Bóng Ma
Thơ
Khen khéo cho thơm cái sự
đời
Cũng thơ cũng phú cũng như
ai
Tham ăn khối kẻ ra hàng
bún
Thịt chó chả quay vẫn nặng
mùi...?
Gọi là hoàng tử có mừng
không?
Đệ nhất bắc Hà chỉ có ông
Thiên hạ vùi đầu say rượu
máu
Theo chân Tố Hữu để nhai
xương
Sấm sét aí tình được mấy
chiêu
Mấy ai đã được hưởng tình
yêu
Nên ông tự đắc thơ hay quá
Cho kẻ tiểu nhân phải sụt
sùi
Hoàng tử sao ông không lấy
vợ
Tránh xa né tránh lũ đàn
bà
Ông mê say đắm nào ai nhỉ
Nên thơ ông viết cứ lờ mờ
Hồn thơ thì phải nén trong
lòng
Chớ có âu sầu như Hữu Loan
Than thở lâm ly đừng Nguyễn
Bính
Như con chim nhốt ở trong
lồng
Thiên hạ u mê được mấy
chương
Hoàng thân tình ái ngưạ
giong cương
Thơ say túy lúy mùi tương ốc
Thịt chó rau dăm với chaó
lòng
Chúng sợ hồn thơ quá mặn nồng
Cản lòng chiến sỹ lúc xung
phong
Trên đường ra trận đeo thù
hận
Giai cấp tiên phong nhuộm
máu hồng
Đảng tính bao trùm độc bá
vuơng?
Vợ chồng cha mẹ chẳng yêu
thương
Thi đua mạng sống cùng
dâng hiến
Thân xác học trò buổi nhiễu
nhương
Tính toán lưu manh đủ lắm
rồi
Nhân văn giai phẩm cảnh sầu
bi
Tuyên dương thi sĩ hồn ma
quỷ
Cốt cán trung thành dễ mấy
ai?
Trong đám cai thơ nổi một
ông
Quyền hành thống trị khối
văn chương
Tiếng tăm lừng lẫy mùi tôm
mắm
Thơ thét oai hùng khắp bốn
phương
Bầm ơi, sai bét cả gieo vần
Tủn mủn vài dòng cũng nổi
gân
Bằng trắc rối mù trong nắng
hạ
Mặt trời uế xú lụy muôn
dân
Có người còn chẳng biết
làm thơ
Ấm ớ ậm ờ thớt mặt ra
Kiêu hãnh tự hào đòi bá
nghiệp
Sổ thơ người khác nhận vơ
vào...
Thơ tớ thường thường cũng
kém thôi
Tấm lòng trang trải với trần
ai
Chẳng như bao kẻ tâm hồn rỗng
Súng đạn dùi cui nhất sử
thi
Bao chuyện hận thù ghét kẻ
tài
Tuyệt đường kinh tế hết
sinh nhai
Hữu Loan cơ cực đời đau khổ
Dao cạo Trần Dần phọt máu
tươi
Thơ ơi, thơ nhục chẳng làm
sao
Nghe lũ văn nô dỏng tiếng
ca
Thi sỹ chính danh đều chết
sạch
Thơ tan trong máu lẫn bùn
nhơ
Tiến Duật nổi lên hô thật
to
Phượng hoàng chống Mỹ suối
reo ca
Dăm bài phá luật con chim
gáy
Viện sỹ hàn lâm nhất nước
nhà
Thời buổi bây giờ thơ với
phú
Buôn gian bán chữ bốc thơm
nhau
Việt Nam bế tắc đường văn
hoá
Chợ bán thơ chen mộng chữ
giàu
Thơ khổ làm sao thơ với
thơ
Viết nhăng viết cuội cứ lơ
mơ
Gieo vần bằng trắc không
tuân thủ
Lếu láo vài câu cứ viết
bưà
Đời thuở nhà ai thơ giống
văn
Cua ngang cóc nhảy loạn
nhân luân
Vài thằng mọt bút tranh
nhau xới
Cách mạng hồn thơ tẩy não
dân
Nguyễn Trãi Bỉnh Khiêm chết
đã lâu
Nguyễn Du Nguyễn Khuyến cũng
là ma
Bực mình đạp vỡ quan tài dậy
Quắc mắt dựng râu Tiến Duật
đâu?
Có lẽ là do chủ nghĩa Mác
Xui khôn xúi dại với bày
đàn
Trở về thiên cổ thời hang
hốc
Rừng thẳm tuyết dày vượn
hú vang
Thơ phú văn chương buổi thụt
lùi
Ngày càng đơn giản chẳng cầu
kỳ
Không cần ngẫm nghĩ suy tư
nữa
Mác đã lo xa hết cả rồi…
Vật chất sinh ra đời khốn
nạn
Tranh nhau bổng lộc với
quyền hành
Nhân tài khánh kiệt dìm
nhân sỹ
Kéo bè độc đảng haị dân
lành
Các nước văn minh đều thế
cả
Biết chê biết nhận thấm dừ
đòn
Truyền hình báo chí gây
công luận
Trí tuệ con người mới khá
hơn
Nhìn lại Việt Nam tớ thấy
buồn
Lúc nào cũng sợ vạ vào thân
Sinh ra quen thói đời tâng
bốc
Trán thấp ngồi ngang đức
thánh trần
Đua chen báo chí theo lề
phải
Một thế kỷ qua hận quá nhiều
Nhồi nhét vào đầu bao thế
hệ
Bao giờ rửa sạch hết ôi
thiu?
Thân tớ sinh ra cũng thiệt
thòi
Đầu thai nhầm phải cõi trần
ai
Cho nên đời tớ đầy đau khổ
Đi khắp hoàn cầu tổ quốc
ai?
Nay tớ làm thơ kể chuyện đời
Tự do thơ phú tấm lòng
ngay
Hồn người Việt quốc cao lồng
lộng
Lệ đổ trào dâng đứng dưới
trời
Khen mãi bốc nhau cũng đủ
rồi
Bây giờ ngược laị tớ chê
bai
Tư duy trí tuệ là như thế
Trong cõi luân hồi biến đổi
thay?....
4.4.2008 Lu Hà
Khổ Vì
Thơ
Thơ phú làm chi với khổ đời
Tình tang thơ ở chốn cung
mây
Làm thơ ra để khen con cóc
Ếch nhái nhảy lên để nạt
người
Thơ phú làm chi doạ chỉ
tiêu
Sinh năm đẻ bảy khổ trăm
chiều
Thi đua hai đứa là cao đấy
Tướng Giáp ra tay chặn đẻ
nhiều
Thơ phú làm chi phải đấu
tranh
Diệt loài địa chủ máu hôi
tanh
Không còn tư bản và giai cấp
Hợp tác làng quê vỡ mộng
lành
Làm thơ bóp méo nâng quan
điểm
Cha mẹ vợ chồng khổ vấn
vương
Thơ phải khạc ra mùi súng
đạn
Chữ sa gà đá mọt tù gông
Thơ ơi! Thơ khổ thế là
thôi
Thơ tội thơ tình đày đọa
ai
Chí Thiện đoạ đầy bao tủi
nhục
Thơ phun ra máu để cho đời
Chính danh thi sỹ chết dần
mòn
Truy bức đến cùng tự hoại
thân
Quỷ sứ ma vương cười sặc sụa
Vui trên vũng máu của nhân
quần
Có ai còn chẳng biết làm
thơ
Thơ của người ta cứ nhận bừa
Tấm tắc khen hay đồ xảo
trá
Sổ thơ moi ở chốn lao
tù...
Mấy thằng tú nhép học trường
Tây
Vài chữ la lô cũng học đòi
Tiến bộ theo đuôi bầy khỉ
đỏ
Thơ văn bán nước có gì vui?
Thơ nó chính là giọt lệ
rơi
Nó là sản phẩm của trần ai
Của chung nhân loại tình
nhân ái
Là để nhớ thương khóc với
đời
Tâm địa tiểu nhân cũng
thét vang
Khác chi cầm thú chốn rừng
hoang
Gào lên đâm chém thời
trung cổ
Xây dựng thiên đường mộng
viển vông
Câu thơ bóp méo bịt mồm
dân
Giai cấp đấu tranh phải rõ
ràng
Đấu mãi thây ma thằng điạ
chủ
Không còn gì nữa cháu chèn
ông
Đầu vịt lá khoai chẳng dễ
gì
Một khi đã thấm cọ không
trôi
Mác Lê chủ nghiã như si
đánh
Dày rách trơ ra vẫn cứ xài
Thế kỷ lầm than hận nhuốc
nhơ
Bởi quân bá đạo độc quyền
thơ
Thơ này là của chung cho đảng
Tập thể đảng viên thơ mới
to
Đường lối chủ trương một cục
thơ
Anh Viên chú Hưũ cứ ngâm
nga
Hoa đời nở rộ từ nòng súng
Thác máu rung rinh vọng tiếng
ca
Kim cổ đời nay có loại thơ
Ngô nghê mách qué lũ côn đồ
Thơ tôn đao phủ thờ hung bạo
Đến quỷ sa tan cũng chẳng
ngờ
Tớ chán lắm rồi loạn mất
thôi
Cái thời nhân tính đã qua
rồi
Bây giờ ngự trị loài yêu
quái
Đày đoạ tang thương đất nước
này
Tớ có mấy lời nhắn tứ
phương
Gọi ngưòi viễn xứ trốn lưu
vong
Hỡi ai còn nhớ thương dòng
máu
Đoàn kết cùng nhau giống Lạc
Hồng
Làm thơ thì phải có tình
người
Liêm sỉ lương tâm để đẹp đời
Chớ có hung hăng như dã
thú
Tôn vinh bạo chuá óc đười
ươi.
Con ơi học nói tiếng đầu đời
Tha thiết yêu thương cụ
Stalin
Bỉ ổi làm sao không biết
ngượng
Gà nòi nọc độc mọc bào
thai….
Ai kẻ chia tim là Tố Hữu
Như anh hàng thịt bán hàng
buôn
Phần nhiều nửa nạc dành
cho đảng
Nửa mỡ em yêu cũng có phần.
Thông minh trí tuệ như con
trẻ
Mà cũng vênh vang ghế ủy
viên
Dưới trướng lâu la bầy rắn
độc
Thủ tiêu ám sát chuyện thường
niên
Dùi cui súng đạn tôn thờ
ông
Mạng lưới tuyên truyền
chúng réo vang
Bồi bút đồng thanh hô thật
lớn
Văn hào thi bá nhất Đông
Dương
Khổ lắm thơ ông như trẻ
con
Bầm ơi lục bát lạc sai vần
Thêm mùi song thất vài câu
ghẻ
Có báu gì đâu hỡi thế
nhân?
Tôi đọc thơ ông khăm khẳm
hôi
Tài năng ông cũng chỉ thường
thôi
Ông tham phú qúy màu danh
vọng
Ăn quẩn gà cồ bên cối xay
Ông bức Trần Dần ép Hữu
Loan
Bịt mồm trí giả haị hiền
nhân
Sao ông tâm địa tiểu nhân
thế
Để lại nghìn thu nỗi oán hờn
Kim cổ xưa nay đã đọc nhiều
Nghiền đi ngẫm laị biết
bao điều
Dư thừa trí tuệ mà lên án
Độc tài thơ phú chỉ buồn
thiu
Thơ phú làm chi chống tự
nhiên
Mấy lời bán nước tự ông
khen
Thơ cùn rẻ rách tranh nhau
đọc
Là lũ văn nô không óc tim
Thực ra ông cũng chẳng làm
nhiều
Kèn cưạ bon chen miệng cú
diều
Cằn cỗi trái tim phun máu
mủ
Ngu dân bần hoá nước non
thiêu
Khổ nhục vì thơ chỉ có ông
Tài năng kém cỏi mộng
hoàng dương
Ngán sao lũ chúng vì câm
điếc
Sùng bái cá nhân gây tiếng
vang.
Dòng thơ nước mắt của muôn
dân
Biển khổ tâm hồn ôi chưá
chan
Ai nỡ tát dòng đòi lấp biển
Như loài cầm thú mất nhân
luân
Tuyên truyền chính trị cho
guần chúng
Cộng sản thiên đường nhất
thế gian
Tư bản phương tây là đồi bại
Đi sai là chống laị nhân
dân
Thơ phú các ông như gãi ghẻ
Tội này là bởi lũ văn nô
Làm thơ còn sợ nâng quan
điểm
Một thế kỷ qua không có
thơ
Tôi muốn khui vào lũ bất
nhân
Phanh phui mổ xẻ những đường
gân
Lợi quyền cuả đảng gây ra
tội
Truyền thống vong nô hại
trí dân
Biết đến bao giờ có tự do
Tình người ngay thẳng với
hồn thơ
Không còn bắt bớ giam cầm
nữa
Không sợ phanh phui cái xấu
xa
Tha hồ mơ mộng để làm thơ
Thi sỹ chính danh chẳng
còn lo
Chế độ đàng hoàng không cấm
đoán
Bẻ cong ngòi bút ép lời
thơ?......
18.3.2008 Lu Hà
Hoàng Tử
Aí Tình
Đứt duyên hạ giới một đường
tơ
Luyến ái tình chàng nửa
gió mưa
Có lẽ dương trần oan nghiệp
chướng
Đưa ma hoàng tử nhớ chiều
thơ
Thiên hạ họ mê say đắm ông
Mà tôi ngao ngán mới buồn
không
Trái tim chẳng thuận lòng
thi sĩ
Đặt bút xin đừng chớ bẻ
cong
Ai dám chắc rằng ông thiết
tha
Tình trường ân ái suốt
canh thâu
Hay là mượn bút mua danh
hão
Thuyền nặng trăng suông một
chuyến đò
Chẳng nhẽ kiếp người chẳng
có thơ
Ngợi ca nam nữ mối tình đầu
Sống bằng chỉ thị và văn bản
Khẩu hiệu tuyên truyền
nâng cõi mơ
Hoàng tử xin ông một mảng
thơ
Nhạt như nước ốc mặn như
dưa
Cay như giềng mẻ chua mùi
dấm
Chẳng có yêu thương chẳng
lệ sầu
Ông ghét Hữu Loan Hàn Mạc
Tử
Tình người như thể giấc
chiêm bao
Thương yêu như thế loài tư
sản
Thối cả lòng ai cái tự hào...
Thoang thoảng hoa nhài chỉ
có ông
Hồn thơ tinh khiết sạch vô
trùng
Chiều mưa Hà nội thơ lai
láng
Thịt chó riệu say vẽ chủ
chương
Pê đê chàng hỡi ai chăng
tá
Thiếu một hồn thơ trái đất
buồn
Lai sinh xin chớ đừng lai
vãng
Kẻo nhỡ giống nòi tuyệt tử
tôn
Tôi chẳng buồn đâu nếu vắng
ông
Cho đời nhẹ bớt nỗi kiêu
căng
Thơ văn như thế đòi vương
miện
Một nén hương thưà kính viếng
ông!
2008 Lu Hà
Hâm Một Cục
Nghệ Thuật Vị Nhân Sinh
Tuy rằng là kẻ hậu nhân
Chuyện xưa tím ruột bầm
gan cho đời
Cái thời giai phẩm xa xôi
Trần Dần cưá cổ Phan Khôi
đoạ đày
Văn chương thơ phú nhất thời
Bôi gio trát trấu mãi hoài
triền miên
Hoài Thanh Xuân Diệu Lan
Viên
Chưa thông nước cản thường
xuyên thế cờ
Lại thêm Tố Hữu buôn tơ
Vào huà kết cánh Tú Bà Sở
Khanh
Ép người bạc mệnh chung
tình
Bán thân cho đảng đầu xanh
tủi hờn
Trải bao thập kỷ trào tuôn
Săn câu chẻ chữ giết dần hồn
thơ
Dòng thơ con cóc bung ra
Tiết canh thịt chó gật đầu
khen ngon
Trời mưa sầm sập từng cơn
Họp hành sát phạt cáo gian
từng giờ
Văn chương trình độ i tờ
Bề trên quan lớn dặn dò bảo
ban
Hoài tay rồi lại hoài chân
Phê bình văn học tráo trân
lường gàn
Thôi đi mau hãy về vườn
Vào trường học lại viết
văn cho mùi
Ngo ngoe cậy tí văn tài
Nga Sô xứ lạ đua đòi Mác
Lê
Cắn đuôi mèo chuột lặc lè
Bon chen xu nịnh kéo bè hại
nhau
Khom lưng uốn gối cúi đầu
Tuôn dòng thơ đểu tôn thờ
yêu ma
Vô duyên cái muĩ bốc to
Sặc mùi chuyên chính Mao Hồ
thét vang
Công nông dưới ngọn cờ hồng
Lạc dòng máu đỏ quê hương
hãi hùng
Giảm tô cải cách quay vòng
Đầu rơi máu chảy ngập đồng
Việt nam
Nhân văn giai phẩm lương
tâm
Tình thơ chan chưá âm thầm
thương dân
Làng quê đói khổ lầm than
Hoà bình lập lại thế gian
thường tình
Câu thơ kể lể chân tình
Tấm lòng thi sĩ sao đành bỏ
rơi
Đi không thấy phố thấy người
Tủi lòng chỉ thấy mưa rơi
sắc cờ
U mê chẳng hiều tứ thơ
Vu oan cờ đỏ ướt nhoà vì
mưa
Màu cờ rã rượi âu sầu
Tượng trưng Tổ quốc xác xơ
nghèo nàn
Vu rằng: bôi xấu quốc dân
Nhân văn giai phẩm Việt
gian hại nhà
Đưa ra đấu tố cạo đầu
Hâm hâm một cục uế xù văn
chương
Phèng la trống mõ reo vang
Phan Khôi Trương Tửu thê
lương não nùng
Hoàng Cầm Nguyễn Bính
Hoàng Chương
Biết bao thi sĩ thảm
thương tủi sầu
Khoá tay bịt miệng treo
giò
Tước quyền sáng tác nhà tù
án mang
Nồi thơ nước ốc reo vang
Hoài Thanh Xuân Diệu lông
bông vật vờ
Thêm chàng Tố Hữu lờ đờ
Buồm lên sóng đẩy la đà trời
xanh
Thuyền thơ hoa lá trên
cành
Văn chương hiện thực xú
danh sóng cuồng
Nga Sô Trung Cộng Tây Đông
Trăm hoa đua nở nát lòng
muôn dân
U a u ớ văn đàn
Dở ngô dở ngọng Việt gian
đua đòi
Tự phong viện sĩ anh tài
Đỉnh cao trí tuệ mấy ai bằng
mình
Ti toe vài chữ Pháp - Anh
Ra điều am hiểu văn minh xứ
người
Ta đây học đã cao rồi
Trích ngang trích dọc méc
xi mẹc xì
Việt văn ngang dọc khoai
tây
Ngự lâm pháo thủ mấy ai
cho vừa
Chê bai các cụ nhà ta
Luật đường lục bát quê muà
héo hon
Ngang nhiên chuá tể muôn
dân
Lại thêm chuyên chính canh
tân gà nòi
Tự cho làm thày dạy người
Chủ trương đường lối sáng
ngời đảng ta
Thi đua tăm tối mù loà
Văn chương tắc tỵ ba hoa mịt
mù
Bao giờ nước nổi can qua
Tự do văn bút đơm hoa nhụy
vàng
Bao giờ dân chủ sang trang
Trái tim thi sĩ đỏ hồng thắm
tươi
Bao giờ cộng sản hết thời
Tài hoa trỗi dậy anh tài dọc
ngang
Thuyền thơ đầy ánh trăng
vàng
Văn chương tiểu thuyết cải
lương bốn muà
Kịch ca sân khấu chan hoà
Không còn ngô ngọng tuy
toa dạy đời
Con người làm chủ thiên
tài
Trước sau bày tỏ thẳng
ngay ngại gì?
Văn nhân độc giả ngẫm suy
Tâm trong chẳng sợ những
ai phiền lòng ? ? ?
2008 Lu Hà
Gọi là thơ tâm tình, như lời
tự thuật tự kể chuyện cuả tác giả, nên thơ hơi dài là như vậy.
Tôi cũng rất ít khi làm
thơ dài như thế này. Chỉ những ai từng sống dưới chế độ phi nhân tính cuả cs mới
hiểu cho tâm tư tâm sự cuả bài thơ.
Thơ Tâm
Tình Chùm 4
Sống Tưạ
Như Chim
Cứ phải sinh ra đời khổ ải
Tràng giang đôi cánh vựợt
non ngàn
Đại bàng quen chiụ nhiều
cay đắng
Giông tố phũ phàng ở thế
gian
Bao kẻ manh tâm dạ chẳng
lay
Trăm phương nghìn kế diệt
người ngay
Đánh vào nòi giống cho kiệt
quệ
Kèn cựa bon chen bởi hẹp
hòi
Ta đã sinh ra ở cõi đời
Tinh anh đần độn cũng là
người
Chân thành muốn sống cho
ra sống
Bướng bỉnh gì đâu với mệnh
trời...
Nuôi chí sông hồ với tự
nhiên
Không tham thân mọi kiếp
nô hèn
Đi tìm lẽ sống từng trang
sách
Như thuở xa xưa với thánh
hiền
Đời nhanh như mộng kiếp
phù du
Ý thức ngang tàng thích tự
do
Bỏ nước ra đi tìm cuộc sống
Cánh chim lồng lộng với tầng
cao
Sống ở xứ người phải đấu
tranh
Đông Âu cộng sản cũng
tranh giành
Tháng ngày lầm lũi đầy giông
bão
Doạ nạt đưa về xứ xở xanh
Nước mày chỉ có nưá tre
thôi
Mày đã đến đây cái chợ trời
Tây Đức Hoa Kỳ tư bản đói
Lăm le nuốt chửng nước non
này
Chúng bắt con tôi đi thế
thân
Đoạ đầy năm tháng lệ từng
chan
Morphium tiêm não cho tê
liệt
Do Thái Việt Nam để chết dần
Ghen tỵ giống nòi lũ bất
nhân
Độc trùng cỏ dại cũng chen
chân
Vênh vang ngạo mạn bầy
lang sói
Hát mãi bài ca bậc thánh
quân
Lưu manh vô sản đòi chuyên
chính
Các Mác xù lông doạ thế
nhân
Giai cấp đấu tranh từ trẻ
nhỏ
Đòn doi chế độ lệ trào tuôn
Hiểm độc vì sao lũ chuột
dơi
Diệt trừ từ cả cái bào
thai
Mong sao thiên hạ đều ngu
tối
Hưởng thụ bình yên giưã cuộc
đời….?
Quả báo đầy tràn khắp núi
non
Đầu trâu mặt ngựa cũng
than thân
Hồ sơ mật vụ khui ra hết
Hừng hực trào dân nỗi oán
hờn…
Sóng gió ba đào cuộc biển
dâu
Tranh giành chỉ muốn sống
hơn nhau
Dân đen đói khổ vì chân thật
Hạnh phúc thiên đàng ngươi
ở đâu?
Ta cũng vì ai họa vướng
thân
Biết đời chó má lắm du côn
Quyền hành chẳng có thành
cô độc
Luật lệ rừng xanh chúng cưỡng
dân
Pháp luật làm ra nuôi béo
thân
Cho ai muợn tiếng mẹ cha
dân
Nắn từng quả bí săn dàn mướp
Đéo cả tổ tiên đạp xuống
đường
Văn hoá suy đồi lên mặt dạy
Phương Tây đồi trụy lắm
dâm ô
Săn từng tờ báo moi từng ý
Một chữ trẻ tư lận nước cờ
Ai hiểu dương trần luận biến
thông
Chôn vùi đảng tính lũ ma
vương
Một đời mấy chục vài năm lẻ
Tiếng trống đưa ma khóc đoạn
trường...
Làm cánh chim bằng sống tự
do
Thả hồn mơ mộng với lời
thơ
Sao khuê vằng vặc trong
tâm khảm
Đẹp để ngàn thu một cuộc đời!
2.3.2008 Lu Hà
Bái Phục
Thiền Sư
Vẫn bị cái đau nó quấy rầy
Nưả thân nhức nhối buốt
theo dây
Xoay nghiêng tay chống
nâng mình dậy
Khập khễnh liêu xiêu bước
vắn dài
Thuốc đã tà tà ngấm vào
xương
Bệnh tình có chuyển vẫn thầm
mong
Còn đâu trai tráng ngày
xưa ấy
Tớ đã già rồi thật thế chăng?
Qua khỏi phen này tập khí
công
Thêm môn thiền định lắng
tâm trong
Ra tăng khí huyết lưu
thông mạch
Còn mấy năm dài gắng tận
trung
Sức khoẻ con người quý giá
thay
Tấm thân ngũ đại giữ cho đời
Nhờ bao phúc thiện duyên
tiền kiếp
Chắc hẳn vài ngày sẽ khỏi
ngay
Có kẻ bạc tiền tột đỉnh
sang
Ăn chơi chẳng sợ bại thuần
phong
Thèm thêm tuổi thọ mua gan
thận
Nơm nớp trần ai rụng lá
vàng
Tớ vẫn làng nhàng sống thảnh
thơi
Ung dung thư thả tháng
ngày trôi
Tiếng nghèo nhưng vẫn đều
ba bữa
Chỉ có thơ thôi gửi tặng đời
Có đau mới quý tháng ngày
qua
Sức khoẻ dồi dào tuổi đã
cao
Nửa già thế kỷ còn chi nưã
Trắng toát mái đầu Ngũ Tử
Tư...
Sức khoẻ ai bằng Sở Bá Vương
Một người một ngưạ một cây
thương
Dũng mãnh kiêu căng kià Lã
Bố
Hoàng Trung quyết chiến với
Vân Trường
Xét từ kim cổ khắp tây
đông
Sức lực bình sinh toả bốn
phương
Đại Sư an trụ cao thiền định
Tinh tấn bạch Thày tâm lắng
trong !
2008 Lu Hà
Chia Sẻ Nỗi
Đau
Suốt cả tuần nay tớ bị đau
Toàn thân nhức nhối biết
làm sao
Có đau mới thấy đau mà ngại
Nằm giường suy ngẫm sự
thương đau
Nỗi đau trước nhất ở trong
đời
Thiên hạ tồn vong mọi kiếp
người
Quằn quại bến thương nghèo
khó nhất
Một mình vượt cạn lúc sinh
ai?....
Tiếng khóc oa oa tặng tiếng
cười
Niềm vui báo đáp lúc sinh
thời
Mẹ con mừng tủi bao đau đớn
Biển lặng bình yên vượt hiểm
nguy
Sinh già bệnh tử vẫn vô
thường
Áp bức đoạ đày thảm núi
sông
Một kẻ phong lưu ngàn thống
khổ
Nỗi đau thường trực khắp
muôn phương
Tra tấn tù nhân bầy quản
giáo
Rên la khắp chốn chợ xa gần
Một lần đi viện bao đau đớn
Bươn bả mượn vay lãi đẻ dần....
Nỗi đau bể ái thấm càng
sâu
Nhói buốt con tim mối tủi
sầu
Sớm tối dật dờ như chiếc
bóng
Năm canh dư lệ đẫm tình
xưa….
Oan ức cho ai phải chiụ
đau
Phong sương dầu dãi bạc
mái đầu
Người đời lận đận vì cơm
áo
Công hạnh chôn vùi đắm biển
sâu....
Nỗi đau tội lỗi buốt lương
tâm
Thân thể dập vùi với tháng
năm
Binh lửa thê lương bao thập
kỷ
Đè lên dân tộc Bắc Trung
Nam
Đất nước hoà bình càng khổ
đau
Từng đoàn già trẻ nối theo
nhau
Lên rừng xuống biển theo
chim cá
Thân xác bồng bềnh hoang đảo
xa
Trận gió Đông Âu đổi hướng
rồi
Thổi luồng khí lạ khắp
muôn nơi
Nửa khép nửa hờ nên mới khổ
Thương ai manh áo lạnh tàn
hơi
Thương người thiếu nữ ở
trong lao
Tuổi mới đôi mươi cảnh ngục
tù
Bao ngón đòn thù cân não
trạng
Năm canh quằn quại giấc
chiêm bao
Đời mất tự do khổ biết bao
Tâm hồn thể chất suốt đêm
thâu
Miếng cơm bát nước còn
thêm độc
Điện giật dùi cui đủ ngón
tra
Trần gian bể khổ lắm thương
đau
Thân xác trong tay kẻ hận
thù
Sống chết tuổi đời thu ngắn
lại
Xì ke ma tuý lụị tàn hoa
Nằm ở trên giường ngẫm cái
đau
Cái đau thân tớ thấm vào
đâu
Càng đau càng nghĩ bao
thân phận
Khốn khổ hơn nhiều gấp vạn
ta!
2008 Lu Hà
Thơ Kể
Chuyện Đời
Hồn thơ như suối chảy trên
nguồn
Ai oán làm sao hỡi thế
nhân
Giọt chữ chưá chan ra biển
cả
Mênh mông đằm thắm với
nhân quần
Giọt nước thương đau sôi bọt
trắng
Như bao ân oán cõi trần
gian
Bất công đày đoạ tuôn ra
máu
Thơ kể ai nghe chuyện bất
nhân
Ta nhớ ngày xưa tuổi ấu
thơ
Sinh trong nước mắt đẫm trời
mưa
Thê lương đói khổ đòn giai
cấp
Đấu tố làng quê dấu xác xơ
Bà bế cháu đi xin sữa lạ
Nhà nhà túng thiếu nỗi cô
đơn
Thành phần cốt cán càng
hung tợn
Vườn trống nhà không đói
thiếu ăn
Bài hát đầu tiên lãnh tụ
ca
Suốt ngày mê mải tắm hồ ao
Ngây thơ khăn đỏ hồn tươi
trẻ
Năm tháng dài theo với ước
mơ...
Xã hội nhà trường dạy lọc
lưà
Hung hăng chiến tuyến nhuộm
tinh cầu
Tang thương đất nước vòng
bom lửa
Khốn khổ thương đau cả bốn
muà
Tội lỗi ai gây lụy cả ta
Bơ vơ chìm nổi cõi ta bà
Mấy năm sốt rét ho ra máu
Như cánh tro tàn bay lửng
lơ
Nhìn cánh tro tàn lơ lửng
bay
Đời trai tàn lụi nhé từ
đây
Nhẹ tin theo bước bầy lang
sói
Giải phóng miền Nam được
cái gì?....
Miền Nam đâu phải trong đầy
đoạ
Mảnh đất tự do ngọc viễn
đông
Lấn chiếm xâm lăng thành kẻ
cướp
Bất công vô lý nổi trời
giông
Thây người trôi nổi sóng dạt
bờ
Từ đó đến nay mất tự do
Giải phóng hoá thành quân
cưỡng chiếm
Tráo từ đổi nghiã lũ điêu
ngoa
Ta viết bài thơ cho những
ai
Đoạn trường sao thể vẫn
còn dài
Cùng nhau vạch mặt quân
gian tặc
Tâm địa hiểm sâu hận ngất
trời !
2008 Lu Hà
Trò Hề
Thơ Phú
Lũ chúng mê rồi thật thế
sao?
Mượn trò buôn giá các bài
thơ
Tìm gì trong đống hồn dân
tộc?
Bán lại cho đời những vết
nhơ...
Một bang chấm khảo những
bài thơ
Cậy tí văn chương chúng
phán bưà
Phân loại hơn thua nào kẻ
thiệt
Đời tan trong nước tưới
trong mưa
Mới hỏi rằng ai trò lố
lăng
Tâm hồn vắt cạn đám loăng
quăng
Bầu trời thơ phú thường
ngăn cản
Chặn lối thương đau mọi ngả
đường
Cuộc sống thiên đàng tìm
mãi đâu?
Dương trần kiệt sức vắt
bao lâu
Tha hương lê bước đời hành
khất
Một bước xa quê một giọt sầu
Rạch máu cho đời tim huyết
thơ
Vài câu lục bát trói người
ta
Chỉ trong truyền khẩu đòi
công đạo
Thơ viết chẳng đăng cũng bỏ
tù
Chúng muốn thơ hay có khó
đâu
Thả hồn cấm vận trói vu vơ
Chân thành tôn trọng như
muôn thuở
Xoá bỏ gông cùm thả tự do
Ngán cho bới việc tìm
trong rác
Vàng đá chen nhau sỏi giưã
đời
Phân loại chia nhau đòi bổng
lộc
Quyền cao chức trọng hạt
thơ rơi
Bản tính kiêu căng chẳng bỏ
đâu
Đỉnh cao trí tuệ mấy con
bò
Dắt chăn thương nhớ Hồ
gian tặc
Điạ ngục chín tầng với quỷ
ma
Lịch sử ngàn năm bịt mũi cười
Tâm hồn thi sĩ lũ cuồng si
Nguyên tiêu tết đến rơi
dòng lệ
Dám chắc cho ai mặn muối đời
?.....
Thương vợ có ông Trần Tế Xương
Miả mai châm biếm áng thơ
đường
Tài năng như thế đành ngồi
cuối
Tốn công mài duã ánh trăng
suông...!
2008 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét