Song Thất
Lục Bát Chùm 93
Lòng Mẹ
Thương Con
chuyển thể thơ Cánh Lá
Vàng: Về Bên Mẹ
Con trở lại qùy bên chân mẹ
Đội mi hờ... khép nhẹ tuổi
thơ
Bỗng nhiên cất tiếng hát
ru
Đôi tay mềm mại vi vu gió
luà...
Lòng thổn thức hồn đau lảo
đảo
Mẹ vỗ về hãy ngủ đi con
Bài ca thơ ấu vẫn còn
Con yêu cuả mẹ tâm hồn thơ
ngây...
Trái tim mẹ vơi đầy nhắn nhủ
Con dại khờ... chưa đủ lớn
khôn
Dạ con khắc khoải bồn chồn
Tình yêu hoang dại trào
tuôn biển sầu...
Tôi nhìn mẹ bao la say đắm
Khẽ mỉm cười muối mặn bờ
môi
Nhào vô ôm chặt lấy người
Chưá chan hạnh phúc cuộc đời
thế gian!
15.2.2012 Lu Hà
Tặng Mẹ
Thương Yêu
chuyển thể thơ Thi Nguyên:
Morsdang / Ngày Cuả Mẹ...
Muà đông lạnh con lo lắm đấy
Đường thì trơn băng muối
trắng ngần
Mảnh mai loạng choạng đôi
chân
Ra đường mẹ nhớ mũ khăn áo
giày...
Phải gìn giữ thân gày mẹ
nhé
Xương già khô ngã té con
đau
Tuyết dày mẹ cứ ở nhà
Cải lương vọng cổ mặn mà
tình quê...
Nhớ đất tổ mẹ về thăm viếng
Nơi miền quê vui sướng họ
hàng
Hai bên nội ngoại xóm làng
Nắng hè mẹ lại đi sang bên
này
Xa mẹ lại vơi đầy mong nhớ
Tấm lòng con chan chưá xiết
bao
Chuà chiền bạn đạo hồ ao
Sen vàng lãng đãng điệu hò
à ơi!
Con sẽ điện luôn về mẹ nhé
Tình mẹ con san sẻ niềm
vui
Thăm quan du lịch mọi nơi
Danh lam thắng cảnh còn gì
mẹ ơi!
Mẹ là trái tim đời còn lại
Để thay cha an ủi lòng con
Tủi sầu giọt lệ trào tuôn
Ai mà hiểu được nỗi buồn
thiên thu...
Đọc kinh kệ mõ chuà mầu
nhiệm
Quan thế âm thương cảm mẹ
à
Yên tâm an dưỡng tuổi già
Thương con nhớ cháu lại
qua bên này!
12.2.2012 Lu Hà
Mong Ước
Đơn Sơ
chuyển thể thơ Thi Nguyên
gửi Mai Hoài Thu: Ước Muốn Cuả Em...
Em ao ước như chim cánh cụt
Bơi tung tăng tha thiết
cùng đàn
Muà đông chẳng hề khóc
than
Không buồn chán nản nồng
nàn chị ơi!
Em lại muốn tường vi hoa dại
Mọc bên đường êm ái bước
chân
Sương mai phủ trắng trong
ngần
Yên lòng du khách tạ ân đất
trời
Hay em sẽ theo mây lất phất
Hoá thành mưa thánh thót
nghe kinh
Sư cô thong thả chày kình
Khách tình tang hải giật
mình chơi vơi...
Ôi xao xuyến bồi hồi Lan
Điệp
Cắt dây chuông gửi thiệp mời
hôn
Yêu nhau bí mật gọi phôn
Đừng ai ngăn cản lời đồn
không hay...
Nếu em có dở ngây dở dại
Mộng yêu ma ngạ quỷ thời
nay
Độc tài Pol-Pot điên say
Rượu vào ôm tượng tỏ bầy
cùng ai...
Em lại muốn chị ơi thi sĩ
Suốt canh trường rên rỉ
thương yêu
Cung tên chẳng dám bắn liều
Dương lên bách phát trúng
đều cả trăm..
Rồi lần cuối đắm chìm biển
cả
Đời dạt dào kiếp cá triền
miên
Đắm say chẳng lụy ưu phiền
Bình an vũ trụ thiên nhiên
hài hoà!
15.2.2012 Lu Hà
Linh Hồn
Hung Tợn
Từ thơ 8 chữ cuả Đinh
Hùng:" Bài Ca Man Rợ "
Bạn với ánh trăng vàng cổ
độ
Âm hồn ta huyền ảo xa xưa
Trở về phố chợ quê nhà
Thiên nhiên huyền bí hoang
sơ núi đồi...
Lá cỏ sắc vương đầy tóc rối
Giọt sương rơi le lói
hương rừng
Khói bay bàng bạc lưng trừng
Hung thần cổ quái hình
dung rụng rờn...
Ai cũng thấy chập chờn
kinh hãi
Dòng sông xanh cạnh núi
biên thùy
Châu thành quằn quại cơn
say
Hoa đồng cỏ nội đắng cay sụt
sùi...
Người và vật ngậm ngùi
không nói
Lảng tránh xa soi mói e dè
Ngẩn ngơ nhìn bóng ngưạ xe
Một thời chan chưá ê chề thê
lương...
Ta xuất hiện nguyên lòng
sơn dã
Cảnh hãi hùng nhuộm máu tà
dương
Xót thương căm giận hung
cuồng
Tiếng gầm rung cả non sông
đất trời...
Rồi lộng lộn vùng đi khắp
xứ
Hỡi chúng sinh thiên hạ
qua đường
Túm vai tìm ảnh mùi hương
Bạc màu xiêm áo bi thương
chán chường...
Trán bằng phẳng lưng còng
ngơ ngáo
Từng oai phong kiêu ngạo
râu mày
Ghì người nghẹt thở trong
tay
Quát luôn có phải chính
mày bạn tao?
Kẻ lơ láo tội đồ xứ lạ
Mất tinh thần từ thuở xa
xôi
Các ngươi vong bản hết rồi
Còn đâu nhân tính bồi hồi
ngẩn ngơ...
Ta bỡ ngỡ tình sầu thương
nhớ
Đi tìm người thiếu nữ năm
xưa
Không mong ta đến bất ngờ
Nhìn vào đáy mắt mịt mờ xa
xăm...
Rồi rũ rượi xầm xầm điên đảo
Nàng run lên khiếp sợ lùi
xa
Bổng nhiên cất tiếng kêu
la
Phút giây ngắn ngủi nhạt
nhoà hồn ma...
Ôi nhan sắc mặn mà chua
chát
Tan nát rồi tay sắt cuả ta
Than ôi! ma quỷ trêu đuà
Còn bao nhiêu mộng la đà
em ơi!
Trong nấm mộ còn gì em nhỉ
Xác rưã ra cùng với cỏ hoa
Đàn ông cho chí đàn bà
Oai phong kiều diễm còn
đâu mất rồi...
Hồn lảo đảo sặc cười ngây
ngất
Ghì chặt nàng cho chết mê
ly
Xéo lên sông núi đô kỳ
Đập tan thành quách ra tay
phá tàn...
Chú thích: Đây là tư tưởng
cuả cố Thi Sĩ Đinh Hùng. Lu Hà tôi là kẻ
hậu nhân hứng lên thì chuyển thể sang song thất lục bát thôi.
Tiện thể muốn nghiên cứu
thêm ngày xưa ngưòi ta sống ra sao?
Thật ra theo tôi là một tư
tưởng quái dị, ly kỳ, rùng rợn, nhưng đọc kỹ cũng thấy tính bi hài, tình thương
yêu ẩn náu...
12.2.2012 Lu Hà
Nghẹn
Ngào Ngợi Ca
chuyển thể thơ Thương Việt
Nhân: Linh Hồn Tượng Đá
Đời chiến mã linh hồn bất
diệt
Máu lệ khô tha thiết người
ơi!
Ngàn thu chan chưá tình đời
Lung linh rực sáng biển
khơi trập trùng...
Ai hối thúc bước đường lao
khổ
Vì nhân sinh cảnh ngộ trần
gian
Bọt bèo trôi nổi hợp tan
Nhà tranh khói bếp lệ tràn
bờ mi...
Hồn chiến sĩ ngậm ngùi
sương lệ
Còn có ai an ủi sinh linh
Sống còn le lói bình minh
Vô danh gìn giữ an lành
non sông
Vạn nấm mộ không hương
khói lạnh
Nắm xương tàn đêm lặng
hoang vu
Trúc lâm bàng bạc chiều
thu
Linh hồn tượng đá ngàn sau
tủi hờn...
Được như thế sóng cồn biển
cả
Tiếng đời sau cổ độ thiên
thu
Dù tro thân xác thành tro
Biển hồ sông nước nghẹn
ngào ngợi ca...
14.2.2012 Lu Hà
Song Thất
Lục Bát Chùm 94
Ngậm Ngùi
Sông Nước
chuyển thể thơ Phạm Minh
Tuân: Cầu Mới Bình Minh
Chiếc cầu gãy trơ vơ nằm
đó
Ánh bình minh rạng rỡ chen
vô
Mong sao xoá hết sương mờ
Tưởng như cầu nối hồng hào
má em...
Đời nức nở tâm hồn thơ dại
Cảnh trầm luân tê tái cõi
lòng
Ơ kià một đốm đỏ hồng
Âm thanh xao động sắc
không khói thành...
Buồn khoảng khắc trôi
nhanh quá đỗi
Nỗi mừng chưa bóng tối xua
tan
Đếm bao cơn lũ hung tàn
Ngậm ngùi sông nước non
ngàn xa xa...
15.2.2012 Lu Hà
Tình Quê
Non Nước
tặng nữ sĩ Thi Nguyên
"Tôi đi quan sát dân
tình
Một nơi phong cảnh hữu
tình nên thơ
Để cho lòng lại mộng mơ
Trở về xứ ấy ngày chờ...
quy tiên "
Thi Nguyên
Tôi kể lại lòng còn thổn
thức
Về thăm quê ký ức dạt dào
Cô tiên xoã tóc đợi chờ
Hai câu thơ vẫn nghẹn ngào
còn đây
Kià trái núi chuyện đầy thống
thiết
Có chàng trai đi lính cộng
hoà
Chết đi để lại nấm mồ
Ngực cô thiếu nữ bên bờ vực
sâu
Cồn cát trắng lô nhô tha
thiết
Du khách tìm tắm mát xả
hơi
Hòn chồng nhớ vợ xa xôi
Đá chen chúc xếp cuộc đời
thương đau...
Mát rười rượi quán trà ai
đó
Tách cà phê miá đá mặn mà
Trở về đô thị bên kia
Chợ Đầm ngập lụt mịt mù
mưa rơi!
Cảnh sầm uất muôn nơi tứ xứ
Lũ lượt theo trảy hội sớm
trưa
Đất lành cảnh Bụt chiêm
bao
Long Sơn đại tự trên cao
đó mà...
Đứng sừng sững Thích Ca đức
Phật
Rất giản đơn thân thiết
nhân loài
Hoà bình thế giới người
ơi!
Dạo vườn thượng uyển bồi hồi
lòng ai...
Hương vị thấm lẩu cay má đỏ
Dưới cội già chuông đổ chiều
êm
Cầu hồn xiêu thoát từng
đêm
Một đài tưởng niệm nỗi niềm
bay xa...
Ôi! khúc nhạc lòng ru xao
xuyến
Búp sen hồng phấn chấn biển
đông
Gió trời lồng lộng mênh
mông
Công viên rất rộng bóng hồng
thướt tha...
Từng đợt sóng vỗ bờ trăn
trở
Nghe âm vang nhắc nhở lòng
ta
Thăm dinh Bảo Đại không xa
Hải Dương đại học một toà
khang trang
Cỏ giải thảm bên đường hoa
lá
Chốn sân rồng cảnh lạ cõi
tiên
Chạnh lòng nhỏ giọt ưu phiền
Từ hi thái hậu vào quên
lãng rồi...
Người xưa khuất dòng đời
trống vắng
Cuộc dinh hoàn cay đắng
xót xa
Đường Trần thị Tính có nhà
Cho tôi tạm trú đậm đà dễ
thương...
Người trong xóm hiền lương
phúc hậu
Lúc chuyện trò quê mọ a
ha...
Ngắt câu âm vọng thoảng xa
Chị Dung tốt bụng thật thà
mến yêu
Khói lam toả sớm chiều đầm
ấm
Có anh chàng chân lấm tay
bùn
Người tuy xấu xí ân cần
Tuy rằng dị tật bần hàn vẫn
vui
Cuộc sống thật vui tươi
lành mạnh
Nơi xóm nghèo phong cảnh đẹp
thay
Chào nhau thân thiện thường
hay
Cà phê đầu ngõ vơi đầy xôn
xao
Nhà anh Trọng bây giờ giàu
nhất
Con Từ Nghiêm chị biết hay
không?
Làng trên xóm dưới một lòng
Không ghen tỵ nạnh hoà đồng
cùng nhau
Tôi vẫn nhớ luật sư chất
giọng
Tên là Hà ngay thẳng nói
nhanh
Nghe như xe lưả tốc hành
Người mua kẻ bán chân
thành cám ơn
Và còn nưã tâm hồn lãng mạn
Memory ấn tượng nhạc tình
Nôn nao ngây ngất trời
xanh
Buồn vui bay bổng thắm
cành phù dung...
Ôi! xứ sở mở vòng tay rộng
Chàng thanh niên long trọng
mỉm cười
Nắng mưa chẳng quản ngại
gì
Xe ôm chở mẹ khắp nơi chào
mừng...
Em gái nhỏ tưng bừng thanh
lịch
Rất thông minh nhí nhảnh
tuyệt vời
Món ăn và cả tình người
Lẩu dê ngòn ngọt cho đời
khó quên
Lắm quán xá các miền la liệt
Những món ăn người Việt
quen thân
Gặp cô Lê Thị Bảo Trân
Mới hai mươi tuổi trầm
luân biển hồ...
Học rất giỏi căn nhà xiêu
vẹo
Chăm lo em mẹ bị tâm thần
Cầm sao lệ chảy ưá tràn
Thương sao số phận trăm phần
xót xa
Hoa mật ngọt bao giờ có được
Còn người cha bỏ mặc đàn
con
Bốn người lòng vẫn sắt son
Cày thuê cuốc mướn lớn
khôn qua ngày...
Đậu đại học chua cay vay
mượn
Cả hai trường muốn nhận em
vào
Bà con lối xóm nghẹn ngào
Cùng nhau chiu chắt đoá
hoa thơm làng
Tôi ngưỡng mộ văn chương
thành quả
Rất tự hào quá bộ thăm em
Chút lòng chẳng muốn lấy
thêm
Còn bao người khổ hơn em
chị à...!
Mắt rơm rớm hiền từ nhân hậu
Tuy em nghèo lòng dạ sáng
ngời
Chẳng tham hồ hởi cuả người
Sống bằng nghị lực tuyệt vời
thanh cao...
Ngọn đuốc sáng sương mờ vô
vị
Xoá làm sao chuyện kể
thương tâm
Vĩnh Trung nước mắt âm thầm
Mong dân đoàn kết cho tằm
nhả tơ...
Thương hàng xóm vực nghèo
kham khổ
Cả tấm lòng cao cả thiết
tha
Nha Trang thành phố nở hoa
Tình người rạng rỡ nhạt
nhoà nước non!
16.2.2012 Lu Hà
Mịt Mù
Bóng Ma
cảm tác từ hồn thơ cuả
Trúc Mai Linh
Bởi lầm lạc u minh ảo mộng
Bỏ đường ngay theo đảng
sát sinh
Bám chân đạo tặc Chí Minh
Oán hờn ngùn ngụt trời
xanh thảm sầu
Chủ nghiã Mác giaó tà quỷ
đỏ
Biện chứng suy chúng nó lạc
loài
Thần kinh bệnh hoạn đười
ươi
Thiên đàng bậy bạ giết người
dã man
Gây nghiệp chướng hai miền
Nam Bắc
Cảnh điêu tàn thảm khốc
giang sơn
Đảng viên các cấp chui luồn
Cường hào ác bá bán buôn
kiếm lời
Đào mồ mả giống nòi dân tộc
Phận chó săn từng bước
theo Tàu
Buá liềm cờ đỏ dẫn đầu
Tám mươi năm máu cỏ dầu
héo hon
Nợ chồng chất cô hồn dâm
ác
Hiếp trẻ thơ đạo đức già Hồ
Vịt vờ độc lập tự do
Ba Đình chướng khí mịt mờ
bóng ma
Ruộng đất mất cưả nhà tan
tác
Quy hoạch bưà kiếm chác chia
nhau
Già mồm gái đĩ điêu ngoa
Toàn dân làm chủ lu loa độc
tài
Chắp tay khấn xin ngài Đức
Phật
Rủ lòng thương huỷ diệt ác
nhân
Ra tay cứu độ thế gian
Hoà bình an lạc chưá chan
tình người
Đã đến lúc hoa nhài hoa cải
Khắp muôn nơi thức dậy toả
hương
Nắm tay bè bạn bốn phương
Sử xanh vằng vặc Lạc Hồng
sáng soi.
Hãy quét sạch bọ giòi sâu
đỏ
Chọn nhân tài đức độ thay
dân
Điều hành quản trị giang
san
Triệu người no ấm muôn vàn
đợi mong.
17.2.2012 Lu Hà
Há Miệng
Chờ Sung
cảm tác từ Vườn Thơ: Thành
Phố Mang Tên Quỷ
Con quỷ đỏ cướp công thành
phố
Sài Gòn ơi! một thuở xa
xôi
Cái tên yêu dấu mất rồi
Nay không còn nưã sương
rơi nhạt nhoà
Bởi chính hắn là Hồ Chí
Mít
Đại việt gian luồn lọt ba
Tàu
Khom lưng bợ đỡ Nga Xô
Buôn dân bán nước cơ đồ
chìm sâu
Cả thế giới biết Hồ lão tặc
Tên Chí Minh gian ác lạc
loài
Ai thèm mong đợi đười ươi
Trở về cùng với cóc hôi
chuột trù
Trong chiến dịch học Hồ phản
quốc
Đến từng làng thất đức bạo
tàn
Cầm tay hoan hỉ các quan
Ruộng nương cướp trắng bần
hàn dân đen
Phải quy hoạch ra tiền
thành bạc
Vạn đảng viên hưởng lạc ăn
chơi
Làm sao tận diệt giống nòi
Mở đường đại hán sinh xôi
nảy mầm
Hạt giống đỏ mưu thâm Mao Ịt
Tằm ăn dâu liếm hết Việt
Nam
Ủn à ủn ỉn trăng rằm
Sáu sao cờ đỏ Quảng Nam
hình thành
Phải nhồi sọ đầu xanh tuổi trẻ
Bằng nhạc ca rên rỉ Công
Sơn
Mợ Đàm liếm đít luồn chôn
Ngày vui đại thắng ngưỉ nồn
gái tơ
Già cũng được miễn sao
tráng lệ
Rượu cần sa thoải mái bác
ơi!
Noi gương trộm cướp tôi
đòi
Buá liềm cờ đỏ bồi hồi
lòng con
Kể từ ấy bồn chồn Tố Hữu
Cứ suả lên chan chưá gọi Hồ
Xác tươi bón mỗi gốc dưà
Kià cây vú sưã mặn mà miền
Nam
Khắp cả nước âm thầm than
khóc
Bầy ác ôn hiểm độc hoành
hành
Hung hăng mặt giặc Chí
Minh
Trường Tô khốn nạn ruồi
xanh từng bầy...
Cường hào đỏ chất đầy sông
núi
Sống sa hoa trác trụy lang
sài
Thiên đường cộng sản độc
tài
Toàn dân làm chủ ngáp dài
thảm thương
Vẫn hy vọng chờ sung há miệng
Những đồng tiền cay đắng
xót xa
Trùng dương hải ngoại đồng
bào
Khúc ruột ngàn dặm đô la dập
dìu...?
16.2.2012 Lu Hà
Hết Thời
Nói Láo
thơ theo tâm trạng thi sĩ
TâmThanh
Cờ chống cộng lòng người lồng
lộng
Khó chụp đầu phản động
toàn dân
Một chùm hoa cải toé tràn
Hồn thiêng sông núi trăng
ngàn gió mây...
Ôi! tổ quốc đắng cay sầu tủi
Kể từ ngày chó sói đòi cơn
Chí Minh cam chịu chui luồn
Nga Tàu qụy lụy thờn bơn lạc
loài...
Bộ chính trị đười ươi gầm
rú
Đã hết thời sa đoạ mác lê
Già Hồ đạo tặc râu dê
Tiểu nhân đắc chí ê chề
giang san
Các đồng chí đảng viên đâu
cả
Cờ buá liềm đẫm máu tả tơi
Dân nghèo nổi dậy khắp nơi
Trong Nam ngoài Bắc chơi
vơi biển hồ...
Tư bản đỏ bày mưu tính kế
Nhóm lợi quyền chuyên chế
ba que
Công an đàn áp tứ bề
Công an đàn áp tứ bề
Ầm ầm thác đổ sơn khê lũ
tràn
Chín lăm triệu tâm hồn Việt
quốc
Sáng mắt rồi tổ quốc lâm
nguy
Việt Khang cốc lệ ứ đầy
Rùng rùng đứng dậy diệt bầy
việt gian
Hồ Chí Mít là tên nói láo
Độc lập gì láo ngáo tự do
Giết đi sáu triệu đồng bào
Sát nhân giả dã máu trào lệ rơi!
Giết đi sáu triệu đồng bào
Sát nhân giả dã máu trào lệ rơi!
15.2.2012 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét