Thứ Ba, 4 tháng 2, 2014

THƠ LỤC BÁT CHÙM 23 VÀ 24



Nỗi Niềm Lục Bát Chùm 23 

  





Ta Thường Nghe
Kính bái Đức Thánh Trần

Chúng thường xì xụp khói hương
Rì rầm khấn vái khổ thương trăm phần
Bao nhiêu hàng mã tro tàn
Oán ân chồng chất nợ nần lầm than

Bởi vì cộng sản lường gàn
Tiến lên chủ nghiã trần gian đói nghèo
Làng quê xơ xác tiêu điều
Đảng viên chen chúc cú diều nổi lên
Theo thằng Lê Duẩn tuyên truyền
Báo chí lề phải giữ nền đảng ta
Bám theo bè lũ giặc Hồ
Ăn lương quốc tế chơi trò xung phong
Đấu tranh giai cấp dẫn đường
Chôn vùi dân tộc thê lương não nùng
Lỡ làng tuyệt lộ tận cùng
Chúng còn bán cả biển rừng cuả ta
Khói xông nhức nhối cả đầu
Rên la khóc lóc ngõ hầu cầu xin
Thôi thì ta có lời khuyên
Quay về nhân bản tổ tiên giống nòi
Thánh nhân lịch sử bao đời
Quyết tâm trừ diệt trong ngoài việt gian!

Lu Hà



Sục Sôi Ưá Trào

Nhạt nhoà aó đỏ dây lưng
Kià ông Lý Tống phi công thuở nào
Than ôi! Thế sự ba đào
Cưa sừng làm nghé mượn đồ phấn son
Chất trồng bao nỗi oán hờn
Bước qua cưả ải linh hồn lầm than
Dập diù tài tử giai nhân
Giỏi cho văn nghệ Việt gian lạc loài
Ca nô bè lũ những ai ?
Ngợi ca đảng bác diệt nòi buôn dân
Vui chi đồng nội xương tàn
Giang sơn chìm đắm bần hàn khổ đau
Triệu người mất đất tan nhà
Nỗi oan thảm khốc thảm sầu loà mây
Khàn khàn cạc cạc đinh tai
Vĩnh Hưng dở mếu dở cười nhố nhăng
Hải quân áo trắng phơi hàng
Hoàng Trường hai đảo mơ màng sương rơi...
Lạch bạch đàn vịt chơi vơi
Ngán xem Lý Tống sục sôi ưá trào
Váy đầm rạo rực trăng sao
Vĩnh Hưng hớn hở đón chờ nụ hôn
Bất ngờ chưởng phóng hơi tuôn
Mấy chàng vệ sĩ nhảy luôn một bài
Mấy trang tít báo chạy dài
Nguyên do chính trị thế thời Việt Nam?
Công an đàn áp nhẫn tâm
Lời ca tiếng hát tím bầm ruột gan
Trước toà công lý phân trần
Phải đâu phạm pháp cá nhân mà ngờ?

22.7.2010 Lu Hà



Ta Sợ Cái Gì ?
tặng văn sĩ Trần Mạnh Hảo

Thói thường ai sợ cái gì?
Sợ ma sợ quỷ sợ người vợ ta
Du côn đảng cướp vào nhà
Cầm quyền thống trị mã tà vô luân ?
Hay là sợ kẻ chính nhân
Đi tìm sự thật chôn chân giưã đời ?
Trùng trùng duyên khởi luân hồi
Gieo nhân thọ quả lưới trời bao la
Trung ngôn ngạn cổ ngàn xưa
Tiểu nhân nghịch nhĩ mịt mù sương rơi
Việt Nam độc đảng vô loài
Tự xưng tự lập giống nòi lầm than
Nga Sô Trung Cộng bầy đàn
Bịt mồm văn sĩ sát nhân bạo hành
Kể từ có Hồ Chí Minh
Ngục Trung Nhật Ký ruồi xanh tung hoành
Viết văn tự kể chuyện mình
Dân Tiên mạo nhận lưu manh họ Trần
Trong hang Pắc Pó bao lần
Hồ ly chồn cáo buôn dân hại nhà
Chiến tranh thắm thiết máu đào
Hồ - Mao liên kết máu trào đầu rơi
Luận văn đại hội tả tơi
Một đoàn bồi bút chơi vơi hãi hùng
Trái bom nổ giưã chính trường
Chói loà điạ phủ tìm đường nhóm nhen
Ào ào cóc nhái nổi lên
Vặn vền cẩu tặc suả liền oang oang
Than ôi thời buổi văn chương
Việt Nam đồi bại kỷ cương lụi tàn
Trung tâm truyền giáo dối gian
Nưả dơi nưả chuột tồi tàn nhẫn tâm
Thuổng thơ tri thức tối tăm
Đạo văn chợ buá xì xầm Việt gian
Ngẩn ngơ danh sĩ chính nhân
Vàng bay như lá hoa xuân cuối muà...!

8.8.2010 Lu Hà



Tâm Hồn Cô Gái Việt Nam
cảm tác từ một tấm hình

Hồn em như sóng triều dâng
Xinh tươi yểu điệu lâng lâng má hồng
Giang sơn một dải trong lòng
Hoàng - Trường hải đảo biển Đông nghẹn ngào
Ông Tây cũng phải ngẩn ngơ
Hoa khôi kiều diễm anh hào Việt Nam
Ngán sao thập kỷ tối tăm
Triều đình Tấn Dũng nhẫn tâm diệt nòi
Kià bầy dã thú đười ươi
Còn mình còn đảng lạc loài công an
Đồng bào chúng giết dã man
Thương em gái nhỏ tuổi xuân u hoài
Đứng lên giành lấy tương lai
Lạc Hồng giống ấy nhân tài thiếu chi?
Ngẩng đầu thẳng bước mà đi
Hồn thiêng sông núi em ơi! vẫn còn
Trước sau lòng dạ sắt son
Quê hương ta đó nguồn cơn sụt sùi
Cơ đồ tiên tổ dập vùi
Bởi bầy tôi tớ sặc mùi hán gian
Độc tài tham nhũng chó săn
Ba miền tổ quốc việt gian từng đàn.

19.8.2011 Lu Hà



Tâm Hồn Người Mẹ
tặng mẹ con cô Trần khải Thanh Thủy

Ơ kià một mẹ một con
Hây hây má đỏ bồn chồn bên nhau
Vui tươi nở nụ hoa đào
Mẹ là Thanh Thủy mới ra khỏi tù
Trời mây sóng sánh la đà
Năm châu bốn biển dạt dào tình quê
Thủy Tiên cùng với An Khuê
Tự do dân chủ đề huề từ đây
Giang sơn gánh nặng càng dày
Bao nhiêu oan ức chất đầy tâm can
Nỗi niềm dân nước chưá chan
Trường văn trận bút cung đàn nỉ non
Thương chồng nhớ mẹ héo hon
Trùng dương dặm thẳm tâm hồn Việt Nam
Khổ đau bệnh tật âm thầm
Đầu trâu nữ quái tím bầm ruột gan
Lưu manh bạn với công an
Giưã đường gây sự dã man bạo tàn
Hiện trường án giả dối gian
Lấy lòng Mỹ Quốc tâm thần đảo điên
Biển đông quậy sóng vì tiền
Cứu nguy chế độ mới nên nỗi này
Thiên đường bánh vẽ còn say
Vịt vờ quốc tế dở ngây dở khùng
Thả tù chính trị lấy lòng
Gian ngoan xảo trá ai bằng Việt gian
Tuyên truyền báo chí xa gần
Đua chen lề phải chó săn mặt dày
Cùng đường giải tới Hoa Kỳ
Khoan hồng nhân đạo trò cười thế gian
Hoàng hôn bóng ngả chiều tàn
Ngán cho tư tưởng dế giun Mao Hồ!

28.6.2011 Lu Hà



Tâm Hồn Việt Nam

tặng hai nữ thi sĩ Huệ Thu và Mai Hoài Thu

Huệ Thu mắt biếc mày cong
Xinh tươi như đoá hoa hồng ban mai
Kià ai thơ thẩn u hoài
Bâng khuâng tiên nữ trần ai bồi hồi
Mai Hoài Thu, đúng nàng rồi
Ở nơi đất khách quê người bơ vơ
Trang đài tha thiết như mơ
Thi đường cổ hận má đào lâng lâng
Lễ mừng Phật Đản sầu buông
Nỗi niềm cố quốc vấn vương mẹ già
Chị em cánh hạc tiên nga
Dù cô hay cháu la đà hoàng hôn
Mặc cho sóng cả mưa nguồn
Thủy chung sau trước tâm hồn Việt nam
Xót xa năm tháng âm thầm
Trùng dương dặm thẳm trăng rằm thu bay
Ngang vai lóng lánh như mây
Tóc đen một giải mà say tình người
Bài thơ gửi lại cho đời
Trần gian quán trọ một thời nghỉ chân!

26.9.2011 Lu Hà



Tấm Lòng Người Mục Tử
 kính tặng Cha Phêrô

Đồng bào một cổ hai tròng
Việt Nam cộng sản bắc phương bá quyền
Giặc Tàu sách nhiễu lấn chen
Sinh sôi nảy nở ngang nhiên lập làng
Ba miền tổ quốc thê lương
Nông dân mất đất biển rừng xót xa
Trọng Sang Hùng Dũng đi đâu?
Khom lưng triều kiến mả cha Cẩm Đào
Khói hương nghi ngút tỉnh bơ
Bán thân cho quỷ Mao Hồ phởn phơ
Hãy nghe lời Cha Phêrô
Ngậm ngùi nhỏ lệ Thái Hà giáo dân
Thương người bộ đội hiến thân
Cô hồn ngạ quỷ việt gian lạc loài
Miền Nam chiến sĩ bồi hồi
Cộng hoà nhân bản giống nòi thiết tha
Đàn chiên Thiên Chuá bao la
Bao dung bác ái dạt dào tình thương!

22.8.2011 Lu Hà



Tâm Thần Thời Đại

Nửa mê nửa tỉnh cái đời
Khi say lúc mộng chơi vơi ưu phiền
Bình thường ai chả muốn yên
Ta bà điên đảo ươn hèn biến suy
Muôn dân bế tắc thường ngày
Tự do độc lập lòng này hiểm sâu
Nhân quyền dân chủ còn đâu
Chủ chương chính sách đè đầu thế nhân
Trải bao thập kỷ bần hàn
Lòng người ly tán con giun xéo quằn
Tức đê vỡ nước lan tràn
Vòng đai chế độ điêu tàn xác xơ
Ép cha vào chốn lao tù
Chị đi bán lá muà hoa cuối muà
Phấn son đôi chút mặn mà
Mẹ ôm con khóc tuổi thơ vật vờ
Trời Nam u ám từ xa
Vô thần chủ nghĩa cơn mưa bạo tàn
Âm u gió chướng miên man
Càng mê càng dại ai còn đoái thương
Cơn giông đổi mới thị trường
Thảm mùi định hướng đèo bồng nợ xưa
Đông Âu gió giật trái muà
TriềuTiên Trung Cộng Cu Ba giật mình
Việt Mam lòng dạ chí thành
Thân lươn bao quản đầu xanh lấm hoài
Ngày xưa cụ đã dặn rồi
Lý tưởng cộng sản chọn đời thủy chung
Dù cho tát cạn biển Đông
Dù cho cạn cả sông Hồng chẳng thôi
Điên cuồng một lũ đười ươi
Quyền lợi của đảng chôn vùi giang sơn
Khoá mồm báo chí nhân văn
Tô son chế độ ngày tàn héo hon
Lắt leo sao miễn sống còn
Châu Qùy Bát Bạt cô hồn nổi điên
Điên vì mạng lưới thông tin
Nhân sinh nhân trí tiến lên ào ào
Quan toà chỉ thị đong đưa
Luật rừng dung túng ma cô làm bừa
Kinh doanh cổ phiếu mua vào
Bí thư chủ tịch ô dù ma cô
Dân đen mất đất sa đà
Chuà chiền giáo hội thiệt thua lỗi lầm
Điên vì quốc tế chính tâm
Nhân quyền vi phạm Việt Nam lạc loài
Điên vì cô lập bên ngoài
Đi đâu cũng bị chê cười mỉa mai
Bá quyền chẳng chiụ rút lui
Điên khùng căng thẳng tôi đòi chẳng yên….
Nhà thương tăng số giường điên
Tâm thần xã hội chính quyền mạt dân
Phê bình kiểm điểm hoại thân
Con cừu lề phải luận bàn tự do
Đấu cho lề trái vào tù
Rêu rao tư bản thăm dò Việt nam
Vu oan giá họa nhà văn
Luật sư nhà báo chính nhân tu hành
Biết bao oan khổ đấu tranh
Công an đàn áp trời xanh hận đầy
Bất công bất mãn đoạ đày
Làm sao mà chịu thế này phải điên
Có khi bắt láo triền miên
Không điên cũng ép là điên giam liền
Thói thường ai cũng sợ điên
Mơ mơ tỉnh tỉnh trắng đen xem thường
Hoàn cầu nổi trận gió đông
Thành trì cộng sản tan hoang rã rời
Ba Tàu lươn lẹo thế thời
Việt Nam bám đít theo đuôi quan thày
Biến đông quần đảo chơi vơi
Hoang mang chao đảo thế thời cuồng điên
Sân si tham vọng bon chen
Việt gian cộng sản hão huyền bao lâu?
Ta bà điên đảo ra sao
Tận cùng tắc biến ngày giờ đổi thay
Cơn điên nổi giận sóng đầy
Con thuyền bão tố lật vùi biển sâu!

2.7. 2008 Lu Hà



Tâm Tình Người Viễn Xứ
hoạ thơ Ngọc bích

Quê hương một dải đương đầu
Cà mau ải bắc trắng màu tang sông
Cho hay con cháu Lạc Hồng
Trôi dòng lịch sử đắm lòng hồn xa
Bốn muà cây trái đâm hoa
Cây đa giếng nước trăng già nôn nao
Dập dìu hương thắmm sắc đào
Trai thanh gái lịch như sao trên trời
Mán mường kinh thái khắp nơi…
Ê đê miên thượng muôn đời cầu mong
Thái hoà chung một dòng sông
Lá vàng lá rách tấm lòng sâu xa
Bao đời đùm bọc quê cha
Non sông gấm vóc hải hà trời nam
Việt nam biển bạc rừng vàng
Âu cơ một giống trăm ngàn con tim
Lao xao anh gọi xa tìm
Viễn phương hải ngoại thương em hẹn về
Ngậm ngùi lữ khách sao đi
Đàn con lạc việt mong khi hẹn về

11.7.2009 Lu Hà



 Tẩy Não Thành Kẻ Bất Nhân
 
Sinh ra trọn vẹn chân tay
Không thưà không thiếu làm người trần gian
Đủ ngày trọn tháng ra quần
Bởi ai tẩy não quái nhân tâm thần ?
Ruả nguyền đồng loại trí nhân
Năm châu bốn biển muôn vàn tự do
Ngậm ngùi bỏ nước bơ vơ
Tình thương nhân loại chan hoà biết bao
Quê hương lưả đỏ máu trào
Nồi da nấu thịt nghẹn ngào giang san
Từ đâu một lũ vô thần
Đấu tranh giai cấp sát nhân hại người
Giết đi giết mãi giết hoài
Nhà tù cải tạo giống nòi lầm than
Hơn thua bát gạo tấm thân
Vu oan giá họa dã man bắn liền
Đấu tranh giai cấp triền miên
Đảng viên cốt cán bạo quyền giàu sang
Tài nguyên biển bạc rừng vàng
Chia nhau sâu xé điếm đàng ăn chia
Ruả nguyền bơ cặn sưã thưà
Năm châu bốn biển xót xa cuộc đời
Thói quen ngậm máu phun người
di truyền quỷ đỏ  độc tài hại dân?
Phố phường trầm uốt tinh thần
Tự do dân chủ vạn lần thiết tha
Đói nghèo bệnh tật sẽ qua
Nưả già thế kỷ rên la kêu gào
Thắt lưng buộc bụng nưã vào
Tinh thần cách mạng tự hào quân dân
Kiên trì nhẫn nại bần hàn
Dựng xây xã hội muôn vàn tự do
Thông reo biển rộng bao la
Ngọn cờ đỏ thắm máu trào thành sông
Mác Lê dẫn lối sai đường
Nhẫn tâm tẩy não hung hăng từng đàn
Nưả già thế kỷ ngu đần
Bây giờ vẫn thế mị dân mãi hoài
Văn đàn chúc tết kià ai
 Đồng bào hải ngoại ngậm ngùi xót xa!

11.1.2010   Lu Hà





Nỗi Niềm Lục Bát Chùm 24


Thày Là Quận Trưởng
 tặng Giáo Sư Nguyễn Liệu ( sau khi đọc Hồi Ký)

Thắng thua là bởi tại trời
Nghiã đời để lại tình người bao la
Tuổi thày gọi chú hay cha ?
Thương bao số phận nhạt nhoà lệ rơi!
" Đời Tôi" sương đọng bồi hồi
Từng trang hồi ký ngậm ngùi giang sơn...
Một lòng nợ nước đền non
Mà sao phải chiụ gian truân tù đày ?
Tự do dân chủ đắng cay
Lao đao bổn phận trọn đời đấu tranh
Trăng vàng soi bóng tử sinh
Ngân Hà sóng nước trời xanh u hoài.
Suy tư vầng trán xa vời
Quốc gia xã hội giống nòi Việt Nam
Thiếu niên tuổi trẻ hùng tâm
Ba lần chạy trốn tím bầm ruột gan
Trí nhân chẳng chiụ nhục nhằn
Nghe trường Lê Khiết Việt gian bạo tàn
Giáo nô đồi bại ca luân
Mác Lê chủ thuyết ngu dân bạo hành
Bạn bè tuấn kiệt đầu xanh
Liệu-Thiều-Tuyên- Sử nêu danh can trường
Khổ sai Nguyễn Ỷ kiên cường
Mười lăm năm chiụ dặm trường xót xa
Ngán thay trong cõi ta bà
Tham quan ô lại ma tà nhiễu nhương
Tỉnh đoàn xây dựng điạ phương
Thanh tra quân kỷ diệt phường mọt dân
Gian nan quận trưởng vô vàn
Cầm cân nảy mực lo toan đêm ngày
Tướng Toàn các cấp trưởng ty
Bồn chồn hoảng sợ gian ngay tỏ bầy...
Cạo đầu trống giục lôi đi
Thanh thiên bạch nhật lòng người cảm thông
Quân đoàn ra lệnh cản ngang
Bao che tham nhũng trung ương Sài Gòn
Quê hương Đà Nẵng sóng cồn
Bắc quân cộng sản công đồn khói bay
Miền Trung thất thủ vì ai?
Sân trường Nghiã Thục ngậm ngùi xanh xao
Học trò tan tác bơ vơ
Bầy chim hoảng loạn máu trào lệ trôi
Dép râu mũ cối khắp nơi
Săn lùng cải tạo đất trời thảm thương
Tám năm tù tội khốn cùng
Quê hương tang tóc tan hoang cưả nhà
Vợ hiền con trẻ ngây thơ
Lần hồi bên mẹ sáng trưa tảo tần
Cỏ cây khô héo lụi tàn
Đồng sâu lầy lội sương tràn bờ mi
Hoà Đàm con gái ba ơi!
Lon ton bờ ruộng chơi vơi não nùng
Con cua tám cẳng hai càng
Cha bên lò gạch hãi hùng thương con.
Ra tù trở lại Sài Gòn
Căn lều dựng tạm sắt son nỗi lòng
Ra đi biển cả mênh mông
Dìu con dắt cháu tìm đường tự do
Cứu tinh đảo nhỏ hoang vu
Dân cư thưa thớt mặn mà hiếu sinh
Hải Âu tung cánh trời xanh
Chuyển qua mấy chặng bình minh gió muà
Lên tàu tới đảo Kuku
Trung tâm tỵ nạn qua cầu Galan
Kiểm tra rà lại đôi lần
Văn phòng cao ủy Alan bạn cùng
Trải bao sóng gió trùng dương
Đất lành chim đậu tìm phương đất trời...
Hoa Kỳ trọng đức mến tài
Nhìn về cố quốc lòng thày xót xa
Nhớ ngôi trường cũ xót xa
Vầng trăng cổ độ nhạt nhoà khói sương!

1.8.2010 Lu Hà



Tết Này Con Vẫn Chưa Về

Hàng năm tết đến nhân gian
Mà sao con vẫn lần khân chưa về?
Phải chăng duyên nghiệp nặng nề
Nên chưa có dịp sơn khê tỏ bày
Bọt bèo trôi nổi nước mây
Tấm thân nhờ gưỉ xứ người quanh năm
Xưa kia còn ở Việt Nam
Cưả thiền cô quạnh trăng ngàn trời xanh
Đêm trường hiu hắt thâu canh
Bóng ma cộng sản lấn tranh cuộc đời
Con không được biết nhà trời
Phật đà xa cách ngoại lai vô thần
Mây đen Các Mác dữ rằn
Gió mưa đổ xuống ngập tràn nước non
Đau thương tủi hận hồn con
Thương tờ giấy trắng chưá chan Phật Đà
Đường về nhà Phật bao la
Gập ghềnh sỏi đá ta bà mênh mông
Tung tăng khăn đỏ đến trường
Bài ca lãnh tụ lãng quên Di Đà
Nay con mới hiểu được ra
Mà sao không đến cửa chuà quy y
Xin Thày hải lượng từ bi
Thời cơ chưa đến thân côi dạm trường
Bồng bềnh trăm mớ bòng bong
Mười lăm năm trước theo đường Ki Tô
Đức Chuá cao cả xức dầu
Phật Đà sáng chói trong bầu nhiệt tâm
Viên Giác con vẫn đọc luôn
Pháp danh chẳng có sơn son tấm lòng.

nhân Lễ Tết 2008 Lu Hà



Thâm Sì Thế Kim?
cảm xúc từ một bức ảnh

Như con gà rù hết hết hơi
So vai rụt cổ nâng ly máu đào
Bờm xờm khoe đám cỏ gà
Mũi hin kính trắng hẳn là lão Kim?
Cẩm Đào nhếch mép cười thầm
Chú mày lê bộ xương còm bao lâu?
Ho hen tai biến não phù
Dâm dê trụy lạc sa đà ăn chơi
Ôm bom nguyên tử doạ ai?
Toàn dân nhai cỏ mấy đời lầm than
Mất muà lũ lụt tràn lan
Cha truyền con nối bầy đàn đười ươi
Cậu ba mắc chứng dở hơi
Mới hai bảy tuổi leo ngôi đèn trời
Bắc Hàn có sâm cao ly
Mà sao như cóc thâm sì thế Kim?

14.9.2010 Lu Hà



Than Đời Còn Lắm Tiểu Nhân

Sinh ra may mắn là người
Làm thơ xướng hoạ cho đời thêm vui
Quản chi miệng khắm lưỡi hôi
Tiểu nhân bần tiện trần ai thiếu gì
Bon chen thì cũng thế thôi
Mua bằng bán cấp lạc loài háo danh
Ganh đua cầu cạnh tranh dành
Tai trâu ngoe nguẩy phận mình hôi tanh
Tự hào vô sản lưu manh
Theo đòi thi sự học hành tiến thân
Vẻ vang đẹp mặt quốc dân
U mê tăm tối tâm thần bất luân
Miả mai thoá mạ thi nhân
Tâm hồn khoáng đạt thơ văn ra vần
Ngán thay thân phận chó săn
Nấp sau tên ảo dã man hoành hành
Đua nhau nhồi sọ mà thành
Trăm hoa đua nở  tâm tình muôn dân
Than đời còn lắm tiểu nhân
Mong sao cho được vạn lần vẻ vang
Chó săn nghiệp vụ cùng đường
Bao nhiêu phản xạ dày công thế này
Bon chen gỡ gạc  mặt dày
Lời qua tiếng lại vì vài vần thơ
Chí Minh dạy thói côn đồ
Thần kinh trơ trẽn hỏi nhau bệnh gì ?
Bệnh tình thơ phú gì đây
Nấp sau tên ảo hẹp hòi đáng khinh
Tự do lồng lộng trời xanh
Tấm lòng rộng mở chúng sinh nhân quần
Than đời còn lắm tiểu nhân
Bởi ông Pawlop, Darwin phân loài
Cho dù  cóc nhái đười ươi
Đảo điên phá quấy  làm gì được ta
Ta đây vẫn cứ làm thơ
Nhân tình thế thái thuận hoà gió mưa
Tâm tình vương vấn như xưa
Bao nhiêu cảm hứng mặn mà men say.
Dù cho trăm đắng ngàn cay
Mặc ai xiên xỏ miả mai xem thường
Ta đây thẳng bước trên đường
Thong dong tự tại một lòng vì thơ
Bao nhiêu bạn hữu sông hồ
Trượng phu quân tử thi hào văn nhân!

18.1.2010 Lu Hà



Thân Tàn Ma Dại
tặng Buồn Vu Vơ

Bút đâm lòi ruột Việt gian
Bán thân bất toại chó săn bơ phờ
Nỗi buồn ai có vu vơ
Ăn chơi trụy lạc ngẩn ngơ sớm chiều
Giang sơn tiên tổ tiêu điều
Mà bay vẫn cứ cú diều tức không?
Ngán thay con cháu Lạc Hồng
Thân tàn ma dại theo giòng sông trôi
Dật dờ tư tưởng đười ươi
âm u điạ phủ lạc loài Chí Minh
Oán hờn ngùn ngụt trời xanh
Ruồi vàng bọ chó Ba Đình thê lương
Giặc Tàu rình rập biên cương
Bình Minh cắt cáp bi thương hãi hùng
Trường Tô sa đoạ Hà Giang
Nữ sinh bị hiếp kià phường lưu manh
Hoa tàn liễu bại yêu xanh
Nhà sàn tử khí dân lành khóc than
Miền Nam các cháu chưá chan
Ra thăm miền Bắc tuổi xuân uá sầu!

6.6.2011 Lu Hà



Than Thân Trách phận
hoạ thơ Nguyễn Thành Giang

Than cho thân phận bọt bèo
Luân hồi chìm nổi bên bờ bi ai
Thương vơi nưả khóc nưả cười
Nưả trong hiện thực nưả ngoài trần gian
Theo nhau gió bạc mây vần
Phù du một kiếp thế nhân cảm phiền
Canh khuya trăng lặn mây tàn
Vết đau thế kỷ triền miên mãi rày
Sương roi xao xác bóng gày
Bên bờ ảo vọng nguyện xây khói thành
Trăm năm cái giống hữu tình
Còn ai như thể là mình thứ hai?...

12.12.2009 Lu Hà



Thân tứ đại

Adam từ đất nặn ra
Thổi thêm sinh khí Eva ra đời
Phỏng theo thiên chuá hình hài
Sáng soi thế kỷ muôn loài tạo ra
Từ ngày thái tử Đạt Đa
Gót chân sen nở ta bà nổi trôi
Luân hồi chuyển kiếp ai ơi
Chúng sinh nghiệp chướng nên đời khổ đau
Khổng nho do dự nguyên cơ
Tử sinh đâu dám vi vô luận bàn
Quỷ thần chứng dám hiền nhân
Cõi người chẳng đặng dám bàn âm cung
Thày già cốt cách âm dương
Đạo sinh ra một một nhân ra mười
Muôn loài tiểu ngã sinh sôi
Trở về chính đạo luân hồi tự nhiên
Từ ngày học thuyết Darwin
Hoài nghi tiến hoá loài người từ đâu?
Vô thần mượn cớ lu loa
Cho rằng cụ khỉ cha già tổ tiên
Gian manh khỉ độc suy tôn
Bảo nhau sùng bái thánh nhân giống nòi
Trải bao vật đổi sao dời
Sáu ba năm đã lệ rơi máu tràn
Tranh nhau quá khẩu thành tàn
Độc tài đảng trị muôn dân âu sầu
Xét ra chẳng đáng tự hào
Ô danh sử sách uế xù non sông
Văn nô mượn bút khoa trương
Làm thơ viết báo tán dương hoang đường
Chém cha cái lưỡi không xương
Từ không nói có viển vông to mồm
Dân ta vốn dĩ ngàn năm
Kính trên nhường duới nhân quần trước sau
Tôn ty đùm bọc thương nhau
Con Hồng cháu Lạc cơ đồ Việt nam
Hiếu sinh kính trọng thánh nhân
Ngày nay cộng sản gian ngoan tận dùng
Trắng đen tráo trở vô cùng
Thi đua bồi bút tâng công bợ đời
Râu ria trát phấn cho ai
Tấm thân tứ đại sặc mùi thời gian
Khom lưng sùng bái cá nhân
Tiểu nhân đắc ý chó săn cắn người
Bịp nhau đến thế trời ơi!
Nghìn thu nào hết tanh hôi vẫn còn ?
Trải bao gió núi mưa ngàn
Tấm thân tứ đại rã tan phong trần
Đa mưu khổ nhục lưà dân
Áo nâu túi vải trên đường suối reo
Quả cà muối mắm hạt tiêu
Điã vừng muối lạc liêu xiêu lòng người
Diễn viên kịch sĩ rõ tài
Râu ria tỉa tót học đòi hiền nhân
Thanh tao thi sĩ dâm ran
Lời vàng ý ngọc cháu con dạy đời
Thâm cung kín cổng ngôi trời
Văn chương ba thước đố ai nghi ngờ
Hồn thơ mẹo mực dư thừa
Chuột trơ mặt thật cháy nhà biết chưa
Bài thơ chúc tết nôm na
Vần này ý ấy suy ra thợ rồi
Cứ theo khẩu khí mà soi
Rõ ràng một vực một trời cách xa
Cũng từ một người mà ra
Ngục trung nhật ký ngâm nga qủy thần
Nôm na mách qué lòn chôn
Sổ bài thơ cóc đón xuân huy hoàng
Hỏi ai có khí văn chương?
Trước sau vẫn thế mênh mông biển hồ...
Có ai tận mắt bao giờ
Thấy chàng thi sĩ thật thà làm thơ
Bao nhiêu ẩn số đoán mò
Lưu danh sử sách thập thò thi nhân
Tấm thân tứ đại nhục nhằn
Tâm hồn cằn cỗi thế gian u buồn
Chết đi để lại oán hờn
Từng trang dối trá dần dần lật ra
Gập ghềnh lịch sử quanh co
Lâu la đệ tử che bao một thời
Mây đen u ám ngang trời
Việt nam nhất định đến ngày tự do
Tấm thân tứ đại cho qua
Adam Lão tử Đạt Đa nỗi niềm
Sao không theo đức thánh hiền
Than tro tứ đại ba miền gió bay
Hồn ma sông núi cỏ cây
Miền trung khúc ruột đắng cay thuở nào
Sinh thời tráo trở ba đào
Phấn son chẳng quản hương hoa chẳng từ
Mùi đời nếm trải từng qua
Ái ân kín đáo qủy yêu vật vờ
Then cài kín cổng tường cao
Cao lương ngũ vị đàn bà thiếu đâu
Tiếng thơm là vẫn trai tơ
Bàn dân thiên hạ la đà viếng thăm
Tội nhân thiên cổ thế trần
Truyền thưà tư tưởng ruột gan mất rồi...?
Tìm trong sử sách ngàn đời
Có ai dai dẳng ngủ ngày thế không?
Một giờ tốn kém vô cùng
Đủ nuôi trăm trẻ tang thương bụi đời
Thôi thôi hãy dẹp đi ngay
Tấm thân tứ đại cứu nguy đói nghèo…

2008 Lu Hà



Tháng Ba Rên Rỉ Cô Hồn
cảm tác từ thơ Huệ Thu và ảnh minh hoạ: Tháng Ba / Thanh Minh

Tháng ba trong tiết thanh minh
Phật đà nằm nghỉ soi hình ven sông
Bờ cây rủ bóng thân thương
Chống tay tư lự vấn vương thế trần
Áo vàng soả bóng muôn vàn
Chúng sinh năm tháng thở than u sầu
Việt Nam thế kỷ sa đà
Rì rào nước chảy đôi bờ xôn xao
Ngược xuôi hương khói vẩn vơ
Mã tà ma ní rình mò khắp nơi
Phố phường nghĩ lắm trò vui
Bàn dân thiên hạ ngậm ngùi khổ đau
Đảng viên cộng sản cạo đầu
Nam mô tụng niệm nặng bồ dao găm
Người đi trảy hội âm thầm
Nghiã trang phá hủy tím bầm ruột gan
Biên Hoà thê thảm cô hồn
Không nơi nương tưạ chay đàn nguội tanh
Oán hờn thấu tận trời xanh
Tháng ba tảo mộ Chí Minh không mồ
Ba Đình thân xác trơ trơ
Người xem triển lãm ngẩn ngơ nỗi niềm...!

26.6.2010 Lu Hà




Thành Tâm An Lành
       hoạ thơ Trần vấn Lệ

Trăng lên em đứng giưã sân
Tiễn đưa ông Táo nét son luạ là
Khói nhang mộng tưởng bao la
Chắp tay lạy Phật la đà cõi Tiên
Bồi hồi chớp sáng nhìn lên
Tóc bay tà áo thiên nhiên ảo huyền
Cảm thông trời đẹp mây tan
Vầng trăng tháng chạp nưả còn lửng lơ
Non xanh cánh vạc bơ vơ
Hằng Nga ẩn hiện lặn vào mắt em
Mỉm cười hoa nở trái tim
Từ bi độ lượng vô vàn em ơi!
Khung trời ngào ngạt hương bay
Góc vườn anh đứng ngậm ngùi đời trai
Một thời mây nổi bèo trôi
Ngàn năm lịch sử còn gì đây em …
Em là cô gái Việt Nam
Quê hương tiên tổ thành tâm an lành !

13.2.2010 Lu Hà



Thế Gian Lưu Truyền
tặng Lý Mỹ Dung

Bỗng dưng tôi lại nhớ cô
Một người con gái bên bờ chiêm bao
Thướt tha như giải luạ đào
Sài Gòn thuở trước nghẹn ngào xa xôi...
Cô sinh phải buổi tối trời
Tấm lòng cô sáng trọn đời trung trinh
Dạt dào như đoá hồng xinh
Hồn thơ bát ngát tuổi xanh xuân thì
Tôi đây đã nưả cuộc đời
Trải bao cơ cực bồi hồi thương cô
Mẹ già phụng dưỡng chăm lo
Hai muà mưa nắng biết bao ân tình
Con trai bé nhỏ cô mình
Gánh bao trọng trách gia đình yên vui
Năm cô mười tám đôi mươi
Một trang tuyệt nữ xinh tươi êm đềm
Ngẩn ngơ trăng hẹn bên thềm
Cô là tiên nữ nưả đêm giáng trần
Hai mươi bức ảnh thiên thần
Thuyền quyên thục nữ thế gian lưu truyền!

23.9.2011 Lu Hà







Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét