Thơ Tâm
Tình Chùm 81
Biết Đến
Bao Giờ
tặng nữ thi sĩ Thi Nguyên
Thánh thót hàng hiên hạt
móc rơi
Lòng em như gió thoảng mây
trôi
Để anh luống cuống thêm sầu
tủi
Biết đến bao giờ hoa tuyết
rơi!
Hoa tuyết em rơi trắng cõi
lòng
Cho hồn bay bổng tới thiên
hương
Em tôi huyền ảo vầng trăng
mộng
Như chị Hằng Nga khóc đoạn
trường
Em gái quê tôi má đỏ hồng
Biết bao lưu luyến nghẹn
ngào thương
Nghe em tâm sự lòng thêm rối
Tê tái thơ bay khắp ngả đường...
Em là quá khứ cuả tương
lai
Thế kỷ yêu thương mộng tưởng
dài
Ngàn năm vương vấn hồn thu
thảo
Có một người anh thích đắm
say
Ngàn sau có nhớ lại hôm
nay
Có một chàng thơ tối lại
ngày
Viết đi viết lại bao nhung
nhớ
Để lại cho đời bao đắng
cay
Biết đến bao giờ được ái
ân
Tào khang tình nghiã chốn
nhân gian
Kết tóc se duyên theo nghiệp
quả
Đất trời lồng lộng gió
quan san...
14.12.2011 Lu Hà
Bông Tuyết
Rơi
hoạ và cảm tác thơ Phạm Kim Tiên: Xin Đừng
Anh muốn tặng em ngọn gió
động
Làm tan băng giá nỗi chờ
mong
Hồn em anh thổi thành bông
tuyết
Cho má em hồng với gió
đông
Cơn gió mơn man quặn nỗi
lòng
Bởi người thục nữ lạnh
hương nồng
Đông đừng thổi mạnh càng
tê tái
Nhè nhẹ hoàng hôn dễ nhớ
thương
Em ở nơi nào có biết
không?
Âu Châu xứ sở những rừng
thông
Cuối năm tất bật người mua
sắm
Cầu Chuá ba ngôi đẹp phước
hồng
Yểu điệu thuyền quyên ngắm
gió đông
Thanh thanh duyên dáng tóc
tơ vương
Bâng khuâng tư lự anh thầm
hỏi
Biết đến bao giờ được tướng
công...?
Thơ phú ai hay chuyện ái
tình
Bướm ong dìu dặt má hồng
xinh
Chiêm bao lại thấy gieo cầu
luạ
Khúc nhạc nghê thường vọng
trời xanh
Công chuá mừng vui đấng
quân vương
Nghe chàng phò mã tấu văn
chương
Trong vườn ngự uyển Lâm
Văn Các
Văn võ bá quan đến chúc mừng...
Bỗng đâu gió lạnh luà khe
cưả
Chếc bóng đang bay đến cổng trời
Kim Tiên biền biệt bao giờ
lại
Gửi lại cho lòng bông tuyết
rơi!
13.12.2011 Lu Hà
Hôn Như
Gió Thổi
cảm tác từ thơ và ảnh Hanh
Dam: Đông Lại Về
Tuy chưả gặp em vẫn chưá
chan
Lâng lâng ánh mắt nước mây
vần
Cho anh mơn trớn hồn thơ dại
Em ở quê nhà đợi gió xuân?
Đông đến mà sao cảnh vẫn
tươi?
Dưới giàn thiên lý gió mây
trôi
Kính dâm nấp bóng hồn thu
thảo
Yếu ớt từng tia với đất trời...
Em gái quê nhà ai có hay
Tưởng nàng ngọc nữ bị lưu
đày
Thiên đình hái trộm tiên
đào mộng
Tình ái ngàn thu vẫn đắng
cay...
Em nhé cho anh một chút nào
Hôn lên nhè nhẹ những vần
thơ
Vai gày vắng vẻ lòng tê
tái
Giọt lệ chua cay nỗi tủi sầu...
Tuyết rơi lã chã trong
lòng em
Vương vấn bao nhiêu những
nỗi niềm
Lời thề non nước theo mây
gió
Dưới giàn thiên lý cánh
hoa mềm...
Em thật hồn nhiên rất đáng
yêu
Cho anh ve vuốt tấm lưng
kiều
Hôn em nhè nhẹ như gió thổi
Vờn mái tóc em dưới nắng
chiều!
Anh đã phải lòng em mất rồi
Tình anh như chiếc lá thu
rơi
Em ơi có biết mà thầm gọi
Hẹn đến muà sau em gái ơi!
14.12.2011 Lu Hà
Nỗi Buồn
Con Gái
tặng Selena Diệp, thơ cảm
tác từ tấm ảnh
Em gái Sài Gòn dáng ngẩn
ngơ
Phương trời vô định gió vu
vơ
Mây bay không biết về đâu
nhỉ
Bến đậu trăng mờ những giấc
mơ
Cuộc sống bây giờ thật xót
xa
Vì sao gây nỗi cảnh chia
lià
Đất trời ảm đạm màu u ám
Ai khóc cho ai giọt lệ
thưà...?
Con gái quê tôi đẹp mĩ miều
Thuyền quyên yểu điệu đoá
hương kiều
Chập chờn phố thị mờ sương
phủ
Lạc lõng bơ vơ cảnh chợ
chiều
Hòn ngọc viễn đông rưã nát
rồi
Đói nghèo bệnh tật ở muôn
nơi
Đại gia chiếm đoạt giàu vô
số
Em gái như buồn nước mắt
rơi!
Ta đã xa nhà mấy chục niên
Năm canh tức tưởi lệ triền
miên
Mỗi khi nhớ lại miền quê ấy
Kỷ niệm xa xưa ánh mắt huyền
Bức ảnh trong lòng gợi thiết
tha
Nỗi buồn vương đọng tự nơi
đâu
Bâng khuâng tư lự ta thầm
hỏi
Em đã bao giờ nếm khổ
đau...?
15.12.2011 Lu Hà
Đoá Hoa
Mơ
hoạ thơ Hoa Mai
Dạ hương ngây ngất sợi
vương thềm
Thổn thức càng thương lúc
nưả đêm
Bóng hồng tha thướt cùng
mây gió
Hoa khóc cùng người cảnh tủi
thêm
Tuổi mộng trăng tròn đã vấn
vương
Hỡi cô thục nữ đoá xuân
hương
Trăm năm thề hẹn cùng ai
nhỉ
Sầu muộn ngàn thu nỗi đoạn
trường...
Trăng soi gót đỏ dáng yêu
kiều
Giun dế côn trùng nhạc hắt
hiu
Hằng Nga nhỏ lệ sương mờ ảo
Vưà mới hôm qua đã xế chiều...!
! !
Sáng nay tuyết phủ lòng băng giá
Chẳng biết người ta có
ngóng chờ
E thẹn nhụy hồng ong bướm
gọi
Mỗi năm mỗi tuổi thấy hoa
mơ...
15.12.2011 Lu Hà
Thơ Khóc
Thương Đời
Thơ nối từ hai câu cuả Nam
Trần
"Vần thơ gói trọn bao
tâm sự,
Ngày tháng trôi đi lệ ướt
nhoà"
Sông tương tầm tã bến sầu
tư
Mặc khách si tình gội gió
mưa...
Hỡi kẻ phong trần rằng có
biết
Tâm viên ý mã chốn lao đao
Ngán cho duyên phận do trời
định
Tủi hận năm canh bạc má
đào
Cộng sản căm thù thơ với
phú
Tòm tem đạo luật cấm làm
thơ
Làm đơn chờ đợi thằng cha
nó
Lọm khọm thân già chẳng
dám mơ....
Trí tuệ sinh như cỏ bốn
muà
Kim cô Lê Mác khoá trên đầu
Ngán cho số kiếp dân nô lệ
Làm thơ trái phép phải ngồi
tù?
Rõ thối trò cười luật rừng
hoang
Kià bầy khỉ đó phóng văn
chương
Mắm tôm riềng mẻ cay mùi tỏi
Thịt chó giả cầy vẽ chủ
trương
Thơ khóc thương đời cảnh
nhiễu nhương
Việt Nam xuống dốc cảnh
thê lương
Ngu dân độc trị theo truyền
thống
Đại Hán lạc loài giống Bắc
phương.
8.12.2011 Lu Hà
Thơ Tâm
Tình Chùm 82
Toạ Thiền
Nhập Cảnh Giới
Ngồi thế kiết già tâm chẳng
lay
Lượn lờ ma nữ tưởng mê say
Nhập thiền pháp lực vô
biên thật
Duyên khởi trập trùng nợ
trả vay
Thái tử hoàng triều Tất Đạt
Đa
Chẳng màng phú quý cảnh phồn
hoa
Xuống tóc đi tu vì cứu khổ
Tìm đường giải thoát cõi
ta bà
Sáu nẻo trần căn thật đắng
cay
Sinh sinh tử tử lệ vơi đầy
Cam lai khổ tận bao giờ hết
Giải thoát trần ai kiếp đoạ
đầy
Bến giác bờ mê tìm lối
thoát
Thuyền ai lặng lẽ mải mê chèo
Thuyền ai lặng lẽ mải mê chèo
Giai không tứ đại lòng
thanh tịnh
Tây Trúc đường xa lắm giốc
đèo...
Nghiệp chướng mịt mù vẫn cản
ta
Từ bi hỉ xả bậc chân tu
Chúng sinh ai nỡ chôn tâm
Phật
Chẳng thuận lương duyên
cõi Phật Đà....
Trái cảnh nghịch đời lỡ
chuyến may
Xúc sinh ngạ quỷ hoại thân
này
Nghìn năm khổ tận hờn ai
oán
Trôi nổi luân hồi khó đổi
thay...
Tu trì ai cũng mong thành Phật
Biến hoá thần thông cảnh tuyệt vời
Biến hoá thần thông cảnh tuyệt vời
Lầu vàng gác ngọc ngàn mây
toả
Hạnh phúc niết bàn dễ sáng
soi...?
Tịnh độ đường xa thế giới
nào?
Người trần mắt thịt cảnh
lao đao
U minh tăm tối sương mờ
khuất
Xao xác ngàn thu bóng ác
tà...!
22.12.2011 Lu Hà
Khóc Pháo
Hoa
chuyển thể thơ Mai hoài
Thu: Chiều Cuối Năm
Chiều cuối năm lòng em khắc
khoải
Hoàng hôn buồn ảm đạm muà
đông
Hồn theo gió quyện sầu ra
biển
Đến chỗ hư không lạc đảo bồng...
Sóng tình biển ái mênh
mông quá
Thuyền nhổ neo rồi đánh tả
tơi
Mù mịt sương mờ mây xám xịt
Chập chờn giấc ngủ cuốn xa
xôi
Thuyền viễn xứ lênh đênh bốn
biển
Lạc dòng đời kiếp sống
chơi vơi
Phù du bèo bọt đành trôi nổi
Cố bám theo người kiệt sức
hơi...
Chiều nay nhớ mãi thời con
gái
Biết đến bao giờ lại bến
xưa
Em lang thang bốn muà mưa
gó
Đợi lúc giao thưà khóc
pháo hoa...
29-12.2011 Lu Hà
Xuân Về
cảm tác từ tấm ảnh cuả Thi
Nguyên
Xuân về cô gái đẹp như hoa
Thơ thẩn cành đào tiếng gió đưa
Đôi gò bồng đảo yêu yêu quá
Quân tử lẽ nào chẳng ngó qua ?
Em gái chưa chồng có phải không?
Hây hây má đỏ áo xuân hồng
Nghe sóng tình dâng đang trỗi dậy
Bướm ong dìu dặt nhả tơ lòng...
Giá như Tô Hiệu ngày xưa nhỉ
Anh sẽ vào xin chén nước trà
Nâng niu sóng sánh bàn tay ngọc
Thổn thức năm canh có đợi chờ...?
Tết đến xuân về cô gái ơi
Mỗi năm mỗi tuổi ngát hương trời
Trong mơ có thấy tình anh gọi
Thơ viết hoa đào rơi tả tơi...
20.12.2011 Lu Hà
Cầu Ao Tức
Cảnh
tặng Mai Hoàng
Vầng trán thanh cao dáng
ngọc ngà
Gập ghềnh chân bước gió vi
vu
Lăn tăn mặt nước hồn thơ gọi
Thấy cảnh người xưa lại nhớ
nhà
Cô gái quê ta đất Bắc Hà
Nghìn thu một thuở ánh
trăng mơ
Tế Xương đi hẳn còn lưu lại
Nam Định còn đây chén cháo
gà...
Em ở Sài Gòn vẫn ngóng
trông
Mẹ cha một nắng với hai
sương
Sờ tay lên ngực tim thầm
nhắc
Đất Vị Hoàng ơi! Ếch nhái
thương...
Ngây ngất lòng ta chút vấn
vương
Hàng cau rầu rĩ ở ven sông
Hoàng hôn buông thả hồn
trong gió
Tiếng sáo diều vang vọng
cánh đồng
Thổn thức chiều nay nhớ cố
hương
Mới vưà lên mạng gặp Mai
Hoàng
Ngắm trông bức ảnh lòng
xao động
Muá bút thành thơ được mấy
dòng!
29.11.2011 Lu Hà
Thi
Nguyên và Lu Hà 12
Lời Thi Nguyên.
Mời Bác...
Nước đây, mời bác nghé
sang chơi.
Xuân đến còn non, đã lạnh
rồi.
Nghi ngút tách trà thêm ấm
áp.
Cho lòng cô lữ bớt đơn
côi.
Tết đến chẳng gì cũng chuối,
sôi.
Đôi gò bồng đảo đã cho rồi...!
Bác có ý chi, xin hãy đợi.
Khi nào thiếu phụ trọn tám
mươi.
hahahahha...
Đọng Trong Tâm Tưởng
Đến thăm chỉ có nước xơi
chơi
Hai trái bồng đào đã ướp rồi
Mũm mĩm ngọt ngào mùi quả
chín
Tiếc ngơ tiếc ngẩn mãi
không thôi
Chuối sôi na ổi ta thường
chén
Tách nước trà sen vẫn đượm
mùi
Có phải kiếp này chưa được
thắm
Ba sinh hẹn gặp mới bùi
ngùi
Vẫn nhớ đến nàng từng đối
đáp
Vần thơ tao ngộ bén xuân
sang
Để lại cho cho đời bao
nhung nhớ
Biền biệt trần ai thiếp với
chàng
Mai kia trăm tuổi bạc đầu
râu
Thiếu phụ tám mươi vẫn ngọt
ngào
Lời hưá năm xưa còn đọng lại
Ở trong tâm tưởng cụ Lu Hà
29.12.2011 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét