Thứ Tư, 19 tháng 2, 2014

THƠ TÌNH CHÙM 29 VÀ 30



Thơ Tình Chùm 29 

 




Bồng Bềnh Nhớ Ai

Tuyết dày bao phủ giang sơn
Mây trời trắng đục ngút ngàn phong ba
Cột đèn xanh đỏ bơ vơ
Mênh mông dặm thẳm biết đâu mà tìm

Hoang vu cảnh vật êm đềm
Muà Đông xứ lạnh nỗi niềm chưá chan
Lòng còn vương vấn ái ân
Nhớ người trong mộng thả hồn thơ bay
Đêm qua rạo rực bồi hồi
Thiên nga bồng đảo men say tình người
Phất phơ tà áo ống tay
Nghê thường cung điệu thuở thời mai hoa
Chiều nay tựa cửa xót xa
Giáng sinh Thiên Chuá nghẹn ngào xa xưa
Thuyền quyên yểu điệu má đào
Noel chén rượu mặn mà thâu canh
Đêm khuya hồn lại tự tình
Non xanh nước biếc bồng bềnh nhớ ai?

24.12.2010 Lu Hà


Muà Xuân Lại Về

 Mưa như dây bột trắng phau
Hàng cây thánh giá ngẩn ngơ giưã trời
Thiên thần cũng thấy lẻ loi
Nhớ người tri kỷ ngậm ngùi thở than
Ngâm mình bồn tắm chưá chan
Tai nghe nước chảy nỉ non nỗi niềm
Sờ tay thầm hỏi trái tim
Nghẹn ngào thổn thức im lìm xót xa
Bây giờ nàng ở nơi đâu?
Lòng ta vương vấn hồn đà vẩn vơ
Thương ai như cánh hoa đào
Mỗi năm mỗi tuổi sắc màu thời gian
Đông tàn cây mọc chồi non
Én chào bướm lượn muà xuân lại về!...

24.12.2010 Lu Hà


Bàng Hoàng Chiêm Bao

Khẳng khiu hoa tuyết trên cành
Vô tri cũng thấy phận mình bơ vơ
Mênh mông đồng trắng bao la
Huống chi hiu quạnh lòng nào chả đau
Con người cha mẹ sinh ra
Cũng như đức Chuá thuở xưa máng lưà
Trái tim đa cảm thêm sầu
Tình người nhân thế mặn mà nỉ non
Hằng Nga lầu ngọc gác son
Tháng năm ủ rũ cô đơn não nùng
Thương ai tuổi trẻ má hồng
Vần thơ bay vút bốn phương đất trời
Năm châu bốn biển bồi hồi
Noel nhỏ lệ ngậm ngùi thở than
Tâm hồn nữ sĩ chưá chan
Dập dìu sóng vỗ ái ân mạn thuyền
Đêm về giấc ngủ chập chờn
Gặp trong ảo mộng nụ hôn lỡ làng
Trập trùng duyên phận dở dang
Biển khơi giông tố bàng hoàng chiêm bao
Vu thần sơn nữ gió mưa
Lâng lâng rạo rực rượu đào thâu canh!

24.12.2010 Lu Hà


Hallejulia!

Cuối năm đi chợ mua hàng
Bỗng dưng nhớ tới bóng hồng xôn xao
Nhẹ nhàng khuân mặt Á Châu
Mời chào đon đả rau dưa mắm cà
Cũng là nòi giống quê nhà
Mảnh mai yểu điệu má đào môi son
Đăm chiêu tư lự xa gần
Trái tim thổn thức muôn vàn chưá chan
Chần chừ ngả bóng hoàng hôn
Hằng Nga lấp ló héo hon cõi lòng
Thương nàng xa cách trùng dương
Giáng sinh Thiên Chuá giáo đường long lanh
Hào quang ngọn nến rung rinh
Chắp tay cầu nguyện an lành vui tươi
Ngàn năm vang vọng ca hoài
Đoàn chiên hoan hỉ  hallejulia! hỡi người!

23.12.2010 Lu Hà


Nhớ Ai

Nhớ ai sao nhớ vô cùng
Mà sao ai cứ dửng dưng lá vàng
Lừ đừ có lội nước trong
Bên bờ hồ vắng má hồng ngẩn ngơ
Quan san gió bụi sơn hà
Lưả lòng vẫy gọi nắng mưa vẫy vùng
Đường xa dặm thẳm trùng dương
Lênh đênh sóng vỗ đoạn trường thâu canh
Tương tư ngẫu ruột trời xanh
Đầm đià lá liễu tâm tình vì ai?
Giọt sương vũ trụ bồi hồi
Không gian tĩnh lặng ngậm ngùi xót xa
Thuyền quyền hội ngộ anh hào
Thanh mai trúc mã bến đò trần gian
Bơ vơ muôn cõi thế nhân
Thu qua đông lại thấm buồn xa xôi?
Phải chăng sai xót điều gì?
Cung đàn lạc điệu biển khơi trập trùng!...

24.12.2010 Lu Hà



Tự Than Cho Đời

Năm mới bâng khuâng gợn sóng lòng
Nỗi niềm sao tỏ với sông tương
Tuyết rơi dằng dặc hồn cô quạnh
Buồn tựa sông trôi lệ ưá dòng

Trời đã bắt ta phải gặp nàng
Lung linh ánh mắt nước mây giăng
Để rồi sông núi lià ngăn cách
Chỉ biết ôm sầu bao nhớ thương

Chuyện cũ lâu rồi cơn gió qua
Đằng nào năm tháng cũng phôi pha
Phải chăng muôn kiếp còn vương nợ
Vũ trụ không gian chẳng bến bờ…

Ai biết rằng ai vẫn vấn vương
Bao nhiêu mộng tưởng tiết thu đông
Thở dài ngao ngán dư dòng lệ
Nguyệt Lão xe duyên rối chỉ hồng

Trằn trọc đêm nay lại nghĩ suy
Chén sầu khi cạn lúc khi đầy
Ra đi chẳng hẹn muà thu lại
Để phụ lòng ai hạt muối đời....

Xui khéo cho nhau giưã nẻo đường
Trần gian khổ ải kiếp tha hương
Công phu đất khách tìm nơi chốn
Ai biết rằng ai chiụ lỡ làng....

Vẫn biết rằng em rất nhớ anh
Thông minh đày đoạ kẻ si tình
Xa em quả chiụ bao đau khổ
Thơ thẩn tương tư giấc chẳng lành

Mấy chục năm rồi mới hiểu ra
Em tôi chờ đợi biết bao muà
Bây giờ muôn dặm xa xôi quá
Chẳng nỡ gợi ra mối cảm sầu

Xuân đến đông tàn lạnh xứ Âu
Là muà thương gọi tháng năm xưa
Xa quê biền biệt thời trai trẻ
Gió thổi khăn rơi lật mái đầu...!

Muà xuân 2009 Lu Hà 






Thơ Tình Chùm 30

Sông Tương

Sông Tương sóng vỗ nghẹn ngào
Mưa tình nhân thế dạt dào chảy xuôi
Đông Tây hai ngả ngậm ngùi
Chưá chan giọt lệ biển khơi trập trùng
Thương em anh mới có lòng
Năm canh rầu rĩ má hồng phôi phai
Sao em chẳng nói một lời?
Rằng em cũng nhớ bồi hồi sông Tương
Sáng ngày ẻo lả soi gương
Tháng năm ảo não vấn vương tâm tình
Trái tim giá lạnh sao đành
Để người tri kỷ vấn mình thở than
Nỗi niềm canh cánh trăng ngàn
Cung đàn lạc điệu muôn vàn sầu tư
Bây giờ người ở nơi nao?
Mênh mông thăm thẳm bụi mờ thời gian
Dửng dưng lá rụng trăng tàn
Hoa trôi bèo dạt muà xuân héo mòn
Xót xa cánh nhạn đôi lần
Đôi bờ lạc lối cho buồn sông Tương!

25.12.2010 Lu Hà


Hãy Nói Đi Em

Đợi mãi em hoài em gái ơi!
Noel lưỡng lự chẳng nên lời
Lòng anh hừng hực như than đốt
Rơm củi lò hương đã bén rồi...

Đừng trách tơ duyên phận hẩm hiu
Nưả đời lận đận vẫn đòi yêu
Thương em vương vấn dư dòng lệ
Thổn thức năm canh một dáng Kiều

Anh sẽ tìm em bên suối thơ
Mặn mà êm ái trái hoa mơ
Hồng nhan tri kỷ cùng năm tháng
San sẽ cho nhau cả bốn muà...

Hãy nói đi em bởi cớ sao ?
Bâng khuâng tư lự nỗi âu sầu
Bao điều như thế ô hay thật
E thẹn nên em muốn giả đò...?

Chuyện chỉ đôi ta biết thế thôi
Mà sao lại sợ thế gian cười
Thị phi khó tránh đời dung tục
Hãy nói đi em chỉ một lời!

24.12.2010 Lu Hà


Em Giận Anh Sao?

Em giận mãi sao mà chẳng nói
Hay còn vương vấn với thời gian
Đàn ông ra thế ồ hay nhỉ
Hừng hực lò than chóng nguội tàn?

Thì hỡi em ơi, ở thế gian
Phải đâu bóng xế buổi hoàng hôn
Trái tim tươi thắm hoa màu đỏ
Năm tháng phôi phai chẳng dễ tàn...

Kỷ niệm tâm hồn dõi bước đi
Đường trần muôn nẻo cõi bi ai
Em ơi! có phải vì tiền kiếp
Vương vấn tình anh với tháng ngày?

Lần lưã làm chi em cuả tôi
Vì sao em chẳng nói nên lời
Tương tư giưã bến đò mong đợi
Khắc khoải canh khuya mộng rã rời...

Phải chăng còn nợ nghiã tào khang
Một kiếp phôi phai phận má hồng
Hữu duyên tương ngộ năng thiên lý
Cách mặt trùng dương bao nhớ thương!

Chỉ rối tơ vò em biết không?
Năm canh vò võ tháng ngày mong
Lênh đênh trong cõi mù xa thẳm
Đất khách phong trần ôi, cố hương!

25.12.2010 Lu Hà


Tâm Sự Người Thơ

Tâm sự người thơ lệ ưá trào
Thương ai vò võ một đời hoa
Bao muà thu đến trăng tròn khuyết
Tình ái chôn vùi đắm biển sâu!

Nàng vẫn nặng lòng chiếc bóng côi
Thời gian lặng lẽ phũ phàng trôi
Tình người nhân thế đầy gian dối
Giấc mộng tàn canh tấm tức hoài...

Đáng mặt anh hào có mấy ai?
Cùng ai san sẽ nghiã đầy vơi
Đêm trăng huyền ảo hồn thơ gọi
Để chị Hằng Nga thức giấc cười...


Ai biết lòng ai như đoá hoa
Hương thơm xào xạc suốt canh khuya
Bướm chim ngây ngất hồn thu thảo
Bột hải triều dâng sóng nước trào!

Thôi nhé đừng than nuối tiếc đời
Cung đàn réo rắt gió mây bay
Bá Nha gảy khúc tình nhân thế
Thao thức kià ai Chung Tử Kỳ!

Ai vẫn đem lòng ngưỡng mộ ai
Mà sao ai vẫn chẳng nên lời
Ngóng trông như đợi người trong mộng
Tỉnh dậy bâng khuâng luống ngậm ngùi!

25.12.2010 Lu Hà


Em Tôi Vất Vả

Tìm em anh biết ở đâu?
Sáng ngày bươn bả la đà hoàng hôn
Thức khuya dậy sớm chuyên cần
Mưu sinh tần tảo muôn phần khó khăn
Đoan trang yểu điệu môi son
Chiều thu dào dạt nỉ non sông hồ
Hò ơ bên bến Ninh Kiều
Sông Hương núi Ngự thuở nào còn đây
Tình trường vương vấn đắm say
Rượu nồng em rót bồi hồi chưá chan
Quê hương cay cực cơ hàn
Tấm lòng tha thiết tổ tiên giống nòi
Việt Nam muôn dặm xa xôi
Bát cơm rau muống nhớ mùi me chua
Thương em viết mấy vần thơ
Bình yên an thái má trái đào xuân nương
Mênh mông dặm thẳm trùng dương
Biển khơi xa cách nỗi lòng cuả anh!

14.12.2010 Lu Hà


Trái Duyên
tặng V

Bế tắc tinh thần khổ lắm sao?
Để người thục nữ cứ lao đao
Thương em phải chịu vòng kiềm toả
Lễ giáo trói đời phận gái tơ

Chẳng chút yêu thương chẳng mặn nồng
Mím môi hờ hững nỗi bi thương
Đau lòng nuốt hận gieo nhầm trái
Nhăn nhở hò reo kịch hí trường

Đỏ thắm trái tim dấu bóng anh
Cương thường phá bỏ sống cho mình
Hình anh vẫy gọi cho em sống
Đạp vỡ u minh cõi mộng tình

Em nói đúng rồi, em gái ơi!
Đi là để đẹp trọn cho đời
Nếu không có lẽ thì điên mất
Có sống bằng không một kiếp người...

Cò vạc tình suông hận bến đò
Sống trong tủi cực mối tình hờ
Tiếc gì hai chữ vinh quang chứ
Rớt mực gà sa chó cắn bưà

Mượn tiếng kỷ cương nó doạ em
La làng đánh trống kẻ đê hèn
Tráo trâng mặt thú thêm vây cánh
Ức hiếp em tôi chịu nỗi niềm

Anh ngẫm đời anh tự xét ra
Cả em nữ sắc cũng anh hào
Đôi ta ra thế mà vui phết
Sóng gió ta bà trải mấy thâu

Mỹ Quốc muà này đẹp nắng xuân
Anh mừng em được sống bình an
Cùng chồng hai cháu vui yên ấm
Hát nữa cho đời bao thế nhân

Biển khổ cuồng phong trận bể dâu
Ngắm trời mây trắng mộng vân du
Tố Như đi hẳn còn vương lại
Trong cuộc trăm năm cạn đĩa dầu

Em đã vui rồi muá hát ca
Thương em vò võ một đời hoa
Trời Âu xót laị dòng dư lệ
Cuả một người anh chốn hải hồ

2008 Lu Hà





Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét