Nghiã
Trang Bức Tượng Biên Hoà
chuyển thể từ thơ Nguyễn
Thị Thanh Dương
Khóc bức tượng trăng mờ
sương ảo
Trời xám đen aỏ não bi
thương
Ba lô nặng trĩu trên lưng
Gia tài người lính chiến
trường hy sinh
Anh ngồi đó đầu xanh tuổi
trẻ
Nhìn xa xăm thế hệ lầm
than
Bom rơi đạn nổ tro tàn
Hồn bay phiêu lãng núi non
bạt ngàn
Người qua lại nồng nàn
thương nhớ
Lặng phút giây phổ độ
chúng sinh
Phật đà khói quyện trời
xanh
Lâm râm cầu nguyện xung
quanh gọi hồn
Ôi thống thiết bầm gan tim
nhói
Bãi cỏ hoang đồng đội nằm
đây
Nhạt mùi khói thuốc cơn
say
Nát thân con mẹ đắp xây cuộc
đời
Người chiến sĩ ra đi để lại
Tấm lòng son cỏ dại bơ vơ
Nắng mưa giông bão tràn
qua
Nén hương ướt đẫm lệ nhoà
sương rơi!
Tượng quằn quại một ngày
gãy đổ
Lệnh cuả ai quật ngã lương
tri
Hẹp hòi dã thú kể chi
Hoàng hôn đom đóm rụng rời
đêm thâu
Lá thu rụng bần thần nuối
tiếc
Áo bà ba lần bước đi qua
Đất trời ảm đạm bao la
Hoang vu thê thảm tượng
xưa mất rồi….
Lũ chúng nó bàn tay dã thú
Xoá tên anh chất chưá hận
thù
Vạn ngàn tử sĩ cộng hoà
Không hương,không khói mộ
bia hãi hùng…!
9.3.2010 Lu Hà
Sầu Mộng
Nhớ Quê
chuyển thể từ thơ Chu
Vương Miện
tặng các cô dâu Việt Nam lấy
chồng Tàu
Chiều quan tái sương sa
mây lạnh
Tựa gốc đa lóng lánh ngàn
lau
Lưng chừng gió thoảng
hương thu
Chim rừng lá rụng bể dâu
ngậm ngùi.
Hoàng hôn xuống canh thâu
trăng chếch
Nỗi niềm riêng bạc phếch
người ơi!
Quanh sân còn đám bùi nhùi
Hỏi xem phong cảnh lòng ai
tủi sầu ?
Chuyện lơ láo không đầu
không đuã
Buồn ngâm nga tình tứ ca
dao
Hiên rêu dấu mực nhạt nhoà
Đoạn trường thê thảm nhuốm
màu trần suy
Ngẫm cõi người trăm năm
đau khổ
Kiếp đời như cây cỏ hoa
rơi
Tua dua một mảnh trăng soi
Chim bay cá lặn tăm hơi
mút muà
Đất san sát mái chuà cao mọc
Gió vi vu thông lạc điệu
nào?
Nỉ non tiếng nhạc ngọt
ngào
Suối tuôn róc rách nhiệm
màu đắng cay
Nghe xoang xoảng chuông
vàng khánh bạc
Giọng ai ca từng bước ầu ơ
Người ta dệt vải kéo tơ
Cho tôi gặp mộng được mơ với
nàng…
Trời sao sáng thương chàng
trăng ngọc
Đợi cau già dưới gốc em
van
Mẹ cha mong chuối thơm
ngon
Gieo cầu đúng chỗ gả con
đúng nhà
Chuyên chính kẻ biết đâu lẽ
đạo
Phá kỷ cương lễ giáo sang
Tàu
Làm dâu xứ sở bơ vơ
Bồ hòn em ngậm không bờ bến
thương
Đêm lách cách gian buồng
thông cưả
Chòi điếm canh nhục nhã thế
này
Trong veo trời thoảng mây
bay
Lấy chồng Trung Cộng đắng
cay hở trời
Ngày sáu khắc thở dài tê
tái
Đêm năm canh nhức nhối u
hoài
Đèn khuya dầu thiếu trêu
ngươi
Hàng Nga song cưả mỉm cười
miả mai
Nghe ai nói đẹp đời cứu
đói
Một bước đi doi dói giảm
nghèo
Đong đưa lo chạy lên bà
Đường tơ chỉ đứt nương dâu
lưá tằm...
Phận lẽ mọn tôi hèn lỡ bước
Hồ Xuân Hương Tổng Cóc tiếc
xuân
Bán chôn nuôi miệng nuôi
thân
Mình làm mình chiụ còn
than nỗi gì?
Hoa cứ rụng lệ rơi sương đổ
Hạt mưa sa gom lá đầy sân
Đốt thành mây khói trầm
luân
Ruột gan đứt đoạn thả hồn
hư vô
Kiếp quả báo đàn bà con
gái
Bờ cỏ khâu oan trái thương
đau
Bao nhiêu tâm huyết đợi chờ
Tằm non chết yểu lá dâu uá
vàng...
Thời lơ đãng đò ngang hờ hững
Chê núi này lững thững em
sang
Lấy chồng Đài Bắc vẻ vang
Con sen đưá ở vội vàng làm
chi?
Nghe tiếng gió thầm thì ảo
não
Thuý Kiều xưa lần giở từng
trang
Công cha nghiã mẹ mọi đằng
Bên tình bên hiếu lỡ làng
đời con
Còn đâu nưã thuyền quyên yểu
điệu
Lũy tre xanh hiền dịu mặt
hoa
Ao bèo luống cải bên nhà
Đất lề quen thói bốn muà
xanh tươi...!
9.3.2010 Lu Hà
Thân Phận
Lục Bình
chuyển thể từ thơ Chu
Vương Miện
Nợ sông nước lục bình trôi
nổi
Ải Nam Quan đến mũi Cà Mau
Lá xanh hoa trắng bốn muà
Bắc Trung Nam Việt ta bà
khổ đau
Gió hưu hắt âu sầu biển cả
Mang nỗi niềm sóng vỗ bi
thương
Buồn vì thế kỷ thê lương
Theo đàn chim Việt đại
dương hãi hùng
Cơn gió chướng điên cuồng
lồng lộn
Cánh bèo tây lận đận giang
sơn
Năm châu bốn biển khóc
than
Phật đà phổ độ trăng ngàn
chúng sinh
Lòng tha thiết trời xanh
thấu tỏ
Gái hay trai cùng khổ như
nhau
Tuổi già mái tóc bạc phơ
Cháo ngô khoai sắn bơ vơ
tháng ngày
Bởi tham nhũng độc tài bá
đạo
Mắt như mù béo ú là ai
Đinh tai nhức óc trời ơi!
Thiên tài lãnh tụ tuyệt vời
đảng ta
Bọn xâm lấn ba tàu táng tận
Sợ mất quyền cộng sản ôm
chân
Ăn chơi đàn điếm cháu con
Ngưả tay độc lập van xin bắc
triều!
13.3.2010 Lu Hà
Tiếng
Lòng
chuyển thể từ thơ lục bát
cuả Thâm Tâm
Rượu cứ rót say xưa tàn cuộc
Các anh ơi, hãy chuốc thật
say
Ngẫm đời mà thấy đắng cay
Người yêu đi mất đêm nay mộng
tàn
Hãy tắt nốt cung đàn lạc
điệu
Giọng nỉ non ảo não mưa
rơi
Trăng tàn sương rỏ trần ai
Mây mờ che khuất đường đi
lối về
Thơ tôi viết hồn mê lạc nẻo
Thuyền tình tôi bạc bẽo xa
khơi
Trả lời người đã phụ tôi
Đêm trưòng mộng tưởng rằng
ai là chồng….
Sáng tỉnh dậy bàng hoàng
buồn bã
Giưã cáng đồng hoang dã thời
gian
Còn ai nâng giấc khóc than
Lá vàng rơi rụng chiều tàn
rỗng không
Tiếng xe nghiến bụi hồng
gió thảm
Chim thì thào ảm đạm muà
thu
Nàng đi trong cõi sương mờ
Phố phường xác pháo nhuộm
màu xác xơ
Tiếng xe chạy bơ vơ trần
thế
Lối vu quy nhạt nhẽo người
ơi!
Thương chàng lầm lũi đêm
nay
Canh khuya bóng lẻ sầu cay
một mình…
Chốn lầu ngọc buông mành
trướng rủ
Phút đê mê rượu ngọt bờ
môi
Một thời dĩ vãng xa xôi
Có người nghệ sĩ lẻ loi hận
tình
Chốn hoang vu trời xanh
mây ảo
Hồn bơ vơ lầm lỡ đi đâu ?
Cung đàn nưả đoạn đường tơ
Duyên tình đã bén cánh hoa
lại rời….
Còn gì nưã Khánh ơi, đã hết
Lòng cuả anh em biết năm xưa
Bọt bèo trôi kiếp phù du
Hồn anh đã chết lánh xa cuộc
đời…
Em quên mất đường bay nẻo
lại
Cánh chim xưa lạc lối
trăng mờ
Chồng con đoàn tụ từng giờ
Gia đình yên ấm mong chờ
gì ai ?
Đừng ong bướm ngày mai lần
lưã
Lá thơ tình giang giở chưa
xong
Muà đông đan áo cho chồng
Mím môi vá lại vết thương
lại lành
Bao kỷ niệm sầu canh đêm
trái
Giọt mưa rơi bấu viú nguồn
cơn
Người ta đan mới tơ duyên
Giữ lòng chung thủy cúng hồn
cho cha…
Đừng nhắc lại càng sầu
thêm tủi
Phận đời anh phải chiụ
phong ba
Giang hồ sóng gió ta bà
Mong em giữ trọn đoá hoa
thuở nào…
Em nhớ nhé muà thu trăng
sáng
Đợi muà sau lóng lánh ngàn
sao
Ti Gon nhuộm máu năm nào
Tâm hồn nghệ sĩ nhạt nhoà
nổi trôi
Trái tim nấc ngậm ngùi chiến
bại
Chốn trường tình trơ trọi
than ôi!
Vui lên hỡi các anh ơi !
Thuyền tình bể ái rượu say
lệ tràn…!
11.3.2010 Lu Hà
Tình Ca
Cây Tre Việt Nam
chuyển thể từ thơ Ngã Du Tử
Trải gió bụi bao muà hưng
phế
Chiếc nôi tre vẫn thế tình
người
Võng đưa kĩu kịt à ơi
Mẹ ru con ngủ cho đời nở
hoa
Tre bát ngát hiền hoà nhân
hậu
Cuộc bể dâu lam lũ miền
quê
Nắng mưa rầu rĩ ê chề
Bưã no bưã đói mọi bề gian
lao
Tre nhẫn nại ngọt ngào thủ
thỉ
Ru hồn người quân tử thuỷ
chung
Thiết tha rủ bóng bên đường
Xanh xanh bao bọc cánh đồng
làng quê
Khắp muôn chốn phu thê phụ
tử
Là tâm tình gắn bó Việt
Nam
Mẹ già đòn gánh âm thầm
Tổ tiên con cháu tình thâm
giống nòi
Đòn gánh vẹt mòn vai thế hệ
Quẩy luá vàng hạt gạo nuôi
nhau
Nong nia thúng mủng bao
muà
Củi rơm tre nưá nắng mưa
chẳng sờn
Muà gặt đến vạn dân nước
Việt
Khắp muôn nơi tha thiết
hân hoan
Thuyền quyên yểu điệu hồng
nhan
Kẹp tre đập luá trăng ngàn
ngẩn ngơ
Trai với gái nở hoa đơm
trái
Cặp uyên ương trống mái
chưá chan
Trăng soi vàng đá nước non
Thề sông hẹn biển môi son
má hồng
Những hạt ngọc luá vàng
sóng sánh
Thóc đầy bồ nâng cánh chim
ca
Bàng hoàng tre trúc la đà
Canh khuya thoang thoảng lạc
vào giấc mơ
Niềm cảm xúc dạt dào êm ái
Mẹ cha vui con lớn bồi hồi
Hưá hôn gả cưới đúng nơi
Dâu hiền rể thảo trai tài
gái ngoan
Đêm thanh vắng bình yên hạnh
phúc
Dạ thẳng ngay thuần thục
lòng quê
Bôn ba khắp chốn sơn khê
Tới muà nghỉ phép anh về với
em
Hương đồng nội gió xuân thắm
thiết
Tết đầu năm lả lướt cây
nêu
Bờ tre thấp thoáng luạ điều
Khăn the áo gấm yêu chiều
hoàng hôn
Tre trúc lay điệu đàn khúc
nhạc
Cõi mộng mơ huyền hoặc người
ơi!
Bồi hồi sóng nước thuyền
trôi
Trời xanh nước biếc làn
môi dịu dàng
Trái tim đập nhịp nhàng
theo cánh
Bướm ong vờn trên nhánh
đào xuân
Khải hoàn khúc nhạc hành
quân
Bà Trưng Bà Triệu Ngô Quyền
năm xưa
Rộng tầm mắt muôn sau hậu
duệ
Giải giang sơn ân huệ vô
cùng
Thương yêu trìu mến non
sông
Bờ tre giếng nước xóm làng
bình yên
Gió hiu hắt trở trăn năm
tháng
Tấm phên tre chung thủy
ngàn thu
Cột kèo mái lá mặn mà
Che mưa che nắng sớm chiều
đợi cha
Người đi vắng bôn ba khói
lưả
Lính cộng hoà chiến điạ
xông pha
Bao muà trăng đợi sao chờ
Ba vùng chiến thuật nắng
mưa dãi dề
Thân chinh phụ quản chi sống
chết
Gậy tầm vông chiến tích vẻ
vang
Hoà bình vui xóm yên làng
Nát thân gửi bóng trăng
vàng toả hương
Đành gói trọn tình thương
vọng gác
Bức thư em đại bác nhập
nhoà
Chớp soi chữ tỏ chữ mờ
Bình minh vẫy gọi anh mơ
ngày về
Chốn quan ải vi vu gió lạ
Tiếng ai hò biển lá mênh
mông
Giường tre nâng trọn giấc
nồng
Hầm chông cản bước xung
phong địch thù
Cột cờ vững cơ đồ sông núi
Lính sa trường môi tái da
thâm
Bạch Đằng chiến cuộc vang
âm
Cọc tre phun máu trái tim
hào hùng
Đất nước lại mọc vầng
trăng sáng
Cho muôn đời con cháu vẻ
vang
Tâm hồn ai cũng lâng lâng
Thanh mai trúc mã trên đường
gọi nhau
Giang tay đón bao nhiêu
chiến sĩ
Chiến trường sa chống gậy
trở về
Bước đi oằn cả khúc tre
Tinh cầu kinh ngạc phu thê
dạt dào
Lòng chung thuỷ mưa gào nắng
gắt
Lưả thử vàng sóng dạt thuyền
trôi
Mối tình đẹp mãi không
thôi
Rì rào tre trúc thầm thì
ngợi ca
Kỳ diệu quá bướm hoa khoe
sắc
Tuổi thanh niên rạo rực
trăng ngàn
Từ trong đau khổ muôn vàn
Lòng người dân Việt vẫn
còn sắt son
Bước tê tái tâm hồn sầu muộn
Năm tháng qua lận đận trèo
non
Biển xanh thuyền lộng sóng
cồn
Quê hương tắm máu nối liền
Bắc Nam
Dầu kẻ ác môi thâm mũ cối
Lòng hiểm sâu thơm thối giở
trò
Lưu manh đảng phái côn đồ
Ba miền Nam Việt máu hoà lệ
rơi
Cơn ác mộng đất trời thê
thảm
Mái nhà tranh ảm đạm
thương đau
Cội nguồn tiên tổ tìm đâu
?
Biển đông sủi bọt sóng
trào thân phơi...
Chiếc thuyền thủng nổi
trôi sóng vỗ
Giưã đại dương cổ độ trăng
sao
Cho người tỵ nạn bôn ba
Sức cùng lực tận mắt hoa mật
vàng...
Mấy thập kỷ quê hương
nghèo đói
Lưả bập bùng tim nhói chiều
đông
Còn đâu trên cánh đồng
làng
Diều tre em thả má hồng
môi son
Nghe réo rắt nỉ non than
thở
Sáo trúc tre khổ sở trăm
điều
Ngược xuôi tất bật sớm chiều
Nhà tù cải tạo cú diều miả
mai
Còn đâu nưã trăng soi bóng
rủ
Bên dòng sông yểu điệu trời
ơi
Hàng tre xoã tóc cho ai
Mặn mà tha thiết nhớ người
em yêu
Trời xanh ngát lá thu xào
xạc
Tiễn em đi từng bước sương
rơi
Bát cơm tủi hận cho đời
Làm dâu xứ lạ rã rời cánh
xuân
Đời tan nát quanh năm đói
khổ
Lũy tre xanh thổ lộ tâm
tình
Oán hờn thấu tận trời xanh
Lưà em vào bẫy mộng thành
vẩn vơ
Mẹ già nhớ ngân nga gõ nhịp
Bước chân đi chân cứng đá
mềm
Trúc tre rỏ giọt êm đềm
Chim kêu đầu ngõ trái tim
nghẹn ngào
Thuyền lộng gió biển trào
sóng dạt
Bọt bèo trôi san sát bao
la
Bồng bềnh rên rỉ kêu la
Mờ mờ sương ảo biết đâu là
nhà...
Chiều viễn xứ làm thơ tre
trúc
Nhớ quê hương thôi thúc
tình ca
Nhạc vàng văng vẳng lan xa
Ngàn năm dân Việt mái nhà
mẹ cha....!
12.3.2010 Lu Hà
Song Thất
Lục Bát Chùm 8
Tôi Được
Làm Người
chuyển thể từ thơ Bùi Chí
Vịnh
Gieo cơn đói cồn cào rã rượi
Các em tôi bụng sủi tăm
sôi
Lò xo nhóp nhép đàn hồi
Giá tôi phù phép được nồi
thịt tươi?
Bước qua phố miếng rơi miếng
vãi
Hành sả thơm ngạt mũi Lê
Lai
Sáng nay nín thở từng hơi
Chiều về đếm đốt sương
phơi phận hèn
Sờ lồng ngực vợ còn thoi
thóp
Cặp vú nàng lép kẹp làn da
Ngẩn ngơ cặp mắt ngây thơ
Đàn em nắn bụng kiến bò
thê lương
Tôi như kẻ điên khùng tê dại
Rã tâm hồn bóp trái tim
đau
Vãng lai xa lạ cưả chuà
Thần linh phù hộ ngải buà
cứu thân
Tôi thu hết bưã ăn thiên hạ
Những kẻ giàu ba bưã no
say
Mộng mơ cho có một ngày
Tham nhũng hối lộ đi đời
nhà ma?
Mẹ ốm yếu nhạt nhoà ngấn lệ
Suốt quanh năm nghèo khó
con ơi!
Bà tôi chưa muốn lên trời
Phi thuyền vũ trụ theo đòi
lên cao…
Đánh bài cào mẹ không biết
chống
Cơm khoai mì sống sượng
phân rơi
Huýt còi toét tiếng ôi
thôi
Giao thông vi cảnh phạt
ngay mười đồng…
Đường thiên lý thiên đàng
nhập hội
Ngưả tay xin đủ lối cầu kỳ
Đứng ngồi chồm hổm khéo
thay
Hoá trang sân khấu theo
đòi nghệ nhân …
Lũ trí thức bần thần lơ
láo
Đám thi ca hội hoạ cầm đồ
Xe hơi bằng lái con bò
Chó sang ụt ịt ra vào nở
nang...
Heo béo mập cười rung ca
vát
Người đàn bà rốn tụt hở
hang
Tôi mù bị gậy đi ngang
Cô nàng gái điếm đàng
hoàng bước qua
Cô no đủ liễu hoa bại hoại
Mùi khắm nồng hôi thối thoảng
bay
Hoá ra thú vật đười ươi
Đói ăn tôi vẫn làm người
ăn xin…!
10.3.2010 Lu Hà
Nhà Hết Gạo
Vì Vượt Chỉ Tiêu
chuyển thể từ thơ Bùi Chí
Vịnh
Nhà hết gạo vây quanh nồi
cháo
Mười chén không ngơ ngáo
nhìn nhau
Bốn người thất nhiệp một
đau
Bấm tay tính đốt cộng trừ
nhân chia...
Chỉ tiêu vượt đảng ca năm
tháng
Bướm vàng bay lãng đãng
chiều thu
Bốn mươi lăm ký trong lu
Đồng lương chết đói đủ dư
một tuần
Muà nắng hạn miền Nam thất
bát
Bình Trị Thiên bát ngát
hoang vu
Sông hồng nước ngập bao la
Truyền hình đài báo bội
thu được muà...
Gạo Việt Nam năm châu bốn
biển
Thành cơm Tàu Nhật Bản Ba
Tây
Xem phim thóc đắng sầu cay
Tiền vàng ngân khố chúng
say cuộc đời
Diễn văn đọc bọt sùi công
trái
Ruợu tràn ly hoan hỉ chúc
nhau
Bích chương khẩu hiệu hoa
màu
Ngoài đường xương trắng nhạt
nhoà máu khô…!
10.3.2010 Lu Hà
Trăng Sầu
Bể Thảm
chuyển thể thơ M. LoanHoaSử:
Nhật Nguyệt
Vầng nhật nguyệt chia ly ảo
não
Trời sinh ra đôi lưá thế
sao?
Sương rơi lá rụng lao xao
Cao xu rừng thẳm thác sâu
hiểm nghèo
Ta cũng thế cheo leo trần
thế
Chẳng tài hoa thời thế ra
gì
Ba chìm bảy nổi bèo trôi
Lêu bêu ăn xổi ở thì muôn
năm
Nơi heo hút mưa xuân tầm
tã
Đời ngất ngư chín ngả bơ
vơ
Hồn về ngơ ngác hoang vu
Muà đông tháng giá bạc màu
cỏ hoa
Ta ngóng đợi giấc mơ huyền
ảo
Đêm lại về trăng tỏ người
xưa
Bầu trời mây trắng tua dua
Ở nơi hạ giới ta chờ mãi
sao?
Hằng Nga khóc sông Hà thêm
tối
Ngó bức tranh sơn thủy hữu
tình
Sáng mai buổi chợ bình
minh
Vầng dương hy vọng cao
xanh tỏ tường
Những vết đạn hằn ngang thế
kỷ
Sẹo lưu đày còn mãi không
thôi
Rừng phong xào xạc mưa rơi
Bức tranh thủy mạc sơn mài
thiên nhiên
Khắc dấu vết nỗi niềm khứ
hận
Sóng trùng dương tàn tận
lương tâm
Lềnh bềnh xác trắng cá tôm
Nồm nam gió thổi âm thầm
khổ đau…
Vầng nhật nguyệt tìm nhau
sớm tối
Chẳng bao giờ thấy lại mặt
nhau
Tóc mềm xinh xắn em xưa
Luân hồi trôi nổi bao muà
đợi nhau…!
18.3.2010 Lu Hà
Còn Màu
Xuân Nguyên
chuyển thể từ thơ Bùi
Giáng
Kià Bùi Giáng đón chào
xuân mới
Một muà xuân tê tái thương
đau
Mấy người hành khất đi qua
Tóc xanh ai đã phôi pha bạc
màu
Kể từ đó mừng nhau thế đấy
Sau bảy lăm tàn lụi cỏ cây
Bao la trời đất xa xôi
Đại dương thăm thẳm bóng
người dưới mây
Hãy xiết lại bàn tay năm
ngón
Cùng màu da tứ tán tha
phương
Máu hồng nhuộm đỏ thê
lương
Lạc nhau giưã chốn khói
sương mịt mù
Người quả phụ tím màu môi
trắng
Nghiến chặt răng cay đắng
bao năm
Thưa rằng bạc mệnh cho cam
Non sông còn mãi xin làm cỏ
cây
Hoa đào nở sương rơi cỏ mọc
Những cô hồn nháo nhác hỏi
nhau
Tìm đâu bia mộ nhà ta ?
Người thân có đến hương
hoa khóc thầm...
Nghe gió thổi nỗi niềm du
khách
Én lạc bầy đất trích chiêm
bao
Đường về quê mẹ bao xa
Muà xuân ly biệt còn màu
xuân nguyên ?
11.3.2010 Lu Hà
Tàn Thu
chuyển thể từ thơ Trịnh Ngữ
Ngôn
Cánh hoa phượng cuối muà
thu đến
Tìm đến nhau giưã chốn
kinh thành
Trái tim rạo rực lung linh
Mà sao đôi mắt vô tình thoảng
trôi
Mắt xanh biếc mây trời tô
thắm
Hoa lên men say đắm mộng
vàng
Bụi hồng vương vấn mênh
mông
Bạc màu sương trắng hàng
dương rì rào
Đừng bỡ gỡ nhìn nhau đắm
đuối
Tiếng chim reo ân ái bờ
môi
Duy Tân bóng rợp lưng trời
Dập dềnh tháng sáu mưa rơi
nghẹn ngào
Dấu cỏ uá lao xao gió thổi
Lặng bên nhau tê tái tàn
thu
Dã từ dĩ vãng bay xa
Bắc thang tháng bảy mưa
ngâu đợi chờ
Hoàng hôn phủ cánh hoa
nhung nhớ
Đường nhà em mây gió im
lìm
Không gian chững lại triền
miên
Bài ca thần thánh êm đềm
thoảng qua
Em yêu dấu chan hoà lóng
lánh
Lá vàng bay bóng dáng ngọc
lan
Dịu dàng hoa cúc chưá chan
Mèo con nhè nhẹ lân lan cuối
vườn
Sau cánh cưả lòng còn bỡ
ngỡ
Gió heo may thoáng sợ vô bờ
Buổi đầu hoa bướm ban sơ
Trồng cây hạnh phúc ươm tơ
lạ lùng
Em mãi mãi tình thương
chân thật
Chút vụng về thắm thiết
ngân vang
Hương hoa dưới ánh trăng
vàng
Từ trong tâm thức thổi
bùng chói chang
Vui lên nhé thói thường vẫn
thế
Cuộc đời ta giông bão em
ơi!
Sượng sùng năm tháng mưa
rơi
Vô thường tìm lại luân hồi
thủy chung
Nếu mai mốt đời thương biển
động
Gót chân trần cát trắng nương
dâu
Vườn nhà hoa cúc tươi màu
Ngọc lan thơm ngát bốn muà
xanh tươi…!
14.3.2010 Lu Hà
Thuyền
Tình Bơ Vơ
chuyển thể từ thơ Thanh Trắc
Nguyễn Văn
Nàng đưa tiễn hoen sầu lệ
đổ
Vầng trăng soi thổ lộ gì
đây
Yêu nhau đã mấy năm rồi ?
Hỏi lòng còn giữ những lời
năm xưa…
Người ở lại còn gì muốn
nói
Nhắn nhủ ai giưã chốn
phong ba
Chàng như con én bay xa
Muà xuân thiếu phụ bơ vơ
em buồn
Giận thì giận trăng ngàn
gió biển
Thương thì thương vương vấn
sớm chiều
Heo may cành trúc la đà
Bát cơm miếng nước chén
trà hẩm hiu
Càng khao khát thẫn thờ
năm tháng
Trời trong veo lãng đãng
mây thu
Yêu nhau trăm tuổi bạc đầu
Chinh nhân dặm thẳm có đau
đớn lòng ?...
Đời phiêu lãng mênh mông
khắp ngả
Dấu chân chim bến đậu lăn
tăn
Trầu cau chỉ thắm môi son
Qua sông lỡ bến con thuyền
trôi xuôi...
14.3.2010 Lu Hà
Tin Ở Điều
Lành
chuyển thể từ thơ Trịnh Ngữ
Ngôn: Như Cây Thánh Giá
Cây thánh giá có điều muốn
nói
Đoàn chiên lành mãi mãi
không thôi
Trải bao sóng gió dập vùi
Đức tin Thiên Chuá ngậm
ngùi thương con
Các em hãy nhìn xem thế hệ
Lũ bạo quyền đày đoạ nhân
dân
Lòng tham giai cấp đa đoan
Gạt lưà chủ thuyết dối
gian tình ngưòi
Lũ dê chó hẹp hòi dã thú
Bọn cô hồn lấp lú hoang
dâm
Bán buôn bác ái tình thâm
Tôn thờ Mao chủ tím bầm thịt
da
Bọn cán gỗ vùi đầu hưởng lạc
Mất tính người từng bước
hoang vu
Thiên đường đồng đá âm u
Nụ cười sằng sặc giết nhau
bằng mồm
Trò đấu tố âm thầm thác loạn
Giết lương tri bần tiện
oan hồn
Đồng tiền bạc bẽo vô luân
Quả cà hạt muối lường gàn
muôn dân
Cứ vờ vĩnh tinh thần lý tưởng
Giọng bồi bàn truyền thống
bất minh
Thơ văn tăm tối hư danh
Cuả chôm cuả xiả tranh
dành miếng ăn
Phá xã hội tỵ hiềm láo
khoét
Loạn kỷ cương gào thét căm
thù
Mặn mà toé máu gươm dao
Liếc nhìn như thể yêu ma
quỷ thần
Trên bệ ngọc vương quyền
xưng đế
Quốc tự kia cáo cú xù lông
Lạy quỳ ma quỷ tuyên dương
Vĩ nhân thần tượng huy
hoàng non sông
Các em hãy mở lòng thương
mến
Rọi niềm tin ngọn nến lung
linh
Thánh đường trí tuệ anh
minh
Tự do dân chủ nêu danh giống
nòi
Đã lâu lắm mây trời tăm tối
Nước non này tê tái thương
đau
Trải bao thập kỷ máu trào
Chuyên chính vô sản sương
mù bao la...
Anh trở lại nắng mưa sầu
thảm
Những canh trường ảm đạm
thương đau
Trong ly rượu đắng cay màu
Cùng nhau ôn lại tình yêu
thuở nào…
Trước Thiên Chuá con cầu
xin nguyện
Ban phước lành trọn hiến
muôn dân
Việt Nam dân chủ nhân quyền
Ôm cây thánh giá niềm tin
vững vàng.
15.3.2010 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét