Chủ Nhật, 16 tháng 2, 2014

LU HÀ VÀ HÀ THƯỢNG NHÂN CHÙM 3 VÀ 4



Lu Hà Và Hà Thượng Nhân Chùm 3 






Chia Buồn Cùng Tang Quyến
thơ tặng gia đình Thi Sĩ Hà Thượng Nhân

Đi Ô Phăng một nhà toán học
Cây sồi già gai góc xót xa
Tuổi con bằng nưả đời cha
Rưng rưng ngấn lệ bạc phơ mái đầu...


Hà Thi Sĩ âu sầu thương nhớ
Dương con ơi! Vội vã ra đi !
Sông Hà khổ hạnh trần ai
Thuyền trôi sóng vỗ lẻ loi sớm chiều...

Vượt cưả aỉ bệnh xơ lão hoá
Hồn thơ bay Đỗ Phủ ngày xưa
Nhân sinh thất thập là bao
Lai hy cửu thập người là Thượng Nhân.

Chín ba tuổi trần gian hiếm có
Chẳng tu tiên cổ độ trăng soi
Ngâm nga xướng vịnh mấy ai?
Chưởng môn văn học cuộc đời bao la...

Chòm râu bạc thẫn thờ mộ trẻ
Quá năm mươi con vội vàng chi
Cây đời màu lá xanh tươi
Vòng hoa tang trắng sương rơi nhạt nhoà.

Chiều chủ nhật Huệ Thu thăm viếng
Bậc đại huynh chưởng thượng văn chương
Đi cùng hồn Phạm Xuân Dương
Hôm nay đưa tiễn nghiã trang bầu đoàn.

Đời chiến mã cha con xung trận
Cùng lưu đày vấn nạn nước non
Bạn bè thân hữu xa gần
Kẻ đi người ở thở than não nề...

Cháu vốn dĩ trọng tài mến nghiã
Hà chưởng môn kính mấy vần thơ
Chia buồn gia quyến tang gia
Vượt qua biển lệ ta bà khổ đau!

9.8.2010 Lu Hà




Trọn Đời Với Thơ
chuyển thể thơ Lâm thu Hà: Kính Ông Bác Nguyễn Xuân Ninh

Cháu kính điếu bài thơ viếng Cụ
Cả cuộc đời đạm bạc phong sương
Xóm làng Hà Thượng nhớ thương
Quê cha đất tổ vấn vương u hoài

Con nhà giáo bao người mến phục
Chí nam nhi ngang dọc đất trời
Pháp văn phu tử một thời
Sân Trình đóng cưả khắp nơi chiến trường

Giỏi uyên bác văn chương ứng khẩu
Tuổi thiếu niên sáng dạ mấy ai
Trao dồi kiến thức kinh thi
Cụ Phan khen ngợi tài trai một người

Cùng Xuân Diệu đo trời cao thấp
Với cô nàng xinh đẹp mộng mơ
Ngang tàng thách đố bài thơ
Cung đàn chưa dứt sóng trào mưa tuôn

Nhưng duyên nợ gió ngàn giăng lối
Đời trần ai lặng lẽ ơ hờ
Đến khi người đã sang đò
Xế chiều gặp lại má đào ngẩn ngơ

Người thiếu phụ năm xưa vui sướng
Máu tim già thầm lặng nôn nao
Bồi hồi non nỉ lao xao
Vườn nhà xào xạc hoa chào bướm bay...

Thế chiến quốc đắng cay sầu tủi
Tháng năm dài tê tái xót xa
Đòn thù hủy hoại thân đau
Xe lăn lóc cóc nghẹn ngào lệ rơi

Ngồi gượng dậy quyết đi Mỹ Quốc
Bệnh lao phù gày dạc tàn hơi
Ngoái đầu nhìn cuối chân trời
Giang san một thuở tả tơi mịt mùng

Chào tạm biệt sông Hương núi Ngự
Mái nhà tranh nương bãi đồng quê
Bờ ao giếng nước cầu tre
Vạn ngàn nấm mộ não nề khói sương

Kể từ đó người mang bút hiệu
Hà Thượng Nhân trăm dấu ngàn yêu
Tên làng gợi lại bao điều
Chôn nhau cắt rốn khăn điều áo the...

Là dịch giả hán thư nôm học
Giới văn chương cảm phục chưởng môn
Luật đường thi pháp trào tuôn
Đối thơ xướng hoạ cội nguồn tổ tiên

Trời nỡ phụ hiền nhân tự cổ
Tuổi con trai bằng nưả đời cha
Đi ô Phăng cõi ta bà
Xuân Dương nấm mộ nhạt nhoà nắng mưa

Đau lòng quá canh khuya nhỏ lệ
Chết thay con bi lụy nguồn cơn
Ốm đau bệnh tật héo mòn
Hoả thiêu xá lợi xác còn tro than

Nhưng ai biết cha con ước hẹn
Chỉ một năm đau đớn sầu tư
Ngày rằm lễ cuối trung thu
Hoàng hôn sập đến âm u ngân hà

Hà chưởng lão xa lià con cháu
Khắp thi đàn biển cả bốn bốn phương
Đồng bào hải ngoại tha hương
Sài Gòn Hà Nội nhớ thương sụt sùi

Là cháu gái chưa hề gặp mặt
Cũng có lời thảm thiết điếu thơ
Linh thiêng ông ở trên cao
Vén mây nhìn xuống Thu Hà cháu đây!

18.10.2011 Lu Hà



Hồn Thơ Phiêu Lãng
chuyển thể thơ Trần thiện Hiếu : Nhớ Anh Hà Thượng Nhân

Tin anh cưỡi hạc ra đi
Văn nhân thi sĩ ngậm ngùi xót xa
Tử sinh có lạ gì đâu
Mưa thu sùi sụt càng sầu gió trăng

Tôi từ bờ biển thái dương
Đọc hàng thơ điếu nặng lòng nhớ anh
Chữ tâm đã thấu trời xanh
Chữ tài vằng vặc tiếng thanh đêm hè

Bốn phương tứ xứ bạn bè
Ra đi biền biệt não nề ruột gan
Trời cao lồng lộng chưá chan
Hồn thơ phiêu lãng muôn vàn mến yêu

Còn đâu vào những buổi chiều
Ngâm nga xướng vịnh nhiễu điều giá gương
Nỗi niềm lữ khách xa hương
Hoàng hồn thỏ mọc vấn vương u hoài

Giang sơn một thuở bồi hồi
Mênh mông biển cả xa xôi nghìn trùng
Quân thù nhuộm đỏ biển đông
Vô thần tà giáo bất lương hại nòi

Giết bao sinh mạng con người
Tây Nguyên bùn đỏ lệ rơi mấy hàng
Thiên đường bịp bợm bẽ bàng
Bàn cờ thế cuộc dở dang sao đành

Hơn tôi bốn tuổi mà nhanh
Răng long tóc bạc phận mình già nua
Ra vào tưạ cưả sớm trưa
Tuần trăng chén rượu nắng mưa lụi tàn

Nghĩ xa rồi lại nhớ gần
Người sau kẻ trước trần gian xa lià
Lúc buồn nào có ai đâu
Hắt hiu lá rụng mái đầu bạc phơ

Bây giờ hồn lạc bơ vơ
Nương dâu bãi biển biết đâu mà tìm...
Sờ tay thầm gọi trái tim
Nhớ anh thổn thức cánh chim phương nào

Hàng thông nghe gió thì thào
Úc Châu Mỹ Quốc dạt dào biển khơi
Đằng vân một dải xa xôi
Ngân Hà lấp lánh là nơi anh về

Chinh nhân dặm nẻo sơn khê
Bốn vùng chiến thuật tràn trề sức trai
Trăm năm một giấc mộng dài
Hẹn ngày tái ngộ đầu thai quê nhà

Hay đâu ở chốn tinh cầu
Trọng tài mến đức tự do nhân quyền ?

17.10.2011 Lu Hà




Nhớ Bạn Một Thời
chuyển thể thơ Hà Thượng Nhân: Gửi Bạn

Sinh ra trong cõi ta bà
Ô hay, đời vậy thế mà cũng thơ
Xa nhau biết đến bao giờ?
Trùng dương dặm thẳm vẩn vơ mấy vần

Bạn bè nhắn nhủ bao lần
Dùng dằng mây nước xót thân u hoài
Bờ ao giếng nước xa vời
Suy đi ngẫm lại cũng vì bởi ta

Chim trời sải cánh bao la
Quê hương ta đó non cao biển hồ
Học hành mài miệt canh khuya
Bát cơm manh chiếu sớm chiều mẹ ơi!

Thị phi ganh tỵ ở đời
Rửng rưng bờ cõi lòng người hiểm sâu
Mặc ai sáng nắng chiều mưa
Tấm lòng thanh bạch quê muà thì sao?

Cho rằng: làm kẻ nông phu
Dăm ba chén rượu la đà trời mây
Ngán đời nưả tỉnh nưả say
Bướm hoa xào xạc đắng cay muôn phần

Thương người bóng lẻ cô đơn
Vào ra tưạ cưả tinh thần biến suy
Đêm hè ngưả mặt trông trời
Sông hà một giải ngậm ngùi nét son

Hằng Nga giấc mộng triền miên
Sáng ra vương vấn ưu phiền khổ đau
Dấn thân vào chốn xông pha
Người đi biền biệt bao giờ tìm ta

Chinh nhân hải đảo xa mờ
Bao nhiêu kỷ niệm chan hoà yêu thương
Mảnh mai kià cô gái mường
Phồn hoa thành thị bụi vương gót giầy

Nỗi niềm thổn thức điên say
Hoàng hôn chiếc bóng xiết ghì đôi tay
Dang tay ôm cả đất trời
Trăng suông rượu nhạt người ơi, cõi lòng

Xót xa cho kiếp phong trần
Nghêu ngao giọng hát vui buồn cổ kim
Thơ ngây chuyện cũ âm thầm
Sông Trà sóng nước nỗi niềm chiều hôm

Bạn ta ở mãi xa xăm
Chân trời lá đổ thâm trầm sầu đưa
Vương Xương Linh nhớ người thơ
Sương reo ngọn cỏ nương dâu bến bờ

Chán chê danh tướng công hầu
Trời cao thăm thẳm mây mờ ngẩn ngơ
Góc sông Hương có ai mơ
Lênh đênh chìm nổi bơ vơ thở dài

Hàng hiên lã chã tuôn rơi
Hồn nghe thánh thót đầy vơi não nùng.

9.7.2010 Lu Hà



Thi Nhân Cưỡi Hạc
cảm tác khi đọc thơ Trần Thiện Hiếu hoạ thơ HTN

Ấy chết cụ Hà đã chín ba
Cuộc đời chinh chiến gió mây qua
Xót xa cố quốc mưa vần vũ
Để lại cho đời những tứ thơ...

Con cháu ngậm ngùi sao chẳng nhớ
Thù nhà nợ nước gánh trên vai
Nam nhi tuấn kiệt năm châu lục
Nuôi dưỡng tinh thần có mấy ai?

Tuổi hạc chân chì vui tuế nguyệt
Bạn bè thi hữu áng thơ văn
Sinh ly tử biệt còn xao xuyến
Yêu nước thương nòi dạy cháu con !

Trời Phật thiêng liêng tình hiển lộ
Bệnh xơ lão hoá vượt giang đầu
Cuồng phong giông tố xin nhường bước
Thong thả thuyền trôi cập bến bờ...

Thi Sĩ ngông cuồng xưa đến nay
Phù du trọn kiếp bọt bèo trôi
Công danh nam tử ai chăng tá?
Cưỡi hạc quy tiên hẹn tháng ngày...

12.8.2010 Lu Hà



Tuổi Thượng Tuần
chuyển thể thơ Huệ Thu: Vẫn Ngát Hương

Trăm năm đi mấy ngả đường
Lục tuần má phấn môi hồng nồng son
Chén trà gợi chút cỏn con
Hương thơm vị cúc vẫn còn thấm môi

Ngẫm mình thanh sắc một thời
Biết bao kỷ niệm bồi hồi nôn nao
Bướm ong dìu dặt xôn xao
Đoạn trường thân gái dạt dào biển khơi

Hỡi ai sáu chục tuổi đời
Chặng quen mà hẹn góc trời bốn phương
Cuối năm bóng lặng bên giường
Biếm khuây ẻo lả lược gương trâm cài

Hồn thơ lận đận anh tài
Chao ôi! Thế sự vơi đầy triền miên
Vô thường biến hoá dĩ nhiên
Cớ sao cứ phải ưu phiền làm chi?

Tuyết sương điểm bạc những ai
Hồ Trường một khúc sầu bi nghẹn ngào
Ẩm ương tâm sự tuôn trào
Năm canh trằn trọc thuở nào Nguyễn Du

Phế hưng một cuộc bể dâu
Đa tình cổ lụy hư hao điã dầu
Thở dài mệnh bạc phong ba
Lắt lay cần trúc ao nhà thả câu

Chim trời rộn rã vườn sau
Bạch am lều cỏ mái đầu phôi pha
Thú Dương rau má ngả màu
Ngọt bùi cay đắng âu sầu chân nhân

Ma tà đảo lộn thế gian
Bá vương Hạng Võ tủi thân mệnh trời
Hàng hiên thánh thót mưa rơi
Nhân tình thế thái đầy vơi ngậm ngùi

Nưả già thế kỷ dập vùi
Sáu mươi tuổi hạc đủ mùi phong sương
Hoạ thơ người ấy nhớ thương
Cố hương biền biệt trùng dương hao gầy

Thịnh đường sống lại theo ngày
Ngâm nga xướng vịnh ngất ngây say mềm
Canh khuya vắng vẻ êm đềm
Chăn sô gối lệch nỗi niềm xa xôi

Tần ngần rót rượu uống chơi
Mừng ai tuổi thọ thương đời khổ đau
Sống lâu hơn cả Đỗ- Tô
Lui về xóm củi nhởn nhơ tháng ngày

Ra vào vui với cỏ cây
Trà thơm khách quý bạn bầy thưởng trăng
Đầu ghềnh cuối thác sông Tương
Rưng rưng ngấn lệ cảm thông nhớ người

Ai về Bình Thạnh nhắn lời
Sa trường chiến mã một thời binh đao
Bây giờ " diện bích" bao lâu
Kỷ cương xã hội mịt mù tối tăm

Muà xuân vẫn đến âm thầm
Té ra tuổi tác hàng năm não nề
Anh hùng dặm nẻo sơn khê
Tha hương lữ khách bộn bề ở đâu?

Lo toan vất vả sang giàu
Xe hơi bóng loáng nhà lầu thảnh thơi
Giang sơn gấm vóc tả tơi
Mịt mờ lý tưởng chơi vơi não nùng...!

14.10.2011 Lu Hà





Niềm Vui Giản Dị
Chuyển thể từ thơ 8 chữ cuả thi lão Hà Thượng Nhân

Niềm hạnh phúc đơn sơ giản dị
Cuả lòng cha khi thấy đàn con
Từng giờ từng phút lớn khôn
Tre già măng mọc luôn luôn quây quần

Ôi, những cánh thiên thần cao vọng
Rộng bao la ánh sáng thiên đàng
Đẹp như tre trúc quanh làng
Xum xuê cành lá chói chang giưã trời

Cây cổ thụ tứ thời mưa nắng
Nảy mầm non cuộc sống sinh sôi
Cha thành trái quả đắng cay
Để con hương nhụy tương lai huy hoàng

Dòng thác chảy mênh mông vô tận
Thuở hàn vi lận đận gian lao
Các con đã được sinh ra
Niềm vui hữu hạn biết bao cho vưà

Thân đày ải mong cha bớt giận
Ngậm bồ hòn oán hận trần gian
Vượt lên bao nỗi khó khăn
Góc gai từng trải muôn vàn hiểm nguy

Bao thù hận chôn vùi dĩ vãng
Các con ơi, dấn bước mà đi
Ngẩng đầu để sống làm người
Chân thành La- Mã gạch vôi rưã dần

Nơi tráng lệ xưa tàn hoang phế
Mộng xâm lăng thế kỷ xa mờ
Đền đài lăng tẩm bơ vơ
Vi vu gió thổi nhạt nhoà sương rơi!

Điện Le Louvre một chiều êm ả
Tháp Eiffel ngạo nghễ Paris
Cổ thành thay những tân kỳ
Người xưa đã khuất u hoài ngàn thu

Đời phiêu bạt biển hồ sông núi
Tìm tự do ở cuối chân trời
Quê hương tiên tổ giống nòi
Trùng dương sóng vỗ ngậm ngùi bi ai

Cùng góp nhặt gia tài nhân loại
Những tinh thần giá trị nhân văn
Niềm vui dưới ánh trăng ngàn
Hoa lòng rực nở chưá chan tim già!

22.10.2010 Lu Hà  






Lu Hà Và Hà Thượng Nhân Chùm 4


Đường Xa Ngàn Trùng
kính tặng thi lão Hà Thượng Nhân

Khẳng khiu thắp ngọn nến quan
Không gian ảm đạm quỷ thần khóc than
Canh khuya khí lạnh vô vàn
Nỗi niềm thương nhớ Thượng Nhân u sầu

Chân chì tuổi hạc chín ba
Quê hương mây thảm nhạt nhoà sương rơi
Vào ra tưạ cưả đứng coi
Hoàng hôn Mỹ Quốc ngậm ngùi châu sa

Đùng đùng một thuở can qua
Giang sơn định mệnh cơ đồ biến suy
Dép râu mũ cối vu hồi
Miền Nam quê mẹ biển khơi bão bùng

Heo may lá rụng thu vàng
Kẻ đi người ở dạm trường chia ly
Phiêu diêu hồn lạc sìn khê
Đêm nay có biết tìm về bên cha ?

Linh sàng leo lắt đèn hoa
Chập chờn ảo mộng đường xa ngàn trùng...!

13.8.2010 Lu Hà




Giấc Mộng U Hoài
Kính tặng Thi Lão Hà Thượng Nhân

Bông sen rực rỡ cánh vàng
Trái tim đỏ thắm tình thương nhân loài
Thượng Nhân dang dở cuộc đời
Bàn cờ thế cuộc giống nòi lầm than.

Ra đi trăng núi sương ngàn
Biển khơi lồng lộng muôn vàn sầu tư
Hải Âu cánh trắng bơ vơ
Thuyền trôi theo lái bến bờ tử sinh.

Chín ba bạc mái đầu xanh
Phong trần cổ lụy chiến chinh một thời.
Thương nhau chỉ biết thở dài
Ba chìm bảy nổi cõi người phù du.

Niềm tin thiên Chuá bao la
Ngôi hai thỉnh nguyện âu sầu chưá chan
Gia đình bạn hữu xa gần
Góc trời Mỹ Quốc trăm ngàn xót xa !

Âm dương đôi ngả mịt mù
Tình cha nghiã mẹ biết đâu mà về
Dạm trường muôn nẻo sơn khê
Gió bay thoang thoảng não nề lao xao!

Mênh mông sóng vỗ rì rào
Giấc mơ hồn gọi nghẹn ngào canh khuya
Sông Hương bến Ngự Nam Giao
Bồng bềnh sáu nhịp lệ trào hồn mơ

Sài Gòn Chợ Lớn cố đô
Kinh thành thất thủ nhạt nhoà mưa rơi
Ngổn ngang xác chết thân phơi
Vành tang khói trắng tả tơi rụng rời !

Tỉnh ra giấc mộng u hoài
Xót thân lữ khách ngậm ngùi nhớ con
Tim già máu ửng sắt son
Chuông reo văng vẳng giang sơn vọng hoài!

14.8.2010 Lu Hà




Không Thể Nào Ngờ

Người quay gót trở về với giặc
Vậy từ nay tan tác chữ tình
Chỉ vì quyền lợi mưu sinh
Máu xương chẳng tiếc quên mình như xưa

Người về để hoá thù thành bạn
Chẳng sượng sùng dày dạn gió sương
Dân lành oán hận thê lương
Người đâu đếm xiả quê hương giống nòi

Bao đau đớn ngậm ngùi chua chát
Bởi thế thời bi đát tả tơi
Tưởng rằng sát cánh suốt đời
Lưu đày xứ lạ cùng chơi ván cờ...

Lật thế nước cơ đồ tiên tổ
Nào ngờ đâu người sợ tuổi già
Ươn hèn húp bát canh chua
Đô la nặng túi tiền chuà đè vai

Ta thực sự thở dài ngán ngẩm
Tiếng tự do thê thảm đứt hơi
Cà sa còn vấy máu tươi
Nhục cây thánh giá nặng lời nước non

Sao có thể là con dân tộc
Chén rượu hồng lạc bước sang ngang
Thẹn lời thề dưới ánh trăng
Mài gươm phục quốc âm vang một thời

Ta còn biết nói gì thêm nưã
Càng nói ra tâm dạ chán chường
Cúi đầu tủi hận bẽ bàng
Xông pha khói lưả ngang tàng còn đâu?

Kẻ đào ngũ đầu râu trắng xoá
Vạn cốt khô thơ cũ đoạn trường
Nghiã tình đoạn tuyệt bi thương
Quay lưng muối mặt non sông bạn bè...

cảm tác thơ Hà Thượng Nhân: Tiễn Người, Ta Khóc
Viết tặng Nguyễn cao Kỳ
24.11.2012 Lu Hà




Nhớ Lời Bố Dặn
chuyển thể thơ Tố Nguyên " Khóc Bố Hà Thượng Nhân "

Con nhớ bố đèn khuya hiu hắt
Hồn phiêu diêu chẳng biết nơi nao
Muà thu gió thổi lao xao
Thì thầm giọng nói nghẹn ngào lệ rơi!

Bố đã nói một ngày tớ chết
Cậu đừng buồn thảm thiết làm chi
Đời như cánh hạc bay đi
Đàn ngang cung đứt biển khơi trập trùng

Lầu Hoàng Hạc trăng suông cổ độ
Bãi cát pha Anh Vũ còn đây
Thuyền thơ Thái Bạch vơi đầy
Thịnh Đường sống lại tháng ngày nỉ non

Nơi trần thế ta nên phóng khoáng
Giữ tâm hồn trong trắng cậu ơi!
Đừng nên phiền não làm gì
Lời qua tiếng lại lạc loài thị phi

Bọn bồi bút tay sai chúng nó
Cứ lao nhao bảo bố tào lao
Hồn thơ bút pháp tầm phào
Nên con không chịu mày tao diễn đàn...

Bố tâm sự chưá chan nhân thế
Nghe lời khuyên thấm thiá tình đời
Con xin bỏ hết sân si
Theo chân thiện nhẫn thảnh thơi sang bờ.

19.10.2011 Lu Hà




Vấn Vương Bên Mồ
Cẩn bái cố Thi Sĩ Hà Thượng Nhân

Bàng hoàng tin bác ra đi
Đất trời ảm đạm bồi hồi nhớ thương
Giai huynh tứ hải bốn phương
Bạn bè văn hữu guê hương ngọt bùi

Họ hàng con cháu sụt sùi
Sương rơi lã chã ngậm ngùi hoàng hôn
Đêm rằm trái chín trăng tròn
Thoát lià khỏi gốc linh hồn về đâu?

Trùng dương dào dạt bao la
Đường lên cõi Chuá hay là Tây Thiên
Than ôi! Thế tục ưu phiền
Non sông ta vẫn triền miên u sầu

Cuộc đời chinh chiến phôi pha
Trán nhăn tư lự xót xa anh hùng
Bốn vùng chiến thuật vẫy vùng
Bàn cờ thế cuộc thê lương não nùng

Cảm thông một nén hương lòng
Tình người viễn xứ vấn vương bên mồ!

12.11.2011 Lu Hà




Thơ Tế Linh Hồn Hà Thượng Nhân
chuyển thể thơ Trường Giang: Khấp Điếu Thi Lão Hà Thượng Nhân

Thái Bình Dương buổi chiều tà
Cả vùng cảnh vật nhuốm màu cát pha
Thi đàn Bắc Đẩu băng hà
Cung thương thổn thức nhạt nhoà lệ rơi!

Bạn bè chiến hữu khắp nơi
Cùng chung thống khổ một thời đã qua
Sớt chia san sẻ khoai tù
Thiên thu nhất nhật trầm tư u hoài

Đoạ đầy khổ tận cam lai
Lao lung năm tháng kéo dài chẳng tha
Lời thơ chính khí năm xưa
Động viên an ủi mặn mà chưá chan

Đòn thù bạc đãi bất nhân
Hai vai chịu gánh trăm ngàn hiểm nguy
Dãi dầu mưa nắng đắng cay
Không ham danh lợi thẳng ngay mọi đàng

Quyết không áo tiá khăn vàng
Bán hồn cho quỷ bẽ bàng lương tâm
Mặc cho nước đục cát lầm
Thủy chung sau trước Miền Nam cộng hoà

Mây đen bao phủ quê nhà
Sục sôi ưá máu đỏ màu trái tim
Gian manh quỷ quái nhấn chìm
Mười năm tù ngục nỗi niềm lao đao

Xa quê lòng những nghẹn ngào
Thương dân nhớ nước khác nào dao đâm
Bác ơi! Dứt bỏ tình thâm
Vợ hiền vò võ âm thầm canh thâu

Cháu con vật vã âu sầu
Anh em họ mạc đỏ ngầu vành mi
Ô hô! Sao vội ra đi
Bài thơ dang dở ngậm ngùi trần ai

Âm dương cách trở xa xôi
Cố hương thăm thẳm biển khơi trập trùng
Hay rằng: Giận kẻ bất lương
Buôn dân bán nước hận phường việt gian

Thả câu đục nước tranh ăn
Gục đầu tư lợi chó săn lạc loài
Hôm nay bác đã đi rồi
Cõi tiên thoát tục bồi hồi trần gian

Duỗi tay vứt bỏ duyên căn
Hoàng hôn bóng rủ chưá chan lệ tràn
Đàn Ngang Cung đã quy thần
Đi mây về gió trăng ngàn thiết tha

Ô hô! Thương nhớ xiết bao
Tiên sinh ơi hỡi bây giờ ở đâu?
Đường đi sáu nẻo ta bà
Gập ghềnh Tây Trúc hay là biển khơi

Nếu như bác đã về trời
Hồng ân Thiên Chuá cho người Việt Nam!

13.10.2011 Lu Hà





Cưỡi Hạc Quy Tiên
cảm tác khi đọc thơ Trần Thiện Hiếu

Ấy chết cụ Hà đã chín ba
Cuộc đời chinh chiến gió mây qua
 Xót xa cố quốc mưa vần vũ
Để lại cho đời những tứ thơ...

Con cháu ngậm ngùi sao chẳng nhớ
Thù nhà nợ nước gánh trên vai
Nam nhi tuấn kiệt năm châu lục
Nuôi dưỡng tinh thần có mấy ai?

Tuổi hạc chân chì vui tuế nguyệt
Bạn bè thi hữu áng thơ văn
Sinh ly tử biệt còn xao xuyến
Yêu nước thương nòi dạy cháu con !

Trời Phật thiêng liêng tình hiển lộ
Bệnh xơ lão hoá vượt giang đầu
Cuồng phong giông tố xin nhường bước
Thong thả thuyền trôi cập bến bờ...

Thi Sĩ ngông cuồng xưa đến nay
Phù du trọn kiếp bọt bèo trôi
Công danh nam tử ai chăng tá?
Cưỡi hạc quy tiên hẹn tháng ngày...

12.8.2010 Lu Hà







Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét