Thơ Tình Chùm 25
Ngọn Đèn Le Lói
Bâng khuâng lạnh
lẽo canh trường
Ngọn đèn le
lói trong lòng sáng soi
Dẫn đường chỉ
lối anh đi
Mênh mông dặm
thẳm xa xôi nghìn trùng
Tâm hồn Việt
quốc tha hương
Tìm người em
gái bốn phương góc trời
Thấp cao đã
có Tử Kỳ
Bá Nha gảy
khúc trần ai u sầu
Bọt bèo bao
kiếp phù du
Hữu duyên
tương ngộ hoa đào gió Đông
Thương chàng
Thôi Hiệu vấn vương
Cưả then cài
đóng đoạn trường một chương
Ái tình như
đoá thiên hương
Trời xanh sao
tỏ bốn phương não nùng
Tương tư mong
nhớ vô cùng
Như người viễn
khách hành hương thiên đàng!
16.12.2010 Lu
Hà
Thân Phù Thể
Hàng cây ảo
não soi gương
Mênh mông hồ
nước càng thương bồi hồi
Vi vu gió gọi
u hoài
Lao xao sóng động
tình người xa xôi
Vẩn vơ theo
gió chơi vơi
Lần theo cánh
nhạn trần ai nhạt nhoà
Bây giờ nàng ở
nơi đâu?
Để tôi sầu tưởng
tương tư nỗi niềm
Nghẹn ngào thổn
thức trái tim
Muà xuân chớm
nở im lìm xót xa
Chẳng màng lầu
ngọc gác hoa
Tìm ai tri kỷ
đậm đà bên nhau
Bao giờ thể
ngọc gấm hoa
Cung trăng
dìu dặt hằng nga mỉm cười
Aí ân trần thế
vui vầy
Ngẫm thân phù
thể nổi trôi mà buồn!...
16.12.2010 Lu
Hà
Giáng Sinh Rơi Lệ
Chuyển thể
thơ MHT: Kỷ Niệm Muà Đông
Muà Đông lạnh
lắm anh ơi!
Cánh hoa phượng
vĩ ngậm ngùi tuyết rơi!
Cô đơn khóm
cúc lẻ loi
Nỗi lòng tê
tái bồi hồi xót xa...
Chiều Đông sứ
lạnh quanh co
Tha hương em
đếm giọt mưa u sầu
Bây giờ anh ở
nơi nao?
Vần thơ anh
hoạ tương cầu vấn vương!
Em quỳ chân
tượng giáo đường
Thắp cây nến
trắng bàng hoàng nhớ anh
Noel thiên
Chuá giáng sinh
Lời ca thánh
thót thần linh chói loà.
Ba ngôi hiển
hiện chan hoà
Thương em côi
cút bốn muà sầu tư
Chắp tay em
nguyện em cầu
Nhớ quê
thương mẹ nhạt nhoà lệ rơi!
15.12.2010 Lu
Hà
Đêm Cuối Cuộc Tình
Chuyển thể
thơ Mai Hoài Thu: Hãy Uống Đi
Đêm nay ta uống
giọt buồn
Nỗi sầu tê
tái lệ tràn bờ mi
Buồng tim lạnh
buốt người ơi!
Cõi lòng băng
giá ngậm ngùi chia ly
Uống đi rồi
hãy ra đi
Phím tơ nguyệt
lạnh biển khơi chập chồng
Hồn mê lảo đảo
đại dương
Lời thề năm
ngoái má hồng hồng phôi phai
Uống đi chén
rượu lỡ rồi
Giọt tình xót
lại tiếng đời thị phi
Uống say cho
hết xuân thì
Giờ còn chi
nưã chia ly cuộc tình
Uống đi thổn
thức hỡi anh
Phấn son đã
nhạt tàn canh mưá thưà
Thương cho
giây phút dại khờ
Trao niềm ân
ái bến bờ xa xôi
Uống đi dang
dở một đời
Đam mê cuồng
vọng tháng ngày trôi qua
Xót đau lỡ bước
sa đà
Cuồng si đã cạn
má đào phù du...
15.12.2010 Lu
Hà
Tìm Em
Anh tìm em ở
nơi đâu?
Tìm trong giấc
mộng âu sầu gió sương
Tìm em trong
chốn đoạn trường
Phố phường chen
chúc vô thường bao la
Em như một
đoá hoa mơ
Rừng thu lãng
đãng bơ phờ ngẩn ngơ
Con cò bay lả
bay la
Mênh mông trời
đất biết đâu mà tìm
Sờ tay len
lén trái tim
Thì thào em gọi
tiếng chìm xa xôi
Trùng dương dặm
thẳm biển khơi
Cuồng phong
sóng dữ ngậm ngùi mây mưa
Tìm em trong
đám sương mờ
Hồn bay theo
gió vật vờ không trung
Lang thang hết
cả canh trường
Đến khi tỉnh
giấc bẽ bàng vầng dương!
15.12.2010 Lu
Hà
Thơ Tình Chùm 26
Một Buổi Chiều
Tuyết dày như
đệm thảm nhung
Tôi đi trên
đám bụi hồng thời gian
Nỗi niềm tâm
sự miên man
Muà Đông lạnh
lẽo vẫn còn vấn vương
Thương người
lữ khách tha hương
Mấy ai tri kỷ
má hồng phôi phai
Cô đơn buồn
bã ngậm ngùi
Vần thơ tao
ngộ ai người hiểu cho
Lòng tôi như
nắm tơ vò
Ngổn ngang
trăm sự ước mơ luân hồi
Phong trần dầu
dãi mưa rơi
Trán nhăn tư
lự nhớ người xa xôi
Em tôi tóc
xoã ngang vai
Hạt châu lã
chã bồi hồi xót xa
Bao giờ ta được
gặp nhau
Ngưu Lang Chức
Nữ chân cầu nỉ non
Bóng tà thêm
gợi cơn buồn
Tuyết rơi tầm
tã hoàng hôn u sầu!
19.12.2010 Lu
Hà
Tha Hương Đất Người
Lần theo lối
sỏi triền miên
Tha hương em
gái lạc miền xa xôi
Mênh mông dặm
thẳm trùng khơi
Hồn bay theo
gió khắp nơi dò tìm
Nỗi niềm
nghèn nghẹn trong tim
Cung đàn ai
oán im lìm xót xa
Lang thang khắp
chốn sơn hà
Giưã tầng mây
gió hoang vu đất trời
Thương cho
cánh nhạn ngậm ngùi
Đồng không
hiu quạnh mưa rơi não nề
Ầm ầm bão tuyết
bốn bề
Tai nghe gió
thổi bồi hồi hàng hiên
Suy tư vốn dĩ
thói quen
Chiêm bao mộng
tưởng ưu phiền trần ai
Tâm viên tứ
mã nan truy
Dặm đường
thiên lý đêm dài mưa rơi!
Thở than buồn
bã lẻ loi
Hồng nhan tri
kỷ niềm vui tháng ngày
Mấy ai đúc sẵn
tính trời
Trái tim đa cảm
bồi hồi gió sương
Thuyền quyên
thục nữ não nùng
Anh hào bi lụy
tha hương đất người!
18.12.2010 Lu
Hà
Tiếng Sáo Trương Lương
Nhớ ai rầu rĩ
trăng ngàn
Sớm trưa tối
mịt hoàng hôn xế tàn
Con người
sinh ở nhân gian
Tu mi nam tử
thả vần thơ bay
Thuyền quyên
thục nữ mấy ai
Nhịp cầu
vương vấn bồi hồi thở than
Bâng
khuâng như một khúc đàn
Dập dìu âm điệu
nỉ non não nề
Mảnh mai
sương liễu tràn trề
Bóng thu bảng
lảng gọi về cố hương
Quê hương ta
đó ngàn thương
Sông Hương
núi Ngự thê lương giống nòi
Tha phương
hành khất muôn nơi
Tìm sao tổ ấm
dập vùi cánh chim
Xót xa như
áng mây chìm
Côn trùng rên
rỉ màn đêm trập trùng
Hắt hiu chen
lẫn não nùng
Âm ba theo điệu
Trương Lương thuở nào?
17.12.2010 Lu
Hà
Cơn Say Ảo Vọng
Chuyển thể từ
thơ tự do Vũ Hoàng Chương: Say Đi Em
Điệu kèn biếc
quay cuồng hương phấn
Khúc nhạc hồng
phấn chấn mê ly
Ôm nhau ngất
ngưởng đôi người
Đầu xanh lận
đận ngậm ngùi xót thương
Càng thổn thức
vấn vương tê dại
Người hoa xưa
chăn gối má kề
Mà nay bao nỗi
chán chề
Tình xuân đã
héo hết rồi yêu đương
Hồn bả lả
nhưng chân chân còn dẻo
Khúc nghê thường
cuộc rượu lẳng lơ
Lòng nghiêng
tràn hết tim yêu
Ánh đèn tha
thiết nuột nà dáng tơ
Chân lả lướt
đê mê loạng choạng
Cánh tay hờ gợn
sóng âm ba
Hoang vu hồn
gửi bao la
Ánh đèn phai
nhạt ngẩn ngơ má đào
Hãy gượng dậy
mặt hoa da phấn
Dựa bờ vai đừng
thẹn giai nhân
Tiến lùi lạc
điệu đôi chân
Xiết tay ghì
chặt toàn thân đã mềm
Trên sàn gỗ
chập chờn lảo đảo
Nhớ làm chi
sóng gió ta bà
Say đi rượu vẫn
chờ ta
Mềm môi uống
mãi mắt hoa sương mờ
Thân mềm mại
còn chưa chuếnh choáng
Cuối chân trời
phóng đãng người ơi!
Khát khao hồn
vẫn chưả say
Cung đàn
nghiêng ngả lả lơi điên rồ
Rượu, rượu
nưã làm sao quên hết
Trong cơn say
thảm thiết bi ai
Sắc màu lướt
mướt buồn trôi
Có ai hư ảnh
kề môi rã rời...
Quay cuồng loạn
đất trời nghiêng ngả
Trong men say
bén lưả em ơi!
Thành Sầu lệ
đổ tuôn rơi
Tìm trong ảo
vọng u hoài chiều thu!
13.11.2010 Lu
Hà
Lời Dặn Dò
Anh vẫn làm
thơ cho em đấy chứ
Để kiếp sau
em chẳng nỡ quên anh
Như kiếp này
đã thất lỡ mộng lành
Anh đã kiện
cho u sầu chan chưá
Anh sẽ hoá
thành một con ác điểu
Lồng lộn lên
trời hỏi nợ trần duyên
Tội tình gì
mà gây nỗi oan khiên
Cho đau khổ
giết dần đời thiếu nữ
Anh sẽ bóp chết
một bầy cá sấu
Cắn xé em khi
lỡ bước sang đò
Cưỡng chế em
khi đã trái tơ
Bao thất vọng
trong răng bầy cá dữ
Nếu lỡ mất những
phút giây ân ái
Em vẫn là
trong mãi mãi chân thành
Như ngàn thu
khắc dấu một cuộc tình
Âm ỉ maĩ trái
tim thần bất tử
Thần Vệ Nữ vẫn
cứ còn sống mãi
Ở bao đời
muôn kiếp vẫn tôn thờ
Kể cả khi
trái đất đã bơ phờ
Mệt mỏi ê chề
muôn loài đau khổ
Anh mơ ước sẽ
là tên cướp biển
Cướp em đi và
dấu ở đảo tàn
Cho bóng hình
em khắc dấu trong tim
Như đêm tối
khóc than người viễn sứ
Em vẫn cứ là
của anh đấy nhé
Của tâm linh
và vĩnh cưủ tôn thờ
Ngàn đời sau
con cháu vẫn mong chờ
Hai thế kỷ là
thiên sầu vạn cổ
Hỡi em yêu,
trời vẫn còn lạnh lắm
Nhớ đi đâu mặc
thêm áo len vào
Đeo gang tay
và giữ ấm thật lâu
Đừng lơ đãng
mà sinh ra cảm cúm
Lời anh dặn
em phải nên nhớ nhé
Chỉ một tấm
lòng thương nhớ ở xa
Như kiếp trước
em đã hưởng yêu chiều
Và kiếp này để
đò anh lỡ bến
Em có biết
như muôn loài duyên khởi
Là nợ nần của
từng kiếp phôi pha
Nhận ra nhau
là người cuả hôm qua
Trong tiền định
ta là người ân ái
Sau hôn nhân
là nợ đời oan trái
Như kẻ trầm
luân trong cõi ta bà
Từng sát na nếu
để lỡ thời cơ
Như duyên phận
đời mình đành phải chiụ
Anh vẫn nhớ
em như là em gái
Cầu cho em hạnh
phúc với đời thường
Trong tâm
linh gắn bó với tình thương
Vui lên nhé
và sống cho đáng sống!
14.2.2008 Lu
Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét