?
Đỏ đen manh chiếu phũ phàng
Cuộc cờ chén rượu bốn phương đất trời
Chiều thu Tây Bắc xa xôi
Oán hờn chồng chất sương rơi não nùng!
Tình người như nước sông thương
Bọt bèo sóng cả hãi hùng biển khơi
Hợp tan bao lớp mây trôi
Quê nhà thống thiết tương lai dập vùi
Hai muà mưa nắng than ôi!
Sống đời lay lắt tháng ngày sầu đưa...
Nuí rừng bạc bẽo xanh xao
Thoi đưa thấm thoát bể dâu canh tàn
Đêm thu trăng lệ ưá tràn
Hồn về cố quốc nỉ non muôn vàn!
19.10.2010 Lu Hà
Bao Giờ
Thì Tan?
cảm tác từ bức tranh oan hồn trên đỉnh
núi
Hồn ma bóng quỷ lao xao
Hình người con gái canh khuya não nùng
Muá may rùng rợn quay cuồng
Phất phơ dải luạ thê lương hãi hùng
Nỗi niềm u uất mọi đàng
Trần gian bạc bẽo quê hương máu trào
Mang theo một gánh u sầu
Oán hờn chồng chất sương mờ vây quanh
Nàng còn nuối tiếc tuổi xanh
Đời xuân héo uá u minh bạo tàn
Nưả đêm trở lại dương trần
Chập chờn ẩn hiện thở than cung đàn
Oán hờn quỷ đỏ bất nhân
Đầu trâu mặt ngưạ bần hàn muôn dân
Chết đi hồn chẳng tiêu tan
Còn ai thương tiếc trăng tàn khói
nhang?
Tình thù duyên thế lỡ làng
Suối vàng chẳng chịu tìm đường đầu
thai
Ngày xưa trong cõi trần ai
Án oan dậy đất ngậm ngùi khổ đau
Hồn ma chẳng biết vì sao
Âm u tử khí bao giờ thì tan?
1.11.2010 Lu Hà
Gửi Người Trần Ai
cảm tác từ bức tranh thiếu phụ giưã đêm khuya
Hoang vu gió thổi chập chờn
Nỗi niềm oan trái âm hồn hiện lên
Rợn rùng một giải thiên nhiên
Đất trời ảm đạm mây đen kéo về
Bóng người con gái não nề
Tóc mây loã xoã bốn bề âm u
Côn trùng rên rỉ kêu la
Quê hương tang tóc biển dâu ngậm ngùi
Giang sơn giấc mộng u hoài
Nhân quyền hạnh phúc xa xôi lạnh lùng
Sài lang ma quái hãi hùng
Tham quan ô lại bi thương giống nòi
Mẹ già vợ guá con côi
Nhà tù cải tạo tương lai chôn vùi
Bức tranh rờn rợn không lời
Đôi dòng xúc cảm gửi người trần ai!
1.11.2010 Lu Hà
Lạc Vào
Thiên Thu
hoạ thơ Hàn thiên Lương
Cuối năm tư lự ưu phiền
Đọc ai như thể lạc miền
thiên thu
Trải bao bão hận gió thù
Xác hoa tan tác âm u góc
vườn
Ven sông bờ liễu héo hon
Phăng phăng nước chảy cá
chen chân cầu
Chiều tà chuông đánh thinh
sầu
Oan hồn thấp thoáng bạc
màu trần ca
Không gian tĩnh lặng bơ phờ
Thế nhân ai đó vạn nhà bi
thương
Hoang vu sóng biển chập
trùng
Cõi đời lơ láo bụi hồng vi
vu
Bâng khuâng hồi tưởng xa
xưa
Hoa xuân mấy lưá trọn bầu
trẻ thơ
Thương ai bạc cả mái đầu
Hoàng hôn tưạ cưả âu sầu
chờ mong
Người đi kẻ ở se lòng
Gót chân sỏi đá cầu trong
an bình
Tự do biển lộng trời xanh
Nỗi niềm ly khách tâm tình
núi non
Thời gian cỏ mọc sáo mòn
Đường xưa lối cũ vẫn còn hằn
lên
Vết đau thế kỷ phong trần
Chuông chuà văng vẳng xa gần
hồn mê
Xa quê bận rộn trăm bề
Bên song cưả sổ não nề trần
duyên…
31.12.2009 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét