Mộng
Để Ngàn Sau
Ngày
nghỉ thiu thiu một quyển thơ
Mỏi
tay xem sách đã liu diu
Trời
mây sa sẩm hồn bay bổng
Ô!
Cõi dương trần quyến luyến sao?
Tôi
vẫn còn say mộng vẩn vơ
Tìm
người con gái thuở huyền mơ
Phế
hưng cát bụi bao thay đổi
Hồn
vẫn mang theo một nỗi sầu
Em
có đầu thai kịp chuyến tàu
Hành
hương xuôi ngược giưã bơ vơ
Tìm
đâu trong đám muôn ngàn ấy
Bóng
dáng thanh thanh cuả má đào
Mỗi
trạm luân hồi một bến ga
Ngàn
năm vũ trụ vẫn hằng đưa
Người
đi kẻ lại muôn ngàn kiếp
Bóng
dáng em tôi lạc chốn nào?
Tôi
lại lần theo dấu biển Đông
Nghe
tin ngoài ấy có Tiên Bồng
Hồn
tôi ngơ ngác bay trong gió
Gác
tiá lầu son vẫn nặng lòng
Giưã
chốn Bồng Lai còn ngẩn ngơ
Hỏi
ai trong số các Tiên Nga
Trăm
nghìn thiếu nữ dương trần ấy
Bóng
dáng em tôi ở chốn nào?
Thơ
thẩn chiều buông đã tối rồi
Hồn
còn vơ vẩn giưã xa xôi
Bỗng
đâu bóng dáng quen quen quá
Em
đánh thức anh giưã cuộc đời....
19.4.
2009 Lu Hà
Giá
Như Là Mộng
Nếu
như trái đất có nổ tung
Nát
cả âm dương vỡ cửu trùng
Hốt
hoảng hồn bay trăm vạn mớ
Đi
tìm nhau loạn cả không trung
Ta
sẽ dìu nhau khắp tứ phương
Tìm
hành tinh lạ của yêu thương
Không
còn ác độc căm thù nữa
Xây
laị trần gian mộng thắm hồng
Em
sẽ chẳng còn lo mất anh
Chẳng
còn đau khổ rũ đầu xanh
Chẳng
còn nước mắt thành sông suối
Hết
cả quyền hành lũ Sở Khanh
Tự
do tình ái thành lương thiện
Sống
để yêu nhau đẹp vẻ hồn
Em
sẽ cùng anh thành khởi điểm
Cho
loài hoa đẹp nhất phong lan
Mộng
đẹp tình duyên em muốn không?
Hỡi
người em gái của quê hương
Yêu
em tha thiết đầy thương mến
Của
một người anh nỗi đoạn trường ?
Cầu
nguyện cho em luôn hạnh phúc
Yêu
em anh chẳng hẹp hòi đâu
Ghen
tuông chỉ có thành ý niệm
Kỷ
niệm dương trần vương bóng hoa
Nhìn
lại thiên hà một chấm đen
Kiêu
sa kinh miệt kẻ đê hèn
Chăm
chăm chiếm đoạt thân con gái
Cưỡng
ép cho mình khi trái duyên
Nếu
phải kiếp này lỡ cái hôn
Lòng
còn tơ tưởng nhớ buồn than
Bên
nhau chưa chọn tình ân ái
Để
lại cho ai nỗi tủi hờn...
Tơ
lòng ai oán đến cung trăng
Sầu
thảm vang vang cả chín tầng
Buồn
cả ngàn thu muà lá rụng
Mong
người nhân thế biết yêu thương!
2008 Lu Hà
Lòng
Chị
Hơĩ
người nghệ sỹ Việt Nam ơi!
Tôi
biết đời chị khổ lắm rồi
Cứ
phaỉ sinh ra làm nghệ sỹ
Để
ngồi đong đếm hạt mưa rơi
Hạnh
phúc cầm tay vẫn cứ rơi
Ai
mà hiểu được nỗi đắng cay
Yêu
nhau như thế còn lo sợ
Mỗi
buổi đi show Chị nhớ hoài..
Từ
chốn phương Đông đến cõi Tây
Ai
mà chẳng muốn ấm vòng tay
Chẳng
may vì phải vô duyên cớ
Nên
phải chia tay chuyện đã rồi
Chị
là người mẹ đẹp Việt Nam
Nét
đẹp tâm hồn thật chưá chan
Thế
mà vẫn có người không hiểu
Ngọc
ở trong tay vỡ luị tàn
Đã
phải hai lần với gió sông
Thuyền
trôi bến nước dạt dào thương
Hơĩ
người quân tử đừng tư lự
Ván
đã thăm thuyền giữ thủy chung
Hỡi
người chị của Việt Nam ơi!
Tôi
biết đời chị khổ lắm rồi
Thói
đời nghệ sỹ là như thế
Sau
tiếng hò reo lệ vắn dài
Mẹ
đẹp như hoa con cái ngoan
Thông
minh học giỏi lại chăm làm
Tôi
mừng cho chị vui yên ấm
Gánh
vác chồng lo mọi đỡ đần
Tôi
ở nước ngoài cũng lắm con
Vợ
hiền con thảo sống bình an
Chiều
chiều vẫn nhớ về cố quốc
Mộng
vẳng hồn xưa một giọng đàn
Tôi
biết đời tôi vẫn vấn vương
Tình
người em gái ở quê hương
Tôi
cầu tôi nguyện cho em gái
Hạnh
phúc bình an với đời thường
Tôi
biết làm sao được hở trời
Xa
hương buồn thảm áng mây trôi
Kỷ
cương pháp luật còn trơ đó
Chui
lủi làm sao chọi với đời
Khổ
lắm chị ơi nỗi đắng cay
Cái
gông đeo cổ chắng chịu rời
Vô
tình laị gặp người em gaí
Mà
phaỉ ra đi lệ vắn dài
Thế
thái nhân tình bao thiết tha
Tìm
duyên trói nghiệp ở Đông Âu
Nên
tôi đã để người em gái
Thơ
thẩn chờ tôi bóng xế tà
Buồn
tuỉ chị ơi! Chuyện đã rồi
Buổi
chiều định mệnh cuả chia ly
Chim
bay mất hút màu tăm cá
Nuối
tiếc lòng tôi những tháng ngày
Em
gaí tìm anh khắp bốn phương
Cõi
trời thăm thẳm rộng mênh mông
Tìm
đâu trong cõi mù xa nhỉ ?
Che
chở cho em khỏi mộng trường
Số
kiếp an bài bao vấn vương
Phải
đâu hờ hững thiếu tình thương
Đam
mê liều lĩnh theo thời thế
Nên
để em tôi mộng lỡ làng
Tôi
đã là cha những đưá con
Thay
tên đổi họ sống cho tròn
Tôi
thề tôi nguyện thương em gái
Sáng
suốt khôn ngoan chớ vội vàng
Có
phải kiếp này chưa được nhau
Vì
trời dây mực để lòng đau
Thiên
đình ném trả về dương thế
Để
cõi thiên thu hận mối sầu
Chị
ơi! Tôi cũng chẳng vui gì
Số
kiếp thế này phải chịu thôi
Em
gái qua sông đầy cá sấu
Mà
anh dưng dửng cõi trời Tây
Chẳng
tại em tôi chẳng taị ai
Bởi
trời cho gặp bấy nhiêu thôi
Nên
đời hai đưá đầy đau khổ
Nhắc
laị làm chi tuỉ hận đời
Tâm
sự đôi dòng chị cảm thông
Cũng
là chia sẻ với đau thương
Sinh
ra nuôi dưỡng bằng sưã Mẹ
Hậu
để về sau đậm má hồng
Tôi
biết chị hiền như núi sông
Mà
sao đời Chị lắm bi thương
Chẳng
cần phaỉ hỏi tôi ai nhé
Mong
nhớ vô cùng có biết không?
31.1.08 Lu Hà
Hẹn
Lại Muà Sau
Mỗi
lần anh đến chơi
Mẹ
lại gọi em về
Nhưng
em còn bé lắm
Bao
muà hoa phượng rơi
Khi
anh đã lên mười
Thì
em mới lên hai
Mà
chưa từng được bế
Em
gái nhỏ đi chơi
Cha
em và cha anh
Là
những người chiến binh
Chia
bùi cùng sẻ ngọt
Những
năm dài chiến chinh
Các
cụ đã hẹn nhau
Em
sẽ là con dâu
Và
anh là con rể
Cho
hai nhà thông gia
Trước
giờ phút chia ly
Nước
mắt cứ chảy hoài
Nắm
tay người đồng đội
Hy
vọng vào tương lai...
Khi
anh đã đi xa
Nhớ
em anh gửi quà
Nhưng
tình anh lơ lửng
Như
con bướm cành hoa
Em
đem lòng yêu anh
Một
tình yêu tâm linh
Thiết
tha em thổ lộ
Trang
giấy hồng xinh xinh
Anh
khấp khởi mừng thầm
Mấy
năm chờ vấn vương
Rồi
khi anh trở lại
Tấm
lòng thành thương thương
Biết
em sầu tương tư
Nhưng
anh biết làm sao
Anh
chưa hề hưá hẹn
Cánh
chim trời bao la…
Không
muốn làm em gái
Chỉ
muốn làm vợ anh
Biết
làm sao cho được
Cho
tâm tình điêu linh
Bữa
ăn thành mất ngon
Hội
ngộ thành thê lương
Khi
lòng anh trống rỗng
Bóng
hình tan khói hương
Nghẹn
ngào khi nhớ lại
Mỗi
lần anh đến chơi
Tuổi
thiếu niên xao xuyến
Em
gái thời xa xôi...
Biết
rằng em khổ đau
Tuổi
thơ ấu xa xưa
Khi
em còn bé lắm
Anh
thầm nhớ trộm yêu
Khi
em đã lớn lên
Và
anh thành chinh nhân
Tâm
tình anh thay đổi
Còn
đâu là thiếu niên...
Hãy
tha lỗi cho anh
Con
chim hận trời xanh
Người
cha nơi chín suối
Thương
kiếp đời phù du...
2008
Lu Hà
Thơ
Tình Chùm 20
Tự
than cho đời
Năm
mới bâng khuâng gợn sóng lòng
Nỗi
niềm sao tỏ với sông tương
Tuyết
rơi dằng dặc hồn cô quạnh
Buồn
tựa sông trôi lệ ưá dòng
Trời
đã bắt ta phải gặp nàng
Lung
linh ánh mắt nước mây giăng
Để
rồi sông núi lià ngăn cách
Chỉ
biết ôm sầu bao nhớ thương
Chuyện
cũ lâu rồi cơn gió qua
Đằng
nào năm tháng cũng phôi pha
Phải
chăng muôn kiếp còn vương nợ
Vũ
trụ không gian chẳng bến bờ…
Ai
biết rằng ai vẫn vấn vương
Bao
nhiêu mộng tưởng tiết thu đông
Thở
dài ngao ngán dư dòng lệ
Nguyệt
Lão xe duyên rối chỉ hồng
Trằn
trọc đêm nay lại nghĩ suy
Chén
sầu khi cạn lúc khi đầy
Ra
đi chẳng hẹn muà thu lại
Để
phụ lòng ai hạt muối đời....
Xui
khéo cho nhau giưã nẻo đường
Trần
gian khổ ải kiếp tha hương
Công
phu đất khách tìm nơi chốn
Ai
biết rằng ai chiụ lỡ làng....
Vẫn
biết rằng em rất nhớ anh
Thông
minh đày đoạ kẻ si tình
Xa
em quả chiụ bao đau khổ
Thơ
thẩn tương tư giấc chẳng lành
Mấy
chục năm rồi mới hiểu ra
Em
tôi chờ đợi biết bao muà
Bây
giờ muôn dặm xa xôi quá
Chẳng
nỡ gợi ra mối cảm sầu
Xuân
đến đông tàn lạnh xứ Âu
Là
muà thương gọi tháng năm xưa
Xa
quê biền biệt thời trai trẻ
Gió
thổi khăn rơi lật mái đầu...
xuân 2009 Lu Hà
Lưu Lạc Vì Tình
Nửa
đêm bừng tỉnh như mơ
Tiên
cảnh hồn bay lẫn tiếng thơ
Cõi
vọng trong tim còn thổn thức
Như
ai ân ái vơí người hoa
Sống
ở dương trần chỉ có ta
Luôn
mơ tiên cảnh cõi người xưa
Xa
quê lạc Nước đành dang dở
Khổ
aỉ duyên tình vượt biển xa
Đông
Âu nổi loạn bão mù khơi
Sấm
sét trên đầu thác nước trôi
Sóng
cả thuyền tình em lướt sóng
Thương
đời chen chúc cõi trời Tây
Anh
viết bài thơ chuyện bốn năm
Rủ
lòng chia sẻ với phong lan
Tôn
thờ Vệ Nữ tình yêu dấu
Suốt
cả đời anh giấc chẳng tàn
Người
trước kẻ sau nối bước chân
Xếp
hàng vương lệ cõi trần gian
Xứ
người vong quốc là như thế
Từng
gói phần chia khổ thế nhân
Yêu
ai mà lụy khổ vì ai
Người
ở đâu xa chẳng biết gì
Xát
muối lòng nhau từng đoạn khúc
Ái
tình vương vấn mãi không thôi
Anh
hiểu ra rồi lệ vấn vương
Như
ai khổ aỉ với tình riêng
Không
tìm nhau được làm sao chiụ
Điên
cả đất trời bạc nuí sông
Có
ở trong đời mơí biết nhau
Ra
đi để lại hận ngàn thu
Anh
hùng tương ngộ duyên thiên lý
Vẳng
tiếng đàn xưa bóng xế chiều
Gió
rét từng cơn băng tuyết tan
Mong
manh áo vải tím bầm gan
Lời
ca tiếng hát ai nghe nữa
Đói
rách xa hương điệu haĩ hùng
Anh
khóc thương em giọt biển xanh
Muối
từ trong mặn máu tim mình
Yêu
em thương xót từ tâm huyết
Những
bốn năm trời chẳng có anh
26 . 2. 2008
Lu Hà
Truyện Tình của Mẹ
Anh
đã đọc xong một truyện tình
Hương
thơ bát ngát ở trên cành
Ngẩn
ngơ nước suối thông reo núi
Suy
tưởng hồn ai mà thắm xanh
Thì
ra Mẹ đã yêu như thế
Sao
chẳng bù cho chuyện chúng mình
Anh
vẫn vương lòng con gái Mẹ
Để
mà sầu khổ mái đầu xanh
Cuộc
tình của mẹ quá trơn tru
Nhè
nhẹ lòng sông lớp sóng trào
Cha
Mẹ gặp nhau mà gắn bó
Có
đâu buồn hận để ngàn thu
Phaỉ
chăng kiếp quả do thời cuộc
Duyên
chẳng được may phận chẳng tròn
Cứ
phải gặp nhau nơi xứ lạ
Để
rồi thổn thức mãi nguồn cơn
Mẹ
đã yêu người trong thế gian
Khác
em định mệnh lại chia phân
Tuy
tình chẳng được như mong đợi
Anh
vẫn mang theo món nợ nần…
Anh
thấy Mẹ em rất đáng yêu
Xinh
tươi ngào ngạt biết bao nhiêu
Truyền
thừa lương thiện hương nòi giống
Như
đoá Phong Lan rực nắng chiều
Biết
đến kiếp nào gặp laị nhau
Cho
lòng thoả nguyện với trăng sao
Như
tình cuả Mẹ theo sông nuí
Văng
vẳng hồn xưa nuối tiếc sầu
Đọc
xong vướng đọng nỗi bâng khuâng
Truyện
đã đăng trên trang Cải lương
Mẹ
cũng hồng nhan sao chẳng bạc
Yên
vui hạnh phúc với đời thường?...
Có
lẽ là do Mẹ khác em
Được
quyền làm chủ mối tình duyên
Không
ai chi phối tình yêu Mẹ
Mẹ
có thời gian lo việc riêng ?..
Anh
viết bài thơ để tặng em
Cũng
vì cảm động mối lương duyên
Người xưa đi hẳn
còn lưu laị
Yểu điệu thuyền
quyên dạo gót sen!
1. 4. 2008
Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét