Thơ Tâm
Tình Chùm 41
Cung Đàn
Muôn Điệu
Cha biết làm sao được hở
trời
Nỗi niềm chăng tỏ áng mây
trôi
Thu đong vương vấn thành
mây gió
Sầu đọng chiều đông lạnh
thế này
Con ở phương trời có nhớ
không ?
Tấm lòng lữ khách cứ bâng
khuâng
Bao nhiêu thương mến hồn
đang gọi
Tiếng Việt tha phương chiụ
lỡ làng
Con bảo rằng cha viết tiếng
Anh
Lạc loài máu đỏ trái tim
xanh
Con chim xa tổ quên rừng
thẳm
Đất khách quê người mộng
hiển danh
Ngàn thế kỷ qua kiếp đoạ đầy
Người dân mất nước sống
tha hương
Thương đau con cháu dòng
David
Chữ viết còn mang nặng tấm
lòng
Cha biết làm sao được hở
trời?
Nỗi lòng thương tỏ để cho
ai
Đi đâu cũng bảo da vàng đấy
Vật chất hơn người chén rượu
say?
Đất nước của ta khổ biết
bao
Lòng người ân oán cứ
thương đau
Đói ăn vẫn phải cười ca
hát
Tự dối lòng mình mãi thế
sao?
Tuổi tác của cha bạc mái đầu
Hạc vàng sớm tối ngóng mây
qua
Tiếng Anh tiếng Pháp người
thiên hạ
Lạc lõng đua chen tủi hận
sầu
Tiếng Việt cuả ta vẫn sống
đây
Nghìn năm văn hiến có ai
hay
Non sông réo rắt đàn con
Việt
Bằng trắc reo vần cung gió
mây...
2008 Lu Hà
Gịọt Nước
Sông Hà
Chiều nay gió bấc mưa nhiều
lắm
Người ở bên kia có rét
không
Chắc hẳn giờ đây người thầm
gọi
Cái tên chung cuả một dòng
sông
Sông Hà sông nước cuả lòng
tôi
Chảy mãi mênh mông nặng
nghiã đời
Có phải con sông cha vẫn gọi
Cái tên da diết cuả đời
ai?
Tình nghĩa cha con ở kiếp
này
Mà trong định mệnh nhớ
nhau hoài
Sinh ra chẳng biết là sao ấy
Cách mặt muôn trùng sóng
biển khơi
Tôi vẫn bâng khuâng tự hỏi
lòng
Dáng hình người có giống
tôi không?
Có hay hờn giận và hay
khóc
Người vẫn hay thường nhắc
đến sông
Có phải tên sông cha đặt
cho
Là nguồn cảm hứng những vần
thơ
Hoà trong nước mắt và
trong máu
Chảy mãi trong tôi chẳng bến
bờ
Có những đêm trăng tôi nhớ
cha
Chòm sao bắc đẩu giải Ngân
Hà
Muôn vàn tinh tú tôi thầm
gọi
Lấp lánh tinh vân bóng nhạt
nhoà
Phần Lan sông nước trời u
ám
Ngưu Lang Chức Nữ có buồn
không
Tôi dõi Ngân Hà mà chẳng
thấy
Hỏi lòng ai có nhớ sông
thương?
Con sông ngăn cách của
lòng tôi
Mẹ cha lưu lạc chốn đôi
nơi
Bao giờ ô thước chim trời
nhỉ
Nối lại cho tôi những
tháng ngày
Tôi chỉ nguyện cầu hậu để
sau
Xoá bao ngang trái cảnh cơ
cầu
Ai sai ai đúng thôi đừng
nói
Giấc mộng Nam kha thoáng
tiếng gà
Tôi muốn được nghe lời dạy
bảo
Trọn đời vang vọng của thi
nhân
Từng trong cát bụi đầy đau
khổ
Muôn kiếp phôi pha cuả thế
trần
Tơ duyên tiền định hay
nhân ý
Ân oán nào hay bởi ý trời
Phải đâu chèo néo thành
ngang trái
Bánh xe nhiệp chướng cõi
luân hồi
Trần gian cũng có những
Sông Hà
Kẻ ở người đi những cách
xa
Bịn rịn chia ly tình để lại
Cuộc đời như thể giấc
chiêm bao
Giọt nước sông Hà tìm đại
dương
Tận cùng thế kỷ những đau
thương
Dồn lên sóng vỡ đời cơ cực
Sua đuổi hành hương khắp bốn
phương…
Tản mát muôn nơi những kiếp
đời
Trẻ già trai gái cánh bèo
trôi
Lênh đênh ngoi ngóp chân
trời lạ
Mộng dệt tương lai ở xứ
người
Còn thú gì hơn được tự do
Sông hà bớt hết nỗi thương
đau
Mở lòng ra đón muà xuân đến
Ngắm dải ngân hà con nhớ
cha
Còn thú gì hơn mở tấm lòng
Nhân gian quán trọ gọi
tình thương
Tìm nhau ưu ái chân trời rộng
Nâng cánh hồn thơ chẳng đổi
giòng
Còn thú gì hơn với núi
sông
Tình người ta thiết với
quê hương
Anh em họ mạc thương nòi
giống
Vật chất coi thường như
gió sương
Ngấn nước sông Hà có sá
chi
Nuôi hồn thi sĩ mãi cao
bay
Uống từng giọt lệ mang tâm
tưởng
Tô đẹp cha con ở cõi đời…!
21.10.2008 Lu Hà
Cháu
Ngoan Bác Hồ
Trông nó như là đưá trẻ
con
Angka Polpot với lonnon
Việt gian hán tặc hằng
nuôi dưỡng
Mẫu giáo mầm non các cháu
ngoan
Nó là sản phẩm Hồ gây giống
Sự nghiệp trăm năm một loại
người
Sát nhân máu chảy xanh đồng
luá
Tố Hữu làm thơ để dạy đời
Nó giết ba người đã thấm
chi
Sao bằng cộng sản lũ đười
ươi
Tử hình đấu tố hàng ngàn vạn
Ném xác chôn vùi sóng biển
khơi
Tên Lê Văn Luyện vì tham
cuả
Án mạng gây ra ở tiệm vàng
Vàng bạc chóp bu từng ký gửi
Công an trung tướng cũng
bàng hoàng...?
11.9.2011 Lu Hà
Cam Quít Kiêu Ngạo
Mấy câu cóc ghẻ chua mùi dấm
Thân phận thằng Cam cũng
chẳng hơn
Đểu cáng mặt dày trơ mõm
chó
Tru lên vằn vện kiếp chui
luồn
Tự nhận hơn người Cam với
Quít
Đảng trao nhiệm vụ suả ăn
lương
Đầu râu tóc bạc hồn ma quỷ
Tâm điạ việt gian rõ bất
lương
Chó cún tưởng rằng danh
giá lắm
Công an mật vụ rõ là oai
Sát sinh đồng bọn trong hầm
tối
Lác mắt trong nhà gái đứng
chơi...
Tết nhất quân hàm màu đỏ
chói
Vào ra họ mạc thật là sang
Mâm trên các cụ mời đon đả
Chiếu dưới mấy bà liếc mắt
trông...
Dù Cam hay Quít chua loen
loét
Đảng cũng không chê vắt kiệt
hơi
Thối hoắc đầy chuồng đừng
bỏ xó
Tham đời nô bộc thoảng mùi
hôi...
Chọn hạt gây mầm phân quỷ
đỏ
Tuyên truyền biạ đặt đã
bao phen
Kim Đồng Tử Trọng Lê Văn
Tám
U mê tăm tối vẫn triền
miên
Biết đến bao giờ Cam tỉnh
ngộ
Cải tà quy chánh biết đường
ngay
Đừng tham phú quý màu danh
vọng
Ích quốc lợi dân chống độc
tài?
Kiêu ngạo làm gì Cam Quít
ơi!
Đỉnh cao tăm tối mộng đười
ươi
Xoá nền mạo hoá Hồ Mao tặc
Để sống làm người dạ thẳng
ngay?
10.8.2011 Lu Hà
Xú Danh
Trí Thức
"Nguời trí mảng lo
danh chẳng có
Đưá ngu luống sợ tuổi
không chờ"
Trí mà không thức đồ vô dụng
Uế xú lưu danh tiếng dại
khờ
Trí thức là chi hỡi mấy
người
Gây bao thảm hoạ để cho đời
Chí Minh tội ác dày thiên
cổ
Sự nghiệp ngu dân để tiếng
cười
Trí thức là ai biết nghĩ
suy
Trắng đen phải trái tránh
thày dùi
Đàng hoàng sống giưã trong
trời đất
Quân tử nam nhi chẳng sụt
sùi
Trí ngu thức kém đời tăm tối
Khoa bảng làm chi một lũ
ruồi
Tiếng xấu lưu danh ngàn vạn
kiếp
Ghi tên danh sách chạy
theo đuôi...
Trí thức muôn đời lợi quốc
dân
Thông minh bản tính khắp
xa gần
Xây nền xã hội không tham
nhũng
Ích kỷ hại nhân trí việt
gian
Nhai chữ kià ai hỡi mấy
người
Mác Lê tiến sĩ giống đười
ươi
Giáo sư trường đảng bầy
tôm tép
Lạm dụng danh xưng nhục thế
này?
10.9.2011 Lu Hà
Thơ Tâm
Tình Chùm 42
Một Linh
Cảm
Một linh cảm như có điều
muốn nói
Con gái cha đang mong đợi
từng giờ
Đã nhiều năm khắc khoải
mong chờ
Muà tái ngộ sẽ có ngày
xuân đến
Con nhớ cha một tình
thương ngang trái
Là não cân huyết mạch cuả
tim ta
Trong bi ai biển khổ kiếp
ta bà
Lòng hổ thẹn sẽ bình yên
sóng cả
Con có biết nỗi lòng cha
đang nhớ
Những tháng năm kỷ niệm u
buồn
Lòng xót xa thương tiếc
thuở hoa tàn
Cha gieo hạt cho mầm non sự
sống
Vì định mệnh như tiền đình
mách bảo
Cho tháng ngày nên ân ái vợ
chồng
Rồi chia ly kỷ niệm tặng
trong lòng
Đời chỉ đẹp khi chim trời
bất diệt
Yêu là chết là nguội tàn tất
cả
Là hận thù chiếm đoạt quyết
không tha
Là vừng dương vụt tắt buổi
chiều tà
Là uất hận như ly tràn nước
đổ...
Yêu là sống khi tình người
vĩnh cửu
Ở bên nhau hay bi lụy xa
lià
Dù muôn phương luôn cầu
nguyện cho nhau
Tạo phước hậu như mưa nguồn
gió biển....
Một linh cảm như có điều
muốn nói
Con mong cha như nắng hạn
chờ mưa
Bao thương đau tức tưởi nỗi
u sầu
Vì năm tháng đã chôn vùi tất
cả...
Con cũng biết tình người
không đơn giản
Nó sâu xa như muối mặn gừng
cay
Nó âm thầm như suối chảy
mây bay
Nó lồng lộn như giông trời
bão biển...
Con có biết trái tim người
thi sĩ
Yêu và thương là câm lặng
giận hờn
Mỗi vần thơ như sói nát
tim gan
Đã trào lên khóc thay bằng
ngọn bút
Sáng chủ nhật 19.10.08 Lu Hà
Tình Ông Cháu
Ông đã đi rồi cháu nhớ
thương
Ngàn trùng cách trở cõi âm
dương
Còn đâu bóng dáng ngày xưa
đó
Sớm tối đi về cháu có Ông
Lời Ông văng vẳng vọng bên
tai
Năm tháng hao gày chẳng nhạt
phai
Lời dạy năm xưa từng trải
nghiệm
Nghĩa tình ông để cháu xin
ghi
Ăn cỗ nhà ai cũng cháu Ông
Một già một trẻ bạn theo
đường
Mâm trên các Cụ cho hầu riệu
Bàn truyện trăm năm cháu
thuộc lòng
Quanh năm bơi lội ở ven
sông
Nước đục người đen cháu vẫy
vùng
Chống gậy trên bờ Ông réo
gọi
Sông thao rờn rợn nước
xuôi dòng
Rồi một ngày kia đi vắng
xa
Ở nhà coi cháu đã còn Bà
Học bài vô ý gây nên tội
Dầu đổ lửa loang cháy góc
nhà
Lửa reo phần phật khói tàn
bay
Tro bếp một thôi cháu vãi
đầy
Có phaỉ Tổ Tiên phù trợ
giúp
Cho đơì cháu có đến hôm
nay
Nghe tin hốt hoảng Ông về
nhà
Bỏ bát cơm ăn vội chạy ra
Cứ tưởng ông về cho kẹo đấy
Lần đầu nửa tát nhớ đơì
chưa
Ông đánh mà Ông vẫn cứ
thương
Giận lòng tí nữa cháu
thiêu Ông
Cũng may phúc đức nhà ta lớn
Cho cháu của ông dập lửa hồng
Mười tám tuổi đời cháu phaỉ
đi
Hai vai nặng gánh trả cho
đơì
Ở nhà cao tuổi Ông lâm bệnh
Khi cháu về thăm chẳng có
gì
Đời lính sao mà nghèo thế
chăng?
Ba năm sốt rét cháu về
không
Ba lô con cóc sầu than
khóc
Sé võng may quần cháu tặng
Ông
Quanh quẩn bên Ông được mấy
ngày
Đời trai phía trước hãy
còn daì
Lời Ông cháu hưá cùng non
nước
Giông tố bão bùng chẳng đổi
thay
Viễn sứ nhớ Ông nén hương
lòng
Thương Ông vò võ một đơì
sương
Sống vào giản dị ra tinh
khiết
Hồn ở đâu xa có tỏ tường.
2007 Lu Hà
Tôi Đã Hiểu Ra
Tôi đã đắng cay khi nhận
ra
Dương trần u ám bởi mây mờ
Ngây thơ bồng bột nên
không thấy
Hỏi mãi muà thu trăng ở
đâu?...
Tôi biết rằng tôi đã lỡ rồi
Một vầng trăng ngọc lặn
trong tôi
Muà thu đi hẳn còn quay lại
Trong cõi không gian cuả
kiếp đời
Tôi hiểu lòng người thật
mông mênh
Bao la biển cả của tình
thương
Thuyền tôi đắm đuối trong
giông bão
Mong lại bình yên giưã đại
dương
Người đã cho tôi cả cuộc đời
Cho hoa đơm trái mật thêm
say
Thế mà tôi vẫn không hề biết
Một vầng trăng ngọc ở
trong tôi
Trí tuệ tâm hồn thật thế
sao?
Tấm lòng lồng lộng rộng
bao la
Ai mà biết được nơi trần
thế
Có một loài hoa chẳng sắc
màu
Loài hoa cô độc giưã ta bà
Giản dị âm thầm trong nắng
mưa
Mọc lên trong vũng bùn đau
khổ
Nhả lại cho đời bao ý thơ…
Tôi biết rằng tôi là niềm
vui
Mà sao tôi lại nỡ chôn vùi
Ai xui tôi phải buồn thơ
thẩn
Để người có cớ thương yêu
tôi?....
Chiều nay hoa tuyết rơi
nhiều lắm
Báo hiệu muà đông đã tới rồi
Từng đàn nhạn lạc tìm cha
mẹ
Bay vụt qua tôi giữa khoảng
trời
Tôi rất nhớ cha ở cuối trời
Mây bay lác đác miền xa
xôi
Giờ này chắc hẳn người tư
lự
Thơ thẩn làm thơ để tặng
ai?
22.10.08 Lu Hà
Đông Buồn
tặng tuổi trẻ Việt Nam
Một muà đông lạnh buồn
Hoa phượng vĩ lià tan
Sương mai rầu ngọn cỏ
Đêm dài đông luị tàn
Chim không buồn hát ca
Lơ thơ vài nhành hoa
Vườn nhà ai xót laị
Bông cúc ngày hôm qua
Muà đông hãy còn đây
Mà thiên hạ đã say
Chen nhau đi chợ tết
Mà em buồn lắm thay
Giá cả cứ leo thang
Mặc nhà ai tăng lương
Mẹ đi làm không đủ
Công việc laị thất thường
Em phaỉ biết làm sao
Trong thời buổi gian lao
Tuy em còn bé lắm
Nuôi chí mộng xây cao
Em học đêm học ngày
Mong nở mặt nở mày
Đua cho kỳ thi tới
Học tài không ruỉ may
Không con ông cháu cha
Không biếu xén tặng quà
Chông chờ vào tài lực
Mong rằng em vượt qua
Là học sinh đời nay
Xã hội lắm đổi thay
Nhiễu nhương đầy tiêu cực
Tiền tình trong phòng thi
Còn dăm ngày đón xuân
Tiễn đưa muà đông buồn
Em cầu xin trời Phật
Nước giàu và dân an.
Muà Đông 2007 Lu Hà
Tỉnh Dậy
Đi Hỡi Các Anh
Yêu nước xui nhau nó đốt cờ
Buá liềm lầm lạc cuả Nga
Xô
Ếch ương đáy giếng phồng
mang mép
Cóc nhái về hưu vẫn đủ
trò...
Bản chất di truyền như lão
tặc
Mưu mô thủ đoạn vẫn sâu
cay
Mị dân trí trá lòng yêu nước
Bợ đỡ buôn dân lũ cáo cầy
Yêu nước xoá ngay điều bốn
đi
Gian manh hiến pháp lũ đười
ươi
Bù nhìn quốc hội hàng trăm
đưá
Độc đảng tham quan đã lỗi
thời
Nó bảo rằng tôi thơ với thẩn
Nã vào tâm điạ lũ vô thần
Sao không lèo lá như Viên-
Hữu
Thông- Diệu bon chen bịp
thế nhân...?
Con cóc già kia chưa biết
nhục
Sao vàng năm cánh mộng hồn
quanh
Tối tăm dẫn dắt bầy yêu
quái
Phúc Kiến quê hương cuả
lão Minh...?
Hãy xé tan đi đồ rẻ rách
Nhập nhằng nô lệ xứ ba Tàu
Cờ vàng sọc đỏ màu tổ quốc
Ỡ mãi trong tim tủi hận sầu...
Trả lạị cho ta sự chính
danh
Lá cờ yêu dấu lộng trời
xanh
Hồn thiêng sông núi tình
dân tộc
Tỉnh dậy lên đi hỡi các
anh!
27.8.2011 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét