Thơ Tâm Tình Chùm 45
Bể Thảm Trầm Luân
hoạ thơ Nguyễn Phan Ngọc An
Lạc bước qua đây hỡi khách
trần
Dong buồm bể thảm vượt trầm
luân
Hải âu vỗ cánh trời thăm thẳm
Khổ ải trùng dương để thoát
thân
Dấn bước ra khơi chẳng lỡ thời
Lênh đênh một mảng khóc
thương đời
Quê người xứ lạ tìm nơi chốn
Chấp chới tìm nhau giưã biển
khơi....
Vi vu hiu hắt suốt đêm thâu
Gió thổi từng cơn quặn nỗi
đau
Giưã chốn mây cùng bầy cá mập
Chơi vơi biển lạnh khóc than
sầu
Lạc bước đầu thai sa bến này
Gông cùm bạo lực xiết chân
tay
Tha hương biền biệt đời bi lụy
Sầu tủi thương thân kiếp đoạ
đầy
Mái tóc phơ phơ bạc thế trần
Đoái hoài cực lạc đoạn hồng
nhan
Đắn đo chi nưã đôi giòng nước
Bến đục bến trong ôi thế
nhân!
17.10.2009 Lu Hà
Biển Trời Lận Đận
hoạ thơ Hàn Thiên Lương
Hoàng hôn sóng vỗ ngoài khơi
Làn mây lãng đãng trắng trời
hoang vu
Vì sao ra nỗi bơ phờ
Xót xa thân phận đôi bờ tử
sinh
Ngậm ngùi nhớ mái nhà tranh
Dòng sông bãi miá vườn xanh
con đò
Bao năm mù mịt xa nhà
Biển ơi ! Bốn hướng đâu là
quê hương ?
Bọt bèo trôi nổi thê lương
Trùng dương biển động đoạn
trường đau thương
Đảo hoang hải tặc phũ phàng
Mang thân tứ đại lưu vong sứ
người
Rưng rưng cốc lệ vơi đầy
Mẹ cha còn ở cuối trời Việt
Nam
Năm dài tháng tận xa xăm
Con chim vắng bóng cá chìm
sôi tăm
Chôn sâu ngàn dặm nỗi niềm
Chiều nay lồng lộng hoàng
hôn lụi tàn
Lao xao lớp sóng chân cồn
Đất trời thăm thẳm hương hồn
bay xa…
Mảnh đời bao kiếp phù du
Tự do là chốn ước mơ chưả
thành....
16.11.2009 Lu Hà
Bóng Hồng Tiên Nga
tặng Tường Vi
Lắng nghe cô gái làm thơ
Viết văn đẫm lệ má đào ngẩn
ngơ
Thương sao trái chín ngọt
ngào
Quê hương ta đó bốn muà nắng
mưa
Miền Nam chỉ có hai muà
Mận xoài cam quít đào tơ
thơm nồng
Nguyện làm hoa cỏ bên đường
Tường vi xào xạc bên dòng
sông Hương
Kià ai thơ thẩn vấn vương
Dừng chân mà ngắm bóng hồng
tiên nga
Lăn tăn làn nước trắng phau
Hai gò bồng đảo dạt dào chiều
thu
Lâng lâng nàng bước lên bờ
Hỏi người thục nữ xứ nào tới
đây?
Thẹn thùng cô chẳng gì
Ngắt hoa trinh nữ Tường Vi
cài đầu
Bâng khuâng nàng đã đi xa
Hoàng hôn đã xuống thì thào
về đi...!
24.2.2011 Lu Hà
Bóng Lẻ Chiều Buông
hoạ thơ Hồ Bảo Thanh
Bóng lẻ chiều buông màn tối
đêm
Thẫn thờ năm tháng khúc say
mềm
Tình thu thấm thoát năm mười
ngón
Dằng dặc cho lòng lạnh thấu
tim
Đếm lại đông tàn chồng chất
đau
Ngày xuân buồn tủi nỗi chôn
sâu
Hàng hiên mưa thấm vào da thịt
Lạnh ngắt đời tôi những mối
sầu
Thơ thẩn hồn xưa một bóng
soi
Vầng trăng lạnh lẽ bước qua
đồi
Tủi hờn sáng tối chiều mưa nắng
Tin ngóng thư chờ cánh nhạn
ơi!
Bể thảm thuyền trôi cõi mộng
mơ
Hoàng hôn rủ bóng khóc nàng
thơ
Cưả tình hé mở hương hồn lạnh
Bút tích còn đây gió hững hờ….
Trằn trọc bao năm vẫn thế
đêm
Vầng dương hửng sáng vội qua
thềm
Thời gian thong thả xin dừng
bước
Tình tôi câm lặng tháng ngày
quên…
16.9.2009 Lu Hà
Nhớ Bức Tranh Cổ
Tôi được sinh ra ỏ cõi đời
Chả may lưu lạc tới nơi đây
Năm canh vò võ niềm thương
nhớ
Hình bóng quê hương với bóng
người…
Kỷ niệm xa xưa phút hiện về
Hai hàng dâm bụt mái nhà quê
Sông thao nước đục người đen
cháy
Một nắng hai sương những
dáng người
Quê tôi đẹp lắm nắng vàng
hoe
Daỉ tóc tre bay tiếng chích
choè
Những dạng cau xanh treo trĩu
quả
Bờ ao giếng nước tiếng ve sầu
Mẹ tôi hay vắng chợ đường xa
Biền biệt cha tôi chẳng có
nhà
Thơ thẩn một mình tôi ngắm ảnh
Những hình tranh cổ cuả
Trung hoa
Tôi nhớ không nguôi yến vườn
đào
Anh em Lưu Bị giưã vườn hoa
Triệu Vân qùy gối dâng A Đẩu
Bà cười đôi mắt cháu tròn
xoe…
Lớn lên tôi học ở trường
làng
Thày giáo chú tôi cụt một chân
Ê a tôi cứ gào như cuốc
Nhồi mãi rồi sau cũng thuộc
lòng
Rồi một ngày nao tôi trở về
Những hình tranh cổ hẳn còn
treo
Mỉm cười tôi nhớ thời thơ ấu
Một thời thơ mộng của hôm
qua.
2008 Lu Hà
Chú Thích: Nhớ bức tranh cổ
là kỷ niệm quê hương thời thơ ấu cuả tôi, không phải là có tư tưởng vọng ngoại
đâu.
Thời trẻ con mà , ở vùng nhà
quê nhiều nhà hay có treo tranh cổ: Lã Vọng câu cá, Lương Sơn Bá Trúc Anh Đài v.v...
Hoài
niệm về những kỷ niệm xa xưa, quá khứ hay dở; theo tôi người ta hay viết ra
thành thơ lắm.
Thơ Tâm
Tình Chùm 46
Bướm Và
Hoa
Bướm lạ tìm hoa giưã cuộc
đời
Hoa thơm bướm đậu nhụy
vàng tươi
Hoa tàn nhụy rưã mùi hương
nhạt
Bướm lượn vòng quanh chẳng
chịu dời?
Trăm bướm tranh nhau một
nhánh hoa
Cho hoa phai nhạt mối tình
xưa
Đến khi hoa hiểu thì hương
rữa
Trong cõi nhân gian bóng xế
tà...
Trăm hoa ngỏ nhụy đón muà
xuân
Bướm độc bay quanh lượn khắp
vườn
Cánh bướm la đà quanh buổi
chợ
Than thân nuối tiếc cánh
hoa tàn
Đời người suy ngẫm cũng bi
thương
Chỗ thiếu nơi thưà khắp bốn
phương
Hoa bướm vờn nhau bao kẻ lụy
Nhởn nhơ bướm trắng rụng
hương vàng
Bướm đậu bướm bay nỗi vẩn
vơ
Hoa ơi! nhắn gửi chọn đường
tơ
Thuyền ai thăm ván chờ
quân tử
Nỡ để đời hoa mộng ngẩn sầu?
Chàng bướm bay cao ngắm
cánh hoa
Hoa đời thục nữ mộng la đà
Bướm khôn tinh mắt như
quân tử
Trời chẳng xe duyên ta với
ta
Hương vẫn còn đây rụng
cánh già
Mà sao chẳng tiếc nuối
thương hoa
Bao con bướm trắng hồn cô
quạnh
Lạc ở rừng xa hương nhớ
xưa
Hoa bướm sinh ra bởi mệnh
trời
Như trai với gái nợ luân hồi
Hoa thơm bướm đậu thường
quen thói
Vướng nhụy cho say bởi mật
đời
Trai tài gái sắc ở trần
gian
Mà chỉ gặp nhau có một lần
Hoa bướm trong đời vương
cõi mộng
Như ai hoá bướm một linh hồn...?
Ta vẫn làm thơ hoa bướm
đây
Mỉm cười nhớ laị tuổi vàng
bay
Hồn thơ bát ngát tình thi
sỹ
Kỷ niệm xa xưa một khoảng
trời...!
2008 Lu Hà
Cái Bánh
Vẽ Cuả Anh
Ngẩn ngơ chiếc bánh vẫn
say màu
Bịt mũi khen ngon quen
thói xưa
Hối tiếc làm gì đừng nói nữa
Cả đời buôn bán bánh cho
nhau
Bán rẻ lương tâm thật chứ
sao?
Hay rằng nhầm lẫn hiểu
chưa ra
Chả may số kiếp đời thi sĩ
Thế kỷ dã tràng cát biển
xa….
Anh cứ lu loa vu oán ai
Khen chê bánh vẽ nịnh xu
thời
Ăn năn hối cải làm chi nữa
Thể giới bên kia để tiếng
cười
Tôi viết vài câu nhắn nhủ
ai
Có gan sống thẳng nói ra lời
Chính danh quân tử là thi
sĩ
Khi vẫn còn nhau ở cõi đời
Bánh vẽ nhập nhằng từ nước
Nga
Trung Hoa đại lục cứ tôn
thờ
Đua chen nhắm mắt vào bàn
tiệc
Men rữa cuồng say vọng
thánh ca
Mấy đưá đàn em cũng ngỡ
ngàng
Nhồm nhoàn nhai chiếc bánh
hư không
Theo nhau anh cả thân tôi
mọi
Cho cả cuộc đời con số
không
Cái bánh thật tình đâu có
xa
Mà anh chậm chạp hiểu
không ra
Nưả già thế kỷ đi buôn
bánh
Ở tận phương trời xa cách
ta
Tổ quốc việt nam chẳng thiếu
gì
Danh nhân thứ thiệt suốt
bao đời
Trong lò tôi luyện hồn dân
tộc
Hun đúc anh minh của giống
nòi
Sinh thời tính khí anh như
thế
Mê muội a dua chạy học đòi
Trí tuệ của anh mòn sáo rỗng
Còn kêu giả thiệt để ai
hay?...
Anh đã giã từ thế giới này
Lại còn di cảo để cho đời
Cho thêm rối rắm người bàn
tán
Muộn quá đi anh đã lỗi thời
Thế giới còn đây soi sáng
cho
Bầu trời trí tuệ mộng đầy
thơ
Thiếu gì tuấn kiệt như sao
sáng
Di cảo cho đời anh khỏi
lo…
Tôi biết rằng anh quá tự
hào
Sứ mù thằng chột được làm
vua
Đỉnh cao trí tuệ khen muì
bánh
Bột lọc công nông nhân Mác
Lê
Anh cứ thở than nơi chín
suối
Lời từ để lại với bàn dân
Lưu manh đảng trị bàn mưu
tính
Gỡ gạc cho nhau di cảo văn
Bây giờ đổ tội lẫn cho
nhau
Né tránh làm sao kẻ dẫn đầu
Trách nhiệm về anh đừng chối
nưã
Bao nhiêu oan khổ nợ gây
ra
Con cháu giờ đây oán trách
anh
Bao nhiêu thứ giả bán cho
đời
Trái tim hư đốn thơ lường
gạt
Thế kỷ lầm than lệ ứa rơi
Tôi rất ngạc nhiên di cảo
thơ
Bài thơ bánh vẽ nửa ngâm
nga
Ra điều anh vẫn còn hy vọng
Giấc ngủ ngàn thu ai biết
đâu?
Thôi thế ra đi một bóng ma
Hết rồi hiển hách những thời
qua
Còn đâu bánh vẽ mà mua bán
Tiệc riệu tôn thờ ca tụng
nhau…..
20.6. 2008 Lu Hà
(Nhân đọc di cảo thơ cuả
Chế lan Viên)
Cây Mai
Cuả Cha
hoạ thơ Võ Đình T iên
Hoa khóc cho người hỡi nghệ
nhân
Mai vàng vẫn nở ở trong
sân
Phụng Long Cha uốn thành
thiên cổ
Để lại cho đời hương gió
xuân
Thoang thoảng chiều nay lại
nhớ cha
Còn đâu bóng dáng một thời
nao
Say xưa con ngắm bàn tay
khéo
Lưạ những nhành non uốn ngọn
cao
Đêm ba mươi cũ còn xanh nụ
Chờ sáng hôm sau nở đón
xuân
Pháo nổ reo vui mừng tết đến
Đầu năm mồng một chúc người
thân
Phô sắc khoe màu bảy cánh
thương
Long lanh sương đọng hội
quần vương
Trong vườn ngự uyển kinh
thành Huế
Vua chuá yêu loài hoa thắm
hương
Khai bút mừng xuân rượu ngọt
ngào
Trà ngon cảnh vật cứ nôn
nao
Khói bay xác pháo vương đầy
lối
Tre trúc đào mai cũng dạt
dào
Đất khách xa quê quá nưả đời
Ngậm ngùi tha thiết một
nhành mai
Năm nay tết đến hoa còn nở
Mồng một cha ơi lại nhớ
người.
3.2.2010 Lu Hà
Chạnh
Lòng Thương Bóng
hoạ thơ Huệ Thu
Cưả mở một mình ngắm bóng
gương
Ban mai thấm lạnh tóc pha
sương
Hơi bay mặt kính nhoà theo
gió
Guơng có vì ta đọng thấm
buồn …
Xoã tóc làn mây gượng mấy
lần
Thu đông đừng vội tiễn
nàng xuân
Chơi vơi vẫn sợ hoàng hôn
đến
Sương đọng bờ mi vẫn ưá
tràn
Nương nhẹ rèm lên qua cưả
sổ
Muôn tầng xanh thẳm áng
mây trôi
Thả hồn theo gió về quê mẹ
Như cánh chim bằng vượt biển
khơi
Văng vẳng bên tai một giọng
hò
Nhặt khoan dìu dặt tiếng
đò đưa
Quê hương Đà lạt miền
trăng dã
Nhịp võng sầu miên giấc ngủ
trưa
Vò võ hình ai nhạt bóng mờ
Làn môi khoé mắt hiện ra đâu
Gương soi bóng dáng bao
mong nhớ
Nhớ mẹ thương cha giọt lệ
nhoà!
28.10.2009 Lu Hà
Chào Em Cô Gái Việt Nam
tặng Lê thị Công Nhân
Chào em cô gái cuả quê
hương
Tổ quốc lặng đi những núi
sông
Yêu nước thương dân là tội
lỗi
Ngàn thu thơm ngát tấm lòng
trong
Như một loài sen thắm sắc
hoa
Tuổi còn rất trẻ phải lao
tù
Vì ai vô ý gây ra tội
Có phải vì em đòi tự do ?
Em đã sinh ra ở cõi đời
Gan hùm trọc giận để làm
người
Bao nhiêu cưỡng chế đầy bi
thảm
Khổ nhục bi thương đất nước
này
Sông núi quê hương khắp mọi
nơi
Nó là chẳng phải của riêng
ai
Nghìn năm hương khói hồn
dân tộc
Lũ quỷ từ đâu ám hại người
?
Dân chủ nhân quyền cấm
đoán nhau
Bắt người vô tội chẳng
buông tha
Bởi vì em muốn đòi quyền sống
Chống bóng ma xưa đã mưá
thưà
Tự do độc lập thành mưu kế
Hạnh phúc nhân sinh chẳng
có gì
Thế kỷ mấy phen hoen ưá lệ
Như dòng nước suối vẫn
tuôn trôi !
Từ thuở xa xưa đi đánh Tây
Giết bao mạng sống thiệt
bao đời
Hô hào độc lập cho tổ quốc
Rồi mất tự do cả giống nòi
.
Họ đã cướp đi quyền tự do
Bắt người em gái nhỏ ra
toà
Vì em tha thiết đòi nhân
phẩm
Khoan vào chế độ nỗi sầu
tư
Phiên toà đè nát trái tim
người
Thân quyến bạn bè chẳng có
ai
Mật vụ an ninh màu hắc ám
Mẹ ngồi nước mắt lệ tuôn
rơi !
Dân chủ trò hề vẫn thế
thôi
Thông tin báo chí một trò
cười ?
Các toà đại sứ còn mời đến
Giữ ở phòng bên hình nộm
coi...
Lính kín ma tà đã bắt đi
Minh-Tâm ruột thịt bị tình
nghi
Chị em cưỡng ép về Cầu giấy
Tra hỏi. hỏi tra hết cả
ngày…
Phiên toà chấn động tình
nhân loại
Thế giới rùng mình cảnh nhẫn
tâm
Yêu nước gán cho thành trọng
tội
Bốn năm lao khổ tống nhà
giam
Xảo trá lưu manh Hồ đạo đức
Di truyền đảng tính chẳng
bu6ng tha
Tham quyền cố vị bầy lang
sói
Nên chúng bắt em để khảo
tra...
Quyền lực trong tay lũ bất
nhân
Sống trong xa sỉ hại muôn
dân
Công an mật vụ cùng chuyên
chính
Sống chết trung thành giữ
miếng ăn
Anh viết bài thơ để tặng
Công Nhân
Mà sao cảm phục tấm lòng
son
Ngây thơ hiền dịu thơm hoa
trái
Dáng đứng hiên ngang chống
bạo tàn
Em đã công khai nói thẳng
ra
Con đường nhân thế chẳng
quanh co
Lương tri trí tuệ mà em hiểu
Dù phải một mình cũng chẳng
sao?
Thương em gái nhỏ mái đầu
xanh
Em chẳng buồn đâu chẳng một
mình
Non nước còn đây còn cuộc
sống
Vững tin bè bạn mãi xung
quanh!
ngày 24 tháng 5 năm 2008
Lu Hà

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét