Song Thất
Lục Bát Chùm 9
Tỉnh Dậy
Đi Bạn Ơi
chuyển thể từ thơ chúc tết
cuả Cụ Phan Bội Châu
Xuân đã đến gà vưà gáy gọi
Các bạn ơi, thức dậy chào
mừng
Bắc Nam hải ngoại một lòng
Nỗi niềm sông núi quê
hương giống nòi...
Hồn non nước lạc loài chua
xót
Sau bảy lăm lỡ mất trăng
thu
Đầu xanh chớm bạc phai màu
Lưu vong xứ sở mịt mù
sương rơi…
Hỡi các bạn muôn nơi tứ hải
Xác pháo vương tê tái
giang sơn
Thông tin đại chúng thở
than
Đấu tranh dân chủ muôn vàn
khó khăn
Bằng bạo lực công an đảng
trị
Xiết gông cùng buộc tội thẳng
tay
Bộ mặt bán nước phơi bày
Cao nguyên bô xít đất này
cuả ai?
Rồi còn nưã ngoài khơi hải
đảo
Sôi máu hồng nô lệ nhuốc
nhơ
Ngang nhiên kià lũ ba Tàu
Quan đô hộ xứ nó vào nước
ta…!
9.3.2010 Lu Hà
Trái Tim
Lang Sài
chuyển thể từ thơ Thấu Tâm
Can
Chúng phá phách đầu anh xuống
đất
Linh hồn xưa thảm thiết
kêu lên
Bóng em áo trắng ngồi bên
Gục đầu lã chã rỉ rên nắng
tàn
Bức tượng đá oán hờn căm
giận
Lũ vô thần táng tận lương
tâm
Hỡi người chiến sĩ muôn
năm
Cộng hoà nam Việt âm thầm
hy sinh
Màu ảm đạm chiến tranh tàn
khốc
Diệt bạo tàn chiến cuộc
suy vong
Từng đoàn thiếu phụ khăn
tang
Theo bờ sỏi đá nối hàng
khói nhang...
Gạch ngói vỡ tan hoang
nghiã điạ
Cõi dương trần thảm hoạ
người ơi!
Mới đây chi chít mà thôi
Các vùng chiến thuật sương
rơi lệ trào...
Lũ chúng nó bới đào đục
khoét
Lệnh cuả ai đập nát nghiã
trang
Hồn người tử sĩ thê lương
Không nhà không cưả quê
hương mất rồi!
Anh đã chết ngậm ngùi lần
nưã
Ma không đầu mồ mả tìm
đâu?
Nắm xương hài cốt bơ vơ
Đoạn trường nghiệt ngã
giang hồ bầm gan
Kẻ lấn đất đào chôn tâm thức
Khoét hố sâu tội ác thêm đầy
Cô hồn rên rỉ đâu đây
Không nhang không khói lấy
gì mà ăn?
Đất bị chiếm tính tiền lên
giá
Cả Miền Nam giá áo túi cơm
Giống nòi nuốt hận tình
thâm
Hận thù bầm dập trái tim
lang sài!
11.3.2010 Lu Hà
Cháy Nhà
Ra Chuột
chuyển thể thơ Chu Vương
Miện: Ra mặt Chuột
Nhà có cháy mới ra mặt chuột
Bòn cuả công sống chết mặc
bay
Phong lưu trưởng giả quen
rồi
Tiền vàng hạ cám bọn này
chẳng nan
Rặt một lũ cáo chồn bạn hữu
Tổ chức ma chó má hiểm sâu
Công nông cách mạng muà
thu
Giả nhân giả nghiã bú dù hại
dân
Chủ tịch đảng gian dâm hiểm
độc
Theo đạo tà mưu chước mỵ
dân
Tôn thờ chủ nghiã cỏn con
Sáu lăm khói lưả muà xuân
lụi tàn
Đội lốt giả chui luồn bán
nước
Cầu ngoại bang lầm lạc hư
danh
Đất đai hải đảo non xanh
Cao Nguyên bô xít tranh
dành chia nhau
Chúng chấm mút ngọn rau lá
cải
Từ củ khoai rơ ráy phân
tro
Sơn Hà xã tắc xác xơ
Gái ngoan gả bán bơ vơ xứ
Tàu
Bọn đầu đảng chóp bu cố giữ
Quyền lực cao tôi tớ theo
hầu
Tôn sùng khỉ tổ cha già
Giả vờ khổ hạnh mã tà đảo
điên
Từ Pắc Bó duỗi chân buông
thả
Cháu gái ngoan bả lả chú
Thu
Dập dìu ân ái ngọt ngào
Ra Nông Đức Mạnh má đào nỉ
non
Kẻ dâm đãng cô hồn ma quái
Cả một đời luyến ái lăng
nhăng
Văn nô báo chí truyền
thông
Thương dân yêu nước quyết
không gia đình?
Sống cô độc lừng danh cao
vọng
Bậc vĩ nhân huyết thống
căm hờn
Nga Sô Trung Cộng Bắc Hàn
Đông Âu bè bạn máu tràn lệ
rơi
Bức màn sắt hết thời cộng
sản
Tuờng Bá Linh vỡ vụn tan
hoang
Cháy nhà mặt chuột nhăn
răng
Mèo đen mèo trắng hãi hùng
tìm nhau…!
17.3.2010 Lu Hà
Cho Người
Em Yêu
chuyển thể thơ Mầu Hoa Khế:
Nưả Mảnh Hồn Đau
Trời ảm đạm phủ màu tang
tóc
Dải luạ đen vận nước lâm
nguy
Hàng cây lã chã sương rơi
Hành lang lớp học ngậm
ngùi bi thương
Em khổ não thê lương hoảng
hốt
Chờ đợi anh thảng thốt bơ
vơ
Kià ai tiều tụy xác xơ
Thâm quầng đôi mắt hoang
vu cuộc đời...
Đi hay ở thế thời đã hết
Cộng sản về thảm thiết
làng quê
Núi rừng vạn nẻo sơn khê
Bom rơi đạn nổ ê chề nước
non
Cánh hoa phượng nát tan phố
xá
Mới tinh khôi màu áo nữ
sinh
Oán hờn thấu tận trời xanh
Điêu tàn chiến điạ tìm anh
chốn nào?
Anh nghe thấy vi vu gió thổi
Nỗi lòng em tê tái thưong
đau
Thương anh khóc mấy cho
vưà
Bọt bèo trôi nổi phù du
tháng ngày
Em trở lại quê hương nghèo
đói
Tìm nhà anh ở dưới gốc cây
Mùi hương hoa khế tím bay
Mẹ già tóc bạc lệ rơi hai
hàng
Giếng trong vắt trong lòng
lạnh lẽo
Em cúi đầu phố xá xa xưa
Tiếng gà nháo nhác xôn xao
Dăm ba khuân mặt bơ phờ
xanh xao
Họ ngơ ngác lờ đờ lạnh nhạt
Người ở đâu phiêu bạt chốn
này ?
Dòng sông Thạch Hãn còn
đây
Vào chuà nhang khói cho
người em yêu…!
18.3.2010 Lu Hà
Linh Hồn
Trường Sa
chuyển thể thơ Tô Thuỳ
Yên: Trường Sa Hành
Đảo chếnh choáng Trường Sa
gợn sóng
Thăm thẳm sâu mây trắng bốn
bề
Mươi người lính thú xa quê
Đêm nằm mộng tưởng trôi về
cố hương
Hồn tử sĩ lang thang trôi
nổi
Biển mênh mông chở nỗi
thương yêu
Xót người cảnh sống sớm
chiều
Vì dân vì nước tiêu điều
quạnh hiu
Hoang đảo vắng vi vu biển
động
Cả một thời nguyên thủy xa
xôi
Xanh rờn thảo mộc khắp nơi
Bồng bềnh thân xác nổi trôi
âm thầm
Mở tầm mắt bốn trăm hải lý
Giữ giang sơn bi lụy bạo
hành
Oán hờn ngùn ngụt trời
xanh
Hải quân Trung Cộng rập
rình bao phen
Từ thiên cổ sóng thần thê
thảm
Thân thế cô bầm tím ruột
gan
Nhỏ nhoi suối lệ tuôn tràn
Trùng dương khói trắng tro
tàn năm canh
Muà gió xoáy biển xanh khốc
liệt
Bãi Tây bồi thống thiết
bãi Đông
Điêu tàn cảnh tượng tan
hoang
Ngậm ngùi cây cỏ khinh
hoàng chim giơi
Hoàng hôn xuống muôn nơi vội
vã
Tiếng chim đàn lã chã
sương đêm
Đất trời xao động triền
miên
Lòng người lính đảo nỗi niềm
nhớ thương
Gió hiu hắt hoài hương hải
đảo
Truyền thư nhà khói lưả bếp
than
Quây quần chờ chín miếng
ăn
Đói mồi chim cũng thân tàn
xác xơ
Hong râu tóc ngẩn ngơ ngượng
ngập
Những lá dưà lập bập bên
tai
Nghe tim rạo rực u hoài
Chú em lính mới bồi hồi nhớ
ai?…
Mong ấm bưã nước sôi buồn
thảm
Hét trong lòng ảm đạm canh
khuya
Não nùng chết điếng từ xa
Thương cha nhớ mẹ bốn muà
cô đơn
Đêm lẩn thẩn ôm đàn ai oán
Giọng ca ngâm nghèn nghẹn
trăng sao
Ngân hà tinh tú lao xao
Lân tinh đom đóm âm u côn
trùng
Đất liền gọi nghe không tiếng
bạn
Máy thông tin đứt đoạn
không gian
Bộ đàm khoảng cách xa gần
Mở vòng tay mẹ chưá chan tấm
lòng
Ngày cậm cụi chói chang nắng
cháy
Giọt mồ hôi bóng láng thân
đen
Lưng trần xoay điệu muá
điên
Đêm trăng sóng biển vạn
nghìn hiểm nguy
Kià ven bãi bụi cây lụp xụp
Rễ bung rồi trọn kiếp tồn
sinh
Ru hồn chiến sĩ quang vinh
Phi lao xào xạc biển xanh
ngậm ngùi
San hô mọc tương lai hy vọng
Nghìn năm sau mộng tưởng
xa khơi
Trường Sa rỏ hạt mưa rơi
Căm quân bá đạo lạc loài
bán buôn…!
1.4.2010 Lu Hà
Chiến Trường
Năm Xưa
chuyển thể từ thơ Hàn
Thiên Lương: Hờn Chiến Mã
Hờn chiến mã một thời oanh
liệt
Lặng cúi đầu thống thiết
thương đau
Ngàn năm đọng hạt sương
thu
Lỡ làng chiến bại bơ vơ
não nùng.
Dòng lệ chảy hai hàng lã
chã
Máu tim phai tháo bỏ yên
cương
Ngậm ngùi nuối tiếc quê
hương
Ru hồn tử sĩ thê lương
hoang tàn
Dòng sông chảy xác thân trắng
xoá
Vành khăn tang nấm mộ u sầu
Hàng binh thuở ấy tháng tư
Đau buồn chiến mã hững hờ
non xanh…
Rồi từ đó đầu xanh tủi bạc
Những chiến binh quân lực
cộng hoà
Nhà tù chế độ chẳng tha
Xích xiềng lê gót mẹ già
khóc than
Ngày mai đó cháu con còn
nhớ ?
Vẳng bên tai tiếng hú ngựạ
vang
Miền Nam đỏ lưả bi thương
Vi vu gió thổi chiến trường
năm xưa…!
16.3.2010 Lu Hà
Song Thất
Lục Bát Chùm 10
Chúng Đã
Đánh Anh
tặng sinh viên công giáo Vũ
Hoàng Quang
Chúng lồng lộn một bầy sói
dữ
Là công an giả mạo côn đồ
Ban ngày ở giưã thủ đô
Xông vào lớp học cướp trò
mang đi
Nạn nhân khảng định bầy quỷ
đỏ
Đi ô tô biển số màu xanh
Khoá tay rẻ bịt mắt anh
Đến nơi hoang vắng cỏ xanh
thảm hình
Chúng tra tấn đánh anh đẫm
máu
Máu toé loe khắp cả mặt
lưng
Bạn bè thường gọi Hoàng
Quang
Ma thia tên thánh giáo đường
rưng rưng
Ở học viện trung ương tài
chính
Một nhân tài chân chính quốc
gia
Cớ sao chúng lại thâm thù
Lũ này quái vật yêu ma bạo
tàn
Ôi thê thảm bàn dân thiên
hạ
Mở mắt coi thế giới đại đồng
Thật là thảm hoạ thê lương
Tuyên truyền láo khoét
thiên đường cuả ai ?
Ngót thế kỷ dập vùi điên đảo
Nghe lời Hồ máu đổ non
sông
Bạc màu tang tóc khói
sương
Theo gương đạo đức chó
hoang lụi tàn
Hỡi chế độ bạo cuồng man dại
Luyến tiếc chi bại hoại
thuần phong
Thật là thảm cảnh rợn rùng
Lương tâm nhân loại đau
lòng hay không?
16.3.2010 Lu Hà
Đàn Sáo
Quê Hương
chuyển thể từ thơ Trịnh Ngữ
Ngôn: Sáo Già Và Muà Đông
Gió hưu hắt muà thu buổi
sáng
Con sáo già lững thững qua
sông
Ngẩn ngơ ngậm hạt sương
trong
Đôi bờ xơ xác muà đông sắp
về.
Muà đông tới ê chề tê tái
Dấu chân chì đau nhói sáo
ơi!
Tuổi già buồn bã mưa rơi
Mồi ngon chẳng thấy đầy
vơi nỗi niềm
Rơm cỏ cũng triền miên
khan hiếm
Cánh đồng hoang thê thảm
thiếu ăn
Trâu bò cùng với muôn dân
Rưng rưng ngấn lệ thương
đàn sáo con
Đời lận đận cháu con khôn
lớn
Núi rừng xanh chó sói khuyển
dương
Lợn lòi nanh vuốt bất
lương
Muôn nơi ảo vọng ruộng đồng
héo hon
Loài người cũng gian ngoan
hiểm ác
Lắm mưu mô thâm độc đa
đoan
Mẹ cha căn dặn nỉ non
Chớ nên nhẹ dạ mồi ngon lưới
bày
Bao cay đắng hiểm nguy chống
trả
Thoát gông cùm chó má lưu
manh
Oán hờn hận tới trời xanh
Nuôi con vất vả năm canh mẹ
sầu.
Đêm giông bão trời mưa gió
thét
Chớp sáng loà rét buổt âm
u
Nhỏ nhoi chiêm chiếp rên
la
Đói ăn sáo khóc tìm đâu ra
mồi ?
Thôi ráng ngủ quên đi con
nhé
Qua đêm trường mẹ sẽ vì
con
Sáng mai lần kiếm mồi ngon
Ngày đông giá lạnh biết lần
nơi nao?
Hãy thóp bụng ông cha từng
đã
Chớ hát hò lầm lỡ véo von
Loài người độc ác gian
ngoan
Chuyên chính vô sản bạo
tàn chịu tha ?
Nghe mẹ dạy bơ vơ ngơ ngác
Đàn sáo con nhớn nhác bảo
nhau:
Bắc Nam chung một sơn hà
Sân si tội lỗi gà nhà đá
nhau!
Rồi hy vọng mộng mơ roi
rói
Vùi khổ đau tăm tối lùi xa
Bầu trời trong sáng bao la
Sáo con tung cánh tự do cơ
đồ...!
15.3.2010 Lu Hà
Ngàn Năm
Vẹn Tròn
tặng thi sĩ Vương Ngọc
Minh
Ông Hữu Loan bước vào lịch
sử
Bởi cuộc đời sầu tủi bi
thương
Giưã bầy lang sói điên khùng
Tinh thần kẻ sĩ ngang tàng
có hay
Cõi trần thế si mê tăm tối
Ánh hào quang sáng chói những
ai?
Hữu Loan là một con người
Trái tim lương thiện ngậm
ngùi thương đau
Màu sim tím xót xa nhỏ lệ
Mái nhà tranh bi lụy tình
quê
Xanh lam dặm nẻo sơn khê
Ru hồn dân tộc tái tê nỗi
niềm
Thương Hữu Loan thương
luôn màu tím
Tình vợ chồng đỏ thắm chưá
chan
Cái hay là bởi chữ tâm
Phải đâu nghệ thuật ngàn
năm vẹn tròn…?
21.3.2010 Lu Hà
Ngẩng Đầu
Lên Mà Đi
Chuyễn thể từ thơ Trịnh Ngữ
Ngôn: Trên Cánh Đồng Cỏ Cháy
Sau giông bão bình minh lại
sáng
Hỡi các em thương mến cuả
ta
Ngồi đây nghe chuyện xót
xa
Nỗi lòng anh chị mẹ cha
héo mòn
Cánh đồng cháy nỗi niềm
đau nhói
Con bò già tê tái xác xơ
Trơ xương một nắm da khô
Bao năm kiệt sức nghẹn
ngào em ơi!
Trong đáy mắt sương rơi lã
chã
Lưá mạ non chan chưá tâm hồn
Tóc xanh tô thắm nước non
Thái bình mẹ muốn ôm con
vào lòng
Nhưng khốn nỗi biển đông
sóng động
Từng đoàn người ngã xuống
thê lương
Oán hờn trời thảm cây rung
Trăng thu tắc nghẹn non
sông tiêu điều
Mẹ hiền quá sớm chiều ngơ
ngác
Mắt cha buồn tấm tức làm
sao?
Cánh đồng vưạ luá chiêm
bao
Những con bò sưã, bò già
nuôi nhau...
Một thế hệ u sầu khốn khó
Hưởng gia tài đổ vỡ tan
hoang
Chông gai cặm bẫy đầy đường
Ruả nguyền chán ghét, xót
thương cho đời
Tư tưởng mượn lỗi thời tăm
tối
Ngậm ngùi trông đường lối
xa xôi
Bọt bèo hờ hững buông trôi
Dòng sông khổ hạnh thuyền
đời bi thương
Hỡi tổ quốc giang sơn chìm
đắm
Trái tim người còn rỉ máu
không?
Mắt sầu thế kỷ mênh mông
Bao la chồn cáo vành tang
nấm mồ
Cha nhăn trán hằn sâu than
thở
Mẹ đầm đià ảo não héo hon
Xanh xao vàng võ u buồn
Các em thất học muôn vàn
khổ đau
Chim sải cánh mộng mơ tuổi
trẻ
Những tấm lòng em gái em
trai
Vùng lên tự cứu lấy đời
Vượt qua bạo lực nhất thời
đảo điên
Nếu có trí càn khôn vũ trụ
Thuận lòng dân cảm ngộ
lương tâm
Phá tan xiềng xích gông
cùm
Chôn thây chế độ giam cầm
bất nhân
Gieo hạt giống mầm non tuổi
trẻ
Như Công Nhân Thanh Thủy
Văn Đài
Còn bao nhiêu nưã những
người
Cam tâm nô lệ u hoài mãi
sao?
Bao hy vọng sôi bầu nhiệt
huyết
Từ muôn ngàn tha thiết em
ơi!
Nước non lịch sử tô bồi
Cánh đồng cỏ cháy lại hồi
phục sinh
Hãy giữ vững mầm xanh cao
vọng
Quê hương còn biển lộng
gió trăng
Giang sơn gấm vóc huy
hoàng
Ngẩng lên dũng cảm thẳng
đường mà đi...!
15.3.2010 Lu Hà
Nụ Cười Năm Nao
chuyển thể thơ Sông Hậu:
Đa Tình
Tình thi sĩ mê say da diết
Ai Vương ơi, tha thiết thuở
nào
Đa tình sông hậu hồn thơ
Thuyền trôi sóng nước dạt
dào em yêu
Yêu là chết thiên sầu vạn
cổ
Vấn vương hoài huyền ảo
trăng thu
Ngực em căng trái chín đào
Nâng niu nhưạ sống bốn muà
nở hoa
Cứ như thế ngày mưa tháng
nắng
Mối tình này tuề nguyệt ai
hay
Cỏ cây hoa lá đất trời
Nưả đêm thức giấc bồi hồi
nhớ em
Sầu ảm đạm trùng dương
ngăn cách
Xa nhau rồi gửi cánh nhạn
bay
Vần thơ lồng lộng gió mây
Chim kêu ríu rít nụ cười
năm nao?
1.4.2010 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét