Thứ Hai, 3 tháng 2, 2014

THƠ LỤC BÁT CHÙM 7 VÀ 8



dam20cuoi20chuot20 20tranh20dan20gian20dong20ho1 Ý nghĩa của bức tranh dân gian đông hồ đám cưới chuột Nỗi Niềm Lục Bát Chùm 7


  





Đám Ma Chuột

Cùng nhau chung một gác lầu
Ba con chuột bạch chan hoà yêu thương

Một chồng hai vợ vấn vương
Chị em san sẻ tình trường chia đôi
Mấy năm bầu bạn với người
Sinh con chị phải xa rời trần gian
Bởi chồng bạc bẽo bất nhân
Trái tim cầm thú vô luân lạnh lùng
Tổ tiên là giống chuột hoang
Núi cao rừng thẳm được mang về nhà
Ngàn năm thuần dưỡng mượt mà
Mắt đen đài các ta là chuột đây
Bao năm ân ái vui vầy
Tình sâu nghiã nặng vơi đầy thủy chung
Dạt dào sóng nước triều dâng
Ngờ đâu ra nỗi thê lương thế này
Tương tàn huyết lệ bi ai
Đa mang dạ chưả trọn đời hiến thân
Lần đầu sinh được con đàn
Hài nhi ba đưá tâm thần mê man
Mẹ con máu lệ tuôn tràn
Điên cuồng chồng đã nhẫn tâm xéo bưà
Tử sinh trong cõi ta bà
Mẹ con bốn mạng nấm mồ lẻ loi...
Cô em phờ phạc rã rời
Thân này rồi cũng còn coi là gì
Ngã chồng bạc ác vô loài
Tham ăn quá khẩu giống nòi nổi trôi
Xót xa cho một kiếp đời
Phù du chìm nổi luân hồi trầm luân!

24.1.2010 Lu Hà



Đảng Ba Xu

Ba xu một đảng đười ươi
Tung tăng trên mạng lạc loài nước non
Xuất thân giòng giõi du côn
Lưu manh anh chị chui luồn đó đây
Từ ngày  cộng sản cáo cầy
Thành phần cơ bản mặt mày nở nang
Cha ông mộng tưởng thiên đàng
Nga Sô Trung Cộng ngỡ ngàng vinh quang
Ba Đình ảm đạm màu tang
Cô hồn ngạ quỷ  kêu vang tháng ngày
Trải bao thập kỷ đoạ đầy
Ngoại xâm nội phản đắng cay muôn vàn
Giang sơn xâu xé từng phần
Nam Quan Bản Giốc trăng ngàn còn đâu?
Trập trùng đôi cánh hải âu
Ngư dân quần đảo sóng cồn mưa tuôn...
Hồ Đồng muối mặt bán buôn
Miền Nam chiếm được dâng luôn ba Tàu
Ngán sao mấy đưá tham xu
Nặc danh phá hoại bạc đầu việt gian
Phản hồi nhân cách tồi tàn
Công an mật vụ diễn đàn kiếm xu...

9.8.2011 Lu Hà



Đáng Ngàn Vàng
hoạ thơ Đỗ Quý Bái

Cụ Hương khuất núi đã lâu
Bà Hương môi thắm đổi sầu làm vui
Nhà bên chú Quản thật sui
Nưả đêm quỷ gọi âm ty hạn kỳ
Phây phây vật vã mồ hôi
Đoạn trường thím Quản nưả đời khóc than
Ái ân chưa đủ cung đàn
Canh khuya trằn trọc gọi hồn kêu oan
Chị Huơng mới tới hỏi han
Cớ sao đày đoạ tấm thân yêu kiều
Chú đi mới có bao lâu
Chị đây cũng thấy âu sầu cho em
Củ khoai củ sắn đã quen
Đồng khô ruộng nẻ thuyền quyên tham mùi
Chị cho mượn cái này đây
Cho hoa bén nhụy cho đời thêm xuân
Nâng niu nàng Quản mừng thầm
Năm canh vật vã rơi lăn gậm giường
Mốc meo lắm láp tang thương
Chuột tha mèo gặm khúc xương nát rồi
Trời ơi! Ơi hỡi trời ơi
Quản Hương khinh hãi làn môi tím bầm
Thương vay số kiếp phong trần
Phài sang bác cả xử phân rạch ròi
Lồm ngồm nưả tỉnh nưả say
Bác đang đắm đuối giưã ngày chiêm bao
Nàng dâu phải đợi bơ phờ
Khúc xương giang giở chuyện nhà trầm kha
Giật mình tỉnh giấc xuân hoa
Khoanh giò váng ngậy sao to thế này
Quản Hương hai thím dại ngây
Than thân trách phận làm gì được đây
Ôi thôi bác đã ăn rồi
Cưả quan cáo trạng đền bồi ngay gian
Vĩnh Tường ông phủ công tâm
Ngàn vàng thân chủ môi son thắm hồng

13.12.2009 Lu Hà



Dang Tay Ôm Cả Thương Đau
hoạ thơ Huệ Thu

Dang tay đón nắng chờ mưa
Trời cao thả giọt âu sầu thế nhân
Lệ tràn lẫn với mưa tuôn
Đầm đià bên má nụ hôn dòng dòng
Khói tan binh lưả chiến trường
Bắc Nam thống nhất chia đường đôi ta
Mênh mông trời biển bao la
Mộng hoa tan vỡ sương mù khổ đau
Hồn đi vào cõi mây xa
Tình còn phảng phất như vưà qua đây
Giăng giăng tủi hận mưa dày
Để ai tê tái tháng ngày hư không
Sắt son thề nguyện đá vàng
Gió lay chẳng chuyển tình chàng năm xưa
Thương thay một kiếp phù du
Vẩn vơ lưu luyến mặn mà tình xuân
Xót xa giọt nước xuôi dòng
Gió mưa thấm đẫm nỗi lòng bi thương
Nắng mưa là sự vô thường
Tôi ôm một dải mây buồn quanh năm
Đồng hồ dưong thế trần gian
Xin Tây Vương Mẫu ngưọc dòng thiết tha
Hồn từ lục bát đi ra
Giưã trời ôm cả mưa sa trọn đời!

12.11.2009 Lu Hà



Đáng Thương Cho Kẻ Tiểu Nhân

Đáng thương cho kẻ tiểu nhân
Sinh ra trong cõi dương trần lầm than
Hận vì trán thấp ngu đần
Cha sinh mẹ đẻ bất nhân kém tài
Văn chương thơ phú lỗi thời
Khom lưng bợ đỡ lạc loài văn nô
Căm thù dân chủ tự do
Tuyên truyền đấu tố điêu ngoa hại người
Văn nhân máu lệ tuôn rơi
Trăm hoa đua nở than ôi vạn đời
Ngu dân đảng đã quen rồi
Quê hương ta đó tả tơi mịt mù
Bát cơm chan máu căm thù
Thương yêu giai cấp bốn muà khổ đau
Tâm hồn đầu độc trăm hoa
Muá may nhảy nhót Mao Hồ nhỏ chen
Thơ văn tiêu chuẩn đảng viên
Đề cương chính trị triền miên nhập nhằng
Lan Viên Tố Hữu khoa trương
Dòng thơ con cóc nhiễu nhương cáo cầy
Cúc cung tận tụy phô bày
Chuyên chính vô sản  sặc mùi tối tăm
Bàn dân thiên hạ âm thầm
Trải bao thập kỷ lương tâm ngậm ngùi
Khen nhau thì để làm chi
Bầm ơi từ ấy cõi đời thê lương
Ác ngôn khẩu báo hãi hùng
Đau thương uất hận tận cùng thế gian
Ngậm cười cái mũi vô luân
Xú danh văn hoá tiểu nhân họ Hồ!

3.1.2010   Lu Hà



Đằng Vân Con Về

Nhát dao đâm trúng tim con
Một dòng máu đỏ ngầu tuôn chảy hoài
Bởi nghe mấy đưá cò mồi
Lấy chồng ngoại quốc đổi đời mẹ ơi!
Tiền trao cháo múc trả rồi
Má mì già nưả đười ươi lạc loài
Công ty hôn phối nước ngoài
Thân con chỉ đáng một vài trăm đô
Chỉ tiêu đạo đức bác Hồ
Nạo thai thoải mái chan hoà ái ân
Đảng này vì nước vì dân
Ba Tàu bợ đít bán buôn chủ quyền
Mẹ ơi, đã mấy tháng liền
Cha con nhà nó thay phiên đêm ngày...
Như bầy thú đói lang sài
Họ hàng chú bác hưởng mùi Việt Nam
Lòng con nay đã nát bầm
Quê hương nghèo đói tối tăm bần hàn
Nưả đêm rầu rĩ khóc than
Có nghe thấy bóng đằng vân con về!

26.5.2011 Lu Hà



Danh Vẫn Ở Đời
hoạ thơ Hà Thượng Nhân

Phù vân mộng ảo từng giờ
Luật trời đã định chẳng chờ đợi ai
Hành hương thơ bước đường dài
Thiên thu vạn cổ mấy bài chẳng quên
Danh người hậu thế ghi lên
Dù ông chẳng muốn cái tên lưu truyền!

8.11.2009 Lu Hà



Đạo Tặc Ma Tà
 
Hỏi ai chính chị chính em
Làm thơ giải toả nỗi niềm biển khơi
Chửi cha chém chú mấy người
Quán thơ tôi đã quen rồi từ lâu
Bạn bè tứ hải năm châu
Tự do là chốn trăng muà gió bay
Rạt rào biển lệ men say
Tha hương hải ngoại ngậm ngùi tình quê
Mặc ai buà ngải lá mê
Mặc ai xiên xỏ chán chê đủ trò
Lưu manh  lọc lõi côn đồ
Giả nhân giả nghiã  luồn vào nghe thơ
 Ranh ma đơm đặt ma cô
Đông Tây bốn mặt quanh co lượn lờ
Giả vờ chữ nghiã sa đà
Xưng danh bần cố vẫn là Gia Long
Thơ rằng: chính trị nhiễu nhương
Độc quyền đảng trị nên không xem thường
Rạch ròi tâm lý gian thương
Văn nô bồi bút đoạn trường trần ai
Gia Long tên ấy lạc loài
Hung hăng nghiệp chướng luân hồi trần căn
Bao nhiêu tạp niệm dối gian
Sục sôi uất hận tuôn tràn máu sông
U mê tăm tối trào dâng
Thân lưà ưa nặng chủ trương trong ngoài
Thiên la điạ võng lưới trời
Đầu trâu mặt ngựa kià bầy khuyển nhung
Chui luồn ngõ ngách muôn phương
Chặn đường khoá họng cản đường thi ca
Lu Hà nặng nợ với thơ
Ngàn thu tiền định ta bà khổ đau
Than ôi! trần tục dư thưà
Quán thơ là chốn bướm hoa đi về
Mây đen phủ kín bốn bề
ầm ầm sát khí chó dê hiện hình
Ma tà yêu quái vô minh
Lộng chân giả ác sát sinh bầy đàn
Gia Long nhiễm độc vô thần
Mác Lê chủ thuyết lụi tàn tâm can
Bảo rằng già trẻ xa gần
Không ai tự đắc thi nhân như mày
Mày tao chí tớ chi đây ?
Nưả cười nưả khóc cáo cầy đọc thơ
Chê thơ mà cứ lăn vào
Vô duyên trán bóng mặt trơ ai bằng?

6.1.2010 Lu Hà



Dập Vùi Tuổi Thơ
Vụ em Phước hơn 3 tuổi bị vu là ăn cắp điện thoại ở lớp mầm non

Thương con bốn tuổi ngây thơ
Như tờ giấy trắng ngẩn ngơ ven bờ
Sóng đời cuồn cuộn điêu ngoa
Cho nên chúng mới đặt điều thị phi
Bé còn ngọng líu biết gì
Đa nghi nghe trẻ đặt bầy vu vơ
Mầm non cô giáo Hà- Nga
Công an tráo trở đủ trò ép cung
Còn thêm hai chú dân phòng
Đầu trâu mặt ngựa hãi hùng tuổi thơ
Thần hồn mây gió đi đâu?
Bỏ quên điện thoại bơ vơ chốn nào?
Chính quyền đảng uỷ điều tra
Bởi cô đãng trí nên ra tội này
Dã man đánh cả lên tay
Vu oan giá hoạ dập vùi tuổi thơ
Hung hăng mật vụ đến nhà
Ông bà cha mẹ khổ đau ngậm ngùi
Ngán sao xã hội đười ươi
Hận thù oán hận bào thai chưa thành
Trăm năm học tập Chí Minh
Lương tâm đạo đức lưu manh bạc đầu?

4.10.2010 Lu Hà



Đâu Có Sá Chi

Phong trần đâu có sá chi
Chính danh quân tử gặp thời nhiễu nhương
Cây ngay mọc ở ven đường
Người qua kẻ lại lạnh lòng bẻ cong
Anh hùng tứ hải muôn phương
Tri âm cũng lắm tình thương sông hồ
Nổi trôi trong cõi xô bồ
Tâm hồn thi sĩ mịt mù trăng sao
Thanh mai trúc mã  xôn xao
Vườn xuân hải ngoại biết bao tình người
Yêu ma quỷ đỏ xu thời
Tiểu nhân nịnh bợ mọt đòi dối gian
Nưả già thế kỷ lầm than
Hỏi ai gieo rắc muôn vàn hôi tanh
Giang sơn giấc mộng chưa thành
Đấu tranh giai cấp tranh dành miếng ăn
Bầy đàn đủ loại chó săn
Linh hồn đã mất lương nhân đã tàn
Chí Minh rắc đám tro tàn
Bồi bàn rưả bát  lăng loàn bất nhân
Điên cuồng chém giết dã man
Cháu con tăm tối giang san tiêu điều
Phải đâu một sớm một chiều
Thần kinh não trạng cú diều thị phi
Darwin Pawlow đi rồi?
Phải chăng từ đám đười ươi lạc loài?
Van xin Đức Chuá trên trời
Việt Nam thoát khỏi cuộc đời khổ đau
Nỗi niềm lữ khách xa nhà
Xót xa sợi bạc phôi pha vương sầu!

19.3.2010 Lu Hà 





Nỗi Niềm Lục Bát Chùm 8


Dễ Ai May Mắn Làm Chồng
tặng Vườn Thơ

Tôi ngồi ngắm tấm ảnh cô
Thướt tha yểu điệu nôn nao vô cùng
Xinh tươi như ánh trăng vàng
Mấy năm về trước cô nàng nữ sinh
Bây giờ chắc đã trưởng thành
Có con hay có gia đình riêng chưa
Hiện nay sinh sống ở đâu
Châu Âu Bắc Mỹ hay là Đài Loan
Trung Đông Nhật Bản Nam Hàn
Tiên Nga duyên dáng chưá chan tấm lòng
Xứng danh con cháu Lạc Hồng
Làm thơ đả cộng nổi giông sóng cuồng
Nhấn chìm quỷ đỏ xâm lăng
Dã tâm đại hán bắc phương côn đồ
Tiếp tay là lũ giặc Hồ
Việt gian bán nước cơ đồ nước non
Việt Nam lồng lộng tâm hồn
Biết bao cô gái môi son má hồng
Cô ơi! Cô thật mến thương
Dễ ai may mắn làm chồng cuả cô?

24.9.2011 Lu Hà



Đêm Hợp Cẩn Cuả Nàng Hợi
Cảm tác từ tấm hình ( thơ trào phúng)

Bồi hồi nàng hợi nõn nà
Mắt nai nũng nịu làm dâu nhà người
Quan viên hai họ tươi cười
Buồng trong chàng rể kịp thời bước ra
Hò reo tiếng pháo đầy nhà
Ỏn à ỏn ẻn yêu nhau thật nhiều
Toàn thân trắng trẻo mỹ miều
Thướt tha yểu điệu Tiểu Kiều là ai?
Xập xình khúc nhạc mê ly
Trên giường đệm trắng lả lơi tình chàng
Mặc cho mưa gió phũ phàng
Thiên lôi sét đánh nổi giông mặc trời
Chàng ơi! múp míp kém gì
Dẻo dai trai tráng là người em yêu
Cầm tay ve vuốt cưng chiều
Đêm nay hợp cẩn còn nhiều đêm sau
Bàn thờ khói toả hương mờ
Tổ tiên chứng dám nhụy đào khai xuân
Cô dâu sung sướng vô ngần
Tràn trề hạnh phúc trăng tuần ngẩn ngơ
Cả nhà hồi hộp đợi chờ
Khéo tròn mười tháng má đào càng xinh
Dập dìu mở hội yến oanh
Bạn bè chúc tụng gia đình mừng vui!

8.3.2011 Lu Hà



Đêm Mất Ngủ
cảm tác qua thơ và ảnh cuả Hồ Thụy Mỹ Hạnh: Điệp Khúc Trong Đêm

Đêm dài ảo não canh thâu
Em không ngủ được lên cầu thở than
Sương rơi lạnh lẽo vô vàn
Hàng cây soi bóng bần thần hoang vu
Đếm từng con số bơ vơ
Đếm đi đếm lại bến bờ dài thêm
Hàng Nga lấp ló chân thềm
Xa nhau năm tháng nỗi niềm sầu tư
Trắng đêm đâu phải lần đầu
Bao nhiêu kỷ niệm âu sầu tình xưa
Con tầu lỡ bến đi xa
Ngày qua tháng lại ngẩn ngơ một mình
Heo may ngọn gió tơ mành
Qua song cưả sổ xây thành khói thu
U hoài mây trắng bao la
Cao Nguyên giờ đã bắt đầu muà mưa
Não nùng từng giọt mưa ngâu
Buồn như một khúc tình ca lỡ làng!

19.7.2010 Lu Hà




Đêm Mưa Hải Ngoại
kính bái giác linh Thày Thích Từ Mãn

Đêm mưa bừng tỉnh giấc mơ
Ngậm ngùi con viết bài thơ tiễn Thày
Âm dương cách biệt xa vời
Thày về Tây Trúc biển trời mênh mông
Giờ này ván đã đóng xong
Tấm thân giả tạm hết đường tử sinh
Con đâu phật tử thuần thành
Chưa từng lễ Phật cầu kinh bao giờ
Quy y tam bảo thì chưa
Pháp danh chẳng có trình thưa với Thày
Con đường giải thoát tuỳ nơi
Theo thuyền bát nhã muôn loài triền miên
Nưả đêm ngồi dậy chong đèn
Lương tâm sao xuyến nhân duyên Phật Đà
Nhà Thày bốn đời xuất gia
Mới mười hai tuổi Thày ra ở chuà
Tuổi thơ khép kín đường tu
Giai không tứ đại nỗi lo thế trần
Ái hà bể khổ gian nan
Trăm phương nghìn kế sát thân hại người
Trải bao vật đổi sao dời
Ngót gần thế kỷ sáng ngời hào quang
Giang sơn đạo pháp hoàng dương
Biết bao thế lực cản đường Thày đi
Trông gai sỏi đá tơi bời
Nhiễu nhương thế sự trong ngoài phá ra
Mái chuà chống trọi phong ba
Tượng thờ cay đắng ta bà vô minh
Lòng thành chứng quả vô sinh
Theo chân Phật Tổ sáng danh Di Đà
Ngoài trời nghe vẫn còn mưa
Giọt sầu giá buốt khoan vào tim con
Bờ mê bến giác nguồn cơn
Sân si thế tục vương buồn chúng sinh
Tiếng mưa như tiếng đóng đinh
Mái hiên lộp độp tâm tình viễn phương
Năm châu bốn biển nhớ thương
Bàng hoàng một nắm hương lòng tiễn đưa
Thày về Phật Quốc đường xa
Dừng chân nghe chúng con thơ tỏ bày….!

2.11.2009 Lu Hà



Đêm Mưa Sầu Mộng
chuyển thể thơ Mai hoài Thu " Tan Vỡ "

Nhiều đêm em vẫn nhớ mong
Anh về như đám mây hồng hân hoan
Đừng ngần ngại nưã em van
Lưã lần chi để muôn vàn tái tê
Song thưa lạnh lẽo bốn bề
Dẫu nhầu chăn gối não nề đắng cay
Cuộc tình ân ái men say
Niềm vui hương vị trái cây ngọt ngào
Những đêm mưa gió rì rào
Hàng hiên lã chã lòng nào chả đau
Cô đơn buồn bã âu sầu
Tháng ngày rong ruổi cơ cầu anh ơi!
Thuyền tình bể ái chơi vơi
Trái ngang món nợ đất trời lênh đênh
Mộng vàng tan vỡ tuổi xanh
Biếng khuây tóc rối tàn canh bơ phờ
Côn trùng rên rỉ gần xa
Mông lung quạnh quẽ mịt mù sương thu
Nhớ anh ảo giác mơ hồ
Bồng lai tiên cảnh biết đâu mà tìm
Lắng nghe nhịp đập trái tim
Không gian vắng vẻ im lìm bao la
Đam mê thành kẻ dại khờ
Mưa rơi ngấn lệ hoen mờ xa xôi
Gọi tên nức nở ngậm ngùi
Tình điên khao khát một đời dở dang !

4.10 .2011 Lu Hà



Đêm Trăng Đà Lạt
hoạ thơ Hồ Bảo Thanh

Đêm nay như ánh đèn cù
Vầng trăng lơ lửng mây mù cho tôi
Ngày mai sương đọng lẻ rơi
Nước hồ than thở đường soi lạ lùng

Nao nao hương ngải mai rừng
Quây quần bên bếp lưả hồng người ơi!
Mặn mà chỉ thắm môi ai
Cần tre ruợu ngọt đất trời cao nguyên

Nước non Đà Lạt say miền
Vi lô hiu hắt âm thầm khổ thương
Tiếng hò biển lá mênh mang
Tình ai thơ thẩn bên sông âu sầu

Đèn cù mê mẩn đêm thâu
Vầng trăng sao tỏ sương mờ lại rơi
Biết bao ân ái em ơi?
Ngày mai anh phải đi rồi dặm khơi…

29.8.2009 Lu Hà



Đêm Trăng Tức Cảnh
theo ảnh minh hoạ và thơ Quang Hà

Trăng vàng lã chã sương rơi
Đáy hồ vằng vặc chôn vùi đắng cay
Xóm làng yên giấc ngủ say
Côn trùng thê thảm kiếp này đành thôi
Cá chim sầu lặng không lời
Trúc tre xoã tóc thương người trần gian
Trải bao thập kỷ điêu tàn
Quê hương xứ sở bần thần mưa tuôn
Đời cha rồi lại đời con
Nhà tranh vách lá sói mòn tuổi hoa
Tảo tần mưa nắng sớm khuya
Bưã no bưã đói cho vưà lòng ai?
Bạo quyền súng đạn cầm tay
An ninh xã hội một bầy dã man
Miếng ăn quá khẩu thành tàn
Độc tài chuyên chính công an cú diều
Giáo đường thờ tự tiêu điều
Dạ hương thoang thoảng âu sầu nhân tâm
Canh khuya dạo gót âm thầm
Đêm trăng tức cảnh tháng năm dãi dầu!

7.2.2010 Lu Hà




Đêm Trăng Vũng Tàu
hoạ thơ Tuyền Linh

Bên thềm rỏ lệ trăng lên
Hằng Nga nàng vẫn tiếng đàn nỉ non
Sợi vàng mây lẫn trong âm
Tình ta lỡ kiếp con tằm nhả tơ
Thoáng nghe lòng cũng bơ phờ
Cô đơn trăng lặn chẳng chờ ta đâu
Tuổi vàng nốt nhạc say màu
Khung trời rộng mở qua cầu gió bay
Đêm thu bao nỗi đắng cay
Hỏi trăng còn nhớ bóng ai thuở nào?
Hồn xưa lạc lối trong mơ
Trăng thanh thơ gọi ngọc châu lại sầu…

7.11.2009 Lu Hà



Đêm Trăng Vũng Tàu
hoạ thơ Tuyền Linh

Bên thềm nhỏ lệ trăng ngàn
Hằng Nga thánh thót tiếng đàn trong tâm
Sợi vàng mây lẫn trong âm
Tình ta lỡ kiếp con tằm nhả tơ
Thoảng nghe lòng cũng bơ phờ
Cô đơn trăng lặn chẳng chờ ai đâu
Tuổi vàng nốt nhạc say màu
Khung trời rộng mở qua cầu gió bay
Đêm thu bao nỗi đắng cay
Hỏi trăng còn nhớ bóng ai thuở nào?
Hồn xưa lạc lối trong mơ
Trăng thanh thơ gọi Ngọc Châu lại sầu...!

Xin phép Anh Tuyền Linh cho tôi được sưả lại vần " lên " và " non".
Về nguyên tắc hoạ thơ không được phép sưả lại vần, nhưng đọc bài thơ lạc vần
hay cưỡng vận tôi thấy không yên tâm tí nào cả. Chắc Chị Ngọc Châu cũng vui lòng
khi đọc bài thơ hoạ lại cuả tôi?



Điên Say Mộng Tỉnh
hoạ thơ Bùi Giáng

Họ Bùi điên từ bưã qua
Cõi đời bạc bẽo ta bà khổ tâm
Ba hôm bạch nhật hội đàm
Bàn dân thiên hạ âm thầm hỏi nhau

Ông điên từ thuả bao giờ ?
Nưả say nưả tỉnh vần thơ âu sầu
Lòng người thăm thẳm biển sâu
Canh tàn dư lệ muà thu lưu truyền…!

4.3.2010 Lu Hà






Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét