Ai đã sinh ra mà chẳng
khóc
Lại cười thay khóc để chào
đời
Thì ra mới biết đời vô nghĩa
Trong cõi đau thương của
kiếp người
Tiếng khóc sinh ra trước
tiếng cười
Báo rằng bể khổ đón chờ ai
Ta bà lê bước đường trần ải
Con đã mang theo xuốt cuộc
đời
Mới biết người ta khác thú
xa
Tâm linh vọng động cuộc dằng
co
Sân si tội lỗi gây nên nhiệp
Quả báo luân hồi bao kiếp
xưa
Quân tử tiểu nhân trong thế
gian
Hoa thơm cỏ daị giữa vườn
trần
Kẻ gian người ác chen chân
lấn
Có khổ có thương mới biết
nhân
Khóc cười trong nẻo bước
trần gian
Là lẽ đương nhiên của thế
nhân
Nhưng có nụ cười xua bóng
tối
Sưởi ấm lòng con Đức Thế
Tôn
Chọn đường theo Phật xoá
màn đêm
Chuyển nhiệp sân si dứt
não phiền
Cái gốc khổ đau là vọng niệm
Nụ cười của Phật Đức La-
ma
Cầu nguyện Thế Tôn cho cuộc
đời
Trái tim ngọc bích giữ
muôn loài
Xương tro xá lợi màu như
phật
Lóng lánh ngàn thu cõi
luân hồi
Thế giới lặng đi nước mắt
rơi
Nụ cười hỉ xả cuả Da-lai
Mang bao hy vọng cho nhân
loại
Cứu khổ muôn năm mọi giống
loài
30.3. 2008 Lu Hà
Giọt Lệ
Ti Bét
tặng phái đoàn Phật Giáo
Con biết phái đoàn tới Mỹ
Châu
Hoành Dương Phật Pháp khắp
năm Châu
Từ bi trí dũng cho thiên hạ
Đức Phật tiền thân Tất Đạt
Đa
Xưa có chàng trai dám dấn
thân
Ra đi lặng lẽ lúc trăng rằm
Hoàng thành hoang vắng
ngôi Thiên Tử
Gánh nặng đau thương của
thế trần
Giải thoát cho đời bao nỗi
oan
Aí tình ảo vọng biển trầm
luân
Đi tìm Đạo Pháp huyền vi
diệu
Bến giác bờ mê cõi niết
bàn
Tây Tạng nghìn năm giữ nếp
nhà
Truyền thưà giáo hội vẳng
lời ca
Ngân vang âm điệu tâm linh
Phật
Như Đức Thích Ca đã dặn dò
Đất Nước giờ đây đắm biển
khơi
Tắm trong thù hận bọn vô
loài
Trung hoa đại lục khơi dầu
lửa
Thế Vận cho ai để nhục đời
Thế giới đầm đìa nước mắt
rơi
Lương tâm thức tỉnh cả
loài người
Bàng hoàng Ti Bet lên cơn
sốt
Khủng bố đè lên đất nước
này
Nguyên Thủ Quốc Gia phải
khóc than
Nếu còn tiếp diễn giết con
dân
Đầu rơi máu chảy đau lòng
Phật
Ngài sẽ xin thôi chức Giáo
Hoàng
Dalai Lama quặn thương đau
Máu chảy đầu rơi có ít đâu
Tính mạng trăm người như củi
rác
Bắc Kinh thừa nhận có mười
ba
Mong Thày ở lại giữ con
dân
Phật sống cứu tinh của
tinh thần
Thế giới vẫn còn bao trông
đợi
Liên minh đoàn kết với
Dalai.
Tây Tạng quê hương của Phật
Đà
Nửa già thế kỷ vẫn thương
đau
Đời ơi thương xót làm ghi
nửa
Máu chảy đầu rơi dưới mái
chuà
Lấy thịt đè người quen
thói xưa
Tả làm sao hết cảnh thương
đau
Ba tàu cộng sản vô liêm sỉ
Tây Tạng ngàn thu nặng oán
sầu
19.3.2008 Lu Hà
Hương Sắc
Ngàn Thu
Điểm mặt văn khôi cuả nước
Nam
Trăm năm vương vấn án
hương trầm
Khói bay thơm ngát hồn thi
sĩ
Tuyệt thế giai nhân quốc
ngữ âm
Tinh chế hán văn ra chữ
nôm
Sánh cùng triều Bắc áng
thơ văn
Sử thi tiếng Việt hồn dân
tộc
Tình để muôn đời cho cháu
con
Tiếng nói cha ông có đã
lâu
Một sương hai nắng gió mưa
sầu
Mấy ai ghi được lời trăng
trối
Khi mẹ cha đi khuất bóng mờ?
Có một Xuân Hương để đẹp đời
Ngàn năm tuyệt bút ánh
trăng soi
Thanh tân yểu điệu làn
hương sắc
Thơ thẩn kià ai mãi thắm
tươi.
Tôi viết vần thơ để tặng
nàng
Thương người thục nữ đắm
say trăng
Nghìn thu chiếc bóng buồn
đêm lẻ
Trằn trọc năm canh phận lỡ
làng…
Tủi hận má hồng bao đắng
cay
Tình duyên chẳng trọn
tháng ngày say
Năm thì mười hoạ hay chăng
chớ
Một tháng đôi lần ai có
hay?...
Đã phải đôi lần phận lẽ
tôi
Làm thân thê thiếp dấu bôi
vôi
Anh tài tuấn kiệt sao buổi
sớm
Mà để đau lòng ai với ai?
Trí tuệ kiêu sa xuân nữ ơi
Thuyền đời cô quạnh gió
hương bay
Ai về nhắn nhủ phường lòi
tói
Dắt díu mà nghe chị giảng
bài.
Thiên phú bẩm sinh cũng khổ
thay
Mấy ai sớm tối dám vui vầy
Cuộc cờ chén rượu xem hoa
nở
Thui thủi tàn canh lệ ưá đầy....
4.9. 2008 Lu Hà
Nhớ Lời Hịch
Xưa
Hỡi Tướng Quốc, đức thánh
Trần muôn thuở
Có nghe chăng sông núi hận
tràn thây
Bao điêu linh bởi lũ quỷ
vô loài
Trong phút chốc bỗng dâng
đầy tất cả
Còn đâu nưã bến Bình Than
vỗ sóng
Nước sông thương hoà rượu giưã lòng dân
Khắp muôn nơi chung chảy một
lời nguyền
Giết giặc Thát hiến dâng đời
trai trẻ
Lũ chúng nó điên say màu
hoang dại
Vì bạc tiền táng tận với
lương tâm
Ghét nhân tài giết hại kẻ
lương dân
Trong xã hội tôn xưng thờ
bá đạo
Biến ác quỷ thành cha già
dân tộc
Xô hiền nhân xuống vực thẳm
khôn cùng
Giả mẹ hiền Đảng vô sản
siêu thăng
Dìm trong máu bao oan hồn
văn sĩ
Giả yêu nước xông pha màu
huyết chiến
Với ngoại thù như băng giá
đêm đông
Đâu thời xưa như Aỉ Bắc
Chi Lăng
Trong lịch sử oai phong hồn
dân tộc
Lòng yêu nước lạm dụng
thành kế sách
Bán nhân tâm để thu lấy tiền
tài
Dụ địch thù gây khói lưả
tàn phai
Mua xác giặc bằng máu
xương dân tộc
Vì chủ nghiã hoá thân
thành nô lệ
Lý tưởng nào xây mộng đẹp
tương lai
Tăm tối u mê ca ngơi hết lời
Lịch sử có bao giờ tha lú
lẫn
Đã ngu dốt chúng lại hay
sách vở
Ma giáo yêu tà ngập nguạ
cuồng say
Vong bản kiêu căng bán đất
vô loài
Bộ óc sét hết phương rồi cứú
chưã
Hỡi Tướng Quốc cuả muôn
dân đất Việt
Chống Nguyên Mông hịch tướng
sĩ ra đời
Còn nội xâm nằm giưã trái
tim ngươì
Ai viết hịch chống nội thù
dân tộc?...
Lũ ác bá đắm chìm trong
nhân cách
Giả yêu thương vờ tha thiết
diụ hiền
Giưã ruột dà máu mủ cuả
tình thân
Ôi ghê tởm trong lòng ta
trống rỗng…
Hãy thức tỉnh những linh hồn
mê muội
Trong yêu thương cuả lầm lẫn
lụi tàn
Trong cuồng si cuả ngọn lưả
căm hờn
Đã thiêu cháy vong linh Trần
Hưng Đạo…
5.5. 2009 Lu Hà
Gặp Nạn
Mồng bảy tháng năm chẳng gặp
may
Cái ngày khốn khổ của đời
tôi
Khắc tinh khoảng khắc cùng
hai nạn
Đã phải ra toà thêm mới
đây
Cái số sinh ra chỉ nợ nần
Nợ tình nợ của nợ nhân
gian
Tiến vay chuá chổm bao giờ
hết
Tai nạn nhiều thêm tớ vẫn
còn
Có phải ta bà nợ thế gian
Hai lần cùng nạn nghiệp
oan khiên
Tính người hấp tấp bao giờ
bỏ
Biết đấy hai lần tự hại
thân
Tớ vẫn đi xe thiếu tập
trung
Bao la dòng chảy trải
thênh thang
Cũng may mạng tớ do trời định
Tớ vẫn còn đây sức vẫn cường
Kính vấn ông bà thắp nén
hương
Tấm thân phù thể được an
khang
Mất của tốn tiền ai chẳng
sợ
Nhưng mà tính mạng vẫn còn
hơn
Tớ chẳng đau đâu tớ chẳng
buồn
Làm sao tránh khỏi số gian
nan
Sinh ra khổ cực đầy tai hoạ
Là truyện vô thường của thế
nhân
Cái điều quý nhất vẫn bình
an
Chớ có bấn lên nỗi cảm phiền
Tai qua nạn khỏi rồi đi hết
Bĩ cực thái lai ngóng nắng
tràn
Tớ có lòng tin ở mệnh trời
Ôn hoà hiếu thuận tấm lòng
ngay
Hết đêm lại sáng từ đen tối
Nhất định trời thương chẳng
phụ người
Tớ vẫn an tâm đợi một ngày
Trời cho phước báu sẽ gần
đây
Vô thường tớ nghĩ là như
thế
Âm dương phong thuỷ có
ngày may.
8.5. 2008 Lu Hà
Thơ Tâm
Tình Chùm 88
Xin Hoàng
Hậu Ái Tình Hạ Chiếu
cảm tác thơ Thương Hoài
Thương: Người Tôi Yêu
Tiêu chuẩn kén chồng thần
nghĩ cao
Mong xin hoàng hậu bớt đi
cho
Bàn dân thiên hạ đang bàn
tán
Nhân tuyển đâu còn trong
quốc gia?...
Già lão năm mươi tuổi tái
xuân
Trường tình dan díu đã hư
thân
Đảo nhanh mắt cáo mê hồn
trận
Ái dục như mèo dấu cục
phân...
Thoắt cái đời chàng hoá cổ
nhân
Tài năng kém cỏi cũng thơ
văn
Nụ cười nham hiểm yên
thiên hạ
Nắm cả muôn loài khét thế
gian
Thưa rằng: tiêu chuẩn bớt
đi thôi
Cuả độc thời nay khó kiếm
thay
Nguyên thủ phong lưu ba bảy
thiếp
Còn chàng chưa vợ chết lâu
rồi...
Dập đầu chương tấu thần
kêu van
Ai oán dân đen hận thấu trần
Chỉ tiêu đạo đức thời ông
cụ
Trằn trọc năm canh lệ ưá
tràn
Cụ đã đi rồi bao xót xa
Râu xanh khổ hạnh chiụ giơ
đầu
Đàng hoàng chẳng muốn đòi
ăn vụng
Hoàng hậu kén chồng có mấy
ai?
Chú thích: Vô tình đọc
trên mạng tác giả Thương Hoài Thương có đăng bức ảnh một cô gái đẹp như Hoàng Hậu
17.5.2009 Lu Hà
Khi Chúng
Ghét Anh
tặng các văn thi sĩ trong
ngục tù Cộng sản
Đời thi sĩ sinh ra là khắc
nghiệt
Trái tim hồng anh chỉ biết
yêu thương
Hồn bao la như biển rộng
trùng dương
Tình nhân loại như mưa nguồn
nắng hạ
Lũ chúng nó những linh hồn
quái gở
Bóng dật dờ tà giáo quỷ
ngoại lai
Cũng phun thơ nhả độc để hại
người
Gieo chết chóc tối tăm đầy
oán hận
Là thi sĩ anh không vì đảng
phái
Thơ xót thương bao số phận
con người
Rạch máu tim huyết lệ trả
cho đời
Đảng đày đoạ xuống tận
cùng đau khổ
Lũ chúng nó làm thơ theo
chỉ thị
Chói tai hoài những khẩu
hiệu vô duyên
Trống mõ phèng la thúc dục hành quân
Nưả thế kỷ hiến thân đời
vô nghiã
Chúng buộc tội nhân văn là
phản động
Khi tình người thi sĩ với
quê hương
Yêu đồng bào là cản bước
tiền phong
Bài thơ máu khóc ra thành
nước mắt
Chúng hằn học vì anh là
thi sĩ
Chỉ biết yêu thương chẳng
biết hận thù
Không bẻ cong ngòi bút lưỡi
uốn đưa
Cho quỷ đỏ khom lưng làm
nô lệ
Chính chúng nó bán buôn nền
độc lập
Giải phóng miền Nam độc kế
Bắc triều
Gán Hoàng sa thêm cả đảoTrường
sa
Vay súng đạn máu quân Tàu
thấm đỏ
Lũ chúng nó theo nhau nhiều
thập kỷ
Triệt hạ nhân tài áp bức
hiền nhân
Biến quê hương thành chiến
điạ hoang tàn
Dìm thi sĩ tắm mình trong
biển máu…
10.6.2009 Lu Hà
Nhớ Bức
Tranh Cổ
Tôi được sinh ra ở cõi đời
Chả may lưu lạc chốn xa
xôi
Năm canh vò võ niềm thương
nhớ
Hình bóng quê hương với
bóng người…
Tuổi trẻ xa xưa phút hiện
về
Hàng cây dâm bụt mái nhà
quê
Sông Thao nước đục người
đen cháy
Một nắng hai sương dáng nhạt
nhoè
Đồi cọ nương chè nắng vàng
hoe
Daỉ tóc tre soi tiếng
chích choè
Những dạng ổi xanh treo trĩu
quả
Bờ ao giếng nước cánh đồng
quê
Mẹ tôi hay vắng chợ đường
xa
Biền biệt cha tôi chẳng có
nhà
Thơ thẩn một mình tôi ngắm
ảnh
Những hình tranh cổ cuả
người ta
Tôi nhớ không nguôi yến vườn
đào
Anh em Lưu Bị giưã vườn
hoa
Triệu Vân qùy gối dâng A Đẩu
Bà cười đôi mắt cháu tròn xoe…
Lớn lên đọc truyện Tây Du
Ký
Thày giáo chú tôi cụt một
chân
Mò cua bắt ốc niềm vui thú
Ne cộ trèo cau dưới nắng
tràn
Rồi một ngày nào trở lại
nhà
Những hình tranh cổ hẳn
còn treo
Mỉm cười tôi nhớ thời thơ ấu
Một thoáng hồn mơ kỷ niệm
xưa.
2008 Lu Hà
Thơ Của
Anh
tặng Trần Trung Đạo
Thơ của anh là cốc nước
tràn
Lá muà thu khắc dấu điêu
tàn
Hoa hồng trắng bốn muà gai
góc
Tuổi ấu thơ đau khổ bần
hàn
Thơ của anh là vạn cuộc đời
Cầu bơ cầu bất ở muôn nơi
Bầy chim non thiếu nơi
nương tựa
Cháy nắng Sài gòn tìm bóng
cây
Thơ của anh cho bé không
trường
Đói ăn thất học thiếu tình
thương
Cho bà mẹ nợ con dòng sữa
Đi bán máu và gục giữa đường
Thơ của anh cho những thiệt
thòi
Một thời trai trẻ sớm qua
trôi
Ngày xưa kiêu dũng hai
phòng tuyến
Giờ đã thân tàn biết mấy
ai
Sao kể hết hết những lỡ
làng
Giọt thơ thấm đẫm ướt từng
trang
Mà bao năm tháng anh từng
trải
Ở một miền quê lá uá vàng.
Lu Hà
Nhớ Xuân
Quê
Đì đọp bên ngoài tiếng
pháo chen
Giao thưà đã đến đám mây
đen
Mênh mông bay hẳn vào hư
lãng
Về tới miền quê với mẹ hiền
Nhớ lại ngày nào đón pháo
xuân
Ở miền quê ấy nắng tươi
tràn
Mong manh áo vải dăm buổi
chợ
Hối hả qua sông tết đến gần
Quê tôi nghèo lắm ở Trung
Du
Rừng cọ đồi chè tiếng mẹ
ru
Tôi lớn lên như hoa kết
trái
Mong đời thơ mộng gió vân
du
Cô bé nhà bên thoáng thẹn
thò
Sang khoe áo đỏ má đào thơ
Tôi thì súng xính màu quần
mới
Áo trắng mà sao thấy cứ
sao….
Pháp đã đi rồi ruộng được
chia
Làng quê ngày đó thật hiền
hoà
Nhà ai cũng có cơm no đủ
Hội mở đình làng rộn tiếng
ca
Cả làng tập nập sắc cờ
treo
Phố chợ người đông tiếng
hát chèo
Cột mỡ đu quay xe đốt pháo
Tổ tôm bát sách tiếng hò
reo
Có một vài năm đẹp tuổi thơ
Quê tôi bỗng héo lụi tàn
mơ
Tết về con lợn chia năm bảy
Xã hội thiên đường giấc mộng
to
Đảng đã dạy rồi phải thắt
lưng
Bài ca năm tấn cánh đồng
hoang
Sống bằng chủ nghĩa mơ
thành mộng
Tập thể con đường dao chém
ngang
Hơn bốn mươi năm qua thật
nhanh
Quê hương tiến bước ngút
trời xanh
Mây đen còn đó làng quê
đói
Nhớ laị ngày xưa mộng chẳng
lành
Xuân tây lịch 2008 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét