Thứ Hai, 10 tháng 2, 2014

THƠ LỤC BÁT CHÙM 105 VÀ 106


Lục Bát Tâm Tư Chùm 105 



  
  






Thao Thức



Nưả đêm thao thức miên man

Như con cò trắng băng ngàn vượt sông

Vượt qua biển cả trùng dương

Tìm nơi cung điện thiên đường bao phen



Lạc vào cưả động cõi tiên

Mấy tầng nhũ đá sáng viền hào quang

Lần theo lạch nước bờ thông

Trăng thu vằng vặc phấn hồng nỉ non



Ngũ nương bồng đảo mái son

Lừ đừ cá lội suối ngàn trong veo

Chênh vênh sóng vỗ leo teo

Men say cuồng nhiệt ta trèo lên cao



Ôm nàng cho trọn giấc mơ

Phỉ nguyền ước hẹn ngàn thu mong chờ

Tơ duyên từ bởi kiếp nào

Cung đàn tiếng sáo hồn thơ gọi về



Canh trường muôn nẻo sơn khê

Quê hương tiên tổ đường về thì xa

Con cò giưã chốn bao la

Ái hà bể khổ sầu tư giưã đời...!



14.12.2010 Lu Hà











Lục Bát Nguồn Cơn

hoạ thơ Huệ Thu



Tết đi hoa vẫn còn xuân

Hồng nhan đâu hết mưa phùn tình riêng

Con chim nhảy nhót reo chuyền

Bài ca muôn thuở đừng quyên hỡi người



Sáng nay ẻo lả gương cười

Ô hay ai thế ngắm rồi say thêm

Vuốt tay thơm mái tóc em

Quay đi quay lại tênh hênh trong nhà



Hồn mơ văng vẳng canh gà

Đêm khuya gió kẽ chui qua động phòng

Sầu tư mộng tưỏng tàn đông

Chăn hai ba chiếc mà lòng trắng trơn



Bâng khuâng tô lại nét son

Mở lòng gượng gạo thế nhân mỉm cười

Ô hay chiều thả mây trời

Tiếng ai thoang thoảng lưng đồi lá bay



Thì thầm non nỉ thơ bay

Hạt châu lã chã bàn tay lạnh buồn

Yêu ai nhớ nuớc thưong nguồn

Sanh năm nhớ hẹn hồi hưong trở về...



16.5.2009 Lu Hà











Nỗi Đau Của Mẹ



"Tôi người hành khất Việt Nam

Ngồi nghe máu chảy xuống bàn tay khô

Tôi không dành giựt cơ đồ

Chỉ xin một chút tự do làm người "



Đời tôi như đám bèo trôi

Lênh đênh chìm nổi biển khơi mịt mù

Bao nhiêu cay đắng âu sầu

Làm ngươì lữ khách tìm đâu là nhà



Tha hương lục điạ ta bà

Tấm thân trầm gưỉ nhờ vào người ta

Đất lành chim đậu tự do

Đắp xây cuộc sống mộng cầu tương lai



Ngày tàn tháng cạn đêm dài

Năm canh hoen lệ bao ngươì trầm luân

Lần hồi cơm chẳng có ăn

Bưã no bữa đói bạo tàn thẳng tay



Tự do dân chủ hiếm hoi

Món đồ xa xỉ quê tôi xói mòn

Rêu rao yêu nước thương dân

Độc tài đảng trị chết dần trong tim



Bao muà phượng nở cúc tàn

Mà tôi vẫn cứ âm thầm xót thương...



 Nối tiếp theo bốn câu đầu cuả Trần Trung Đạo

12 tháng 5 năm 2008 Lu Hà











Bốn Muà Thảnh Thơi



Ngậm ngùi thương nữ hoàng Anh

Muà đông lại đến lạnh tanh lâu đài

Nữ Hoàng nhỏ lệ tuôn rơi

Bởi tiền lò sưởi gặp thời giá cao



Phát ngôn Hoàng Gia nghẹn ngào

Mọi nguồn thu nhập còn đâu dồi dào

Kinh thành lộng lẫy nguy nga

Về già bà cũng cảnh nghèo như tôi



Nhà tôi chỉ bốn phòng thôi

Khác chi bà chủ lâu đài xa hoa

Cùng nhau sống ở Âu Châu

Tôi không tài sản bốn muà thảnh thơi



Thì ra quân chủ lỗi thời

Làm vua cũng khổ thôi thì làm dân?



24.9.2010 Lu Hà











Tâm Tình Người Viễn Xứ

hoạ thơ Ngọc bích



Quê hương một dải đương đầu

Cà mau ải bắc trắng màu tang sông

Cho hay con cháu Lạc Hồng

Trôi dòng lịch sử đắm lòng hồn xa



Bốn muà cây trái đâm hoa

Cây đa giếng nước trăng già nôn nao

Dập dìu hương thắmm sắc đào

Trai thanh gái lịch như sao trên trời



Mán mường kinh thái khắp nơi…

Ê đê miên thượng muôn đời cầu mong

Thái hoà chung một dòng sông

Lá vàng lá rách tấm lòng sâu xa



Bao đời đùm bọc quê cha

Non sông gấm vóc hải hà trời nam

Việt nam biển bạc rừng vàng

Âu cơ một giống trăm ngàn con tim



Lao xao anh gọi xa tìm

Viễn phương hải ngoại thương em hẹn về

Ngậm ngùi lữ khách sao đi

Đàn con lạc việt mong khi hẹn về



11.7.2009 Lu Hà











Vẫn Còn Vấn Vương

Tiếp thơ từ hai câu ngỏ cuả Diêu Linh



" Tặng nhau tiếng hát vô thanh

Trái tim vô ngã lời tình vô ngôn"

Phải chăng ở chốn thiền môn

Hỏi người thục nữ vẫn còn vấn vương



Tâm trong chẳng động sóng lòng

Trái tim chẳng động bến sông gieo tình

Gửi nhau tiếng khóc vô thanh

Để người quân tử đầu xanh héo mòn



Nàng về cưả Phật trăng tròn

Trái tim thanh tịnh có còn nỉ non

Lời tình còn dấu môi son

Chuông chuà thoang thoảng muôn vàn chân kinh



Xót xa lòng dạ chân thành

Bờ mê bến giác biển xanh vẫn còn....?



20.1.2011 Lu Hà









Văn Thơ Ý Niệm Vợ Chồng

Mến tặng Tiểu Sa



Văn thơ ý niệm vợ chồng

Ngàn thu duyên nợ vấn vương mãi hoài

Văn chương tiên tổ giống nòi

Lấy tâm làm gốc cho đời nở hoa



Trái tim thương cảm dạt dào

Tình người bi lụy hồn thơ tuôn trào

Văn nhân trong cõi ta bà

Dùi mài kinh sử chói loà sử xanh



Thao hùng mấy vạn quân binh

Viết thư thảo hịch thái bình ngợi ca

Mong sao hiền muội Tiểu Sa

Chuyên tâm đèn sách tuôn trào văn thơ



Kià ai lững thững ven bờ

Hoàng hôn bảng lảng Tây Hồ năm nao

Ức Trai bốn bể tiêu dao

Sống còn thể phách hồn là tinh anh



Văn thơ lồng lộng mây xanh

Thăng Long Văn Miếu kinh thành thuở xưa

Dập diù gác tiá lầu cao

Ngựa xe nườm nượp trái cầu thơ bay



Bốn phương sĩ tử về đây

Để nàng công chuá kén người tài hoa!



20.1.2011 Lu Hà









Vay Trả Trả Vay

hoạ thơ Nguyễn Thành Giang



Chia tay bếp lưả củi rơm

Kinh thành là chốn chén cơm bụi đời

Lang thang theo đám mây trời

Sớm khuya mưa gió dập vùi chiếu chăn



Khi xa rồi lại khi gần

Bon chen hiểm ác tấm thân giang hồ

Nhân tình thế thái gian lao

Lưu manh anh chị cứ trèo lên cao



Phồn hoa rượu ngọt lao đao

Ngẫm thân phù thể mà đau thế này

Phải chăng kiếp trước vơi đầy

Trả vay, vay trả nên đời trầm luân?



13.12.2009 Lu Hà











Yểu Điệu Thanh Tân

tặng Thảo Lê



Lúng la lúng liếng mắt huyền

Hai gò bồng đảo thiên nhiên một toà

Váy đen tóc phủ loà xoà

Thướt tha yểu điệu má đào môi son



Một cười điểm nụ xuân sơn

Thanh tân cây cỏ giận hờn kém xanh

Thảo Lê ơi hỡi cô mình

Người đâu mà đẹp tử linh luân hồi



Bao giờ nàng sẽ gặp tôi

Trăm năm thề nguyện trọn đời ái ân

Muốn hôn mà chẳng được gần

Muốn yêu đâu dễ đến phần cuả ta



Mong cho kết tóc se tơ

Ngàn thu biền biệt rì rào nắng lên

Trăm năm còn đợi chữ duyên

Nghìn năm mơ mộng hoa tiên một vần



Tình thơ để lại thế trần

Trái tim rung động muôn vàn mến yêu!



27.1.2011 Lu Hà









Gà Mái Đẻ Non

hoạ thơ tếu vui với thi sĩ Đỗ quý Bái



Bao năm giữ cái thoi vàng

Cuả khôn người khó thênh thang đổi đời

Mấy khi nắng cực hở trời

Tân hôn hoa trúc động rồi biết đâu



Mẹ Cha thất đảo đau đầu

Mào gà vỏ lựu đỏ màu dễ mua

Ba ba thương cái cổ ruà

Lang quân em quyết thắng thua phen này



Tìm người hoạ sĩ khéo tay

Tím vàng xanh đỏ đổi thay hồng điều

Phấn son cho thật yêu kiều

Nưả đêm gà qáy chàng yêu sá gì…



Thẹn thò rền dứ bé ti

Cuả chồng công vợ chạy đi đằng nào?...

Nhẹ nhàng thư thả phong lưu

Quan san muôn dặm ở đâu mặc trời



Đêm tàn rượụ nhạt than ôi!

Phong trần trăm ngả chốn nơi ngỡ ngàng

Cô dâu lo ngại bẽ bàng

Nỉ non bè bạn tìm phương cứu đời



Nhạc mẫu trí rộng cao thời

Vội vàng thủy hoả muá may bài đầu

Nam nhi rõ mặt mày râu

Mà sao con lại như trâu thế này



Khéo khôn kẻo chúng nó cười

Vợ ngoan lỡ phải hạng người võ phu

Rể ta như giống gà mờ

Cưạ non tiết đỏ chẳng bù ngày xưa…



Cục te cục tác nhỏ to

No dồn đói góp sao chưa tỏ tường

Hung hăng bài học can trường

Vẻ vang hai họ đẹp lòng xóm thôn



Gái ta dăm tháng to dần

Bụng mang dạ chưả sắt son lời nguyền

Me rằng: động đực dĩ nhiên

Bởi chàng trống cưạ kiêng kem chẳng từ



Lôi thôi rơm lưả hương thưà

Chẳng thương chẳng giữ chẳng lo phận gà

Sinh ai quý tử khôi ngô

Rỏ nào quai ấy so đo nỗi gì ?



Tráng men đúc cốt lạc loài

Cuả chồng công vợ gà nòi chẳng sai?



 17.7.2009 Lu Hà 






Lục Bát Tâm Tư Chùm 106





Cô Gái Bên Bờ Biển



Ơ kià con gái nhà ai?

Xôn xao cồn cát biển khơi trập trùng

Trời xanh mây nước tưng bừng

Khăn voan phấp phới áo hồng nôn nao



Xinh tươi như một trái đào

Hải Âu cánh  trắng vẩn vơ ven bờ

Mảnh mai thanh thoát quần bò

Long lanh mắt kính chàng nào chả mê



Tôi đi khắp nẻo sơn khê

Tìm đâu cho được tràn trề niềm vui

Hôm nay được thấy Thục Vy

Trăm năm biết có duyên gì hay không?



Bồn chồn dưới bóng hàng thông

Muốn hôn một cái cho lòng thuả thuê

Mong rằng tuổi tác không chê

Trường Giang một dải bộn bề Đông Ngô



Nàng về Thục Quốc năm nao?

Trau tria son phấn má đào lâng lâng

Một lời thệ hải minh vương

Kiếp sau tôi sẽ cùng nàng đầu thai?



Kiếp này ướm hỏi thế thôi

Phong trần cổ lụy nổi trôi luân hồi!



 16.8.2011 Lu Hà









Tơ Đàn Nguyễn Bính

hoạ thơ Lê Cẩm Thanh



Trăng thanh gió mát dạo đàn

Mấy dây vần vũ thả hồn sang chơi

Nỉ non réo rắt cho ai

Sợi tơ nghiệt ngã mà người tặng tôi



Trăng lên bóng đứng thôi rồi

Đàn tôi lỡ đứt giưã trời yêu thương

Còn đâu sợi óng chỉ vàng

Hoàng hôn trông bóng người sang lại về



Yêu nhau từ thuở đồng quê

Bên dòng sông chảy tôi mê mẩn nàng

Từ ngày đưa tiễn sang ngang

Thắt lưng dải yếm theo chồng đi luôn



Tôi mang một nỗi đau buồn

Nhớ thương vương vấn nụ hôn tình đầu

Vườn bên hoa bướm cũng sầu

Lưá tằm dang dở vườn dâu nỗi niềm



Còn đâu bóng dáng quanh thềm

Muà trăng thương gọi trái tim muộn màng

Phải chăng tình ái lỡ làng

Đứt dây ai ai gảy nỗi lòng biệt ly!



10.11.2009 Lu Hà









Xuân Thiếu Phụ

cảm tác từ thơ Tuyền Linh



Em ngồi bên cưả xuân sang

Mây trời lãng đãng bóng sương nhạt nhoà

Sóng lòng dồn dập trào dâng

Hoa còn hương sắc theo dòng thời gian



Mênh mông một cõi tâm hồn

Thuyền em dang dở trăng ngàn biển xa

Trời xanh lồng lộng bao la

Ngõ tình đóng cưả sương mờ bao quanh



Ai xây một bức trường thành

Ngăn sông cách biển mộng lành tiêu tan

Kể từ chớm nở tình xuân

Bướm kia háo hức sang vườn tìm hoa



Trăng soi ảo mộng đường tơ

Bỗng nhiên gió nổi mây mưa lạnh lùng

Thương cho một bóng trăng vàng

Bao đêm chứng cảnh cõi lòng trần gian



Muà xuân con én xa gần

Để người thiếu phụ mang hồn thê lương

Làm sao nối lại tình thương

Làm sao xoá được vấn vương thuở nào?



Ngậm ngùi rỏ lệ mưa sa

Bên song cưả sổ lòng hoa não nùng…!



10.11.2009 Lu Hà









Chiều Thu Nhớ Cố Huơng



Mây bay hiu hắt lá vàng

Diệu Hương bảng lảng Thanh Hoàng đón Thu

Kià ai lững thững Lu Hà

Đồi xanh một dải chiều tà ngẩn ngơ



Xa xa làn khói ươm tơ

Mái tranh phủ bóng con cò lả bay

Quê hương quằn quại đắng cay

Việt Nam biển cả đắm say ngàn trùng



Châu Âu Mỹ Quốc ngóng trông

Úc Châu dào dạt non sông nghẹn ngào

Lá vàng theo gió lên cao

Tâm hồn Việt tộc quện vào cố hương



Muà thu gieo nỗi thân thương

Lá vàng rơi rụng mà lòng ngổn ngang

Cuộc đời ảo não trăng vàng

Tự do hải ngoại đêm trường Việt Nam



Bao nhiêu mong nhớ âm thầm

Mưa thu tê tái tím bầm ruột gan

Muà thu sầu mộng chưá chan

Diệu Hương nói vậy lệ tràn hàng mi!



thơ theo ảnh minh hoạ và tâm tình Kiều Diệu Hương: Muà Thu Đẹp Nhưng Buồn

15.5.2010 Lu Hà









Hồn Theo Mây gió

hoạ thơ Tuyền Linh



Hồn ta phiêu lãng trong mây

Cưõi trên lưng gió phương trời lạ xa

Tìm nàng ở chốn nơi nao

Năm canh huyền ảo giấc mơ ta bà



Ngẩn ngơ vào cõi chiêm bao

Như con bướm trắng la đà chiều thu

Trang Sinh lạc lối vườn đào

Duyên thiên định mệnh giăng tơ đợi chờ



Lòng ta như giọt mưa chiều

Ngoài hiên thánh thót còn chờ hoàng hôn

Đêm thu vằng vặc trăng ngàn

Mênh mông hiu quạnh nỗi niềm vì ai?



Nỗi buồn theo sóng ra khơi

Mưa sa gió táp nổi trôi luân hồi

Ôi thôi thuyền vỡ tan rồi

Chuyến đò duyên phận bao người lạc nhau



23.11.2009 Lu Hà









Cơn Say Ảo Mộng



Yêu nhau cũng bấy nhiêu ngày

Hương xa thoang thoảng khói bay nghẹn ngào

Lá vàng xẻ nưả trăng muà

Nụ hôn lầm lỡ mặn mà còn chăng ?



Lãng quên nghèn nghẹn mùi hương

Tần ngần bến nước xuôi dòng bi thương

Tiếc chi sợi chỉ tơ hồng

Vì sao ra nỗi thê lương não nùng ?



Phù du một kiếp bão bùng

Bọt bèo trôi nổi theo dòng trùng dương

Cơn say ảo mộng phũ phàng

Duyên thầm bạc mệnh hai hàng lệ rơi



Sờ tay nghe trái tim côi

Nỗi niềm thổn thức đêm dài người ơi !

Ra đi chẳng nói một lời

Giận hờn xoá hết một thời xa xưa



Không gian ảm đạm phai màu

Rửng rưng như thể qua bờ trầm luân

Mắt xanh thế cuộc phong trần

Hữu duyên tương ngộ xa gần sá chi



Vô duyên vật vã làm gì?

Mình làm mình chiụ ai người xót thương

Sông sâu biển rộng mênh mông

Thuyền quyên hội ngộ tương phùng trần duyên...



Cảm xúc riêng khi đọc thơ Tuyền Linh: Mái Tóc trầm Hương

17.5.2010 Lu Hà









Đan Áo Dở Dang

 hoạ thơ T.T.Kh



Em đi tìm lại bến yêu

Sầu vương bi lụy mang nhiều khổ thương

Giang đầu ngào ngạt mùi hương

Trái tim theo cánh chim sương bão bùng



Mịt mùng chẳng thấy hừng đông

Xót xa cho kẻ lấy chồng mù tăm

Mấy muà đông lạnh băng tâm

Áo len đan giở trái tim chất chồng



Lồng son buộc sợi tơ hồng

Con chim bé nhỏ theo dòng tương tư

Bốn muà nhạt nhẽo bơ vơ

Tiêu sơ tàu lá bơ phờ khóc than



Rối lòng gỡ chỉ áo đan

Đan đi đan lại tấm thân phũ phàng

Vàng anh ủ rũ não nùng

Làm sao thoát khỏi lồng vàng khổ đau



Ngoài kia mưa nắng lao xao

Còn chi mong đợi muà hoa nắng vàng

Thương con chim nhỏ trong lồng

Như người nhân thế lạc vòng trần oan



Tình thù duyên trái oán hờn

Bao đời lễ giáo nguồn cơn má hồng

Tháng năm tóc uá cỏ bồng

Miả mai cho kẻ cùng đường như tôi



Đời em khổ lắm chị ơi!

Đêm giông mà nghĩ ngày mai ngậm ngùi

Ngoài trời tầm tã mưa rơi

Vùi chôn sầu tủi đầy vơi tuôn trào



Áo len dang dở má đào

Đêm đông gió bão bao giờ bình an

Xứ sở lạ, tháng năm tàn

Tìm đâu thấy bến muôn vàn yêu thương !



16.2.2010 Lu Hà









Như Tiếng Gọi Đò

hoạ thơ Mai Hoài Thu



Nưả đêm trở lạnh cơn mưa

Mong ai như tiếng gọi đò canh khuya

Em về như giấc chiêm bao

Nưả hư nưả thực bóng nhoà lệ rơi



Bao năm biền biệt cách vời

Như cơn gió thổi mây trời đưa chân

Sông xưa gửi lại tâm hồn

Cuốn trôi giọt nước u buồn xa hương



Động lòng bao cảnh vấn vương

Em về gom lại giọt thương giọt buồn

Giọt theo con sóng chân cồn

Gịọt bay vào lớp bụi trần lầm than



Hiu hiu làn nước lăn tăn

Bến sông đò vắng trăng ngàn nôn nao

Em ơi! Trời biển bao la

Còn đâu bóng dáng mà mơ lưỡi liềm



Thương ai rỏ lệ quanh thềm

Bao năm xa cách êm đềm nhớ em

Em về trả mối tình duyên

Đêm khuya gió đập mộng liền tàn canh...!



14.11.2009 Lu Hà









Phiền Muộn

tặng an cư ẩn sĩ



Đã lâu tôi muốn yên thân

Mà sao trời cứ gieo buồn thế nhân

Chúng sinh thụ tạo muôn vàn

Làm sao thoát khỏi san sân thế trần



Trách người quân tử đa đoan

Hư danh chẳng khéo chan chan lụy phiền

Người đâu đến thế là duyên

Ngỡ ngàng mà để thuyền quyên giận hờn



Biết rằng vạn nẻo nhân gian

Nghĩ xa mà laị nghĩ gần chẳng yên

Thà rằng chẳng biết chẳng quen

Bụi trần chẳng vướng nỗi niềm tha nhân



Hương hoa chưa trọn vuông tròn

Gío mây bi lụy phong vân chẳng cần

Kiên trì dạm nẻo phong trần

Con thuyền bát nhã dương buồm qua sông



Bến bờ khổ aỉ mênh mông

Lạnh lùng chẳng nỡ lòng riêng chẳng màng

Kiếp này sóng vỗ lỡ làng

Thuyền qua bến nước dở dang chuyến đò



Phong trần khi tỏ khi mờ

Anh hào hội ngộ khi nào gặp nhau?

Thôi đành phận mỏng bèo dâu

Kiếp này chẳng gặp ta đầu kiếp sau



Trách gì quân tử vô tư

Bởi người thục nữ vương sầu thế nhân

Lôi thôi lếch thếch dương trần

Chúng sinh thụ tạo muôn phần nổi trôi



Aí hà biển khổ ai ơi!

Trùng trùng duyên khởi bóng người chinh nhân

Lang thang gió núi mưa ngàn

Bao giờ gió lặng mây tan nắng tràn



Dẹp đi ong bướm hoa rừng

Đã là huynh muội vấn vương trong nhà

Mặc cho dạm nẻo sơn hà

Tâm đầu ý hợp ta bà không xa



Tính huynh ngay thẳng thật thà

Thế nào cũng được miễn là muội vui

Tiếc rằng muội quá đa tài

Thiên tư quá rộng cho ai thiệt thòi



Kinh luân bàn luận nghiêng trời

Cái quyền nho nhỏ muội ơi! Quên rồi…



24.1.08 Lu Hà









Kính Bái Hương Hồn Bà Trưng



Hồi đêm đốt nén hương trầm

Khói bay nghi ngút lên tầm mây cao

Vân du theo gió trăng mơ

Gặp Bà Trưng Trắc thướt tha la đà



Bồi hồi chỉ có mình ta

Kim Đồng tiểu nữ ngọc ngà hai tiên

Oai phong hổ tướng đứng bên

Hẳn ông Thi Sách Châu Diên thuở nào



Khoan thai mừng rỡ hỏi chào

Khách từ hạ giới lạc vào tự nhiên

Phong tư dáng vẻ ưu phiền

Trong lòng nặng gánh triền miên âu sầu



Dập đầu lã chã xin thưa

Hồn thiêng non nước tình xưa ông bà

Thánh linh pháp lực hiển phù

Cháu con thoát nạn ba Tàu đảo điên



Hiện nay Cộng Sản bá quyền

Gây bao thảm cảnh oan khiên cơ cầu

Liên minh với cả kẻ thù

Ngàn năm nợ cũ bên bờ Hát Giang



Thói quen đại Hán bắc phương

Biên giới bành trướng biển Đông lấn tràn

Tớ thày nuôi mộng ngu dân

Đấu tranh giai cấp sát nhân chẳng dừng



Qua bao lớp sóng bão bùng

Thù chưa rưả hết cột đồng còn chôn

Chúng còn liếm gót chui luồn

Hận từ thiên cổ nguồn cơn giống nòi



Ăn chia đong đếm vô loài

Tây nguyên bô xít khắp nơi não nùng

Lắng nghe lệ đổ dòng dòng

Đầm đià ướt đẫm má hồng Tiên Nga



Song Thành Tiểu Ngọc lắc đầu

Chư T iên Thi Sách dầu dầu sầu thương

Bước lên tôi nắm tay ông

Giật mình tỉnh giấc trầm hương nguội tàn...?



 30.04.2009 Lu Hà








Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét