Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng
Quang Thuận Phần 19
Trích: Đường Vào Yên Tử
Đường vào Yên Tử có KHÁC xưa
Vẹt đá mòn chân lễ hội mùa
Trập TRÙNG núi BIẾC cây XANH lá
Đàn BƯỚM tung BAY trong NẮNG trưa.
Cây rừng phủ núi thành từng lớp
Muôn vạn đài sen mây ĐONG đưa
Trông NHƯ đám KHÓI người DAO vậy
Thấp thoáng trời cao những mái chùa.
Hoàng quang Thuận
Đếm được 10 lỗi cơ bản nhét đầy hai khổ thơ vẻn vẹn 28 chữ. Muôn vạn đài sen mây đong đưa? Kiếm ở đâu lắm đài sen thế, thiếu tính lôgich. Trông như đám khói người Dao vậy. Thì ra những đài sen đó do mây đong đưa trông như đám khói người Dao đốt rừng phá rẫy làm nương? Bố khỉ cho cái thứ tưởng tượng cà rỉ này. Viết như vậy có khác chi bảo nhà Phật chuyên phá hoại đốt rừng huỷ hoại thiên nhiên? Theo tôi là một bài thơ vô nghĩa. Còn ai khen là quyền tự do của người đó. Quanh đi quẩn lại vẫn là đám Chí Phèo thị Nở công an mạng và cánh bồi bút ăn lương Đảng thuê viết mướn chửi bậy là khen vội bốc thơm ông Thuận mà thôi. Thơ này tớ đọc thấy ngán thì tớ bảo ngán. Thơ tớ làm ra nếu thấy ngán niêm luật sai chỗ nào thì xin mời cứ viết mà bình đại lên, nào tớ có nói gì đâu. Bình đúng tớ cám ơn, bình láo tớ viết bài phản bình vả cho rụng hết cả ngô ra, không còn hạt nào nữa mà nhai cơm. Trường văn trận bút với tớ không phải dễ đùa đâu.
Vậy có thơ sau:
Đường Về Nhà Phật
Đường bụi cát lầm lẫn gió mưa
Thì thào Yên Tử khúc đàn xưa
Chồi non nảy lộc xanh màu lá
Con cháu theo nhau cả bốn mùa
Ong bướm vờn hoa tầng khói phủ
Đốt rừng làm rẫy tiếng người Dao
Có phải sư ông từ thuở trước
Nâu sồng cuốc đất cũng trồng rau?
Mến đạo dựng chùa xây miếu mạo
Giữ nền văn hoá khí Đông Sơn
Măng tre mộc nhĩ mùi hoa trái
Dưa muối tương cà bậc chí tôn
Hành hương du khách tuôn dòng lệ
Phật Pháp vì dân để cứu đời
Đạo tặc làm sao lung lạc được
Con Hồng cháu Lạc ở muôn nơi.
thơ làm khi đọc 2 khổ thơ tự do của Hoàng quang Thuận: Đường Vào Yên Tử
19.8.2012 Lu Hà
Gốc Đa Ôm Gốc Thị
Xum xuê tán lá rợp vườn chùa
Cây ĐA cổ THỤ tự NGÀN xưa
Giữa LÒNG khóm RỄ bao gốc thị
Thị MỌC gốc ĐA có hay chưa ?
Hoàng quang Thuận
Đếm được 7 lỗi. Thị mọc gốc đa có hay chưa? Gốc đa nó ngu qúa hay sao? Nên cây thị len lỏi trong hốc rễ nó từ đời nảo đời nao mà vẫn chưa biết? Ý muốn nói mọi người đã hiểu chưa, đã biết chửa. Cây thị nó chui từ kẽ rễ cây đa chứ cây đa không sinh ra cây thị đâu?Thiếu khả năng tri thức trong cách diễn đạt ngôn ngữ tiếng việt lại đòi còn ti toe làm thơ kia? Một câu thiếu chủ ngữ què cụt, tối nghĩa vô cùng.
Vậy cũng có thơ sau:
Cây Đa Chung Thủy
Xuân xanh chừng độ bảy trăm năm
Ôm gốc thị yêu đã mấy rằm
Rễ cuốn sum xuê chùm qủa ngọt
Tình như phu phụ gửi ngàn năm
Du khách thập phương trăm vạn mớ
Còng lưng ân ái vợ chồng ngâu
Bướm hoa than vãn đời sao nhạt
Chồng đa vợ thị gió mưa sầu
Thăm tháp Tịch Quang nhìn thấy lạ
Thị đa ôm ấp mãi xuân tình
Cỏ cây tạo vật tuỳ duyên kiếp
Nhắ nhủ đôi ta chuyện chúng mình...
thơ làm khi đọc 4 câu thơ tự do cuả Hoàng quang Thuận: Gốc Đa Ôm Gốc Thị
19.8.2012 Lu Hà
Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng
Quang Thuận Phần 20
Trích:
Hổ Thiêng
Hổ phục bên hang giếng nước thiêng
Sư chùa tụng Phật, hổ ngồi thiền
Chuyện CŨ ngàn XƯA lưu TÍCH lại
Soi MÌNH tượng HỔ nước NON tiên.
Hoàng quang Thuận
Đếm được 5 lỗi. Soi mình tượng hổ nước non tiên? Hổ nào soi mình, hổ sống hay tượng hổ? Nước non tiên nào. Cái giếng do hổ cào ra từ tường đá là nước non tiên? Một câu thơ tối nghĩa vô cảm nhí nhố. Chuyện cũ ngàn xưa, hay tích xưa theo truyền thuyết có thể ngày đó vua Trần Nhân Tông hay một vị sư tổ nào đó trong thiền phái trúc lâm ngồi toạ thiền, sự uy nghi của Ngài đã cảm hóa được cả con hổ dữ. Hay hổ từ nhiều tiền kiếp đã từng là một vị sư tu hành cùng sư cụ. Nay huynh đệ gặp nhau bên giếng nước?
Một bài thơ chỉ có bấy nhiêu thôi và chẳng có xúc cảm gì gì của người viết thì thơ để làm gì?
Vậy tôi có thơ sau:
Hội Chứng Gàn
Tưởng giống sài lang hoá lại hiền
A di đà Phật! Hổ ngồi yên
Phải chăng tiền kiếp ta còn nợ
Huynh đệ gặp nhau bởi cái duyên
Hổ cào vách đá tuôn dòng nước
Ân nghĩa đền bồi chữ thủy chung
Mênh mông bể khổ đời vô tận
Toạ thiền Sư-Hổ đức ngàn trùng
Sư cụ chết đi hổ hận đời
Gầm lên thê thảm núi non ơi!
Trần gian heo hút buồn côi cút
Tích cũ kể nghe lệ ưá hoài
Mới biết người ta như dã thú
Ác hơn hổ đói bức đồng bào
Cầu cạnh bon chen theo chủ nghĩa
Buôn thần bán thánh cả lời thơ
Dở dở ương ương thần nhập mộng
Đường thi nhoe nhoét tại Vua Trần
Gây bè kết cánh cười ha hả
Hội thảo văn chương hội chứng gàn...
thơ làm nhân đọc 4 câu thơ tự do cuả Hoàng quang Thuận: Hổ Thiêng
19.8.2012 Lu Hà
Trích: Hồ Thu Yên Trung
Mặt hồ yên ả gió heo may
Bốn BỀ im ẮNG phủ SƯƠNG dày
Lăn TĂN gợn SÓNG làn THU thủy
Tiếng gà xao xác cả từng mây.
Hoàng quang Thuận
Đếm được 6 lỗi sai niêm luât tứ tuyệt. Không thể gọi do vua Trần báo mộng được.
Tiếng gà xao xác cả tầng mây? Vì bí vần nên ép chữ mây vào làm câu thơ tối nghĩa. Thơ này chỉ nên đọc cho cánh bồi bút xu nịnh hay mấy chú công an mạng vô học là say mê, quen thói ngu dân là khoái nhất.
Tôi cũng có thơ sau:
TịnhTâm
Yên Trung huyền diệu thoảng như ru
Mặt nước lăn tăn gợn sóng mù
Sư cụ tham thiền ngồi chĩnh chện
Trăng vàng lấp ló hạt sương thu
Tiếng quạ kêu sương chùa gióng giả
Chày kình lốc cốc giữa canh khuya
Cảnh đẹp hồ thu chờ bến nguyệt
Lờ đờ cá lội hạt mưa thưa
Eo óc từ đâu gà gọi sáng
Giật mình tỉnh giấc giưã cơn say
Phật Đà tinh tấn lòng chay tịnh
Đạo Pháp chuyên cần sẽ thấy ngay.
thơ làm khi đọc hai khổ thơ tự do cuả Hoàng quang Thuận: Hồ Thu Yên Trung
19.8.2012 Lu Hà
Hổ phục bên hang giếng nước thiêng
Sư chùa tụng Phật, hổ ngồi thiền
Chuyện CŨ ngàn XƯA lưu TÍCH lại
Soi MÌNH tượng HỔ nước NON tiên.
Hoàng quang Thuận
Đếm được 5 lỗi. Soi mình tượng hổ nước non tiên? Hổ nào soi mình, hổ sống hay tượng hổ? Nước non tiên nào. Cái giếng do hổ cào ra từ tường đá là nước non tiên? Một câu thơ tối nghĩa vô cảm nhí nhố. Chuyện cũ ngàn xưa, hay tích xưa theo truyền thuyết có thể ngày đó vua Trần Nhân Tông hay một vị sư tổ nào đó trong thiền phái trúc lâm ngồi toạ thiền, sự uy nghi của Ngài đã cảm hóa được cả con hổ dữ. Hay hổ từ nhiều tiền kiếp đã từng là một vị sư tu hành cùng sư cụ. Nay huynh đệ gặp nhau bên giếng nước?
Một bài thơ chỉ có bấy nhiêu thôi và chẳng có xúc cảm gì gì của người viết thì thơ để làm gì?
Vậy tôi có thơ sau:
Hội Chứng Gàn
Tưởng giống sài lang hoá lại hiền
A di đà Phật! Hổ ngồi yên
Phải chăng tiền kiếp ta còn nợ
Huynh đệ gặp nhau bởi cái duyên
Hổ cào vách đá tuôn dòng nước
Ân nghĩa đền bồi chữ thủy chung
Mênh mông bể khổ đời vô tận
Toạ thiền Sư-Hổ đức ngàn trùng
Sư cụ chết đi hổ hận đời
Gầm lên thê thảm núi non ơi!
Trần gian heo hút buồn côi cút
Tích cũ kể nghe lệ ưá hoài
Mới biết người ta như dã thú
Ác hơn hổ đói bức đồng bào
Cầu cạnh bon chen theo chủ nghĩa
Buôn thần bán thánh cả lời thơ
Dở dở ương ương thần nhập mộng
Đường thi nhoe nhoét tại Vua Trần
Gây bè kết cánh cười ha hả
Hội thảo văn chương hội chứng gàn...
thơ làm nhân đọc 4 câu thơ tự do cuả Hoàng quang Thuận: Hổ Thiêng
19.8.2012 Lu Hà
Trích: Hồ Thu Yên Trung
Mặt hồ yên ả gió heo may
Bốn BỀ im ẮNG phủ SƯƠNG dày
Lăn TĂN gợn SÓNG làn THU thủy
Tiếng gà xao xác cả từng mây.
Hoàng quang Thuận
Đếm được 6 lỗi sai niêm luât tứ tuyệt. Không thể gọi do vua Trần báo mộng được.
Tiếng gà xao xác cả tầng mây? Vì bí vần nên ép chữ mây vào làm câu thơ tối nghĩa. Thơ này chỉ nên đọc cho cánh bồi bút xu nịnh hay mấy chú công an mạng vô học là say mê, quen thói ngu dân là khoái nhất.
Tôi cũng có thơ sau:
TịnhTâm
Yên Trung huyền diệu thoảng như ru
Mặt nước lăn tăn gợn sóng mù
Sư cụ tham thiền ngồi chĩnh chện
Trăng vàng lấp ló hạt sương thu
Tiếng quạ kêu sương chùa gióng giả
Chày kình lốc cốc giữa canh khuya
Cảnh đẹp hồ thu chờ bến nguyệt
Lờ đờ cá lội hạt mưa thưa
Eo óc từ đâu gà gọi sáng
Giật mình tỉnh giấc giưã cơn say
Phật Đà tinh tấn lòng chay tịnh
Đạo Pháp chuyên cần sẽ thấy ngay.
thơ làm khi đọc hai khổ thơ tự do cuả Hoàng quang Thuận: Hồ Thu Yên Trung
19.8.2012 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét