Thơ Tâm
Tình Chùm 9
Nỗi Lòng
Cuả Cha
cảm tác qua bài thơ "
Xin Được Chết Thay Con " cuả Cụ HTN
Ninh thọ tử bất ninh thọ
nhục
Bậc hiền nhân quân tử xưa
nay
Thở than vương vấn u hoài
Sống sao cho đẹp là người
thẳng ngay.
Cha muốn chết tối nay cho
trọn
Vì thương con lận đận trần
gian
Tráng niên mới có ngũ tuần
Cưả nhà yên ấm vợ con
trông chờ.
Lòng tan nát bơ vơ tưởng
nhớ
Nợ trần ai, ai trả, ai vay
?
Kiếp người bao nỗi đắng
cay
Chết thay chẳng được ý trời
cao xa
Đường sinh tử năm xưa lần
bước
Cuộc hành hương xin Đức
Chuá trời
Khẩn cầu thiên ý ba ngôi
Dùng dằng bàn tiệc nụ cười
ngàn thu...
Nơi hạ giới cha già rỏ lệ
Hồn phiêu diêu dừng lại lắng
nghe
Trăng ngàn vạn nẻo sơn khê
Tiếng thơ nức nở vọng về nỉ
non.
Cha nhớ lại ngày con còn
bé
Đôi mắt nai yêu quá đi
thôi
Lớn lên ăn học lần hồi
Vợ hiền con thảo lại rời
đi xa ?...
Thiên Chuá gọi làm sao
tránh được
Tiếc cho đời trằn trọc
canh khuya
Nấm mồ hiu hắt cỏ hoa
Suơng rơi lã chã nhạt nhoà
trăng sao
Bạn thi hữu Huệ Thu thăm hỏi
Có Đông Anh cùng với Trường
Giang
Nỗi niềm mấy áng thơ đường
Theo làn sóng điện bốn
phương đất trời!
11.8.2010 Lu Hà
Lá Rụng Đầu
Thu
hoạ thơ Huệ Thu: Kính Tặng
Thi Lão HTN
Thảng thốt vàng rơi chớm
gió thu
Trong lòng nghe sóng dội
trên đầu
Thuyền ai chấp chới bơ vơ
quá
Bể khổ lênh đênh lạc tới
đâu?
Con đã ra khơi tình để lại
Cha còn ở lại nghiã dài
lâu...
Bạn bè thi sĩ rơi châu lệ
Thăm thẳm trời xanh trắng
mái ngâu !
10.8.2010 Lu Hà
Nỗi Oan
Thảm Sầu
tặng Lê Thị Kim Thu
Một câu chuyện đau lòng thảm
thiết
Mang nỗi niềm u uất trần
ai
Lương tâm thời đại con người
Rửng rưng sao nưã giống
nòi lầm than!
Phải chặn đứng bầy đàn ác
quỷ
Vì miếng ăn quyền lợi ăn
chia
Bắt giam ông Nguyễn Hữu Cầu
Thủ tiêu nhân chứng máu
nhoà lệ rơi.
Ba mươi bốn năm trời oan ức
Bọn ác quan tai điếc miệng
câm
Luật rừng tán tận lương
tâm
Lưu manh xã hội óc tim mất
rồi.
Lũ chúng nó đười ươi chó
sói
Xã hội đen bạn với công an
Bịt mồm khoá họng lương
dân
Vu oan giá hoạ thế trần đảo
điên
Nguyễn Anh Thư trên màn
hình nhỏ
Thương cha già đày đoạ tâm
can
Ba con sức khoẻ yếu dần
Làm sao chiụ nổi nỗi oan
thảm sầu
Xin các chú các cô các bác
Vì những ai phận bạc xót
xa
Tự do hải ngoại bao la
Thương người bị hại trong
tù khổ đau...
Chiụ sao nổi mù loà tai điếc
Không thuốc men tuổi hạc
chân chì
Tháng ngày thoi thóp buồn
trôi
Nắng mưa tàn tạ đất trời
ai hay.
Má con đã chia tay bảy sáu
Đưá em trai mang họ người
ta
Tuổi thơ con ở với cha
Sống cùng bà nội vô tư biết
gì...
Cha bị bắt sau ngày bão lốc
Là sĩ quan quân lực điạ phương
Vũ trang bảo vệ quê hương
Mang hàm đại úy bi thương
não nùng...
Hồn thi sĩ tình thương đồng
loại
Nhạc phẩm ca phản đối bạo
tàn
Phanh phui tham nhũng cưả
quyền
Hiếp dân sa đoạ lăng loàn
mị dân
Bọn lãnh chuá gian ngoan bắt
bí
Tỉnh Đồng Nai vô lý tử
hình
Tội nhân chứng cớ không
thành
Trong ngoài cách biệt cây
xanh héo tàn...
Con không được một lần đi
học
Cũng tò mò từng bước đánh
vần
Trẻ con hàng xóm nhà bên
Dạy cho biết chữ bần hàn
xóm thôn.
Con không thể viết đơn
thành thạo
Xin cho cha thoát khỏi lao
tù
Chú Truyền giúp đỡ rất nhiều
Đồng bào hải ngoại chút
quà từ xa.
Bao năm tháng mưa rầu cỏ
uá
Hỡi những ai còn có lương
nhân
Trung ương toà án chính
quyền
Nghe lời thỉnh nguyện cầu
xin nhân loài.
16.8.2010 Lu Hà
Giang Sơn
Chìm Đắm
chuyển thể từ thơ Chu Vương
Miện
Chuyện dân Việt kể sao cho
xiết
Nước chảy mòn đầu vịt lá
khoai
Mặn nồng máu chảy bèo trôi
Ruột mềm quằn quại tả tơi
bằng mồm…
Thế chiến quốc nỗi niềm tê
tái
Sáng biểu tình chiều tối
rượu vang
Quốc kỳ quân phục biẻu
dương
Cộng hoà nam Việt vinh
quang thuở nào.
Ngậm ngùi xót máu trào lệ
đổ
Bắc Trung Nam đô hộ nhà Hồ
Nam Quan mở cưả đón Tàu
Cao Nguyên bô xít ngả màu
thương đau
Dân thấp cổ mù loà tăm tối
Sặc mùi hôi mật vụ chó săn
Ái nam ái nữ thở than
Giống nòi suy kiệt nước
non tiêu điều
Rặt một lũ đầu trâu chăn dắt
Mẹo anh hùng tha thiết
chín năm
Trường kỳ bán đất âm thầm
Xuất dương con gái Việt
Nam buôn hồng
Xứ xở lạ lấy chồng ngoại
quốc
Phận con sen mỗi bước lệ
trào
Độc thân Trung Quốc xông
vào
Tràn qua nước Việt má đào
nỉ non
Thân vạn dặm Vân Nam Miến
Điện
Qua ngả Lào hiện diện Thái
Lan
Côn Minh lạc bước Nam Hàn
Bán chôn nuôi miệng phấn
son nhạt nhoà
Rồng chín khúc mây mờ
sương khói
Miền thượng du đau nhói xiết
bao
Lan man thủy điện sông Lô
Miền Nam nước chảy phù sa
cạn giòng ?
Bể chưá nước Cửu Long sóng
tận
Nước mặn vào chiếm lấn người
ơi!
Quê hương chìm đắm biển khơi
Sài Gòn Chợ Lớn đi đời nhà
ma
Kẻ ngoác miệng kêu la chửi
bới
Đưá cầm quyền lo túi đầy vơi
Vét vơ cho thật đã đời
Bịt tai thin thít mũ ni điếc
rồi
Gây oán hận dầu sôi lưả bỏng
Hạt châu rơi thầm lặng thương
đau
Việt Nam quận huyện Trung
Hoa
Ngàn năm nguyền ruả biển
sâu ngậm ngùi
Nưả thế kỷ chửi hoài chửi
mãi
Mặt trai lỳ ngu tối mãi
sao?
Tiền đồ tổ quốc phân chia
Sơn hà xã tắc uế xù đảng
ma
Mạ non dở la đà chế độ
Mòn mỏi chờ cổ độ trăng
soi
Nưả đêm rượu ngũ gia bì
Chén anh chén chú nhâm nhi
đoạn trường
Thuyền đời dạt tầm dương
Lý Bạch
Bích La thôn oán trách người
xưa
Thông reo ngô xá đạo đầu
Xàng xê xang xí bạc màu lầm
than!
3.6.2010 Lu Hà
Thư Tố
Cáo
tặng cô Lư Thị Thu Trang
Lệnh chỉ đạo bạo quyền cộng
sản
Điều mã tà ăn chặn bất
nhân
Truy bức uy hiếp thường
dân
Phân tâm rối loạn tinh thần
trẻ con
Thư tố cáo công an cảnh
sát
Nỗi oan tình thảm thiết bi
thương
Tôi là Lư Thị Thu Trang
Xót xa kính gửi cả trong lẫn
ngoài
Kẻ quốc nội người nơi hải
ngoại
Hỡi những ai nặng mối ưu
tư
Giống nòi tiên tổ ông cha
Việt Nam thảm cảnh sa đà
nước non
Thư gửi tới công an bộ trưởng
Lê Hồng Anh chấp chưởng bất
nhân
Chủ chương hà hiếp muôn
dân
Tay chân phá rối trị an khối
phường
Chuyện sảy tại đường Trần
Bình Trọng
Bầy công an phường một dã
man
Đầu trâu mặt ngưạ ác ôn
Buả vây đàn áp trăm ngàn
mưu mô
Trời hai tám tháng tư quan
tái
Với đưá con năm tuổi ngây
thơ
Quận ba thành phố tinh mơ
Chị Tân thăm viếng rủ nhau
đi chuà
Bỗng cháu Dũng hớt ha hớt
hải
Con chị Tân rên rỉ cô ơi !
Mẹ Tân chúng bắt mất rồi
Em con thất lạc ở ngoài chợ
xa...
Dũng chạy bộ dăm ba khoảnh
khắc
Một đám người tức tốc xông
vào
Tên Khanh du thủ ma cô
Sai nha thuở trước ào ào
như sôi...
Chúng xô đẩy đánh hôi túm
tóc
Từ lầu ba đá thốc xuống
sân
Đầu trâu mặt ngưạ dữ dằn
Con tôi khóc ngất chúng
còn lôi đi
Các cháu bé con tôi con bạn
Nhà chị Tân hỗn loạn bỏ
rơi
Quang Trung Gò Vấp phường
mười
Giam tôi hạch sách tối trời
khảo tra
Chúng vô cớ lu loa quát
tháo
Tịch biên luôn xe máy cuả
tôi
Cốp xe bật mở tìm tòi
Ngang nhiên khám xét coi
trời bằng vung
Chúng thất vọng điên khùng
gầm rú
Võ Minh Hà trung tá công
an
Mặt người dạ thú vô luân
Tay chân bàn bạc bất nhân
tồi tàn
Chúng bu lại tên Yên cảnh
sát
Bên giao thông kiểm soát
xa gần
Dây dưa gà vịt cằn nhằn
Giấy tờ bằng lái tư nhân đủ
điều
Bẻ tay quặt gầm gừ hung dữ
Bảy công an hai nữ năm nam
Tên Khanh sủi bọt hầm hầm
Giật ngay túi xách gườm gườm
nhe nanh
Võ Minh Hà gian manh tuyên
bố
Lệnh cuả tao tận ổ truy
lùng
Bao vây kinh tế đến cùng
Triệt cho cả họ võ vàng đói
ăn
Chúng hủy hoại tình thâm mẫu
tử
Con gái tôi mới có lớp hai
Răn đe doạ nạt mấy hồi
Giưã đường lôi kéo tả tơi
áo quần
Cháu bé sợ bần thần ngơ
ngáo
Tuổi thơ ngây nào có biết
gì
Muà thi lại sắp tới rồi
Nhẫn tâm khủng bố hại người
hiền lương
Tôi khẩn thiết bốn phương
bá cáo
Hỡi những ai còn có lương
tâm
Tương lai dân tộc tối tăm
Trời cao đất thẳm đầm đầm
lệ rơi!
22.5.2010 Lu Hà
Thơ Tâm
Tình Chùm 10
Xuân Về Xứ Lạnh
Cảm tác từ một câu thơ cuả Nguyễn Bính
" Đã thấy xuân về với gió
đông"
Làng quê thôn xóm lá đầy vương
Muà đông lạnh lẽo đừng quay lại
Cho trái tim hồng khắp bốn phương...
Đất lạ quê người chẳng thấy hoa
Anh đào trước cưả đứng bơ vơ
Hoàng hôn rủ bóng xa vời vợi
Mấy chục năm rồi khách ngẩn ngơ
Nguyễn Bính anh ơi! một thuở nào
Tình quê trong trắng ánh trăng mơ
Chiều nay bỗng có ai thầm đọc
Tâm dạ xôn xao lệ ưá trào..
Nỗi buồn day dứt cứ nôn nao
Một mái nhà tranh một gốc dưà
Ai thắp nén hương lòng tưởng nhớ
Tổ tiên họ mạc với ông bà?
Xuân ở xứ người buồn lắm sao
Một trời quan tái ngóng mây xa
Tuyết rơi lất phất hồn tê tái
Hiu hắt xuân qua đã mấy muà?
24.1.2011 Lu Hà
Món Nợ Đời
Lẳng lặng mà xem lũ vẩn vơ
Độc tài toàn trị đã bao
lâu
Lề đường khép nép bầy vong
quốc
Mất nước nguồn cơn lệ ưá
trào.
Hỏi lại ngày xưa Hồ Chí
Minh
Từ hang Pắcbó đã thành
tinh
Ăn lương quốc tế còng vô sản
Trọn kiếp tôi đòi lưu xú
danh.
Đánh Pháp cho Tàu thâm hiểm
thật
Giảm tô cải cách máu tuôn
trào
Miền Nam giải phóng gây
thù hận
Độc lập tự do chẳng thấy
đâu?
Sáu sáu năm rồi chỉ khổ
đau
Chiều thu biền biệt gió
mưa sầu...
Ba Đình còn đó trời xanh
thẳm
Dân có ngờ đâu mất tự do.
Nối kiếp cha ông kiếp ngưạ
trâu
Một đoàn câm điếc chúng đi
bầu
U mê tăm tối bao giờ nưã
Sao chẳng tẩy chay cuộc
bán bầu?
Đứng dậy bảo nhau chống độc
tài
Chính quyền cộng sản biết
thương ai?
Tẩy chay bầu cử vì non nước
Độc lập tự do món nợ đời!
13.5.2011 Lu Hà
Nếu Tôi
Gõ Chữ
tặng nhà văn Nguyễn Thiếu
Nhẫn
Nếu tôi gõ tức là tôi đang
sống
Cho bộ đầu khỏi lão hoá
già đi
Cùng chung lòng góp trí với
tương lai
Nền xã hội thắm tươi màu hạnh
phúc
Nếu tôi gõ tức là tôi thức
dậy
Chào bình minh ánh sáng rọi
muôn màu
Qua màn đêm đầy phiền muộn
u sầu
Mừng dân tộc vươn lên cùng
thế kỷ...
Nếu tôi gõ tức là tôi biết
khóc
Trước nỗi đau tê tái cuả hồn
người
Lết thân tàn bởi quỷ đỏ vô
loài
Bao tang tóc chiến tranh
đòi hủy diệt
Hỡi các bạn là con em dân
Việt
Nắm tay nhau để được sống
làm người
Trên diễn đàn ta tranh luận
công khai
Trong đau thương hãy ngừng
rơi nước mắt!
Hãy gõ nưã, gõ đi cho thoả
chí
Vạch mặt bầy quen xảo trá
vô luân
Dùng diễn đàn để phá hoại
nhân quần
Giả dân chủ bán buôn tình
dân tộc!
4.6.2011 Lu Hà
Sống Làm
Chi
thơ nối tiếp từ một câu cuả
Phan Bội Châu
"Sống tủi làm chi đứng
chật trời"
Sống như con chó kiếp tôi
đòi
Sống lay sống lắt thờ vua
Hán
Bán nước buôn dân hại giống
nòi
Lũ chúng sinh năm đẻ chín
mười
Năm thê bảy thiếp kiếp đười
ươi
Hoang dâm vô độ theo đạo tặc
Cóc nhái lao nhao cũng được
thời...
Nhắm mắt theo chân Hồ Chí
Minh
Oán hờn ngùn ngụt thảm trời
xanh
Nồi da xáo thịt bao thù hận
Yêu quái tàng hình hại
chúng sinh
Chết đi nghiệp chướng vẫn
còn đầy
Nước mắt dân nghèo vẫn đắng
cay
Đóng thuế lầm than vì cái
xác
Ba Đình đày đoạ khói hương
bay...
Sống chết ô hay một mạng
người
Gây bao tội ác để cho đời
Tự do độc lập vì ai chứ
Trung cộng Nga Xô rã rượi
cười...
14.5.2011 Lu Hà
Trống Đồng
Bi Thương
Vùi sâu dưới đất cả ngàn
năm
Tài sản thiêng liêng cuả
Việt Nam
Chuá đảng độc tài còn chiếm
đoạt
Căm bầy chó sói mất lương
tâm
Trống đồng Ngọc Lũ vẫn còn
đây
Lịch sử thiên thu có ngậm
ngùi
Tổ quốc quê hương tràn máu
lưả
Tiếng cồng Giao Chỉ xót
thương thay
Quốc tặc khoe khoang ấy cuả
riêng
Ngà voi đồ cổ cực giàu
sang
Lợi quyền phe nhóm cùng
chia chác
Quy thuận Hán triều chúng
chủ trương
Chó dái nặng mùi Trương Mỹ
Vân
Mặc cho dân tộc chịu lầm
than
Dâm ô trụy lạc quen đường
cũ
Bán nước chui lòn váy mỹ
nhân
Chính hắn tên là Lê Khả
Phiêu
Cắt rừng biên giới cảnh
tiêu điều
Khom lưng quỳ gối thờ
Trung Cộng
Con cháu là ai lưỡi cú diều?
Lạc Hồng ngô ngọng lại văn
chương
Ú ớ hai câu như cẩu hoang
Bịt mũi chúng khen hàng tổng
cóc
Trống đồng mang gõ nỗi bi
thương!
1.6.2011 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét