Thứ Tư, 19 tháng 2, 2014

THƠ TÌNH CHÙM 23 VÀ 24



 Thơ Tình Chùm 23 

  




Anh Ru Em Ngủ Cho Say

Anh ru em ngủ cho say
Quên đi phiền muộn tháng ngày đắng cay
Quên bao ảo não u hoài
Nỗi niềm ân oán cõi đời khổ đau
Đưa em vào bến ngân hà
Dập diù sóng nước thiên nga con đò

Vẳng nghe như tiếng ai hò
Nuối thương hạ giới bến bờ bóng chim
Xoa lên lồng ngực trái tim
Vết thương thổn thức nỗi niềm trần gian
Than ôi, đỉnh núi trăng tàn
Bình minh thức dậy lệ tràn hàng mi
Uớc mơ tiên cảnh xa vời
Trở về dương thế em ơi phũ phàng
Đất lành chim đậu tha hương
Ngậm ngùi cố quốc bốn phương não nùng
Ôm em giấc mộng canh trường
Nhìn qua cưả sổ bẽ bàng vầng dương!

11.12.2010 Lu Hà


Thương Em Mất Ngủ

Nghe nói em thường mất ngủ luôn
Nhiều đêm trăn trở với lo toan
Mưu sinh cuộc sống còn thương nhớ
Năm tháng trôi qua chẳng hết buồn...

Nghe chuyện em buồn lệ ưá ra
Thương em vò võ một đời hoa
Ngóng trông bóng dáng người tri kỷ
Lãng đãng mây hồng bay vẩn vơ.

Ảo não nhạn bay ác xế tà
Cô đơn lạnh lẽo khóc đêm sầu
Việt Nam xa cách muôn ngàn dặm
Núi Ngự sông Hương vẳng tiếng hò.

Hoá bướm anh mơ lạc cảnh tiên
Gãi lưng em ngủ xoá ưu phiền
Vòng tay ấm áp bao tơ tưởng
Giấc mộng Nam Kha gửi nỗi niềm

Thương nhớ vô cùng Chức Nữ ơi!
Tháng năm biền biệt áng mây trôi
Bao giờ ô thước xây cầu nhỉ
Thánh thót hàng hiên hạt móc rơi!

Hãy ngủ đi em cho trọn giấc
Nguyện làm cơn gió để cho em
Đêm hè nóng nực mồ hôi nhỏ
Xoá bớt em tôi những cảm phiền

11.12.2010 Lu Hà


Ngàn Sau Sáng Soi
Chuyển thể thơ dự do cuả Trần Dần: Tình Yêu

Đã bốn đêm rồi vẫn nhớ em
Nỗi niềm thổn thức cứ âm thầm
Sinh Từ phố xá người qua lại
Ẩm ướt than bùn suốt cả năm

Bây giờ lùi lũi chỉ mình em
Mưa gió thâu canh dạ tím bầm
Sóng yên biển lặng nào đâu thấy
Trong lòng cuồn cuộn nỗi thương tâm

Tình ta không thể gửi cho nhau
Một đoá xót xa đọng oán sầu
Ân ái thương yêu bao luyến nhớ
Đêm ròng mất ngủ tóc tai bù...

Như những rặng cây to vật vã
Đêm giông động gió gọi tình yêu
Trăng mòn sầu mộng sao còn sống
Mưa nắng dầm mưa cả bốn muà

Khẳng khiu trần trụi với dương gian
Tô thắm trăm năm một nét son
Kề má nụ hôn còn rạo rực
Trái tim xẻ nưả cánh hoa tàn

Tình yêu đâu phải chiếc toa đen
Quyền lợi quên đi những ái ân
Cắt bỏ chia ly lời dụ rỗ
Vì đầu tàu hoả vạn ngàn cân...

Tỉnh dậy vắng em hồn quẫn trí
Con tàu điên dại cứ đâm bưà
Hung hăng hăm doạ đời hoang dại
Trái đất tan rồi những mộng mơ...

Tủi nhục làm sao chúng cưỡng duyên
Sông hà vằng vặc hận chia phân
Kêu gào thảm thiết trời thê thảm
Chế độ nào nghe nỗi oán hờn?

Than khóc nhiều đêm đến não nề
Ôm nhau buồn tủi giưã cơn mê
Góc trời rực lưả say cuồng dại
Rằng có rằng không cũng thế thôi!

Em ơi! Lệ chảy như dòng suối
Con chó nó kêu rác cả tai
Chết điếng trong phòng bao ấm ức
Mồ hôi nồng nặc lũ đười ươi...

Chúng giáo dục anh chuyện chúng mình
Tình yêu giai cấp hận trời xanh
Trong thư anh gửi bao dòng chữ
Em ngắm trời sao mơ bóng anh?

Em thấy một vì sao ngất ngưởng
Nó đang lồng lộn bốn phương trời
Tinh cầu rực sáng đuôi sao chổi
Giận dữ điên cuồng phận nổi trôi...

Anh viết bài thơ để lại đời
Khóc nhiều khóc nưã mãi u hoài
Thương yêu trọn vẹn thề sinh tử
Thế kỷ ngàn sau vẫn sáng soi!

8.11.2010 Lu Hà


Lạc Miền Hoang Đảo

Nưả đêm chim hót véo von
Tung chăn ngồi dậy bần thần làm thơ
Lao xao bến nước con đò
Hồn theo sóng nước dật dờ biển khơi
Lăn tăn làn nước gió bay
Buồm căng no gió thêm say mộng đời
Thương người trong mộng đắng cay
Trầm luân bể khổ ngậm ngùi sầu tư
Trùng dương cách trở đôi bờ
Gặp nhau trong mộng dạt dào hàn huyên
Rượu tình say khướt cơn men
Bồng bềnh hoang đảo con thuyền mênh mông
Nồng nàn hơi thở điên cuồng
Giưã cơn bão tố trùng dương vẫy vùng
Qua song cưả sổ phập phồng
Thoảng nghe trong gió căn phòng lẻ loi
Nhớ em cảm giác bồi hồi
Vội vàng ghi lại kẻo rồi lại quên....

12.12.2010 Lu Hà 






Thơ Tình Chùm 24


Em Có Hay Không?

Suốt mấy hôm nay anh nhớ em
Nỗi niềm nghèn nghẹn ở trong tim
Bâng khuâng tư lự anh thường hỏi
Nhạn lạc nơi đâu chẳng thấy tin?...

Em chẳng trả lời có thế thôi
Bận chi tâm trạng rối tơi bời
Nỗi lòng con gái bao e ngại
Rồi để thời gian lững thững trôi...

Anh vẫn đợi chờ với ước mong
Như hoa ngóng bướm chuyện vô thường
Xôn xao chim hót tình xuân động
Xao xạc lòng anh bao vấn vương...

Anh vẫn tin rằng em cảm thông
Không gian vò võ xót đêm trường
Thuyền quyên nam tử ai mà chẳng
Réo rắt cung đàn điệu cố hương...

Ô hay tiếng sáo cuả Trương Lương
Từ thuở xa xưa vọng não nùng
Đêm tối mịt mùng sầu thảm thiết
Côn trùng rên rỉ có hay không?

Nay viết mấy dòng gửi gió mây
Nỗi niềm thương nhớ gửi cho ai?
Canh khuya thăm thẳm chờ chim nhạn
Thánh thót hàng hiên mưa lại rơi!

14.12.2010 Lu Hà



Chuông Nhà

Hàng hiên tiếng gió lao xao
Chuông theo chiều gió nôn nao lòng người
Nghe sao rung động bồi hồi
Nhớ ai xa cách biển khơi ngậm ngùi
Cảm thông gió gọi bao đời
Phong trần cổ lụy chôn vùi bể dâu
Khúc đàn Tư Mã phượng cầu
Hồng nhan bạc mệnh má đào phôi phai
Đầm đià mưa nhỏ trần ai
Sương sa hạt lệ mấy hồi lao xao
Leng keng tiếc nấc nghẹn ngào
Hàng thông xào xạc nỗi sầu tương tư
Bây giờ nàng ở nơi nao?
Đông qua thu lại dãi dầu sớm trưa
Xuân về mấy độ hoa đào
Mỗi năm mỗi tuổi theo màu thời gian
Phù du cỏ uá trăng tàn
Tuyết rơi lạnh lẽo cô đơn thế này
Tao nhân mạc khách mấy ai
Vần thơ tri ngộ biển khơi trập trùng...

13.12.2010 Lu Hà



Tạo Hoá Bao Đời

Chẳng hiểu làm sao anh thấy lo
Nỗi buồn thăm thẳm gưỉ trăng sao
Bao nhiêu tâm sự còn lưu luyến
Không lẽ sao đành đắm biển sâu?

Em ở phương trời có thấu không?
Trùng dương dặm thẳm ngóng mây trông
Mênh mông trắng xoá đầy hoa tuyết
Bão tố trong lòng ai vấn vương....

Em vẫn lặng yên chẳng nói gì
Nỗi buồn tầm tã áng mây trôi
Hay lòng em cũng đang xao động?
Một khoảng trời riêng mây gió bay...

Lất phất mưa lòng rên rỉ rơi!
Mưa càng nặng hạt đoá hoa tươi
Nưả không nưả muốn càng thêm khổ
Tạo hoá bao đời em có hay?

Em hãy vui tươi khỏi bận lòng
Thuyền theo sóng nước gió lâng lâng
Men say cuồng nộ buồm no gió
Biển động triều dâng em mến thương!

14.12.2010 Lu Hà



Hoa Mười Giờ

Mười Giờ nở giưã lúc trưa
Lòng tôi nở giưã ước mơ thế trần
Em yêu như ánh trăng ngàn
Cho tôi mơ mộng muôn vàn gió sương
Bồi hồi sóng nước trùng dương
Bầu trời viễn vọng đăng quang sáng ngày
Em đi như ánh sao mai
Lẻ loi hưu hắt giưã đời hừng Đông
Mênh mông biển cả vô cùng
Trăng ngàn vụt tắt lạnh lùng sao mai
Em ơi, sao chẳng vui vầy
Cánh hoa rạo rực thương người đắm say?
Trân thành bày tỏ cùng ai?
Giưã trưa hoa nở lòng tôi héo tàn...
Kết giao hai nước Tấn Tần
Cho hoa lại nở ngại ngần chi em?
Con người sinh ở dân gian
Trái tim non nớt tâm hồn bay cao
Mảnh mai như cánh hoa sầu
Ban mai chờ nắng mười giờ nhả hương...

Chú thích: Loại hoa này cánh mỏng như hoa Tigôn và nở khoảng lúc mười giờ trưa

15.12.2010 Lu Hà



Thao Thức

Nưả đêm thao thức miên man
Như con cò trắng băng ngàn vượt sông
Vượt qua biển cả trùng dương
Tìm nơi cung điện thiên đường ái ân
Lạc vào cưả động nhân gian
Mấy tầng nhũ đá mây vần hào quang
Lần theo lạch nước bờ thông
Trăng thu vằng vặc phấn hồng nỉ non
Ngũ nương bồng đảo mái son
Lừ đừ cá lội suối ngàn trong veo
Chênh vênh sóng vỗ dật dờ
Men say cuồng nhiệt má đào ngẩn ngơ
Ôm nàng cho trọn giấc mơ
Phỉ nguyền ước hẹn ngàn thu mong chờ
Tơ duyên từ bởi kiếp nào
Cung đàn tiếng sáo hồn thơ gọi về
Canh trường dặm nẻo sơn khê
Quê hương tiên tổ giống nòi quê ta
Cánh cò vùng vẫy bao la
Ái hà bể khổ sầu tư giưã đời...

14.12.2010 Lu Hà

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét