Song Thất
Lục Bát Chùm 5
Lam Kiều
Tỵ Nạn
Cô vẫn đó đợi chờ ai thế
Chỉ cười thôi chẳng nói ra
điều
Long lanh ngọc biếc Lam Kiều
Trúc mây đưa gió mấy chiều
ngợi khen
Khắp muôn nơi bàn dân
thiên thể
Cùng trăng sao tuyệt thế
giai nhân
Yêu kiều Ngọc Nữ Thái Chân
Mây sa cá lội thông ngàn
ngẩn ngơ
Đời trần ải bơ vơ thế tục
Khách làng thơ lạc bước
thiên thai
Động Hồ tiên nữ dạo chơi
Một năm tiên cảnh người ơi
đừng về
Nâng chén ngọc phu thê mộng
ảo
Quên luân hồi bạc bẽo trần
gian
Lánh xa thế tục phong trần
Tìm nơi am động tiên nhân
đợi chờ
Một thế kỷ lu mờ trấn áp
Cộng sản về đè bẹp văn
nhân
Bàn môn tả đạo vô thần
Con đâu ý nhạc điệu đàn vi
vu
Cơn gió thổi phất phơ làn
tóc
Nắng xuân hồng chim chóc gọi
hoa
Thướt tha đoá ngọc mượt mà
Đồng bào hải ngoại chan hoà
tình thương
22.11.2009 Lu Hà
Gọi Hồn Tử
Sĩ
chuyển thể thơ Bùi Thảo
Khói hương toả mắt cay đau
đáu
Lệ tuôn trào chan chưá bờ
sâu
Hoàng hôn lãng đãng mây sầu
Người đi kẻ ở cơ cầu năm
canh
Đời trai tráng tử sinh chi
vị
Vì muôn dân khổ lụy thương
anh
Giang sơn cẩm tú an bình
Suối vàng ai oán mối tình
trần duyên
Gió hiu hắt triền miên
biên ải
Giưã bưng biền bom trải đạn
rơi
Xương tàn thịt nát tro bay
Vi vu gió thổi cỏ cây rụng
rời
Thế chiến quốc u sầu sông
núi
Nợ chinh nhân tê tái tang
bồng
Kể gì thành tích huân
chương
Chói trang lịch sử chiến
công huy hoàng
Rồi một buổi trời buông
mây ập
Giưã hoang tàn lưả táp đạn
bay
Bao nhiêu tử sĩ đắng cay
Trực thăng đưa xác khói
say chiến trường
Anh ngã xuống tơ vương
trăn trở
Nghiã tao khang chồng vợ bền
lâu
Đêm suông trăng lẻ trên đầu
Nấm mồ thê thảm dãi dầu nắng
mưa.
Ghi chú: Bài này không nhớ
rõ là chuyển thể hay hoạ theo vần.
Hình như thi sĩ Bùi Thảo
ít làm thơ song thất lục bát?
2.2.2010 Lu Hà
Món Nợ Ân
Tình
Trải gió bụi bao phen ân
oán
Sóng ba đào tủi hận nguồn
cơn
Chúng sinh muôn cõi dương
trần
Cánh bèo tan hợp ái ân
chan hoà
Dẫu chẳng thuận kiếp xưa
tiền định
Cưõng làm chi số mệnh an
bài
Người ơi gặp gỡ làm chi
Cho thêm sầu oán cho đời
thêm cay
Say mê ai đặt bày quăng lưới
Ao hồ sâu bắt cái thủy
chung
Trái duyên buộc chỉ tơ hồng
Cho đời vương lụy mang
lòng sinh nghi
Dồn thế bí đường đi nước bước
Theo dấu chân đám rước qua
sông
Thuyền qua bến vắng đò
suông
Ngậm ngùi đôi ngả sầu vương
canh tàn
Đời trai trẻ tủi hờn cố quốc
Chót sinh ra chẳng được như
lòng
Nuôi con luống những cầu
mong
Công thành danh toại xứng
dòng nho gia
Bao mộng ước thành ra mưa
gió
Bút nghiên thành bỏ xó ai
hay
Bon chen là giống tôi đòi
Không thần không thế thành
người bỏ đi
Phải cam chiụ một đời hèn
kém
Trí nam nhi chiụ ngậm bồ
hòn
Trông ra bốn bể sầu than
Kiếp này giun dế tro tàn
lá bay
Gạt nước mắt cho hay
phương sách
Phải xuất dương cứu cánh
cho đời
Tự mình giải phóng mình
thôi
Vì cây dây cuốn một thời
đau thương!
2008 Lu Hà
Thày Là
Niềm Tin
Kính viếng Giác linh
Thày Thich Huyền Quang
Thày cũng đã sinh trong trời
đất
Bao chúng sinh tất bật
phong trần
Trải qua thống khổ lầm
than
Cứu đời giải nạn pháp truyền
muôn dân
Trong tăm tối sáng dần lẽ
đạo
Phá u minh bày tỏ thấp cao
Đấu tranh Phật giáo tự do
Ngàn năm lịch sử truyền thưà
sáng sao
Trong tình thế cơ đồ
nghiêng ngả
Đất nước này oán nợ đầy
sông
Đi đâu cũng thấy bất công
Kêu la đói khổ xót lòng thế
tôn
Nuôi trí nguyện muôn dân
phục vụ
Giúp chúng sinh xoá khổ trần
ai
Hiểu ra sinh tử luân hồi
Bọt bèo trôi nổi biển khơi
nhấn chìm
Cõi mộng ảo sân tham mờ ám
Lọt vào vòng ái thắm u
minh
Ngợp mình trong cõi tồn
sinh
Tấm thân luồn lọt tranh
dành hơn thua
Phải xả hết buông ra đừng
tiếc
Tránh não phiền tâm thức
thảnh thơi
Tâm viên ý mã xa rời
Ung dung tự tại giữ đời
bình an
Con quyết trí tu tâm dưỡng
tính
Noi gương Thày gạt hết sân
si
Chân thành chẳng dối lừa
ai
Tránh xa tàn ác hại người
hiền lương
Không danh lợi đua vòng tội
lỗĩ
Rút ván người vào nỗi gian
truân
Đói nghèo bể khổ trầm luân
Sống trong đạo pháp thanh
bần ung dung
Nước dẫu sâu biển đông thấy
đáy
Mà lòng người đo thấy được
sao
Bao nhiêu ác quỷ ma tà
Tâm can thấu rõ Thày là
thánh nhân
Bao dụ dỗ nhẫn tâm mưu chước
Trí rộng xa đường bước cao
minh
Nguyên thiều mật vụ rình
canh
Âm mưu cô lập biến thành
tù giam
Thày vẫn biết nỗi niềm con
cháu
Anh Ái ơi di chiếu giả rồi
Đàng hoàng Thày vẫn sống
đây
Mà sao chúng dám lưà Thày
viết gian
Hãy tỉnh táo đừng tin anh
nhé
Pháp nạn này rồi sẽ qua đi
Chính quyền tồn tại mấy mươi
Ngàn năm Phật giáo muôn đời
tồn sinh
Đức quốc 2008 Lu Hà
Tiễn Bạn Lên Đường Tòng
Chinh
chuyển thể theo ý thơ cuả
Thâm Tâm
Đưa tiễn bạn lòng buồn vời
vợi
Tôi có nghe sóng dội trong
lòng
Hoàng hôn rỏ giọt sương
trong
Thách ghềnh mây phủ bước
đường trần ai
Bụi hồng trần người đi kẻo
mỏi
Xa gia đình lầm lũi dửng
dưng
Không sông thiếu bóng
trăng suông
Nỉ non hò hẹn lỡ làng tuổi
xuân
Dáng côi cút trên con đường
nhỏ
Dặm nẻo xa ấp ủ chinh nhân
Quyết nuôi chí lớn phong
trần
Thương người Li Khách dấn
thân hiểm nghèo
Mẹ ở lại ba thu mòn mỏi
Chẳng an tâm còm cõi chờ
mong
Hoa sen nở rộ ao làng
Khuyên em hai chị tuôn
dòng lệ rơi !
Chiều hôm trước tỉ tê trò
chuyện
Nhắn nhủ hoài căn dặn thiết
tha
Sáng nay trời chưả vào thu
Em trai mắt biếc nghẹn
ngào khăn tay
Em bé nhỏ chia ly bịn rịn
Đi thật rồi biết đến khi
nao
Bao giờ anh trở lại nhà
Mẹ thà như chiếc lá đa cuối
muà
Khăn tay ướt đầm đià rỏ lệ
Chị thì coi hạt bụi mù xa
Em cay giọt rượu la đà
Đời say thì mấy muà thu lá
vàng
Gió heo hút nưả vầng trăng
tỏ
Mây thu về bóng đổ thềm
vương
Ngậm ngùi Li Khách khóc
thương
Tiếng đời xô động chiến
trường gọi Anh !
16.2.2010 Lu Hà
Từ Genève
Xa Xôi
chuyển thể thơ Bảo Việt&
Ngọc Anh
mến tặng Lê Thị Công Nhân
Lũ chúng nó bắt giam em
gái
Đoá hồng nhung tê tái
thương đau
Ba muà gai góc vàng thu
Lưu vong chị cũng âu sầu
nhớ thương
Loài lang sói bất lương
tàn bạo
Dấu tích còn ác bá là đây
Nhịn ăn tuyết thực bao
ngày
Vô tri vô giác con người
tìm đâu ?...
Xe chạy suốt đêm thâu nam
bộ
Hướng tây nam qua ngả Việt
Lào
Giải về giam ở hoả lò
Bụi đường Hà Nội khuất mờ
đằng sau
Tù tắm gội bên bờ giắng nước
Khóc Minh Tâm lỡ bước diễm
kiều
Vòng tay ấp ủ mẹ ru
Anh Đài Chị Thủy mặn mà
thân yêu
Trải mấy đận sương pha gió
hận
Thấu trời xanh ai oán can
trường
Con chim nhốt ở trong lồng
Vẫy vùng cá chậu quê hương
nghẹn ngào
Genève tây âu chị nhớ
Đốt bùng lên đốm lưả đoàn
viên
Bạn bè thân hữu xa gần
Truyền thông quốc tế đoá
sen hương nồng
Mơ khi thấy thê lương chim
nhỏ
Hót em nghe song cưả nhà
tù
Bàn tay quỷ dữ ta bà
Dân oan khiếu kiện mất nhà
lầm than
Vằng trăng trải Léman giải
luạ
Phải chi em sứ giả thiên
thần
Nụ cưòi nhân ái vì dânhùm
Dấu tranh dân chủ thiên ân
sáng ngời.
6.3.2010 Lu Hà
Song Thất
Lục Bát Chùm 6
Chuyến
Đi Thăm Đẫm Máu
thơ theo bài báo cuả Mục Sư Nguyễn Trung Tôn
Đường khổ nạn gian truân đẫm
máu
Vào miền Nam thành phố Sài
Gòn
Văn Huy cùng với Trung Tôn
Đấu tranh dân chủ sống còn
quê hương
Có cả chị Bích Khương tha
thiết
Cùng tới thăm hội thánh
tin lành
Thu Trâm gọi điện cho
nhanh
Hồng Quang đưa tiễn non
xanh ngậm ngùi
Lê Viết Thắng chàng trai
trẻ tuổi
Là sinh viên nhập hội trên
đường
Cùng bầu nhiệt huyết can
trường
Tự do quyền sống yêu
thương giống nòi
Dương Kim Khải mục sư qua
đó
Trọn lòng thành thánh Chuá
cầu xin
Điện cho Ngọc Thạch báo
tin
Kỹ sư Nam Hải tất nhiên đợi
chờ
Đường Nguyễn Kiệm bên kia
đối diện
Nhà mẹ anh bè bạn dám vô ?
Bích Vân lính kín mã tà
Ruồi xanh cuả đảng xôn xao
bên ngoài...
Đèn le lói mặt người nhớp
nhuá
Có hai tên mật vụ vẩn vơ
Phì phèo điếu thuốc từ xa
Quần bò kẻ sọc mặt trơ săn
mồi
Phạm Ngọc Thạch một người
trong khối
Là mục sư cuả hội tin lành
Hiu hiu làn gió vây quanh
Mưa rơi nặng hạt trời xanh
tối dần
Mưa tầm tã công an bám riết
Gọi thêm người khẩn thiết
bao vây
Xem chừng mười đưá tới nơi
Lượn qua lượn lại như bầy
chó săn
Bỗng điện thoại không gian
phá nhiễu
Chẳng làm sao gọi được
Taxi
Thôi đành biết tính nhờ
ai?
Chúng tôi rời quán mưa trời
lưa thưa
Cũng mãn nguyện ba giờ trò
chuyện
Gần nưả đêm còn bốn chúng
tôi
Đường này ngăn cấm xe hơi
Ngẩn ngơ lạc lõng mưa rơi
lạnh lùng
Bọn du thủ tráo trâng xông
đến
Như bầy ruồi tới tấp bao
vây
Bất ngờ có hai taxi
Ngã tư Phú Nhuận mọi người
lên xe
Xe chuyển bánh chừng hai
mươi mét
Chúng nhất tề đồng loạt chắn
ngang
Vội vàng xe tấp bên đường
Người qua kẻ lại hãi hùng
tránh xa
Gậy dùi cui áp về Phú Nhuận
Đồn công an dày dạn nắng
mưa
Khắc Toàn khẩn báo từ xa
Năm châu tứ hải sóng trào
biển khơi....
Đồn Phú Nhuận mưa rơi lã
chã
Phơi đầu trần vội vã lên
hè
Hát vang thờ phụng Chuá trời
Chó săn mật vụ chặn lời suả
ngay
Hãy câm miệng không thì
ông bảo:
Cấm nơi đây sinh hoạt công
khai
Giáo dân là cái mẹ gì ?
Chị Khương mắng lại vô
loài nhẫn tâm
Nhưng bọn chúng giả câm giả
điếc
Ép chúng tôi sập cưả tống
giam
Thu Trâm cấp báo cụ Liêm
Ở bên Hoà Hảo trí tâm bạn
cùng
Phòng bật mở bất lương
xông xáo
Trạc ngũ tuần già lão khuyển
nhung
Giở nghề trấn áp chị
Khương
Bả vai đã gãy vết thương
chưa lành
Con dã thú trong ngành mật
vụ
Tóc lơ thơ ngổ ngáo cười gằn
Thì ra đây là Khương- Tôn
Cá nằm trên thớt vẫn còn
thảnh thơi...
Chúng tách ra từng người
thẩm vấn
Mọi giấy tờ thu hết vào
tay
Tao hỏi tên mày là gì?
Bích Khương vặn lại đọc rồi
hỏi chi?
Hắn quắc mắt gầm gừ quát
tháo
Qua mặt tay một cú đá nhào
Mẹ cha còn láo với tao
Bích Khương ngã xuống đầu
bù tím thâm
Khương rãy ruạ gào lên thảm
thiết
Hồ Chí Minh đã dạy các
anh:
Vỡ lòng giai cấp đấu tranh
Bảo ban tường tận dân lành
khảo tra.
Tôn tức quá lao ra ngoài
cưả
Nỗi căm hờn uất quá xung
thiên
Dã man tra tấn thường dân
Như bầy dã thú công an bạo
quyền
Chúng gựợng gạo cằn nhằn
nhăn nhở
Ba tiếng dài quần đảo chẳng
tha
Trưởng đồn tên Nguyễn Minh
Như
Đủ trò tra tấn khảo tra
không ngừng
Chúng gặng mãi mọi luồng
quan hệ
Quán Bích Vân đã nói chuyện gì?
Sài Gòn thăm hỏi những ai
Nguyễn Đăng Cao Đại là người
thân quen?
Bỗng thoang thoảng phòng
bên tiếng hát
Hồ Bích Khương phảng phất
xa xôi
Bài ca hãy trả lời tôi
Hồn về trung cổ một thời
bi thương....
Bốn giờ sáng Bích Khương
được gọi
Nguyễn Nam Phong ở tại Hoa
Kỳ
Bạo hành xã hội than ôi!
Một tên vô lại giật ngay
điện đàm
Đầy sát khí chừng ba lăm
tuổi
Chỉ mặt Khương tục tĩu gầm
lên
Vù vù bộp bộp toàn thân
Bích Khương ngã vật trên
sàn ngất đi...
Tay trái Khương bả vai bị
gãy
Bọn công an lực lưỡng xông
vào
Đầm đià nước đổ ào ào
Thu Trâm dàn duạ kêu gào
thảm thương
Khoảng giưã trưa mười lăm
tháng sáu
Trần Văn Huy điện báo nguồn tin
Gia Định bảo vệ công viên
Bích khương tìm thấy cửu
thiên cưả trời...
Tấm hình chụp một người phụ
nữ
Bị chấn thương sọ não bi
ai
Thường phục lởn vởn đó đây
Chó săn mật vụ đánh hơi
không ngừng
Chúng cấm đoán nhà thương
bác sĩ
Dấu hồ sơ chỉ thị thông
tri
Độc tài phe đảng bảo kê
Phi tang tội chứng lạc
loài Việt gian
Chúng chặn hết mọi nguồn cứu
trợ
Với những ai lương hảo xót
xa
Răn đe doạ nạt mục sư
Bao vây hội thánh phá nhà
Hồng Quang
Bị thương tổn tử cung xơ cứng
Phổi dập u nội tạng nhiều
nơi
Nghệ An điều trị tạm thời
Thuốc men chẳng có đoái
hoài xót thương?
Chuyến đi thăm miền Nam
gian khổ
Máu lệ nhoà thảm hoạ mưa
rơi
Sương mờ thảm cảnh trần ai
Oán hờn ngùn ngụt loài người
cảm thông?
29.6.2010 Lu Hà
Gang Thép
Đít Nồi
"Miệng nhà sang có gang có thép.
Đồ nhà khó vừa nhọ vừa thâm"
Nào bằng cộng đảng gian dâm
Tuyên truyền tà thuyết nhẫn tâm hại
nòi
Dân khu đen mấy đời cực khổ
Bởi là vì bè lũ đười ươi
Tôn con khỉ đỏ dài đuôi
Từ hang Pắc Bó xưng thày gọi cha
Mẹ bố nó mịt mù chủ nghiã
Chẳng hiểu gì chúng cứ mị dân
Đấu tranh ngọn lưả điêu tàn
Tham vòng danh lợi máu tràn lệ rơi!
Miệng nhà quan có bôi có nhớt
Đít dân nghèo vưà rát vưà đau
Đi đâu cũng chẳng ngồi lâu
Thức khuya dậy sớm âu sầu nắng mưa
Hồ Chí Mít ba hoa trần tục
Cả cuộc đời tiết dục vì dân
Râu xanh nhầy nhuạ nhà sàn
Vệ binh mấy đưá bần thần ngẩn ngơ...
Các cháu gái ngây thơ ngơ ngác
Bầy cừu non nhớn nhác than ôi
Váy đầm ướt át tả tơi
Mới mười ba tuổi dã dời đầu xanh...
Lão dâm tặc Chí Minh sa đoạ
Rước vào chuà uế xú lưu danh
Xác còn quàn lại Ba Đình
Ngàn thu ô nhục trời xanh đục ngầu
Cũng chỉ tại các cô các chú
Mặt trận ma giải phóng miền Nam
Gửi đoàn thiếu nữ ra thăm
Để con dê đực nhẫn tâm dập vùi...
Chúng chồm hổm ăn chơi hưởng thụ
Vẫn la làng đầy tớ nhân dân
Vét vơ tham nhũng lan tràn
Miệng quan chôn trẻ Việt gian lộng quyền.
30.6.2011 Lu Hà
Mịt Mù Sông Thao
Bủ theo đảng trọn đời gông đá
Óc tim già tưá máu từ lâu
Sinh sau phó tổng cộng hoà
Chiều sương Vũ Ẻn sông Thao mịt mù.
Phạm nhẫn nhục giấc mơ huyền thoại
Cát pha lầm trần trụi cần lao
Xung phong dưới ngọn cờ đào
Con đường cách mạng Mao Hồ vạch ra.
Mác lú lẫn làm sao hiểu được
Chui vào tròng nhịp bước quân ca
Cuối đời nhiệm vụ được trao
Phản hồi nhí nhố la đà thảo dân.
Bởi thuở trước chín năm kháng chiến
Vì ba Tàu đồng chí anh em
Dép râu nón cối êm đềm
Vào Nam bắn giết trái tim nhạt nhoà...
Trò xảo ngữ trước sau quen thói
Nghề xe ôm chói lọi người ơi
Bình dân học vụ rụng rơi
Dật dờ trước ngõ chơi vơi lá vàng...
Còn khoe mẽ chăn gà nuôi vịt
Thú điền viên chăm chút vườn rau
Sặc mùi nghiệp vụ chuyên tu
Dở ngô dở ngọng nên ra nỗi này...
Cười sằng sặc tự tôi vui đấy
Ngậm bồ hòn cay đắng làm sao
Tưởng rằng nhắng nhít qua loa
Lập công báo điểm phải đâu trò đuà...?
Đầu đã bạc mà như con trẻ
Cả cuộc đời trí trá điêu ngoa
Chí Phèo tuy đã già nua
Ngậm ngùi bến nước mịt mù sông Thao!
8.6.2011 Lu Hà
Chú Thích: Vũ Ẻn quê hương Phạm Cao Kỳ, khả năng miền trung du bắc bộ,
chữ " bủ " tức " cụ " như Tố Hữu viết: Bà bủ nằm ổ
chuối tiêu
Em Là Ai
Tặng Pich Hạnh
Một buổi sáng muà xuân hé nụ
Hạt sương đêm ướt đoá hồng tươi
Diu dàng dưới ánh ban mai
Quê hương yêu dấu bồi hồi nhớ thương
Tóc nhuộm đỏ chói chang yêu dấu
Đôi tay mềm như muá trên hoa
Thướt tha yểu điệu má đào
Long lanh ánh mắt dạt dào hồn tôi
Kià Pich Hạnh xa xôi dặm thẳm
Vượt trùng dương tôi đến thăm cô
Tình người xao xuyến ngây thơ
Tuổi đâu còn trẻ tơ hào vấn vương...?
Thôi cứ viết khi lòng trỗi dậy
Vì hiểu cô mà thấy mến thương
Xót cho một khúc đoạn trường
Tu mi nam tử má hồng ngẩn ngơ...
Người đẹp lắm chiều thu lá đổ
Cứ mỗi năm vàng uá cỏ rầu
Mà sao lận đận bốn muà
Thông minh vốn sẵn mái đầu còn xanh...
Bởi tạo hoá tử sinh tan hợp
Chỉ tiếc rằng chưa được gặp cô
Ngậm ngùi mới có bài thơ
Gửi người trần thế ta bà nổi trôi
Thôi em nhé một mai khi gặp
Ở nơi nào lục điạ hành tinh
Mong rằng đừng có quên anh
Hỏi người tiền kiếp năm canh lệ trào
Qua tâm sự với nhau anh biết
Rằng lòng em tha thiết nhớ nhung
Phải đâu là khách qua đường
Dăm ba câu chuyện nhỡ nhàng rồi đi...?
21.2.2011 Lu Hà
Oán Hờn Chiến Tranh
Chuyển thể thơ Iamusa Nguyen: Lệ Buồn...
Trong Chiến Tranh
Lưả chiến tranh khét mùi xác cháy
Trẻ thơ gào ly loạn nhà tan
Họ hàng ai mất ai còn
Vợ chồng phiêu bạt lệ tràn bờ mi
Nhà ổ chuột nhiều dơi muỗi đốt
Chuà vắng tanh thảm thiết trầm hương
Trường làng ảm đạm màu tang
Cỏ cây héo uá thê lương não nùng
Trong vườn vắng côn trùng rên rỉ
Chẳng còn ai bồng bế bé Châu
Mẹ thì trúng đạn vào đầu
Cạn dòng sưã trắng quỷ ma chập chờn
Bỗng vô cớ bom dồn đạn nổ
Bởi vì sao bè lũ Bắc phương
Bá quyền bành trướng nhiễu nhương
Rước voi dày mả quê hương giống
nòi...?
Vưà mới cưới liền ngay áo trắng
Đội khăn sô hưu quạnh đồng hoang
Chàng về Tây Trúc nén hương
Nhạt nhoà khói toả tang thương não
nùng!
17.2.2011 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét