Nỗi Niềm
Lục Bát Chùm 25
Theo Dấu
Chân Xưa
hoạ thơ Hồ Bảo Thanh
Lối xưa chân cứng đá mòn
Theo dòng nước chảy tâm hồn
Tố Như
Trăm năm kể chuyện ngàn
thu
Trăng soi đầu ngõ bóng luà
cưả sau
Thăm quê lòng dạ nao nao
Bên mồ khói nhạt thi hào nằm
đây
Xanh xao cỏ mọc thu gày
Hơi sương rỏ lệ hàng cây
ngậm ngùi
Người đi thế kỷ xa vời
Đạm Tiên tủi hận Kiều Nhi
bán mình
Thương thay một kiếp phong
tình
Vì Cha mà phải thác ghềnh
lao đao
Nguyễn Du! Ơi hỡi Nguyễn
Du
Tiên Điền nợ gánh phong ba
bụi trần
Thi văn đài các tha nhân
Ngàn năm lục bát gian gian
luận bàn…
9.11.2009 Lu Hà
Theo Dòng
Phù Xa
Mon men vô sản thi bần
Buông lời thoá mạ diễn đàn
văn thơ
Hùng hồn bọt nhãi Mao Hồ
Mác Lê sau trước thiết tha
giống nòi
Quê hương sông nước tô bồi
Dòng trong dòng đục ngậm
ngùi khổ đau
Cha ông tiên tổ từ lâu
Con trâu đi trước cái bưà
theo sau
Tiến lên quyết chí đồng
bào
Buá liềm cờ đỏ máu trào biển
sâu
Hận thù xương máu phôi pha
Oan hồn tử sĩ âm u núi rừng
Rợn rùng nối gót thê lương
Trải bao thập kỷ hãi hùng
non sông
Đầu rơi máu lệ xuôi dòng
Ngẩn ngơ tìm chốn thiên
đàng náu thân
Đầu dê thịt chó mị dân
Vô học theo bước thấm nhuần
ruột gan
Chung lưng đấu cật chuyên
cần
Quần nâu áo vá chưá chan
nguyện thề
Dẫu cho tan nát ê chề
Còn người còn nước tỉ tê
bùi ngùi
Đói nghèo như gió thoảng
bay
Nưả già thế kỷ theo hoài
mãi thôi
Rán lên chút nưã còn hơi
Sao mày bỏ chạy ra đi xứ
người?
Bớ quân chạy loạn vô loài
Văn chương ba láp sặc mùi
ngoại bang
Luận cương đảng dạy huy
hoàng
Trường Chinh rác rưởi theo
dòng phù xa ...!
16.1.2010 Lu Hà
Thơ Để Cho Em
hoạ thơ Luân Hoán
Ngọc ngà mát dịu làn da
Cho anh ngây ngất làm thơ
say mình
Mảnh hồn lạc cõi mây xanh
Bâng khuâng ôm cả thâm
tình ngàn sau
Yêu em, anh mới làm thơ
Phải đâu một chút vu vơ
giưã đường
Ngạt ngào thoang thoảng dạ
hương
Sương thu còn đọng thịt
xương ân tình
Nỉ non oanh yến hoàng anh
Theo dòng lục bát thanh
bình người ơi!
Trần căn trong cõi luân hồi
Nhân duyên đưa lối tìm nơi
hẹn hò
Lao xao cành trúc la đà
Thuyền quyên yểu điệu chiều
tà bướm hoa
Vi vu dòng nước trong veo
Ngẩn ngơ như thể lạc vào
thủy cung
Xa nhau để lại nhớ nhung
Bóng ai trong cõi bụi hồng
tâm linh
Lang thang thương kẻ si
tình
Hồn bay tìm nụ hoa xinh
tím chiều
Cảm ơn nhân thế có thơ
Để anh thêu dệt giấc mơ
yêu chiều
Trăm năm còn lại nương dâu
Ngàn năm ai oán vần thơ
cho người
3.1.2010 Lu Hà
Thơ Vợ
Văn Chồng
Thơ văn là vợ là chồng
Đố ai chia cắt nỗi lòng
đôi ta
Chàng văn chìm nổi bơ vơ
Để cho phận liễu xông pha
cõi trần
Thế gian đau khổ cơ hàn
U minh tăm tối thế nhân phũ
phàng
Kể từ cộng sản bắc phương
Ba Tàu bành trướng nhiễu
nhương biển rừng
Đôi ta xa cách dặm trường
Dòng sông bến hải thê
lương giưã đời
Tiểu nhân giun dế bồi hồi
Bình đẳng giai cấp muôn
người giống nhau
Thơ văn phải tách nhau ra
Vấn vương quấn quít mịt mù
chơi vơi
Chàng văn nặng nợ với đời
Nàng thơ non nỉ thương người
trầm luân
Còn bao kẻ sĩ muôn dân
Đọc thơ rỏ giọt lệ tràn
tha nhân
Thôi đừng ích kỷ luận bàn
Mỗi người mỗi vẻ chưá chan
mượt mà
Dưa hành mắm muối cà chua
Củ hành củ tỏi sa đà thế
gian
Trải bao thập kỷ vô luân
Giáo điều văn hoá dối gian
lòng người
Suy tôn một lũ đười ươi
Cầm cân nảy mực đua đòi
hơn thua
Mái trường xã hội ra lò
Trồng người gieo mạ cơ đồ
văn nô?
25.3.2010 Lu Hà
Thoát Khỏi
Nhà Tù
Cảm tác từ
hai câu thơ mất dạy
“Quê
hương là chùm khế ngọt.
Ai xa quê
hương thì không lớn thành người!”
Bởi vì khế
thối me cay?
Hỡi loài
sâu đỏ mê say mùi Tàu
Đầu dê thịt
chó ngất ngư
Wodka xã
nghiã củ đa màn tuồng
Quê hương
tang tóc thê lương
Xác người
trôi nổi biển Đông bồng bềnh
U sầu bạc
mái đầu xanh
Căm hờn
chế độ lênh đênh biển hồ
Năm châu
bốn biển là nhà
Đất lành
chim đậu dạt dào tình ai?
Xa quê được
sống làm người
Mênh mông
trí tuệ chân trời tự do
Tài năng
rộng mở bao la
Lạc Hồng
giòng máu mặn mà yêu thương!
6.6.2011
Lu Hà
Thoát Sao
Lưới Trời
thơ theo ảnh chụp nguồn B
B C
Mặt trơ trán bóng cong môi
Hà Giang chủ tịch đen thui
cuộc đời
Nhe hàm răng xỉn đười ươi
Cùng bầy rắn độc luồn chui
cưả quyền
Bon chen hai sáu năm rền
Gian manh tuổi đảng thâm niên bạo hành
Oán hờn thảm động trời
xanh
Hại đời con gái nữ sinh tỉnh
nhà
Ăn chơi trụy lạc sa đà
Đồng liêu vây cánh ô dù
bao che
Moi tiền công quỹ chó dê
Thai nhi rượu bổ dầm dề
mưa sa
Sinh năm một chín năm ba
Tính ra năm bảy bạc đầu rồi
Tô
Phá trinh em nhỏ mười ba
Vu oan giá hoạ bỏ tù nhẫn
tâm
Đầu bò óc lợn tối tăm
Thiên la điạ võng truy tầm
buả vây
Làm sao thoát được lưới trời
Tội nhân thiên cổ mọt đời
Việt gian!
7.7.2010 Lu Hà
Thôi Đừng
Khóc Than
Đừng nghe cộng sản tuyên
truyền
Cả con Nga hót ta liền bịt
tai
Gọi hồn Việt tộc muôn nơi
Nghìn năm văn hoá trọn đời
thủy chung
Nhiễu điều phủ lấy giá
gương
Người cùng cảnh ngộ phải
thương nhau cùng
Vùng lên đạp đổ ngai vàng
Ông vua tập thể mẹo thằng
râu xanh
Từ hang Pắc Bó thành tinh
Cáo chồn xì xụp Ba Đình
khói hương
Dã man kim cổ ai bằng
Hiếp dâm trẻ nhỏ bất lương
tồi tàn
Thực hành chuyên chính ngu
dân
Mào gà vỏ lựu nhuộm chân
dân nghèo
Vịt vờ chủ nghiã lộn lèo
Ba voi nước xáo lèo tèo hạt
bo
Nưả già thế kỷ mịt mù
Bon chen tăm tối bao giờ mới
thôi?
Cắn răng mà chịu thiệt
thòi
Dĩ hoà vi quý ngậm ngùi thở
than
Cam tâm nhẫn nhục bần hàn
Làng trên xóm dưới muôn
vàn khổ đau!
11.7.2011 Lu Hà
Thuốc Đắng Bột Cay
tặng tác giả bài thơ Người Tôi Yêu
Thiên nhiên cành ngọc lá
vàng
Đôi bờ tơ liễu hai hàng
thướt tha
Long lanh giọt nước mưa xa
Mặn mà duyên dáng như là
Thuý Vân
Ngọt ngào hương nhả chiều
xuân
Tiên Dung Ngọc Nữ Thái
Chân cùng loài
Dập dìu tài tử muôn nơi
Xa gần nô nức thầm thì nhỏ
to
Trên màn hình ảnh hiện ra
Một nàng Tiên Nữ làm thơ
cho đời
Sâu cay ý tứ khôi hài
Hồn nhiên trộn lẫn ớt tươi
bột màu
Già dê dại gái biết đâu
Dưa gang đỏ đít thì cà đỏ
chôn
Giả danh tiết dục vì dân
Chơi trò đạo đức lưã lần hại
nhau
Than ôi chín suối tự hào
Mạt cưa mướt đắng tôn thờ làm chi
Mua danh bán hão thiệt
thòi
Mình làm mình chịu kêu trời
ai thương
Một đời khổ hạnh thê lương
Bán buôn nhân cách gạt lường
lê dân
„ Thật thà ngoài miệng ngọt
ngon
Trong lòng điên đảo tinh
khôn quá trời“
Dưa chua mắm ruốc bùi ngùi
Âm u điạ phủ lau chùi mãi
sao?
Chúng còn thờ phụng thiết
tha
Vong linh chàng hỡi bao giờ
được yên
Dê già nếm gái thuyền
quyên
Mắt la mày lét bao phen nó
nhìn....
Sống thì ăn dối nói xiên
Người tôi yêu đấy bon chen
đoạ đầy
Miả mai thâm thúy sâu cay
Người đời thấm thiá cái
hay ẩn tình...!
16.5.2009 Lu Hà
Thương Em
Người Vợ Hiền
theo tâm tình Thanh
Hoàng:" Thương "
Thương em từ thuở xa xưa
Miệng ăn cơm búng lưỡi lưà
cá xương
Trung Du đồi cọ quê hương
Bình Ca bến nước trọn
giòng thủy chung
Ai gây sóng gió bão bùng
Mưa tuôn giọt lệ vua Hùng
ngàn thu
Chôn nhau cắt rốn u sầu
Gánh gồng cha mẹ lên tàu
vào Nam
Xa quê em mới lên năm
Tử sinh cốt nhục tình thâm
giống nòi
Ngăn sông ách Nước tai trời
Nhịp cầu Bến Hải sương rơi
lạnh lùng
Miền Nam nâng giấc mộng
vàng
Bỗng đâu gió chướng hãi
hùng tuổi xuân
Bắc phương ào ạt tiến quân
Bảy lăm thê thảm giang san
ngậm ngùi
Thương em khó nhọc thăm
nuôi
Trại tù cải tạo cuộc đời lầm
than
Em tôi má lúm hương ngàn
Động Hồ sóng dậy lệ tràn bờ
mi
Sớm chiều tần tảo đôi vai
Tằm tơ mái tóc rối bời ssớm
hôm
Khó khăn chịu đựng âm thầm
Bưã no bưã đói tím bầm ruột
gan
Ra đi cùng với chồng con
Đất lành chim đậu trăng
tròn bình yên
Thương em người vợ thảo hiền
Chịu bao cay đắng nỗi niềm
tha hương
Ta bà chìm nổi não nùng
Hai lần di tản tận cùng
hành tinh
Chim ca yêu khoảng trời
xanh
Sông Thao dào dạt quê mình
nỉ non
Cửu long cuồn cuộn sóng cồn
Biển Đông lồng lộn muôn
vàn xót xa
Thương em rám nắng má đào
Lo toan bươn trải mặn mà
chồng con
Thương em đôi mắt chưá
chan
Năm canh trằn trọc vết hằn
triền miên
Đoá hồng lưu luyến hồn
nhiên
Tuổi vàng trăng ngọc suối
tiên rạt rào
Theo anh chìm nổi ba đào
Chân trời góc biển nghẹn
ngào vần thơ
Thương con kén nhỏ ươm tơ
Miệt mài dệt vải canh
khuya thuở nào
Thương con sáo nhỏ bên bờ
Bắc Ninh quan họ ca trù
sông thương
Tiếng đàn tích tịch tình
tang
Khoan thai nhẹ bước đài
trang dịu dàng
Hàng Nga lầu ngọc gác vàng
Sao bằng trần thế vì chồng
vì con.
17.5.2010 Lu Hà
Thương Kẻ
Tiểu Nhân
Xót thương cho kẻ tiểu
nhân
Chửi thơ thoá mạ sôi gan
oán hờn
Hận vì tủi hận nguồn cơn
Cha sinh mẹ đẻ thờn bơn
kém tài
Độc quyền thơ phú hết thời
Khom lưng bợ đỡ mọt đời
văn nô
Căm thù dân chủ tự do
Thông tin đại chúng làm
thơ cho đời
Văn nhân máu lệ từng rơi!
Trăm hoa đua nở nổi trôi
ngậm ngùi
Ngu dân đã quá quen rồi
Dĩ hoà vi đười ươi vịt vờ
Bát cơm nhồi nhét căm thù
Thương yêu giai cấp mọi
nhà như nhau
Tâm hồn dân tộc thăng hoa
Muá may nhảy nhót la đà
vươn lên
Thơ văn tiêu chuẩn đảng
viên
Đề cương chỉ thị triền
miên say cuồng
Lan Viên Tố Hữu xiển dương
Dòng thơ con cóc thiên đường
gió bay
Cúc cung tận tụy phô bày
Hợp gu chính trị sặc mùi mắm
tôm
Bàn dân thiên hạ âm thầm
Trải bao thập kỷ tối tăm
đêm dài
Chửi cha thì để làm chi
Làm thơ mà khóc cho đời bi
thương
Ác ngôn khẩu báo vô thường
Ghen tuông uất hận sôi
lòng tiểu nhân
Ngậm cười cho lũ vô luân
Đọc thơ chẳng hiểu thi
nhân căm hờn?
3.1.2010 Lu Hà
Nỗi Niềm
Lục Bát Chùm 26
Thương lại
Thương
Thương Hoài ơi hỡi Hoài
Thương
Thương nàng Công Chuá kén
chồng năm mươi
Gái ngoan tài sắc một thời
Huyền Trân Công Chuá một đời
tài hoa
Phải là nguyên thủ quốc
gia
Khua môi muá mép cáo già
khôn ngoan
Mắt tai lúng liếng nhà sàn
Đẹp trai chai mặt bầy đàn
dưới chân
Vênh vang cao ngạo bá dân
Một tay sinh sát muôn vàn
chúng sinh
Văn tài xuế ú trời xanh
Hồn thơ ngây ngất hiển
danh trong tù
Văn nô bồi bút tôn thờ
Sổ thơ mượn tạm thành là
cuả ta
Gái tơ sánh với trai già
Hoài Thương sớm tối thiết
tha rõ ràng
Than ôi! Duyên phận lỡ
làng
Cuả khôn người khó dở dang
khó lần
Tìm chàng trong cõi muôn
vàn
Khen cho kén cá lưã lần chọn
canh
Thơ cay ý vị cao minh
Ngàn thu để lại lưu danh
cho đời...?
16.5.2009 Lu Hà
Thương Ông
Trần Dần
Cũng sinh trong cõi dương
trần
Đời ông phải chiụ trăm
ngàn đắng cay
Đường đường lương đống văn
tài
Tấm lòng yêu nước chôn vùi
biển sâu
Quê hương tầm tã mưa sa
Buá liềm cờ đỏ xoá nhoà
lương nhân
Tuyên truyền chủ thuyết vô
luân
Hồ Mao cóc nhái nhân văn dạy
người
Lá bài đấu tố ngọn roi
Phanh phui mổ sẻ dập vùi
thi nhân
Vu oan chụp mũ việt gian
Giả danh yêu nước tay chân
ngoại thù
Chẻ băm chữ nghiã làm tư
Bẻ cong ngòi bút uấn câu
chân tình
Oán hờn tràn ngập đồng
xanh
Muà thu tháng tám Ba Đình
lệ rơi
Mênh mông ba chục triệu
người
Cúi đầu cam chiụ cuộc đời
trầm luân
Hỡi ôi! thảm cảnh điêu tàn
Thương ông cháu có mấy vần
cảm thông
Xót đau lòng dạ trắng
trong
Lưỡi dao oan nghiệt cắt
ngang dây đàn
Đường thơ lià khỏi duyên
trần
Non sông chìm đắm oán hờn
ngậm sâu
Bao nhiêu nông nỗi cảm sầu
Thương dân yêu nước mà ra
án tù
Căm ai nhóm lưả thâm thù
Một bày ma giáo hoả mù mị
dân
Vầng trăng khi tỏ khi tàn
Sương thu nhật nguyệt lệ
tràn năm canh
Trải bao thập kỷ rung cành
Gốc sâu chế độ cây xanh
héo mòn
Ngọn đèn công lý nguồn cơn
Có ai thấu hiểu nỗi oan Trần
Dần?
Mấy lời chia sẻ thở than
Ngàn thu vằng vặc muôn vàn
hồn thơ!
17.8. 2008 Lu Hà
Thương
Trăng Lý Bạch
Trường giang nhớ ánh trăng
rằm
Trăng lên sông đợi đằm đằm
nhớ mong
Trăng tròn trái mọng chín
thương
Tình trăng in dấu mộng trường
nước non
Nước trong soi bóng trăng
tròn
Một thương hai nhớ vẳng hồn
thiên thu
Dập dềnh bèo bọt gió ru
Yêu vầng trăng mọc vân du
giưã dòng
Nước xuôi mang cả tấm lòng
Hằng Nga mến gửi giưã dòng
sông xưa
Sương mù che ánh trăng
khuya
Dòng sông lạnh lẽo bơ vơ mấy
vần
Chờ cho sương tạnh mây tan
Cho sông in bóng trăng tàn
cuối canh
Trăng đi sáng laị bình
minh
Sông tình laị nhớ đêm canh
trăng về
Trăng ơi! Trăng mọc đề huề
Thuyền trôi Lý Bạch vụng về
tìm trăng
Có ai thi sỹ yêu nàng
Hằng Nga e lệ thẹn thùng với
sông
Thương chàng lý Bạch ngắm
trăng
Vội vàng quên cả nước sông
giưã dòng
Mê trăng đến thế là cùng
Trăng thu gieo mãi tình
chàng trên sông
Nước sông thương mãi một
dòng
Hằng Nga nãng hỡi vì lòng
yêu trăng
Nước ra đến tận biển đông
Ôm theo giọt nước đẫm
trăng nặng hồn
Hồn người tinh khiết sắt
son
Yêu nhau hiến cả linh hồn
cho trăng
Mỗi khi trăng mọc ngỡ
ngàng
Trăng ơi xin chớ quên
chàng thi nhân
Trăng lên thi sĩ xa gần
Ngàn thu vẫn có vạn lần
trông trăng
Yêu trăng sông nước thế gian
Còn bao bi lụy dương trần
thế nhân
Ái hà bể khổ thi văn
Như trăng Lý Bạch trầm
luân, luân hồi
Trăng lên lơ lửng giưã trời
Vầng trăng vằng vặc soi
người ngóng trăng
Trăng tròn như trái bưởi
vàng
Thương ai dưới cảnh trùng
dương hận tình
Hận vì lỡ mái đầu xanh
Mảnh tình một khối duyên
lành ra đi
Xót thương mang xuống tuyền
đài
Xác thân đã rữa tim này
chưa tan
Tương tư Lý Bạch chưa tàn
Ngắm trăng ta lại mấy vần
vẩn vơ!
2008 Lu Hà
Thuyền
Nàng Bến Trạng
Thuyền đi, có nhớ bến
chăng
Đôi ta chung một dòng trăng
ân tình
Nhớ người bạch diện thư
sinh
Xôn xao sóng nước bóng
hình cuả nhau
Chàng đi nuôi trí học trò
Kinh đô lưu luyến chuyến
đò nhân duyên
Mấy muà thu lá ưu phiền
Xanh lam màu aó Trạng
Nguyên lại gần
Thùng thùng trống đánh
liên hoàn
Tinh kỳ rợp bóng nước tràn
đò em
Tiếng loa sang sảng loan
truyền
Tân đăng Quan Trạng mọi miền
xa xôi
Bàng hoàng tay lái rụng rời
Cân đai mũ mão mặt ai sáng
ngời
Thuyền nàng rụng trái tim
vui
Chờ chàng xuống kiệu dắt
tay đưa về
Tổ tiên hai họ đề huề
Chầu văn quan họ phường
chèo bát âm
Hả hê thôn xóm êm đềm
Có chàng có thiếp xuốt đêm
say thuyền….
Sáng ngày chàng ngủ liên
miên
Bàn thờ bảng giáp thắp liền
sáng choang
Cầu xin chư vị đoái thương
Chắp tay thiếp vái thần
hoàng ban ơn
Ban cho trăng mộng chín
tròn
Ruộng sâu trâu nái mạ non
đòng đòng
Phen này chắc chắn có mang
Sinh ra quý tử nối dòng
tân quan
Phương phi rõ tướng hiền
nhân
Kinh bang tế thế nhân quần
hiển danh
Công minh chính trực tinh
anh
Quốc gia trụ cột triều
đình cậy trông
Vẻ vang sáng suả họ hàng
Thiếp đây cũng dự vào hàng
phu nhân
Nhớ xưa còn thuở cơ hàn
Nhà tranh sông nước lang
quân xuống đò
Chuyến đò nên nghiã đôi ta
Nên duyên nên phận thiếp
là nàng dâu
Chàng ơi! Giấc ngủ còn sâu
Giấc mơ mộng mị về đâu hơĩ
chàng
Có mơ tay bế tay bồng
Vài ông quan trạng nối dòng
nho gia?
2008 Lu Hà
Thuyền
Tình Bể Ái
hoạ thơ Mai Hoài Thu
Lênh đênh say sóng từ đâu
Thuyền tình bể ái canh sầu
tâm tư
Rì rào nắng toả chiều thu
Hoàng hôn rủ bóng hoang vu
gọi về
Ngang vai thơm mái tóc thề
Lâng lâng một cõi đam mê
hương tình
Ngạt ngào trinh nhụy hồng
linh
Chao ôi! Bát ngát trăng
tình buông lơi
Thông reo cưả biển chơi
vơi
Bến bờ lau lách cho đời
đìu hiu
Vàng rơi mấy lá thương chiều
Thuyền ai xa bến chở nhiều
khổ đau
Vi vu khóc gió nương dâu
Lòng em heo hắt lệ sầu đầy
vơi
Mưa thu lã chã tuôn rơi
Mảnh mai khoác tấm áo tơi
tối ngày
Bồng bềnh nưả tỉnh nưả say
Hồn bay bướm trắng suối
cay đắng phần
Còn đâu vòng ái tình ân
Luân hồi khổ luỵ xoay vần
trần gian
10.7.2009 Lu Hà
Tia Nắng Cảm Thông
Mấy hôm rền rĩ mưa rơi
Cảm thông trời mới vén mây
mỉm cười
Thơ bay ngâm ướt cổng trời
Chư Tiên sầu não khởi bầy
tấu văn
Thưa rằng: Hạ giới mưa
chan
Có tên thi sĩ oán trời
khóc than
Cha con cốt nhục xương tàn
Hơn hai thập kỷ vương buồn
nhớ mong
Trời làm mưa gió não nùng
Nỉ non thơ đến thánh cung oán
hờn
Chia ly sẻ nghé lạc đàn
Non sông cách trở dương trần
tha phương
Viết thư chẳng hiểu cho
lòng
Bôn ba haỉ ngoại lai căng
xứ người
Thư Cha con chẳng hiểu gì
Đòi chữ thiên hạ tỏ bày
nguồn cơn
Việt Nam chữ nghiã mà buồn
Xa hương dần mất tâm hồn
hiền nhân
Thiên lôi vung buá xuất thần
Năm châu đại lục muôn phần
thương đau
Cha con chẳng hiều cho
nhau
Kẻ thêm người bớt bạc màu
thị phi
Sấm rền kinh hãi luân hồi
Cánh bèo tan hợp cõi đời
trầm luân
Chư tiên thương cảm luận
bàn
Lắng nghe thi sĩ cơ hàn lệ
rơi
Tấu chương thấu đến tai trời
Truyền cho hạ giới tức thời
tạnh mưa
Sáng nay rực rỡ chan hoà
Mừng tia nắng sớm ta bà cảm
thương…
2008 Lu Hà
Tiến Sĩ
Đười Ươi
thơ theo bài báo cuả Nguyễn
Hưng Quốc
Việt Nam tiến sĩ đười ươi
Cha nào con ấy gà nòi Việt
gian
Mua danh các cấp lường gàn
Tham ô lưà đảo muôn dân
hãi hùng
Khoe trường Nam Thái Bình
Dương
Không thày không lớp giảng
đường học ma
Chuyên tu tại chức đua
nhau
Moi tiền công quỹ đi mua rởm
về
Mạo danh bằng ở Hawaii
Còn nơi đăng ký Mã Lai gần
kề
Vênh vang ngàn vạn chú hề
Việt Nam tiến sĩ ê chề
giang san
Ma cô bè lũ Ngọc Ân
Lò dò sang Mỹ hai lần đổi
trao
Tiếng anh chẳng hiểu một
câu
Cặp kè phiên dịch đô la
lót nền
Tiền trao cháo múc ăn liền
Thiên Nhân bộ trưởng liên miên hô hào
Mười năm hai vạn bằng ma
Ngông nghênh quen thói lu
loa dập vùi
Hư danh vô thực luồn chui
Thi đua đục khoét sặc mùi
cộng nô
Nhớ lời Hồ dạy năm xưa
Vưà làm vưà học ngọn cờ hồng
chuyên
Trung thành vì đảng lợi
quyền
Hy sinh tận tụy bon chen
tôi đòi
Dù cho thịt nát xương phơi
Văn thân trí sĩ diệt ngay
chẳng từ
Công nông những tiến sĩ ma
Xênh xang mũ áo đủ trò mị
dân.
11.7.2010 Lu Hà
Tiễn Thu
hoạ thơ Nguyễn Thành Giang
Thu đi theo gió theo mây
Thu về trong mộng đêm ngày
chiêm bao
Tiếng thu bay vút trời cao
Con thuyền lục bát nghẹn
ngào hò ơ
Tiễn bình minh đón sương
mù
Thời gian đẫm lệ xa bờ
thương yêu
Thu ơi, cánh nhỏ daị khờ
Con chim bé nhỏ chiều thu
lá vàng...
13.12.2009 Lu Hà
Tiếng Buá Trong Đêm
kính viếng giác linh Thày
Thích Từ Mẫn về thế giới tịnh độ
Con nằm mơ tiếng đóng đinh
Bờ mê bến giác năm canh u
hoài
Âm dương đôi ngả chia vời
Thày về Tây Trúc hết rồi tử
sinh
Con đâu Phật tử thuần hành
Chưa từng lễ Phật cầu kinh
bao giờ
Quy y tam bảo thì chưa
Pháp danh chẳng có mà sao
ưu phiền
Nửa đêm ngồi dậy chong đèn
Lòng con sao xuyến nhân
duyên Phật đà
Nhà Thaỳ bốn đời xuất gia
Mới mười hai tuổi Thày ra ở
chuà
Tuổi thơ nhập cưả thiền tu
An nhiên tự taị chẳng xa
thế trần
Việt Nam cộng sản dối gian
Trăm phương nghìn kế haị
thân phá đời
Trải bao vật đổi sao dời
Ngót gần thế kỷ sáng ngời
Phật quang
Giang sơn Đạo Pháp hoàng
dương
Biết bao thế lực cản đường
Thày đi
Chông gai sỏi đá gian nguy
Nhiễu nhương thế sự trong
ngoài phá ra
Thánh đường nổi sóng phong
ba
Chịu bao cay đắng ta bà vô
minh
Lòng thành chứng quả vô
sinh
Con đường Phật giáo sáng
danh gương Thày
5.12.07 Lu Hà
Tiếng Gà
Gọi Quê
hoạ thơ Huệ Thu
Cục te cục tác liên hồi
Hừng đông rạng sáng tình
người bâng khuâng
Con gà gáy gọi Việt Nam
Nhà bên hàng xóm lòng chừng
nhớ xưa
Quê hương hoài vọng tan mơ
Giật mình tỉnh giấc tiếng
gà nhắc chi?...
Nưả đêm quốc lộ rằn rì
Ai còn ai mất kẻ đi người
về
Bắc quân băm nát làng quê
Hồn thiêng sông núi cận kề
thương nhau
Canh gà tiếng nấc xôn xao
Ngẹn ngào Đà Lạt rì rào
đêm mưa
Tỉnh ra mộng mị ai ngờ
Ơn ngươì xa xứ tiếng gà âm
vang
18.7.2009 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét