Thơ Tâm
Tình Chùm 77
Tương Tư
Với Hình
Quái lạ vì sao lại vấn
vương
Kià cô thiếu nữ mãi hoài
thương
Duyên thơ vô ý gây nên tội
Cho kẻ chiêm bao cõi mộng
trường
Có thể vì ta còn nỗi buồn
Mang theo vương vấn cả muà
xuân
Tơ lòng con gái bao sao
xuyến
Tuổi trẻ ngày xưa chót lưã
lần…
Có thể rằng ai rất thiết
tha
Nưả trong hiện thực nưả
trong mơ
Như người con gái ngày xưa
ấy
Ở mãi trong ta một nỗi sầu…
Có thể vì cô rất giống
nàng
Long lanh ánh mắt nước mây
giăng
Để hồn thơ thẩn theo năm
tháng
Lỡ bước xa xôi lạc nẻo đường
Tâm trí con người thật thế
sao?
Bao nhiêu hoài niệm viết
trong thơ
Tương tư vương vấn sầu ly
biệt
Để hồn thi sĩ chết trong
mơ…
19.9.2009 Lu Hà
Từ Ấy
Từ ấy trong tôi đầy bóng tối
Mặt trời vụt tắt nhói qua
tim
Tâm hồn tôi rụng tàn hoa lá
Rất nhạt hương và vắng tiếng
chim
Từ ấy quê hương mất tự do
Không còn tiếng hát với lời
ca
Buồn sao tiếng sáo diều
đâu mất
Cách mạng sôi lên lửa hận
thù
Từ ấy trong tôi lệ ứa tràn
Nhà tranh vách lá nỗi cô
đơn
Quê hương ruồng rẫy đời
khinh bạc
Từng đoàn hành khất máu
xương tan
Từ ấy khổ đau mẹ mất con
Cảnh nhà tan tác tím bầm
gan
Chồng đi cải tạo vành khăn
trắng
Đấu tố sưả sai đỏ máu tràn
Từ ấy trở đi cắn xé nhau
Xóm làng xơ xác điã dầu
hao
Vu oan tố khổ hòng thêm lợi
Thân đổ đầu rơi những luống
bưà
Từ ấy ruộng vườn bị tịch
thu
Ép vào hợp tác gạo ăn chia
Đêm đêm từng tổ bình công
điểm
Cãi vã tranh giành mãi chẳng
no
Từ ấy làm chi có nắng về
Trần gian điạ ngục rợn đồng
quê
Chuyên viên cố vấn từ
trung cộng
Tăm tối đượm màu thật thảm
thê
Từ ấy chia ly và vĩnh biệt
Kẻ nam người bắc nhớ nhau
hoài
Dòng sông Bến Hải đôi bờ bến
Vĩ tuyến nhát dao chém
giưã trời
Từ ấy xa nhà đi thoát ly
Mẹ cha mòn mỏi lệ tuôn rơi
Vợ hiền bóng nhỏ từng đêm
lẻ
Con khóc thân gày không
sưã nuôi
Miệng lưỡi tuyên truyền cuả
Việt gian
Đi làm cách mạng cứu muôn
dân
Hy sinh tính mạng cho tổ
quốc
Ác quỷ hồn ma thấm đỏ dần
Ngày đó con tôi tuổi học
trò
Chim non bé nhỏ mộng hồn
mơ
Hai vai buộc chặt khăn
quàng đỏ
Nhuộm cả thơ ngây cả daị
khờ
Lớn lên tuổi trẻ laị lên
đường
Thẳng tiến miền Nam giải
phóng quân
Dấn thân lầm lẫn vòng
tranh chấp
Ngày ấy tim tôi đã nguội
tàn
Nay có đôi lời nhắn bạn
thơ
Gưỉ về âm phủ quãng đường
xa
Ai ơi có hiểu nơi trần thế
Từ ấy ngày xưa thành bóng
ma
Từ ấy trong ai bừng nắng hạ
Mặt trời uế xú chói qua
tim
Tâm hồn ai một vườn đầy
xác
Rất thảm thương và rợn tiếng
rên
Ai để hồn ai bức mọi người
Gây bao tội ác ở muôn nơi
Để hồn ai với bao tòng phạm
Xa cách nhau thêm nợ với đời….?
19.5. 2008 Lu Hà
Trống Đồng
Bi Thương
Vùi sâu dưới đất cả ngàn
năm
Tài sản thiêng liêng cuả
Việt Nam
Chuá đảng độc tài còn chiếm
đoạt
Căm bầy chó sói mất lương
tâm
Trống đồng Ngọc Lũ vẫn còn
đây
Lịch sử thiên thu có ngậm
ngùi
Tổ quốc quê hương tràn máu
lưả
Tiếng cồng Giao Chỉ xót
thương thay
Quốc tặc khoe khoang ấy cuả
riêng
Ngà voi đồ cổ cực giàu
sang
Lợi quyền phe nhóm cùng
chia chác
Quy thuận Hán triều chúng
chủ trương
Chó dái nặng mùi Trương Mỹ
Vân
Mặc cho dân tộc chịu lầm
than
Dâm ô trụy lạc quen đường
cũ
Bán nước chui lòn váy mỹ
nhân
Chính hắn tên là Lê Khả
Phiêu
Cắt rừng biên giới cảnh
tiêu điều
Khom lưng quỳ gối thờ
Trung Cộng
Con cháu là ai lưỡi cú diều?
Lạc Hồng ngô ngọng lại văn
chương
Ú ớ hai câu như cẩu hoang
Bịt mũi chúng khen hàng tổng
cóc
Trống đồng mang gõ nỗi bi
thương!
1.6.2011 Lu Hà
Tự Hào Chớ
Mất Lương Tâm
Chúng cào cấu những linh hồn
bé bỏng
Dương mắt mờ đầy sát khí kỳ
nhân
Chúng đắc ý bởi bộ lông
nhung đỏ
Cánh tay dài run rẩy với
thời gian….
Chúng kiêu hãnh bốn nghìn
năm máu chảy
Bao tang thương đè nát
traí tim này
Chúng sằng sặc trong cơn
men chiến thắng
Quên quê hương đang nghèo
đói thê lương
Chúng lạm dụng những tấm
lòng yêu nước
Biến giang sơn thành chiến
địa hoang tàn
Chúng ngất ngưởng truy
hoan màu lý tưởng
Bao điên khùng những mộng
tưởng xa xăm
Chúng lấn đất dồn dân vào
thế bí
Giáo sứ Thái Hà tàn phá âm
u
Xây tường chắn nát bàn
chân Thiên Chuá
Cỏ hoang vu sương muối lệ
u sầu
Ôi tiền sử cuả một thời
hoang dã
Xã hội bầy đàn chưa đủ
lương tâm
Thời trung cổ ra đi còn trở
lại
Ngạo nghễ khoe khoang trí
tuệ vô vàn…
Nền dân chủ gấp vạn lần tư
sản
Gấp triệu lần trái đất sẽ
ngừng quay
Trong hang tối sẽ trần truồng
bình đẳng
Cộng sản hành tinh hạnh
phúc muôn loài…
Hãy im đi những tự hào cửa
miệng
Quên đau thương bao tủi nhục
phơi bày
Bán đất ăn chia đồng tiền
béo bở
Dây thép gai rào giưã trái
tim người
Chẳng biết thẹn còn bày
trò vu caó
Báo chí đua chen vùi dập
nhân quyền
Quyền bày tỏ những nỗi niềm
vinh nhục
Nỗi lòng đau khi phải sống
ươn hèn
Tấm hộ chiếu xin đừng cười
ngạo nghễ
Bao vinh quang oan trái đã
chôn vuì
Còn gì nưã mà tự hào hiển
hách
Dòng sông thương đã khô cạn
tình người
Tự hào vinh quang giống
nào chẳng có
Tình non sông trong ký ức
muôn đời
Trong đau thương hãy đừng
rơi nước mắt
Trong đắng cay hãy đứng vững
làm người
Niềm tự hào quê hương là
chính đáng
Nhắc nhở nhau hãy sống ngẩng
cao đầu
Đừng bợ đỡ khom lưng làm
tôi tớ
Cắt xén vu oan xỉ nhục mưu
cầu….
Hỡi những kẻ tham tàn đầy
tham vọng
Kiếp tôi đòi mộng tưởng nuốt
năm châu
Hành tinh đỏ đâu còn là
chân lý
Tổ quốc tháng mười cách mạng
tôn thờ
Chẳng biết thẹn cứ tự hào
ca mãi
Lửa bạo tàn đốt cháy dãy
trường sơn
Thày tớ giết nhau bạn bè
phản trắc
Vạn nấm mồ vô chủ khóc kêu
oan…
Lời Đức Cha con xin hằng
ghi nhớ
Sống làm người tử tế với
lương dân
Trên quê hương hay muôn
vàn đất lạ
Chớ tự hào mà để mất lương
tâm!
2008 Lu Hà
Tự Hào
Trong Thương Đau
Tiếng khóc vang lên giưã đất
trời
Đàn chiên dân Chuá máu
tuôn rơi
Sương sa hạt lệ buồn thê
thảm
Xám cả chiều thu rụng rã rời
Thánh địa chiều hoang đêm
tối đen
Từng luồng gió thổi bóng
ma tàn
Lân la phá rối tình nhân
loại
Báo chí reo hò nhạo báng
dân…
Giai cấp tiên phong giống
bạo tàn
Hung hăng trấn lột cuả
muôn dân
Luật rừng đảng trị màu u
ám
Xã hội lăng loàn ôi thế
nhân!
Cái giá tự hào máu lệ rơi
Triệu người lay lắt đến
hôm nay
Cha con lam lũ trong nghèo
khó
Nước mắt trào ra với tháng
ngày
Bài ca lãnh tụ còn rên rỉ
Buốt vào trong não tím
trong gan
Trải bao thập kỷ đời cơm
áo
Uất hận sôi lên lệ ưá tràn
Nhục nhã tự hào phải đấu
tranh
Nồi cơm manh áo vẫn tranh
dành
Ai quên nhục nhã thèm danh
lợi
Cho kẻ tự hào khát háo
danh?
Vì nhục cho nên phải tự
hào
Nếu không còn nhục tự hào
qua
Tổ tiên ta vẫn thường như
vậy
Biết nhục nuôi ta chí tự
hào....
Nhục nhã tự hào vẫn có
nhau
Để mà nuôi sống trái tim
đau
Nếu không biết nhục làm
sao hiểu
Cái giá vươn lên để tự
hào..
Chúng vẫn tự hào dân tộc
ta
Dù trong đói khổ vẫn reo
ca
Một lòng một dạ đi theo đảng
Thân xác dật dờ cũng chẳng
sao
Chúng vẫn tự hào nhân dân
ta
Trải bao thập kỷ vẫn kiên
trì
Đồng cam cộng khổ theo ảo
giác
Xã hội thiên đường một giấc
mơ
Chúng vẫn tự hào cho đảng
ta
Tài tình sáng suốt trí cao
siêu
Dắt đưa dân tộc tròng tăm
tối
Hạnh phúc phồn vinh chẳng
thấy sao ?...
2008 Lu Hà
Thơ Tâm
Tình Chùm 78
Uổng Công
Mái Tóc Xuân Thì
hoạ thơ thi sĩ Đỗ Qúy Bái
Gửi gắm lòng em một gói thề
Nỉ non anh nhé nhớ mang
nghe
Chôn rau cắt rốn đừng quên
nhé
Nam Bắc đường thông chóng
lại về
Anh thả tình em trong túi
nang
Nâng niu qúy hoá nặng như
vàng
Túi trên trấn thủ chen
vòng ngực
Nịt chặt ôm anh mãi dập
ràng
Ngoái lại sao trời em ở
đâu
Nhẫn tâm ai chắn giưã cây
cầu
Đôi bờ sôi sục chung dòng
chảy
Uất hận bao giờ ta gặp
nhau?...
Thôi thế thì thôi mấy chục
năm
Thời gian đằng đẵng bọt
sôi tăm
Chân chim vảy cá chờ mong
ngóng
Bờ lạnh tường rêu thiếu
bóng xăm…
Thế kỷ đi qua trọn nưả
vòng
Lênh đênh biển động loé hừng
đông
Đầu xanh mái tóc còn đâu
nưã
Bụng ỏng da mồi uổng phí
công
Xót thương Chức Nữ ngóng
Ngưu Lang
Biền biệt bao năm trống hội
làng
Cờ đỏ giương cao cười ngạo
nghễ
Còn đâu gói tóc gió nhênh
nhang…
13.7.2009 Lu Hà
Xin Chị Đừng
Viết Nưã
Nghe chị Thu Hương cũng viết
văn
Cái tài ngoáy đít kiếm cơm
ăn
Sáu mươi năm lẻ xuân vừa
tái
Theo đóm ăn sương buổi xế
tàn…
Giả đò chống cộng cũng như
ai
Vưà chống vưà che rõ mặt
này
Quốc ngoại đồng bào ve vãn
khách
Luồn trôn bôi nhớt đã quen
tay
Cuộc thế bây giờ có đổi
thay
Nào ai ngái ngủ giưã ban
ngày
Đỉnh cao chói lọi văn bồi
bút
Chồn cáo già nua đã lỗi thời…
Kẻ ấy Hồ Ly lỡ khắc tinh
Tội nhân thiên cổ hận trời
xanh
Ngàn thu u ám sầu xương tủy
Cố đấm ăn xôi đánh bóng
hình
Viết sách mua vui để gạt đời
Khóc thương chế độ đám ma
chơi
Bao năm theo đảng cho tàn
phế
Pháo mã tượng xe đã mất rồi…
Thí tốt non sông giữ tướng
bà
Bàn cờ canh bạc với ma Hồ
Công an việt cộng trò ma
quái
Gửi chị Thu Hương khéo nõn
nà…
Tớ cũng chân thành nhắn mấy
câu
Gửi người cuồng tín nuối
trăng hoa
Văn chương lèo lái cho ai
thế
Hải ngoại dân mình đâu dễ
ngu?...
3.8.2008 Lu Hà
Xuân Đón
Anh Về
hoạ thơ Thy Loan
Nắng hửng xuân hồng anh thấy
không?
Muà xuân cánh én rộn trong
lòng
Chôn rau cắt rốn hằng mong
đợi
Anh nhé trở về thăm cố
hương
Mới độ ngày nào anh mến
yêu
Thời gian nhắn nhủ với bao
điều
Anh về xơ xác làng quê vắng
Họ mạc rưng rưng lệ ưá sầu
Ngậm đắng bồ hòn tủi nhục
thay
Ra đi ngoảnh lại bóng hao
gày
Giang sơn gấm vóc đâu còn
nưã
Món nợ chiến tranh vẫn đoạ
đày…
Xuân đến tết rồi em nhớ
anh
Chập chờn thổn thức đến
tàn canh
Giọt sầu mưa mãi buồn năm
tháng
Bao kiếp thê lương mộng chẳng
lành….
31.10.2009 Lu Hà
Xuân Tết Tủi Hờn
Thơ tiếp theo hai câu cuả Mai Hoài Thu
"Tết đến đau lòng người viễn xứ
Xuân về xót dạ kẻ tha hương"
Năm nay đại hội còn du đảng
Hổ cút mèo về khỉ nhiễu nhương
Mấy chục năm rồi mây trắng bay
Lòng người dân Việt ở muôn nơi
Nôn nao khao khát về quê mẹ
Hạnh phúc ấm no mọi kiếp người
Nhung nhớ làm sao những trái hồng
Bát canh rau muốn vị cua đồng
Muà nào thức ấy đầy rau quả
Nhưạ mận giả cầy thịt nấu đông
Tết đến mà sao cảnh vắng teo
Thả hồn thi sĩ mấy vần thơ
Có ai trên mạng cùng tâm sự
Chia sẻ cùng ta nỗi tủi sầu
Lãng đãng mây hoài vẫn nhởn nhơ
Chậu mai năm ngoái nhớ đâm hoa
Nảy mầm hé nụ mừng xuân mới
Thu đã đi rồi Thu lại qua...?
Hai câu tức cảnh Hoài Thu mở
Cho kẻ xa hương lại nhớ nhà
Nâng bút đôi dòng toan nhắn nhủ
Mắt huyền khao khát gió trăng mơ...!
1.2.2011 Lu Hà
Xuân Về Xứ Lạnh
Cảm tác từ một câu thơ cuả Nguyễn Bính
" Đã thấy xuân về với gió
đông"
Làng quê thôn xóm lá đầy vương
Muà đông lạnh lẽo đừng quay lại
Cho trái tim hồng khắp bốn phương...
Đất lạ quê người chẳng thấy hoa
Anh đào trước cưả đứng bơ vơ
Hoàng hôn rủ bóng xa vời vợi
Mấy chục năm rồi khách ngẩn ngơ
Nguyễn Bính anh ơi! một thuở nào
Tình quê trong trắng ánh trăng mơ
Chiều nay bỗng có ai thầm đọc
Tâm dạ xôn xao lệ ưá trào..
Nỗi buồn day dứt cứ nôn nao
Một mái nhà tranh một gốc dưà
Ai thắp nén hương lòng tưởng nhớ
Tổ tiên họ mạc với ông bà?
Xuân ở xứ người buồn lắm sao
Một trời quan tái ngóng mây xa
Tuyết rơi lất phất hồn tê tái
Hiu hắt xuân qua đã mấy muà?
24.1.2011 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét