Thứ Bảy, 8 tháng 2, 2014

THƠ SONG THẤT LỤC BÁT CHÙM 85 VÀ 86



Song Thất Lục Bát Chùm 85 


  




Hội Bàn Đào
đáp  lời thơ Thi Nguyên:Lục Bát Vô Đề

Thi Nguyên:
"Ghét Huynh duy nhất một câu.
"Toạ sơn quan hổ đấu" đâu mà dòm.!!! Xí!!!
Muội đâu già kén kẹn hom.
Nhưng mà cũng chẳng lom khom làm gì.


Đúng rằng nếu phận nam nhi...!
Ngang tàng khí phách, thua gì Huynh đâu.
Nhưng không phải thế là ngầu.
Vì muội cũng biết ưu sầu vu vơ.

Muội không thích những vần thơ.
"Màn buông trướng rũ, vật vờ ái ân".
Mong Huynh đừng có phân trần.
Cái mà tình dục, một lần nưã nghe.!!!!!

Những điều tế nhị đừng khoe!.
Tình yêu thì đẹp, phòng the thì đừng!.
Tuy rằng nước lã, người dưng.
Đã là Huynh Muội mong đừng ghét nhau.

La Huynh một chút, lòng đau.
Nếu mà Huynh giận, cãi nhau là cùng...
May rằng mình chẳng ở chung
Bằng không sẽ có, người hùng sứt môi..!

Từ nay Muội chẳng nặng lời!.
Rầy la Huynh nưã, Huynh ơi đừng khùng...!
Cho dù muội nói lung tung.
Lòng vàng, lời sắt thuỷ chung với tình.!"

Lu Hà:
Mồm mép muội như con tép nhảy
Đến huynh đây cũng cáy một hòn
Văn chương rất mực tinh khôn
Muôn vàn ý tứ nguồn cơn giãi bày...

Muội giận dỗi bởi lời nói tếu
Cùng Hoài Thu kiệt nữ ở đời
Toạ sơn quan hổ đấu coi
Huynh đuà có thế tức thời thở than

Hội thi phú văn nhân hội tụ
Khắp năm châu quần thảo anh hào
Nữ nhi dự yến bàn đào
Lưu Trương Quan mỗ thuở xưa kém gì?

Muội không thích lả lơi trăng gió
Buông màn thơ trướng phủ vật vờ
Ái ân hờ hững trong mơ
Mua vui thiên hạ dạt dào trống canh

Điều tế nhị mắt xanh biêng biếc
Lưạ vần thơ nuốc tiếc thì đừng
Mặc người nước lã dửng dưng
Đã là huynh muội thì đừng xa nhau

Muội la lối lòng đau một chút
Huynh giận gì thắm thiết mà thôi
Cãi nhau chọc tức mà cười
Hữu duyên tương ngộ ở nơi cuối trời

Huynh biết tính muội rồi đâu lạ
Đời vô tư thơ phú làm vui
Sân si ham hố chôn vùi
Thênh thang cánh hạc vơi đầy nỉ non.

18.1.2012 Lu Hà




Cưả Chuà Chân Kinh
hoạ chuyển thơ Mai Hoài Thu: Rồi Sẽ Về Đâu?

Em chìm đắm bốn mươi năm lẻ
Bởi yêu nhiều bao nỗi đau thương
Hận đời biếng trải lược gương
U buồn cay đắng trái vương bến tình...

Tim khờ dại trời xanh thăm thẳm
Thuở thiếu thời đằm thắm đã yêu
Trong nôi thoang thoảng hương Kiều
Ba thương má nựng sớm chiều thướt tha...

Em lớn dậy ngây thơ mộng tưởng
Trời tím mây bảng lảng hoàng hôn
Ngờ đâu lệ chảy trào tuôn
Khổ đau cùng tận nguồn cơn tủi sầu...

Bởi tiền kiếp ba đào bạc bẽo
Phận hồng nhan lẽo đẽo theo sau
Ái ân nghiã điạ chôn sâu
Giai không tứ đại cưả chuà chân kinh...

17.1.2012 Lu Hà




Đò Ngang Lỡ Chuyến
cảm tác từ thơ Hoa Mai: Tặng Quả Tim vàng

Xin tim hãy nói lên tha thiết
Cho lòng ta nhẹ bớt đau thương
Xuân về hoa bướm tơ vương
Người yêu biền biệt mười phương đợi chờ...

Hoa đã nở duyên hờ đợi mãi
Muà đông qua tê tái cõi lòng
Thuyền tình bươn bả xuôi dòng
Mưa sầu tầm tã chất chồng trái non

Chuà Thiên Mụ vẫn còn trơ đó
Tiếng ngân vang phổ độ trần ai
Mà ai thở vắn than dài
Làm sao qua được sông hai bến đò...?

Bên tê hỉ hẹn hò ngóng đợi
Bến ni kia mòn mỏi ngồi chờ
Cánh cò chở mãi vần thơ
Phương trời viễn mộng trong mơ gặp chàng

Còn nuối tiếc tim vàng vỡ rạn
Muốn hiến dâng trọn vẹn cho nhau
Mà sao trời nỡ cơ cầu
Đò ngang lỡ chuyến mái đầu héo hon

Xuân lại đến cành son nhạt phấn
Gió mây vờn khổ tận cam lai
Thương người con gái bến chài
Sủi tăm bọt nước cá mồi chê ăn...

Ngày cằn cỗi lưả tàn tro nguội
Gió mưa hoài tê tái lòng ai
Hỏi cành liễu ở Chương Đài
Vẫn còn tươi thắm hương nhài tùng dương....?

Chú thích: cành liễu ở Chương Đài là theo điển tích nàng Liễu ở Chương Đài  3 năm đợi người yêu.
Chương Đài gần Trường an bên Tàu.
Tùng dương, chỉ người quân tử đáng yêu.

17.1.2012  Lu Hà




Tìm Phật Trong Tâm
cảm tác từ thơ Hoa Mai và các ý kiến phản hồi

Thì ra thế chúng sinh vạn đại
Vẫn có tâm Phật rọi trong lòng
U minh sương phủ trập trùng
Bụi trần che lấp gương trong sáng ngời

Ai dám quét cõi đời tạm bợ
Triệu ngàn năm cổ độ trăng soi
Tâm trong chẳng gợn bụi rơi
Mênh mông biển gọi thuyền ơi cập bờ

Bến giác ngộ thướt tha ta bước
Sóng dập dờn đàn hạc chim ca
Thong thong bốn bể là nhà
Không không sắc sắc mặn mà thủy chung

Mau quét rác cho lòng thanh thản
Hết sân si lận đận chợ đời
Phàm trần mắt thịt tả tơi
Thuyền ai mất lái chơi vơi não nùng

Dấu hài đậm bờ sông bến mộng
Bọt bèo trôi thả bóng tương tư
Đàn lên cung điệu thực hư
Gõ bao phách nhịp giang đầu mưa  bay

Nào đâu biết đắm say bể khổ
Cuộc bể dâu trùng ngộ dãi màu
Tháng năm râu tóc bạc đầu
Đời vui lỡ bước cỏ rầu héo hon

Tâm an trụ đường trần khổ ải
Bến thanh bình thoát khỏi đoạ đầy
Yên thần viên mãn mấy ai
Cội nguồn phúc lạc tương lai dạt dào

Cõi hư ảo bọt bèo sông nước
Thủy triều lên lác đác rong rêu
Thăng trầm sầu muộn tiêu điều
Thuận dòng nước chảy thông reo hỡi lòng...

Vô minh kiếp dẹp xong đi đã
Ghét thương buồn sao cứ bận lòng
Từ bi hỉ xả gương trong
Điểm tô  lầu ngọc mến thương muôn loài

Đừng mê mải thói đời tranh chấp
Mộng cuồng say hấp tấp tìm vàng
Hư danh công quả dã tràng
Hồng hoang vọng động dở dang lỡ làng

Đường vô thủy vô chung dấn bước
Hồn vô tư Tây Trúc Phật Đà
Như Lai khác cõi ta bà
Hết sinh hết diệt Ngân Hà ngàn sao...

17.1.2012 Lu Hà 






Song Thất Lục Bát Chùm 86



Nhất Tướng Công Thành
chuyển thể thơ Thu Hà: Giang Sơn Nhất Quốc

Lý thường Kiệt thiên thu vạn đại
Người anh hùng dũng khí ngàn năm
Sáng danh trời đất An Nam
Họ Ngô tên Tuấn trăng rằm vấn vương...

Dòng hào kiệt Ngô Vương hổ báo
Giưã trận tiền cha đã hy sinh
Mẹ hiền guá buạ đầu xanh
Nuôi hai con nhỏ chim cành líu lo

Rồi mẹ mất chơi vơi côi cút
Lại được ngay cậu ruột đón nuôi
Văn hay võ thuật một thời
Kinh công tuyệt đỉnh trọn đời cung đao

Tạ thuần Khanh thầm yêu trộm nhớ
Là tiểu thư nhà Tạ tướng công
Đài trang diễm lệ má hồng
Thanh mai trúc mã duyên nồng trời trao

Áo khoác đắp mình Ngô công tử
Trái tim vàng cổ độ trăng soi
Đêm thu đọc sách dưới trời
Rón ra rón rén bồi hồi ca ca

Ôi! Biểu muội thướt tha yểu điệu
Bóng sương mờ mệnh yểu hiền thê
Hồn nàng lạc nẻo sơn khê
Phiêu diêu cực lạc não nề phu quân...

Nỗi đau đớn trần gian bạc bẽo
Gạt lệ sầu nhạc phụ ra đi
Hoàng thiên lập đỉnh nam nhi
Võ đài tỉ thí nhất nhì trổ oai...

Được Hoàng Thượng trọng coi nghiã tử
Sắc phong thành họ Lý từ nay
Nhật Tôn huynh đệ cao dày
Miệt mài chăm chỉ tháng ngày luyện binh...

Giặc Nam Tống ruồi xanh hung hãn
Tưởng nuốt trôi thế trận bị vây
Tả xung hữu đột đầm lầy
Kià bầy Tô Giám cáo cầy sợ run...

Trương Thủ Tiết hết hồn vỡ mật
Thành Ung Châu lại lọt vào tay
Hoả công thiêu trụi khói bay
Dòng sông Như Nguyệt dìm ngay Nhị Hoàng

Thái tử Tống chết không kịp ngáp
Bắt toàn gia giải giáp về cung
Thích chữ vào thế đường cùng
Kỳ tài dũng tướng anh hùng xiết bao

Bị tên bắn áo bào loang lổ
Ải Côn Lôn máu đổ đầu rơi
Xác giặc la liệt tả tơi
Tân, Khâm kiếp đảm rụng rời bắc phương 

Lý nguyên soái tấm lòng lương hảo
Cùng ba quân chén rượu ngọt ngào
Giọng hùng sang sảng ngâm thơ
Tinh thần binh sĩ biển trào sóng dâng...

Kẻ sĩ tốt tận trung báo nghiã
Nắm xương tàn chủ tớ còn đây
Tấm da tráng sĩ bọc thây
Anh hào chiến mã đắm say trần tiền

Mang trọng trách phò thân ấu chuá
Miễn đại thần tuổi quá tám mươi
Khỏi quỳ mọp dưới chân người
Kính già thương trẻ miệng đời còn lưu...

Hoàng thái hậu chuẩn theo lời tấu
Thái Uý Công nhân hậu hơn người
Bình Chiêm đánh Tống con trời
Oai phong hổ tướng trong ngoài bắc nam

Lý Thượng Cát tiếng tăm lừng lẫy
Cả Trường An cũng phải trầm trồ
Trung Nguyên hết mộng hung đồ
Cầu hoà giao hảo điểu ngư sơn hà...

Lão tướng quốc tuổi già sức yếu
Miền Chiêm Thành chướng khí rừng hoang
Về Triều mang bệnh hàn phong
Sống trong cô độc bi thương não nùng...

Đời hiển hách chiến công phụng sự
Mà bây giờ khối đưá chửi ông
Một bầy mất dạy bất lương
Bảo rằng quan hoạn khinh thường miả mai

Vì trung liệt với người vợ cũ
Nên trọn đời chẳng chịu lấy ai
Thương cho một đại anh tài
Trung quân báo quốc lệ dài canh thâu...

Bài Nam Quốc sơn hà chói lọi
Ngàn năm sau hùng khí nước ta
Ngỡ ngài là một vị vua
Thơ truyền danh xấu bay qua ào ào...

Chúng tranh cãi quật mồ đào mả
Để tò mò xem cuả trời cho
Bất nhân con cháu già Hồ
Ba Tàu luồn lọt côn đồ liếm chôn

Ở Việt Nam bán buôn dân nước
Là một nghề kiếm chác bẫm to
Lưu manh quyền thế càng cao
Độc tài đảng trị phú hào điạ phương

Ai nhân nghiã bần cùng đói khổ
Bị khảo tra đày đoạ cầm tù
Đấu tranh dân chủ tự do
Biệt vô âm tín nhạt nhoà lệ rơi!

Lý Thường Kiệt  trọn đời vì nước
Để ngày nay bị nhục xác thân
Bầy đàn chó sói dã man
Căm thù ông đã chống quân ba Tàu

23.1.2012 Lu Hà




Nhân Tình Thế Thái
đối thơ giưã Thi Nguyên và Lu Hà


Nhân Tình

Đầu bài Tam Đức, Tứ Ân.
Cuối bài thiên hạ rần rần chửi nhau.
Giữa bài nặng chiũ nỗi sầu.
Cao xanh có thấu điên đầu, vì đâu?!!

Tưởng là nhả ngọc phun châu.
Tưởng là lòng chẳng vương sầu thế gian.
Tưởng là được ngắm quan san.
Hoa thơm cỏ lạ, mây ngàn, non cao.

Ai đem ngọn gió rì rào.
Gom mây vần vũ, mưa ào ào rơi.
Rét run, quang cảnh tả tơi.
Hoa be bét cánh, trăng rơi mặt hồ.

Nhân tình thế thái hư vô.
Thương mình lẻ bạn, hồ đồ tối tăm.
Yêu thơ vương vấn ruột tằm.
Tình ơi sao mãi trăm năm còn buồn.

Thi Nguyen. 20.01.2012


Thế Thái

Ồ ra thế nhân tình thế thái
Cứ thì thầm qua lại với nhau
Mặn mà chan chưá bên cầu
Chàng chàng thiếp thiếp giang đầu nỉ non...

Hội rồng phượng châu phun ngọc nhả
Toại lòng nhau được cả thế gian
Đỉnh cao muôn trượng quan san
Hoa thơm cỏ lạ trăng ngàn nôn nao...

Chớ hờ hững rì rào lơi lả
Gom mây hồng vần vũ gió mưa
Nắng lên ong bướm la đà
Cánh hoa thơm ngát trái đào lâng lâng...

Đừng buồn nhé tằm vương tơ rối
Phận hồng nhan la lối làm chi
Gặp nhau trong cõi trần ai
Tình ơi để mãi hương nhài thoảng bay...

21.1.2012 Lu Hà




Bến Sầu Tình Vương
cảm tác thơ Trúc Mai Linh: Ngọn Lưả Và Cây Nến

Chuyện em kể xót xa đau đớn
Biết làm sao lận đận cho đời
Lữ hành lê bước xa xôi
Bạn cùng sông nước biển khơi trập trùng...

Ôm thuyền lạnh tư lương ão não
Trái tim rơi suồng sã gió vờn
Lênh đênh bốn biển chập chờn
Nguyện cầu se sắt bồn chồn hắt hiu

Sương đêm xuống thiu thiu gió thoảng
Gợi tình trăng bảng lảng năm canh
Hằng Nga thổn thức tâm tình
Thắp lên ngọn nến phận mình lẻ loi...

Ôi! Bi lụy trời ơi! Nhân thế
Ngọn lưả hồng tê tái thê lương
Lòng em sầu muộn yêu thương
Làm sao kể hết chiều vương bến sầu...

Tình chỉ đẹp tương tư còn đó
Mối tơ tằm Nguyệt Lão dở dang
Châu Trần lỡ chuyến đò ngang
Lưả chài cô quạnh lạnh lùng canh thâu...

Ngọn nến lạnh đêm mưa rả ríc
Nghe sóng lòng rạo rực du dương
Thương con đom đóm ăn sương
Lắt lay đốm lưả mà lòng em đau...

Anh yêu dấu biển xa thăm thẳm
Có nghe chăng ảm đạm đêm nay
Ngậm ngùi giọt lệ đắng cay
Nhớ anh da diết đoạ đầy hồn em...

Lệ tuôn chảy nỗi niềm thổn thức
Hồn thơ bay reó rắc bên tai
Phong trần khổ tận cam lai
Nổi buồn vương vấn canh dài thở than...!

21.1.2012 Lu Hà




Đoá Xuân Lòng
cảm tác theo tâm ý nàng Trúc Mai Linh

Da diết lắm xuân đầy lưu luyến
Kià vườn hoa ong bướm nắng hồng
Biển dâng dào dạt sóng lòng
Bao nhiêu biến động tơ vương nỗi niềm...

Cơn sóng hận ưu phiền nhân thế
Trách cao xanh tê tái mãi hoài
Xuân về gợi nhớ bồi hồi
Hàng hiên lã chã tả tơi nỗi sầu...

Mưa lất phất chân cầu vương vấn
Nhớ thương thầm lấn bấn lòng em
Lả lơi một nụ êm đềm
Khứ lai còn đọng bên thềm trăng soi...

Hạt ươm đó từ bi gieo giống
Đừng phụ ta cay đắng một đời
Nhân tình bạc bẽo như vôi
Chông gai khổ tận luyện tôi nên người...

Vượt tất cả biển khơi sóng cả
Gặt quả lành Phật độ chúng sinh
Mừng xuân tươi rói màu xanh
Trao nhau ước nguyện chân thành mai sau...

Ý nhạc hoạ trong thư em tặng
Đã bao lần xao động trái tim
Nỗi niềm buộc chỉ chân chim
Trùng dương cánh nhạn mong tìm đến anh...

Vầng trán rộng tâm tình tha thiết
Rất đáng yêu mộ Phật nưã kia
Kiếp sau em có đầu thai
Hay về Tây Trúc đường dài xa xôi...?

Em chẳng biết tùy thôi duyên phận
Bởi nghiã tình giao hoán châu trần
Lai sinh tái ngộ vô vàn
Trùng trùng điệp điệp biết lần bến nao...?

Nhưng ta vẫn gặp nhau trong mộng
Sơi tâm linh tơ vướng bên nhau
Hão huyền hư ảo bơ vơ
Không không sắc sắc khác nào vẫn không?

Tình không thật bến sông nhỏ lệ
Chuyện đầu môi chót lưỡi mịt mù
Bận tâm cho vướng khổ đau
Thương cho hồn dại giang đầu tương tư...

Tâm lắng đọng như tờ giấy trắng
Không bụi trần xao động ảo danh
Mái đầu con gái xanh xanh
Đầu xuân đôi nét cho anh tỏ tường...

18.1,2012 Lu Hà




An Bình Tự Do
cảm tác thơ Hoa Mai: Đêm Giao Thưà

Nghe vũ trụ chuyển mình hoàn vũ
Đêm giao thưà sóng vỗ diệu âm
Điệu ru lắng đọng chân tâm
Khúc ca thế giới thăng trầm nỉ non...!

Tết đã đến tâm hồn chan chưá
 Hỡi cô hồn đày đoạ muôn phương
Mong rằng còn chút tình thương
Cùng về hương khói quê hương thuở nào...

Mấy ngày tết dạt dào đất mẹ
Vui thật nhiều nhỏ lệ Việt Nam
Mấy ai đêm ngắm trăng rằm
Khổ đau đằng đẵng tháng năm uá tàn...

Nơi viễn xứ mấy vần thơ thảo
Chúc nhân loài trọng đạo hiếu sinh
Tình yêu trái ngọt an lành
Trần gian hạnh phúc an bình tự do !


23.1.2012 Lu Hà






Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét