Theo Vòng
Tử Sinh
Một thế kỷ trôi qua lầm lũi
Cây tre già bí lối nghĩ
suy
Đồng quê tha thiết mặn mòi
Vầng trăng bàng bạc bóng
người trầm luân
Gió thu thổi hoa tàn lá rụng
Triệu măng non gục xuống
thê lương
Tưởng rằng trọn nghiã quê
hương
Đua nhau tàn lụi theo vòng
trần ai
Mây lãng đãng sầu bi tê
tái
Gió xuân cười man dại người
ơi !
Thương đau giấc mộng u
hoài
Bao nhiêu thập kỷ trọn đời
lầm than
Cứ chen lấn cỏ mòn tư tưởng
Dấu chân đi ảo vọng thiên
đàng
Tự hào lớp sóng Trần Vương
Chia năm sẻ bảy tìm đường
thủy chung...
Kẻ lãnh đạo chủ trương ma
quái
Trí cao siêu vời vợi mênh
mông
Sai lầm là chuyện vô thường
Trái tim sắt đá kỷ cương
giống nòi
Chúng vắt đất thay trời doạ
dẫm
Giọt mồ hôi mãn nguyện niềm
vui
Bình yên hạnh phúc dập vùi
Cùng nhau sống chết muôn
người đồng ca
Đời cứ thế cao xa ảo vọng
Giòng sông quê thầm lặng
mơ hồ
Cộng đồng thế giới xót xa
Tự hào dân tộc chê nhau
khác loài...
Lũ Tây trắng hình hài dị hợm
Chẳng giống ta đằm thắm
yêu thương
Bế quan toả cảng một lòng
Thói quen truyền thống
theo vòng tử sinh
Cưả hé mở long lanh ánh bạc
Cây tre già phủ phục cầu
xin
Giang sơn gấm vóc vững bền
Kẻ no người đói ươn hèn
vinh quang?
Ai là kẻ huyênh hoang muá
bút
Áng thơ thần bay vút lên
cao
Tre già măng mọc lao đao
Lâm ly ảo não máu trào
ngàn năm
Càng ngây ngất mê man dân
nước
Gió vi vu lạc bước la đà
Thông tin mưa gió mịt mù
Con giun quằn quại bờ ao vũng
bùn
Lũ bần cố làm nên sự nghiệp
Chủ nhân ông tham nhũng bầy
con
Nước non một dải trăng
tròn
Bắc Nam thống nhất vàng
son gượng cười
Cây tre già sương rơi lệ đổ
Ánh hào quang một thuở đưa
đường
Huân chương lấp lánh sao
vàng
Treo bên quán nước ngỡ
ngàng người qua
Năm Canh Dần người la kẻ hối
Tình thương yêu đồng loại
nhạt nhoà
Chửi cha cái giống điêu
ngoa
Lưu vong phản bội làm thơ
cho đời?
Không nhẫn nại kiên trì vững
bước
Lê thân tàn điạ ngục trần
gian
Ranh ma chạy chốn thoát
thân
Giả nhân giả nghiã lại còn
ba hoa
Đạo đức giả bơ vơ sầu khổ
Thả hồn thơ giả bộ vô tư
Văn chương cóc nhái điêu
toa
Nhớ quê thương nước lọc
lưà dối gian?
Nâng bi cụ Lan Viên Tố Hữu
Cùng Hoài Thanh Xuân Diệu
ngất ngây
Tre già xơ xác tro bay
Nghìn năm thiên cổ u hoài
hờn căm!
Chú thích: Bài thơ này
hình như tôi đã cảm tác sau khi đọc về một bài thơ theo thể tự do cuả một tác
giả nào đó viết về cây tre già Việt Nam ở trên mạng Internet.
Tôi đặt bài thơ cuả tôi với
tên đề: " Theo Vòng Tử Sinh ".
17.1.2010 Lu Hà
Nếu Mai
Tôi Chết
chuyển thể từ thơ Mai Hoài
Thu
Mai tôi chết anh còn đưa
tiễn ?
Giọt sương rơi thơ thẩn
bên đời
Cỏ cây rầu rĩ hoa rơi
Dải tang nấm mộ khóc người
trầm luân
Tấm khăn liệm gói thân giá
lạnh
Trái tim băng cô quạnh buồn
trôi
Thì thào xào xạc bên tai
Xót cho lữ khách xứ người
bơ vơ
Trong huyệt mộ hố sâu thăm
thẳm
Một thời xa ảm đạm trần ai
Ngậm ngùi tê tái bờ môi
Tình thù duyên thế mệnh trời
đắng cay
Thế là hết một đời thương
nhớ
Còn gì đâu sương gió mưa rơi
Lời nguyền kết tóc xa xôi
Xe hoa áo cưới lỡ rồi anh ơi!
Chỉ xin lại một lời khẩn
nguyện
Bên bàn thờ khói quyện mùi
hương
Hồn về chớ lạnh tàn nhang
Bơ vơ lạc lõng mộ hoang cỏ
tàn
Bốn mươi chín ngày còn thảng
thốt
Đi về đâu thống thiết anh ơi
Tiễn đưa bên chiếc quan
tài
Hồn đi tìm lại những nơi hẹn
hò…
Cõi trần thế bao la thảm
hoạ
Dòng sông thương nhung nhớ
phù sa
Nương dâu bãi bể phồn hoa
Bỗng đâu gió chướng nhạt
nhoà hoàng hôn
Anh có khóc nỗi buồn trống
trải
Hay mủi lòng tê tái đám
tang
Dư thưà một gịọt lệ vương
Tiếc người bạc mệnh má hồng
truân chiên
Than thở mãi hoàng hôn
bóng tối
Gió vi vu rên rỉ côn trùng
Lập loè trên đám cỏ hoang
Lân tinh đom đóm lạc đường
phù du
Hãy nín đi quên vào dĩ
vãng
Một thời qua lãng đãng sầu
bi
Tuyền đài mang trái tim
côi
Sắt son hỏi lại cõi người
trần ai
Một lần nưã để tôi thất vọng
Bao yêu thương vương vấn
trên đời
Chết đi còn lại những gì
Đoạn trường an nghỉ u hoài
ngàn thu.
27.2.2010 Lu Hà
Nguyên
Hình Trở Lại
chuyển thể từ thơ Bùi
Giáng
Rong rêu phủ ước gì trở lại
Hồn xuân hoa hương nhụy thắm
tươi
Cuồng ca túy luý mê say
Hồn nhiên như thể hài nhi
ra đời…
Mái tóc đã rã rời sương
gió
Lẽ tồn sinh thiên cổ từ
đâu
Ngữ ngôn khoá trái trong đầu
Tăm hồn thi sĩ bốn muà nở
hoa
Dịi dàng nhé nở hoa đơm
trái
Cõi trần gian nếm trải đau
thương
Châu sa rỏ giọt dòng dòng
Miêu cuơng ngoại mạc chờ
mong chín chiều
Sổ đã xoá bơ phờ ai oán
Cõi ngưòi ta oán hận chưa
phai
Hồng hoang tìm chốn đầu
thai
Nguyên hình trở lại chuỗi
ngày phù du…
5.3.2010 Lu Hà
Vận Nạn
Giang Sơn
chuyển thể thơ Ly khách
Vượt thế kỷ nắng mưa tầm
tã
Lại thập niên sương gió
thương đau
Kià bày đày tớ sang giàu
Chủ nhân đất nước bốn muà
thiếu ăn
Bao chuyện lạ thế gian kỳ ảo
Đổi danh xưng bè lũ ma cô
Mị dân buôn chữ vịt vờ
Đảng viên cộng sản phất cờ
nổi lên
Ruộng đất mất sân gôn
khách sạn
Con cháu ông phè phỡn ăn
chơi
Chỉ là một nhóm quái thai
Thành phần cơ bản gà nòi kể
công
Chủ nhân ông công nông trí
trá
Đảng tiên phong láu cá cầm
quyền
Thắt lưng buộc bụng dân
hèn
Nuôi con ăn học cho nên giống
người
Lương hai trăm cầm hơi nuốt
cháo
Đầy tớ kia vo véo đô la
Bạc vàng ngoại tệ mưa rào
Chủ nhân đất nước lệ trào
máu rơi
Dự án giả ruà voi thất
thoát
Mượn cuả công thắt chặt hầu
bao
Vô tư sả láng hầu bao
Cầm cân nảy mực tiền nào
chẳng mê
Buôn danh lợi học thuê bán
điểm
Râu yêu xanh gạ điểm mua
tình
Các em chán nản học hành
Mẹ cha ngao ngán gia đình
khổ đau
Hiệu trưởng cũng giở trò
cưỡng hiếp
Giáo dục gì mạt kiếp tú ông
Răn đe cưỡng chế dân phòng
Đánh cho bạc mặt mấy thằng
bông nhông
Lũ gian nhân hiệp thương
thành đảng
Lấy chỉ tiêu tư tưởng làm
đầu
Khắp nơi bày bán bì thư
Xã giao tiền mặt thay câu
mở cầu
Đi nằm viện ít nhiều biếu
xén
Tay trắng không biểu hiện
bất thường
Phép vua thua cả lệ làng
Các ca mổ xẻ giá vàng tính
theo
Muốn sống sót phải lo sau
trước
Không đủ tiền bước xéo cho
mau
Về nơi chín suối ông bà
Hàn huyên kể chuyện quê
nhà lầm than
Có đồng chí Putin thán phục
Trầm trồ khen chiụ được Việt
Nam
Văn minh chế độ lương tâm
Tuyệt vời y tế trái tim
sói hầm
Người ta cứ chết lăn chết
lóc
Nạn giao thông tang tóc bi
thương
Bom roi đạn nổ chiến trường
Cũng không sánh nổi mặt đường
Việt Nam
Những cụ tớ bình yên tay
lái
Không có bằng đầy tuí chẳng
sao
Bịt mồm khoá họng quan toà
Công an thù tạc la đà cùng
say
Lắm tài bổng chân dài lộc
lớn
Cuả trời cho chú chén anh
xin
Những em bé gái tuổi teen
Bên kia biên giới làm tiền
con sen
Bao giấc mộng thân quèn
bưng rót
Đời cu li thánh thót bon
chen
Họ hàng tấm tắc ngợi khen
Than ôi, nô lệ phận hèn ai
hay?
Buồn xứ sở hại thay bá đạo
Quê hương tôi chẳng có tự
do
Hàng trăm tàu lạ thăm dò
Ngư dân cướp bóc máu đào
thảm thương
Bọn bành trướng trăm
phương nghìn kế
Vết dầu loang biên giới
xâm lăng
Mênh mông toàn cõi biển
đông
Tây nguyên bô xít hãi hùng
kêu than
Vẫn khoác lác vạn ngàn dũng
sĩ
Khí oai hùng thế kỷ Thạch
Sanh
Cớ sao bỏ mất thanh danh
Khom lưng quỳ gối hôi tanh
vì tiền
Hận thiên cổ lương dân chiụ
nạn
Lũ bất nhân hưởng nhận chu
toàn
Quan toà cùng với tội nhân
Chén anh chén chú tình
thân trong nhà
Ai yêu nước nghiã là trọng
phạm
Nói những điều thẳng thắn
công tâm
Một bầy rắn rết tối tăm
Công thần khai quốc hoang
dâm bạo tàn
Ngụy sử đảng bắt con trẻ học
Đường vòng vèo điêu trác
gian ngoan
Bài ca Tây Tạng bi than
Nước mắt cá sấu hỏi han ngậm
ngùi
Ai là kẻ giết người man rợ
Có nói không biến hoá vô
cùng
Vu oan giá hoạ hành hung
Phá tình đoàn kết từ trong
ra ngoài
Hỡi tiếng nói lương tri
dân tộc
Triệu đồng bào thổn thức
thê lương
Giang son con cháu Lạc Hồng
Trở thành mai miả nỗi lòng
nguồn cơn
Chặn ngay lại bất nhân quỷ
dữ
Rập theo bài xảo trá ngoại
bang
Các đồng chí ở bắc phương
Môi răng bầm dập máu sông
ngập tràn
Nền văn hiến coi dân vạn đại
Xé u minh tăm tối nhìn ra
Bắc Nam chung một mái nhà
Ba mươi dân tộc ruột rà thủy
chung
Chớ mắc bẫy vào tròng gian
tặc
Mẹo ngu dân hiểm độc vô
cùng
Chớ tin giấc mộng thiên
đàng
Lấy tâm mà xét tấm lòng thẳng
ngay
Chúng vẫn thế xưa nay thơn
thớt
Lòng tự hào giả thật hư
danh
Nâng lên chỉ thị gian manh
Bóp cò vờ vĩnh trời xanh tủi
hờn..
20.2.2010 Lu Hà
Yêu Nước
Theo Khuân Khổ
Cảm tác theo ý tưởng Minh
Sơn Lê
Trời quan tái mây đen tan
tác
Phố nhà thờ xao xác hàng
cây
Bâng khuâng lạc lõng chiều
nay
Ly cà phê đắng lòng người
Việt Nam
Nơi xứ lạ cuối năm hồi tưởng
Nỗi niềm xưa trăn trở người
ơi !
Hàng hiên rỏ hạt mưa rơi
Trong lòng rầu rĩ mưa đời
thêm đau
Lau mắt kính mơ hồ nhăn
trán
Một đoàn người ẩn hiện
trong mưa
Trẻ già từng đám mờ xa
Nắm tay quằn quại Trường
Sa gọi hồn ...
Thuốc chưa đốt tinh thần
thảng thốt
Chạnh niềm chung tha thiết
bi ai
Cà phê chưa uống lệ rơi
Đen gò má sạm rã rời tuổi
xuân
Ngày hôm qua nghe tin truyền
báo
Chốn xa xôi khủng bố điên
khùng
Công an đảng trị kỷ cương
Bắt người cầm cố vì lòng
yêu thương
Cấm công khại tình thương
dân nước
Phạm chủ chương cường quốc
ba tàu
Việt Nam Trung Cộng chan
hoà
Hai đảng là một Hồ Mao một
loài
Sùi bọt mép giống nòi chan
chưá
Chốn thiên đường chủ nghiã
bao la
Núi sông liền dải mai đào
Xuân về Trung Việt dạt dào
cha con
Những học sinh, sinh viên
yêu nước
Mai đào rơi tan tác cuồng
say
Phố phường lựu đạn hơi cay
Bắt giam tống khứ biết
ngày nào tha ?
Chiều cuối năm âu sầu buồn
thảm
Ngẫm sự đời khốn nạn thế
sao ?
Trang hoàng phố xá đầy hoa
Tình xuân giả dối lưà nhau
thế này …
Tôi vẫn bước ngậm ngùi xa
lạ
Gió âm u hiểm hoạ chơi vơi
Gặp ai nhoẻn một nụ cười
Giả vờ hò hững thế này mãi
sao ?...
20.2.2010 Lu Hà
Song Thất
Lục Bát Chùm 4
Thư Gửi Bạn
Cuả Một Thương Binh
chuyển thể thơ Trang Y Hạ:
" Những người Lính Năm Xưa"
Cưa ngang gối vết thương
đau nhói
Hai chân tao nhức nhối tâm
can
Miền Nam chiến cục điêu
tàn
Cộng quân bốn phiá máu
tràn lệ rơi!
Vợ tao ẵm ngậm ngùi đau
xót
Rời quân y tê buốt lòng
tao
Mấy thằng giương súng AK
Kiểu từ Trung Cộng hay là
Nga Sô?
Không cần biết chúng là
lang sói
Tao thương binh quân đội cộng
hoà
Cũng vì mảnh đất tự do
Phải mang danh ngụy hận
thù sao nguôi?
Chúng đối xử như loài trâu
chó
Lê thân tàn tức tưởi về
quê
Vợ tao mưa nắng dãi dề
Như thiên thần xuống bốn bề
nước non
Hai đưá con bơ vơ chòi gió
Thương vợ hiền chỉ có hai
tay
Làm sao ôm nổi bốn người?
Lại còn an ủi lính què như
tao...
Đẽo hai ghế đung đưa qua lại
Làm đôi chân tong tưởi
trong nhà
Nấu ăn giặt giũ cầu ao
Vớt bèo nuôi lợn thật là cừ
khôi...
Tao lê lết khắp nơi nhổ cỏ
Bón phân chuồng trồng củ cải
tươi
Bắp ngô rau mọc hoa cười
Dựng giàn đỗ ván thơm mùi
hương bay
Vợ con say đào ao thả cá
Đời chiến binh nào sá gian
truân
Biết tin tao cụt hai chân
Vợ không thèm khóc chỉ buồn
thương tao
Mà bây giờ bà rưng nước mắt
Lâu lắm rồi thống thiết
làm chi
Mày đi cải tạo một nơi
Hàng thần lơ láo cảnh đời
sầu tư
Rồi nghe nói H-O sang Mỹ
Tuốt một hơi mấy chục năm
trời
Không hề trở lại thăm người
Chiến tranh một thuở xa
xôi tiêu điều
Những buổi chiều ngồi chơi
hóng gió
Bỗng nhớ mày chan chưá
trăng non
Sau này nếu có về thăm
Việt Kiều yêu nước tuỳ tâm
kệ đời
Tao đếch biết đến chơi tao
nhé
Cá chốt lên chưng với
tương gừng
Rượu ngon tao nấu để mừng
Hai thằng mình uống cho cuồng
nhiệt say!
21.7.2011 Lu Hà
Vô Luân
Đã Thưà
Nói thối lắm làm sao ngửi
được
Lưỡi cú diều nọc độc râu
xanh
Một đời ô nhục xú danh
Văn thơ ăn cắp lưu manh dạn
dày...
Tự viết sách khua môi muá
mỏ
Trần Dân Tiên hiếm có mấy
ai
Bầy đàn con cháu đười ươi
Bon chen kèn cưạ lạc loài
hoang dâm
Dùng ngòi bút đập tan chế
độ
Khinh cò mồi chó má ma cô
Hải Âu cánh trắng tự do
Mênh mông biển cả bao la đất
trời
Thương Hữu Loan cuộc đời
khổ ải
Chuyển thể thơ ưu ái thiết
tha
Hoàng hôn trời lạnh suy tư
Vầng trăng cổ độ từ từ viết
ra
Nay có kẻ mặt trơ trán
bóng
Bảo rằng tôi lợi dụng khoe
khoang
Hoang Sa giả dạng biểu
dương
Tình yêu tổ quốc khuyển
nhung đáng ngờ
Giai cấp đấu thuở xưa vẫn
có
Chẹt tinh thần thơ phú văn
nhân
Bịp mồm khoá họng muôn dân
Bất tài độc đảng vô luân mưá
thưà
12.5.2011 Lu Hà
Kiểu Này
Nguy To
Dương Thu Hương là người
chống cộng
Điều đáng mừng rất đáng
hoan nghênh
Lại thêm có bạn Trần Thanh
Công an quốc nội vinh danh
vịt giời
Giá không có tuyệt vời
chói lọi
Đỉnh núi cao doi dói tôi
đòi
Nhấn chìm tổ quốc giống
nòi
Tinh thần chống cộng kiểu
này xin thua
Ai có đọc đỉnh cao vời vợi
Một món quà hải ngoại ta
ơi!
Hối kiều ngoại tệ mồ hôi
Nưả dân nưả chủ bồi hồi
quê hương
Những chiến sĩ theo gương
dân chủ
Chắc hẳn gì thấm thiá Thu
Hương?
Bớt thù thêm bạn chung
lưng
Mong rằng tỉnh táo tránh
vòng trầm luân
Con tắc kè biến thiên vạn
đại
Sắc đổi màu lưà dối làm
chi
Mập mù chữ nghiã xa xôi
Bơm vào não trạng hình hài
chí minh
Tôn vẻ đẹp xưng danh chống
cộng
Đường dấn thân phấn rụng
má hồng
Cong queo nước chảy xuôi
dòng
Đôi bờ giun dế đòng đòng
ngược xuôi
Sao không thể thế thời tiết
tháo
Giưã ban ngày chèo néo văn
chương
Tinh thần ca tụng phô trương
Đỉnh cao như núi cản đường
tự do…
Văn với bút quanh co trần
thế
Phải thực lòng tâm dạ thẳng
ngay
Động cơ thúc giục mê say
Nưả dơi nưả chuột kiểu này
nguy to…!
18.3.2010 Lu Hà
Đành Phải
Vậy
Thế là hết lòng còn héo uá
Lá thu rơi phẩm giá trôi
xuôi
Chữ nhân chữ nghiã mất rồi
Còn đâu chữ tín u hoài sầu
đưa?
Đừng nuối tiếc mộng mơ huyền
ảo
Con trâu già ảo não canh
khuya
Tháng ngày ảm đạm đi qua
Cô đơn lạnh lẽo sớm chiều
thở than...
Thơ với phú nỉ non dàn duạ
Gối chăn đơn bạc bẽo người
ơi!
Dối gian đạo tặc làm gì?
Lương tâm trằn trọc miả
mai cái đời...
Ruột tằm rối dở cười dở
khóc
Bởi phận nghèo thảm khốc
mưa sa
Trả vay rình rập án tù
Vì thương con gái nên ra nỗi
này....
Người con gái tấm lòng
nhân ái
Chút thơ ca gưỉ lại cho đời
Việt Nam còn biết tin ai?
Trùng dương xa cách biển
khơi dập dìu
Cơn sóng lạnh đô la sáng
loáng
Nẻo đường về lãng đãng mây
trôi
Quê hương dặm thẳm xa vời
Hồn trên sa mạc lệ rơi mấy
hàng!
2.11.2010 Lu Hà
Đồ Đểu Giả
Bỗng có kẻ nổi khùng điên
dại
Cũng học đòi ngậm thối
phun thơ
Mạo danh tác giả Lu Hà
Lưu manh tự thú dê bò thối
tha
Thơ uế xú lắp ba lắp bắp
Chẳng ra vần bằng trắc
than ôi
Ti toe bảy chữ tôi đòi
Cóc hôi mèo chết giưã đời
nhặng bâu
Học trò đểu sinh ra thiếu
tháng
Chửi lung tung bầy đảng ma
cô
Trừ riêng không động già Hồ
Nâng bi dê cụ vẫn là muôn
năm
Đồ khỉ đột ươn hèn như thế
Cứ xưng xưng nguyền ruả vu
vơ
Oán trời hận đất sinh ra
Việt Nam lại có Lu Hà làm
thơ
Thơ với phú lao nhao giun
dế
Học đòi theo Tố Hữu Lan
Viên
Đầu tư tham nhũng công quyền
Đất đai chiếm đoạt nghèo
hèn dân đen
Hồi tưởng lại phong luân u
ám
Kể từ ngày cộng sản Chí
Minh
Oán hờn sầu thảm trời xanh
Tổ tiên nòi giống điêu
linh hoang tàn
Bọn vô lại nắm quyền chính
sự
Học đàn anh ngày xưả ngày
xưa
Lu loa tâng bốc thây ma
Trần Hoàn Tố Hữu côn đồ
còn ai ?
Bầy lang sói đười ươi mặt
sắt
Mười bốn tên giành giật
ngai vàng
Ba Đình một khoảng trời
riêng
Cáo già nằm đó thiêng
liêng phụng thờ
Bởi nghiệp chướng mồ ma chẳng
trọn
Nằm tênh hênh tủi hận xót
xa
Tranh ăn chí choé cắn nhau
Giở trò vu khống mặt trơ
ai bằng.
22.3.2010 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét