Thứ Bảy, 8 tháng 2, 2014

THƠ MỚI CHÙM 79 VÀ 80



Thơ Tâm Tình Chùm 79 


  



Chị Em Mình
chuyển thể thơ Huệ Thu & Mai Hoài Thu & Nguyễn Lãm Thắng

Thực hay mơ yểu điệu Công Tằng
Đạp sóng trùng dương cánh đại bàng
Xứ sở quê người tìm hạnh phúc
Tôn Nữ trời ơi! chị Hỷ Khương


Sông Hương núi Ngự trải bao đời
Nông nỗi vì sao phải cách dời
Có chị có em mà vẫn tủi
Dù mưa hay nắng lại cười tươi

Em bé ngày xưa chị bế bồng
Hương Giang mái đẩy nước xuôi dòng
Hò ơ, chị hát ru em ngủ
Vương vấn u hoài nỗi xót thương

Chị cuả em đây vẫn trẻ trung
Bông hoa tươi thắm nét xuân hồng
Chiêm bao thổn thức hồn thơ gọi
Mỹ quốc xanh trời mây nước trong

Hàn huyên chuyện cuả chị em mình
Ôn lại cảnh xưa thời chiến tranh
Đà Lạt quê nhà mờ khói lưả
Cố đô thành Huế rũ đầu xanh...

14.11.2011 Lu Hà




Nhớ Một Chiều Thu
hoạ thơ Mai Hoài Thu: Tôi Sợ Lắm Rồi

Vào một chiều thu rụng lá tàn
Chùm hoa phượng vĩ khóc lià tan
Hiu hiu gió thổi buồn se lạnh
Lặng lẽ người đi chẳng ngó ngàng

Phấp phới mà sao cánh trắng hiên
Con chim lẻ bạn chỉ than phiền
Lòng ai vẫn cứng chai như đá
Hờ hững trên đường chẳng chút riêng!

Tôi nhớ muà thu chuyện dở dang
Hồn tôi thơ thẩn chốn hồng hoang
Thương trời cố quốc xa vời vợi
Tà áo em bay lộng gió ngàn...

Em ở cuối trời anh vẫn đây!
Tháng năm béo tốt chẳng hao gày
Nhớ em ân hận sầu thu thảo
Thu đến thu đi nợ chất đầy...

Em nhé qua rồi tội lỗi sao
Hồn anh chết đắng gió thu hao
Chiều nay lững thững trên hè phố
Lá rụng nôn nao ở xứ nào?

12.11.2011 Lu Hà




Xuân Xa Xứ
hoạ thơ Hàn Thiên Lương

Bên hè phố xác pháo buồn xơ xác
Ngậm ngùi rơi sương rỏ lệ xa nhà
Hàng cây run tuyết tan màu xứ sở
Xuân quê người biền biệt đám mây xa

Thêm một tuổi khơi sầu thêm vô hạn
Sáng hay chiều tê tái nỗi thương đau
Kỷ niệm xưa bao oan hồn sống lại
Nhói trong lòng le lói những hàng cau

Đầu năm mới long lanh muà hoa trắng
Vương lụy đời bông tuyết cuả tình yêu
Ta lang thang cánh chim trời viễn vọng
Rừng thông xanh chôn dấu thuở hoang sơ

Gió hiu hắt khói sương mờ leo lắt
Dạ bâng khuâng ai thấu nỗi bơ vơ
Thêm một tuổi cây sồi còn rớm lệ
Gốc mai già khô héo biết khi nao?

Chén rượu nhạt lâm ly niềm tưởng nhớ
Bóng mẹ già bên bếp lưả chiều mưa
Cơn sóng hận xoá tan màu huyết lệ
Ánh trùng dương soi bóng mảnh trăng nhoà

Xuân biền biệt muà đông về xứ lạnh
Khói bay nồng ngào ngạt gió đưa hương
Bao oan trái núi sông đòi cuộc sống
Triệu lớp người trơ trọi giưã mênh mông...

7.1.2010 Lu Hà



Ai Thế Nhỉ
cảm tác từ một bức ảnh

Bùi Giáng hay là Xuân Diệu đây?
Mộng đời thi sĩ vẫn sầu cay
Nưả điên nưả tỉnh tình ân ái
Thiên hạ đời nay khối đưá say...

Mũ nồi trần trụi mảnh xu chiêng
Liếc láo ban ngày chúng ngả nghiêng
Cô đồng mấy ả nhồi son phấn
Rên rỉ kià ai Đàm Vĩnh Hưng?

Thành phố Sài Gòn ngơ ngẩn mây
Công an mật vụ vẫn từng bầy
Chí Minh phấp phới chòm dê cụ
Bát nháo ai vui với tháng ngày?

Bùi Giáng tuy rằng còn trí sĩ
Ra đi để lại những vần thơ
Đâu như mợ Diệu cô Đàm đểu
Liêm sỉ muôn đời tiếng nhuốc nhơ.

11.11.2011 Lu Hà



 Mộng Làm Thi Sĩ

Hắn vẫn đó một tâm hồn quằn quại
Trong mê ly say loạn mộng cuồng mơ
Con cóc đen ngụp lặn giưã bao muà
Lớp sóng đỏ thuỷ triều dâng cộng sản

Vẫn Thi Khách một linh hồn hằn học
Đời sinh ra chỉ để biết hận thù
Cơn thác loạn vươn lên đầu thế kỷ
Giưã bày đàn trí tuệ mọc ngàn thu

Quen riả rói tranh dành loài điả đói
Chút hư danh hơi hám cuả tinh thần
Thân nhày nhụa tắm mình trong máu đỏ
Nhạc côn trùng rên rỉ điệu sầu than

Căm kẻ sĩ nát mình trong khát vọng
Trán thấp bè hắn đang nghĩ gì đây ?
Quyền bình đẳng đấu tranh vì giai cấp
Mộng cuồng thơ lai láng chảy vô loài

Muốn nở mặt hãy đến đây bái tạ
Lu Hà ta sẽ chỉ dạy vài đường
Tiên học lễ xoá dần tan nghiệp chướng
Để vinh quy hầu hạ chốn thiên đàng

Đảng ca tụng muôn dân mừng hỉ hả
Một nhà thơ như Thi Khách sinh ra
Đôi mắt sếch khát khao miền biển cả
Một trời thơ lồng lộng gió mưa hoà

Con cóc cụ tô son bồi sông núi
Thảm thơ xanh cuồn cuộn lớp huy hoàng
Quốc tử giám nêu danh hàng văn sĩ
Ánh hào quang văn bá bậc kiêu hùng.

7.1.2009 Lu Hà




Thối Quá

Hoạ thối thơ như xác cóc trương
Bảng niêm chưa thuộc cũng văn chương
Ti toe bằng trắc thi đường luật
Bịt mũi ai khen kẻ bất thường

Gượng ép huyên thuyên ngã bất tài
Già mồm bình láo luận thơ ai
Chí Phèo thị Nở con bò ghẻ
Mèo mả gà đồng đặc cán mai

Thuốc lào rắm vặt ợ mùi chua
Số kiếp văn nô phận chó trâu
Ngán ngẩm khối thằng tai mũi điếc
Cho nên thơ thối ngửi không ra

Lão phu đâu có thèm cao thấp
Dở dói thói đời khối đưá ngu
Chí Minh lão tặc phường chôm triả
Nhật ký chôn vùi đắm biển sâu

Tố Hữu Lan Viên được mấy hơi
U mê tăm tối loạn đười ươi
Vương Mai tấp tểnh hàng thi sĩ
Ú xuế ngàn thu để tiếng cười.

10.11.2011 Lu Hà






Thơ Tâm Tình Chùm 80


Cầu Ao Tức Cảnh
tặng Mai Hoàng


Vầng trán thanh cao dáng ngọc ngà
Gập ghềnh chân bước gió vi vu
Lăn tăn mặt nước hồn thơ gọi
Thấy cảnh người xưa lại nhớ nhà

Cô gái quê ta đất Bắc Hà
Nghìn thu một thuở ánh trăng mơ
Tế Xương đi hẳn còn lưu lại
Nam Định còn đây chén cháo gà...

Em ở Sài Gòn vẫn ngóng trông
Mẹ cha một nắng với hai sương
Sờ tay lên ngực tim thầm nhắc
Đất Vị Hoàng ơi! Ếch nhái thương...

Ngây ngất lòng ta chút vấn vương
Hàng cau rầu rĩ ở ven sông
Hoàng hôn buông thả hồn trong gió
Tiếng sáo diều vang vọng cánh đồng

Thổn thức chiều nay nhớ cố hương
Mới vưà lên mạng gặp Mai Hoàng
Ngắm trông bức ảnh lòng xao động
Muá bút thành thơ được mấy dòng!

29.11.2011 Lu Hà




Nụ Duyên Vưà Hé Nụ
cảm tác theo hồn thơ Khảo Mai: Chiều Thung Lũng

"Mơ màng trong khói sương mờ phủ,
Thơ thẩn đường chiều một bóng xưa."

Tôi trở về quê bóng xế tà
Con đường vắng vẻ lạnh mù sa
Âm u gió thổi hồn vương vấn
Áo trắng em bay máu lệ trào

Tôi đã chôn em ở góc nào
Hàng thông bát ngát gió hoang vu
Nấm mồ vô chủ xanh xanh cỏ
Khói toả hương trầm quyện khổ đau

Một chiếc thuyền nan sóng biển khơi
Tử thần đuà rỡn với đời tôi
Mặc cho cá dữ liều thân mạng
Hải tặc cuồng điên uống máu tươi

Tôi lại trở về em có hay
Hồn tôi tê tái gió mây bay
Sờ tay lên ngực nghe tim nhắc
Kỷ niệm vùi chôn nỗi đắng cay

Chiều nay Đà Lạt sương nhiều lắm
Em ở suối vàng có lạnh không?
Tiền cuả anh mang xây mộ mới
Ngàn thu an nghỉ dưới đồi thông

Anh vẫn mơ màng sương khói phủ
Làm sao quyên được đoá hồng xinh
Mới hé nụ duyên chưa kịp hái
Trời xanh biền biệt cõi hư không

29.11.2011 Lu Hà



Nhớ Quê
hoạ thơ Mai Hoài Thu: Vội Già

Thoang thoảng chiều buông ngọn sóng mờ
Hoàng hôn lạnh lẽo gió hoang vơ
Bao nhiêu mong nhớ buồn hiu quạnh
Thương tuổi ô mai gạo trắng vò

Một nén hương lòng nhung nhớ xa
Loanh quanh năm tháng chẳng lần ra
Con đường cố quốc sao mờ mịt
Bốn thập kỷ qua trái chín già…

Lu Hà



Nhất Niệm Thành Tâm

Lời cuả bác Hoài Châu chí lý
Có gì đâu đáng phải phiền lòng
Cuộc đời vốn dĩ vô thường
Nhân tình thế thái khó lường xưa nay

Nơi dương thế loài người khó hiểu
Cõi âm cung điạ phủ phơi bày
Trắng đen lòng dạ thẳng ngay
Ngàn thu vạn kiếp thiên thời dõi soi

Chuyện sinh tử luân hồi trôi nổi
Bao kiếp đời bi lụy sầu than
Tình thù ân oán nhân luân
Sân si nghiệp chướng thuyền trần lao đao

Sông có khúc bến bờ có lúc
Cây mỗi nhà mỗi bước hàn vi
Chẳng may gặp cảnh lưu ly
Dù bao khổ nạn bước đi vững vàng

Hãy tiến bước con đường thiên lý
Gạt lệ sầu tìm lối ai ơi!
Khổ đau bởi tại lòng người
An nhiên tự tại muôn loài hiếu sinh

Hãy hỉ sả tâm tình vinh nhục
Giữ nụ cười tham tục thờ ơ
Cuộc đời như giấc chiêm bao
Ngoảnh đi ngoảnh lại bóng mờ hoàng hôn

Biết thả lòng tâm hồn nhân ái
Với nhân quần thế giới cầu sinh
Dựng xây đạo hạnh tâm thành
Giữ gìn ân đức mộng lành an vui.

18.11.2009 Lu Hà




Chị Mái Già
cảm tác từ bức ảnh gà mái nằm trong chậu

Đứng chéo hai chân chị mái gà
Có ai xinh đẹp được như ta
Da trắng mịn màng thèm rỏ dãi
Mấy chàng công tử nhịn chưa ra...

Lấp ló hàng hiên kià mấy cụ
Dép râu nón cối cũng mừng thầm
Tiá tô xà lách thơm mùi mắm
Mộc nhĩ nấm hương chúng bảo hầm

Bà xã nhà kia có kém chi
Sòn sòn năm một mới dài hơi
Mỗi ngày một trứng còn ham nhảy
Gà dái cưạ non hết chỗ chơi

Thương chị mái già đứng chéo chân
Còn đâu son phấn tuổi hồi xuân
Nghiêng nghiêng tự mãn đời trăng gió
Nuối tiếc gì đâu chút ái ân...

Mặc lũ đàn ông nó háu xơi
Thịt da tan nát cũng rồi đời
Cục ta cục tác thân gà mái
Hỉ hỉ ha ha chúng sướng rồi...

27.11.2011 Lu Hà


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét