Lu Hà Và Bùi Giáng Chùm 1
Giọt Lệ Chia Ly
Kính viếng hương hồn thi sĩ Bùi
Giáng
Cháu khóc nhớ ông Bùi Giáng ơi!
Thương đau sẻ nửa chén sầu rơi
Ra đi chẳng trọn lời trăng trối
Mưa nát lòng ai những tháng ngày
Cháu tiếc cho ông là kẻ sĩ
Mênh mông trí tuệ bậc hiền nhân
Sinh thời để lỡ bao cơ hội
Mê mải cánh chuồn với thế gian
Nửa gánh tinh thần quý giá thay
Xót cho một nửa gửi cung mây
Nếu còn nuối tiếc đầu thai lại
Tâm huyết máu tim trả lại đời
Có phải rằng ông chán giống nòi
Thiên tài hoang dã để buông trôi
Mênh mông lục địa sinh nhầm chỗ
Ông cứ lang thang ở cõi đời....
Ông sống nưả đời có vậy thôi
Nửa kia ném bỏ để rong chơi
Văn chương thơ phú sao nhiều thế
Thương xót cho ông gịọt lệ hoài
Trí tuệ tinh thần thật thanh cao
Sao ông buông thả để tiêu hao
Ôm đồm chồng chất còn ham gánh
Như ngọn đèn cao vỡ bóng mờ
Cháu hiểu lòng ông Bùi Giáng ơi!
Cửu tuyền chén lệ vẫn đầy vơi
Hậu sinh kính viếng lời ly biệt
Ở tận suối vàng ông có hay?
2008 Lu Hà
Còn Cay Đắng Cho Đời ?
chuyển thể từ thơ Bùi Giáng
Làm Tô Vũ đồi sim trái chín
Luà bò ăn giưã đám cỏ xanh
Bốn bề cây lá rung rinh
Ngắm nhìn cho thuả tồn sinh thế trần
Chim ngây ngất ân cần ca hát
Nghe rì rào tha thiết người ơi !
Quên đi xào xạc bò nhai
Mở lòng ra đón nhụy mai hưong đào…
Có hay không, tiếng bò gặm cỏ
Giấc mơ hoang theo gió thì thào
Nghe dòng suối chảy lao xao
Hững hờ nước chảy thác cao nhạt nhoà…
Mùi cỏ dại bờ lau sương gội
Ong bướm bay tìm lối hương rừng
Lên men nhày nhuạ mênh mang
Không cần biết nưã lạnh lùng hư không…
Cây chen chúc như song cưả sổ
Màn chiếu không thong thả nằm đây
Đất trời hạnh phúc mê say
Đồi sim Tô Vũ còn cay đắng đời ?...
5.3.2010 Lu Hà
Còn Đâu Hẹn Hò
chuyển thể từ thơ Bùi Giáng
Chiều lả tả vàng bay lá rụng
Bóng hoàng hôn phủ tiếng em cười
Dòng sông nước chảy ngậm ngùi
Bước chân dừng lại lệ rơi đôi hàng
Lời hẹn ước em nghiêng tóc xoã
Điệu than van sầu cả thiên thu
Bờ tre khóm trúc nghẹn ngào
Dung nhan bất tuyệt em là nàng xuân
Từ thuở đó mưa tuôn gió chướng
Giọt sương sa lãng đãng hoang vu
Đôi bờ hồn lạc bơ vơ
Bên bồi bên lở còn đâu hẹn hò ?....
5.3.2010 Lu Hà
Còn Màu Xuân Nguyên
chuyển thể từ thơ Bùi Giáng
Kià Bùi Giáng đón chào xuân mới
Một muà xuân tê tái thương đau
Những người hành khất đi qua
Tóc xanh ai đã phôi pha bạc màu
Kể từ đó mừng nhau thế đấy
Sau bảy lăm tàn lụi cỏ cây
Bao la trời đất xa xôi
Đại dương thăm thẳm bóng người bóng mây
Hãy xiết lại bàn tay năm ngón
Cùng màu da tứ tán tha phương
Máu hồng nhuộm đỏ thê lương
Lạc nhau giưã chốn khói sương mịt mù
Người quả phụ tím màu môi trắng
Nghiến chặt răng cay đắng bao năm
Thưa rằng bạc mệnh sao cam
Non sông còn mãi xin làm cỏ cây
Hoa đào nở sương rơi cỏ mọc
Những cô hồn nháo nhác hỏi nhau
Tìm đâu bia mộ nhà ta ?
Người thân có đến hương hoa khấn thầm
Nghe gió thổi nỗi niềm du khách
Én lạc bầy đất trích chiêm bao
Đường về quê mẹ bao xa
Muà xuân ly biệt còn muà xuân nguyên ?
11.3.2010 Lu Hà
Dặm Hồng Chờ Nhau
chuyển thể thơ Bùi Giáng
Nụ hoa xuân gió bay lất phất
Hạt sương reo ngây ngất hồn ta
Bên trời em bước đi qua
Ngàn thông vẫy gọi nắng chiều xa xôi
Vẫn giữ lại chuyện đời đã mất
Dấu chân đi u uất mù khơi
Hoàng hôn giở khóc giở cười
Nỗi lòng thăm thẳm nhớ người năm xưa
Tay lẩy bẩy én chao hoa tặng
Ánh thiều quang thầm lặng trôi mau
Ra đi để lại hương màu
Cao nguyên miền núi mấy bờ cỏ hoang
Anh thủ thỉ bướm rừng ong nội
Buổi sớm hôm tê tái ai ngờ
Nỗi buồn tinh tú bơ vơ
Trần gian thương kẻ bơ phờ lầm than
Trời quan tái lòng em lạnh thế
Hương hoa ôi, diễm lệ trăng sao
Ngàn thu biết đến bao giờ
Côn trùng rên rỉ mây mù còn xa
Tình thơ đọng giọt sương thu
Dặm hồng em nhé chờ nhau bên đường…
4.3.2010 Lu Hà
Dấu Cỏ Xưa
hoạ thơ Bùi Giáng
Dấu cỏ trên bờ luá
Nghe hơi ấm bàn chân
Lòng trời chẳng nỡ phụ
Một tình thương vô biên
Đã qua mấy muà xuân
Mây trời mưa lãng đãng
Mà anh vẫn chẳng quên
Điên cuồng màu đen tối
Mười thập niên tha phương
Anh lại về quê hương
Máu trong lòng tê lạnh
Âm u nỗi sầu riêng
Anh lạc vào đô hội
Ngơ ngẩn giưã phố phường
Ê chề đầy mặc cảm
Đêm gió gào thê lương
4.3.2010 Lu Hà
Lu Hà Và Bùi Giáng
Chùm 2
Để Lại Cho Nhau
chuyển thể từ thơ Bùi
Giáng
Vì bưã đó cưả đời cạy
khoá
Giưã bồn bề tìm đoá
hương hoa
Không gian hơi thở ngọt
ngào
Linh hồn rạn vỡ cung
nga dập dìu
Đôi mắt ướt nhìn sao
đắm đuối
Âm thầm nghe bóng tối
tàn phai
Bàn tay xiết chặt vì
ai
Xá gì hoang dại người
ơi vô ngần
Tim phổi gấp muôn vàn
rung động
Phút mê ly chết lặng
làn da
Nghẹn ngào chẳng kịp
buông tha
Đừng mong tiếng vọng
trôi xa mọi miền
Còn để lại niềm ân
nghiã ái
Hiểu nhau rồi thấm trải
bao la
Bọt bèo trọn kiếp phù
du
Bao giờ gặp lại khổ
đau vì tình….
4.3.2010 Lu Hà
Điên Say Mộng Tỉnh
hoạ thơ Bùi Giáng
Họ Bùi điên từ bưã
qua
Cõi đời bạc bẽo ta bà
khổ tâm
Ba hôm bạch nhật hội
đàm
Bàn dân thiên hạ âm
thầm hỏi nhau
Ông điên từ thuả bao
giờ ?
Nưả say nưả tỉnh vần
thơ âu sầu
Lòng người đo được biển
sâu
Canh tàn dư lệ muà
thu lưu truyền…
4.3.2010 Lu Hà
Điên Tỉnh Lệ Nhoà
Chiều óng ả mây vàng
lấp loáng
Đường thênh thang Bùi
Giáng chiêm bao
Chiều nay như mọi chiều
nào
Màu vàng gợi nhớ bến
bờ tử sinh
Vàng thay nắng màu
xanh héo uá
Buổi hoàng hôn ảo não
bóng tà
Cô hồn ngạ quỷ yêu ma
Suối vàng ắt hẳn nhận
ra ta mình
Chiều say rượu lặng
thinh nghe trống
Nhìn mây vàng những
bóng hình ai?
Buông xuôi một tiếng
thở dài
Nhạt nhoà bóng quạ chất
đầy cờ lau
Người mộng tưởng còn
đâu mấy đưá
Giọng thơ ngâm chan
chưá cuối trời
Chiều nay lại có kẻ mời
Ly tràn rượu đổ chút
đời tơ vương
Cung đàn loạn quê
hương đổ nát
Lệ lưng tròng da diết
bạn ơi
Thản nhiên cóc nhái
dong chơi
Vô tư hưởng thụ chuột
giơi nặng mùi
Họ Bùi ấy hết vui lại
khóc
Cuộc tỉnh say thôi
thúc ra lời
Đỉnh cao trí tuệ loài
người
Suối vàng rầu rĩ điên
chơi mấy lần?
Hồ lão tặc không điên
mới lạ
Mao Trạch Đông sa đoạ
não tim
Chồn chân mỏi gối đi
tìm
Cáo chồn lồng lộn đắm
chìm Mác Lê
Triệu người biết ê chề
nhục nhã
Cả cuộc đời buồn bã
khổ đau
Khùng điên chế độ mù
loà
Ai điên ai tỉnh nhạt
nhoà giang sơn...!
cảm tác từ thơ Bùi
Giáng: Mây Chiều Nay
15.7.2012 Lu Hà
Đòi Chi ?
hoạ thơ Bùi Giáng
Từ bi cưả Phật nâu sồng
Tình thù duyên thế
giai không mọi điều
Ái ân đoạn tuyệt sớm
chiều
Hoàng hôn buông phủ
má đào nguồn cơn
Ngoài đời suối lệ mưa
tuôn
Quy y tam bảo em còn
đòi chi?
5.3.2010 Lu Hà
Dòng Đời Phù Du
Mây lơ lửng trời cao
hờ hững
Như trần gian lững thững
qua cầu
Hồn tôi không biết về
đâu
Phù du trôi nổi dãi dầu
nắng mưa
Nhớ nhau thuở mộng đầu
đôi lưá
Giọt sương trăng lã
chã tuôn hoài
Mỗi muà mưa đến tôi
ngồi
Chắp tay van lạy lệ
rơi đôi hàng
Rừng heo hút lá vàng
lả tả
Bên đồi hoang buồn bã
bơ vơ
Đá vàng ai có hiểu
cho
Sang ngang lỡ bước
chuyến đò mà đau...
Cuồng ca túy bơ phờ mệt
mỏi
Bởi tình xưa đắm đuối
say mềm
Giọt mưa gõ nhịp bên
thềm
Hoàng hôn rèm phủ êm
đềm kín bưng
Tình mộng mị nưả chừng
ái ngại
Phút đăm chiêu tê dại
điêu tàn
Lưả đời thoi thóp
khôn hàn
Tâm hồn cô độc nghèo
nàn tìm nhau
Cơn gió lộng trời xa
biển rộng
Nghe trong lòng sóng
động tình thương
Khói lam hiu hắt thê
lương
Mảnh hồn xơ xác sầu
vương bến nào...?
cảm tác khi đọc thơ
Bùi Giáng: Theo Áng Mây Bay
7.11.2012 Lu Hà
Em Hôn Tôi Rồi...
Hôm nay quần đỏ đáng
tiền
Hôm qua nàng mặc quần
đen dịu hiền
Đỏ đen hai nẻo xuống
lên
Như đời may rủi than
phiền mãi thôi...
Ơ kià quần trắng xa
xôi
Quần hồng đắm đuối bồi
hồi lòng tôi
Trắng hồng bẽn lẽn một
thời
Chênh vênh rừng núi
em ơi nghẹn ngào...
Hôm nao quần tím dạt
dào
Xôn xao ong bướm má
đào ngẩn ngơ
Quần vàng óng ả sợi
tơ
Tím vàng lúng liếng
đôi bờ thủy chung...
Che tay chúm chím trập
trùng
Hàm răng trắng muốt bập
bùng lưả thiêu
Xót xa cảnh vật tiêu
điều
Mong manh quần rách
bóng chiều tả tơi...
Quần lành da thắm môi
cười
Rách lành trong sạch
cả đôi mảnh hồn
Bồng đào non trái đòi
cơn
Hương thơm ngào ngạt
em hôn tôi rồi...
cảm tác từ thơ Bùi
Giáng:" Người Con Gái Mặc quần "
20.7.2012 Lu Hà
Vi Vu Gió Luà
viết tặng Hòa Đàm về
thơ Bùi Giáng: Tặng Con Chim
Hồn chàng thi sĩ ngất
ngây
Cầu vồng năm sắc dáng
mây tuyệt vời
Sương sa trí hải xa
xôi
Tam Bành điện ngọc bồi
nước non…
Thánh Tông xuống chiếu
tạ ơn
Ngàn thu vằng vặc
giang sơn Lạc Hồng
Huyền Trân công chúa
sang sông
Hai châu Ô - Lý chiều vương bến nào…?
Hồn thơ say đắm ngẩn
ngơ
Sân chùa lá rụng dạt
dào bướm ong
Thướt tha thục nữ nâu
sồng
Cửa thiền đóng chặt
giai không thế trần…
Hồn xin qùy lạy giai
nhân
Đường về Tây Trúc
trăng ngàn tiễn đưa
Đêm nằm sóng vỗ hay
chưa
Hàng hiên lã chã bóng
dừa lả lơi…
Xót xa nuối tiếc chi
lời
Thuyền tình chìm đắm
biển khơi mịt mù…
Họ Bùi lận đận bao
thu
Nửa mê nửa tỉnh vi vu
gió lùa…!
22.3.2013 Lu Hà
22.3.2013 Lu Hà
Lu Hà Và Bùi Giáng
Chùm 3
Nhớ Thương Bạn Thơ
Bùi Giáng
cảm tác thơ Lê Vinh
Thiều: Khóc Bùi Giáng
Hồn ma ảo sương rơi
bóng khuất
Vẫn còn đây đọng giọt
mưa nguồn
Cành hoa thạch thảo
trào tuôn
Nưả đời dang dở đòi
cơn tủi hờn...
Muà thu rụng nỗi buồn
ly biệt
Thành phố này da diết
sầu tư
Ngàn sau còn lại nấm
mồ
Văn nhân tài tử lệ
trào máu tươi
Tim đau nhói bầu trời
ảm đạm
Đọc điếu văn thê thảm
nỗi lòng
Đưa anh về cõi thiên
hương
Mịt mù nhân ảnh Tiền
Đường sông trôi
Tiếng ai khóc người
ơi tha thiết
Bướm ong vờn bát ngát
hò ơ
Trúc mai dào dạt ngẩn
ngơ
Câu thơ lục bát má
đào nôn nao
Đêm huyền mộng ngàn
sao tinh tú
Giải Ngân Hà anh có
qua chơi
Nhớ xưa dở khóc dở cười
Muà xuân cỏ biếc bồi
hồi hoa lê
Vòng tay rộng anh về
thân ái
Gió hương đồng cỏ dại
đồi sim
Chuồn chuồn chim chóc
im lìm
Đàn bò lạc chủ biết
tìm nơi nao?
Lầu Hoàng Hạc gác cao
nước biếc
Hạc vàng bay lạc bước
mây sầu
Lưá đôi gặp bến giang
đầu
Mảnh tình dương thế
giãi dầu nắng mưa
Tôi nghe thấy nghẹn
ngào tiếng nấc
Tuổi mười lăm bạc phước
trăng thề
Mảnh mai vườn Thúy
dãi dề
Sương rơi gió loạn
não nề tháng năm
Tôi đã đến âm thầm bè
bạn
Thuở sơ phùng thương
mến xót xa
Chập chờn hồn lạc la
đà
Rằng không rằng có ta
bà khổ đau...
Anh lăn lóc bơ phờ mệt
nhọc
Khắp phố phường tang
tóc bi thương
Cuộc đời trần trụi
thê lương
Lều tranh góc chợ quê
hương não nùng
Hỡi Bùi Giáng đàn cung thơ nhạc
Bao cuộc đời khó nhọc
gian nan
Trầm luân khổ tận
muôn vàn
Từng con kiến nhỏ thở
than ngậm ngùi...
5.6.2012 Lu Hà
Mộng Tình Trường
Yêu nhau quá nghiã là
đắm đuối
Mộng liều thành bổi hổi
bồi hồi
Nhớ nhiều quá độ chơi
vơi
Thương nhau hồn lạc
chân trời xa xôi
Cũng có lúc lả lơi
quái gở
Mộng tình trường ảo
não ma chơi
Lỗi lầm là bởi chợ đời
Hào quang phụ nữ mặn
mòi mà ra
Tại người đẹp làm ta
mê mẩn
Để hồn ta lận đận vẩn
vơ
Nhỡ khi thành kẻ điên
rồ
Lênh đênh biển cả bến
bờ trầm luân
Yêu là khổ thế nhân
khó tránh
Mộng ái tình ám ảnh
trần thương
Dùng dằng sợi chỉ tơ
hồng
Xích thằng buộc cẳng
má hồng nôn nao
Yêu, yêu mãi lao đao
cổ hận
Cõi luân hồi bao bận
dở dang
Hồng nhan bạc mệnh bẽ
bàng
Kià chàng quân tử phũ
phàng thuyền trôi...
cảm tác khi đọc thơ
Bùi Giáng: Tình Yêu
26.10.2012 Lu Hà
Ngại Gì
hoạ thơ Bùi Giáng
Ngại gì biển động gió
sương
Tránh sao duyên phận
dặm đường ta yêu
Tuổi xuân mưa nắng sớm
chiều
Xin em đừng để bóng
tà lướt qua
Giang hà để lại nương
dâu
Phong trần ảo mộng la
đà trời xanh
4.3.2010 Lu Hà
Nguyên Hình Trở Lại
chuyển thể từ thơ Bùi
Giáng
Rong rêu phủ ước gì
trở lại
Hồn xuân hoa hương nhụy
thắm tươi
Cuồng ca túy luý mê
say
Hồn nhiên như thể hài
nhi ra đời…
Mái tóc đã rã rời
sương gió
Lẽ tồn sinh thiên cổ
từ đâu
Ngữ ngôn khoá trái
trong đầu
Tăm hồn thi sĩ bốn
muà nở hoa
Dịi dàng nhé nở hoa
đơm trái
Cõi trần gian nếm trải
đau thương
Châu sa rỏ giọt dòng
dòng
Miêu cuơng ngoại mạc
chờ mong chín chiều
Sổ đã xoá bơ phờ ai
oán
Cõi ngưòi ta oán hận
chưa phai
Hồng hoang tìm chốn đầu
thai
Nguyên hình trở lại
chuỗi ngày phù du…
5.3.2010 Lu Hà
Hồi Tưởng
Hạ về rả rích ve sầu
gọi
Phượng vĩ thướt tha vối
đỏ ngầu
Me sấu chim ca màu
tím Huế
Thẹn thùng thiếu nữ đợi
trên cầu
Lơ lửng trời trong tiếng
sáo diều
Mà sao thi sĩ dáng
đăm chiêu
Trán nhăn tư lự như
thầm hỏi
Lồng ngực phồng căng
ngập gió chiều
Chờ nhau ngày bỗng
hoá thành năm
Mong đợi hồ sen bọt sủi
tăm
Đàn cá vàng bơi chìm
đáy nước
Nỗi niềm thương nhớ cứ
đăm đăm...
Gió vờn ngõ trúc bướm
vàng bay
Bảng lảng đằng đông
hoa bắp lay
Hạ nhớ dìu nhau vào
cõi mộng
Bần thần hồi tưởng cuộc
tình say
Duyên ý đâu như liễu
ngả nghiêng
Sầu đong mấy lượt nỗi
niềm riêng
Phiến đá phôi phai
tình cỏ dại
Sương chiều lã chã mộng
hồn thiêng...!
cảm tác khi đọc thơ
Bùi Giáng: Hạ Nhớ
7.11.2012 Lu Hà
Điên Tỉnh Lệ Nhoà
Điên Tỉnh Lệ Nhoà
Chiều óng ả mây vàng lấp loáng
Đường thênh thang Bùi Giáng chiêm bao
Chiều nay như mọi chiều nào
Màu vàng gợi nhớ bến bờ tử sinh
Vàng thay nắng màu xanh héo uá
Buổi hoàng hôn ảo não bóng tà
Cô hồn ngạ quỷ yêu ma
Suối vàng ắt hẳn nhận ra ta mình
Chiều say rượu lặng thinh nghe trống
Nhìn mây vàng những bóng hình ai?
Buông xuôi một tiếng thở dài
Nhạt nhoà bóng quạ chất đầy cờ lau
Người mộng tưởng còn đâu mấy đưá
Giọng thơ ngâm chan chưá cuối trời
Chiều nay lại có kẻ mời
Ly tràn rượu đổ chút đời tơ vương
Cung đàn loạn quê hương đổ nát
Lệ lưng tròng da diết bạn ơi
Thản nhiên cóc nhái dong chơi
Vô tư hưởng thụ chuột giơi nặng mùi
Họ Bùi ấy hết vui lại khóc
Cuộc tỉnh say thôi thúc ra lời
Đỉnh cao trí tuệ loài người
Suối vàng rầu rĩ điên chơi mấy lần?
Hồ lão tặc không điên mới lạ
Mao Trạch Đông sa đoạ não tim
Chồn chân mỏi gối đi tìm
Cáo chồn lồng lộn đắm chìm Mác Lê
Triệu người biết ê chề nhục nhã
Cả cuộc đời buồn bã khổ đau
Khùng điên chế độ mù loà
Ai điên ai tỉnh nhạt nhoà giang sơn...!
cảm tác từ thơ Bùi Giáng: Mây Chiều Nay
15.7.2012 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét