Lục Bát
Tâm Tư Chùm 51
Em Đã
Sang Sông
thơ phúng điếu nữ thi sĩ
Chiếc Lá Vàng
Em ơi!như chiếc lá vàng
Vội vàng rơi rụng bên đàng
người qua...
Em từng nhắn nhủ cùng ta
Sương đêm lạnh lẽo giang đầu
gió bay...
Bắc Ninh quan họ đắm say
Điệu hò lơi lả vơi đầy nỉ
non
Lời em thủ thỉ nguồn cơn
Mới hồi năm ngoái biển cồn
sóng dâng...
Em còn nhắc lại nhẹ nhàng
Như Đoàn Phú Tử bâng
khuâng biển sầu...
Mảnh đời vá víu Hằng Nga
Trái tim vỡ vụn trăng tà
buồn trôi...
Thiên thu cổ hận cõi đời
Nỗi đau vô cảm chơi vơi
não nùng
Vũng bùn lầy lội trập
trùng
Tình đời chai sạm dở dang
lỡ làng
Bao nhiêu tâm sự bẽ bàng
Cùng anh trăn trở chán chường
canh thậu
Mà sao em lại đi đâu?
Như chòm mây bạc bến sầu
tương tư...
Hai thân bạc trắng mái đầu
Tiễn người xanh tóc qua cầu
sang sông...
Hôm nay sửng sốt bàng
hoàng
Hoài Thu cho biết bóng hồng
lià xa
Ngậm ngùi nhỏ lệ châu sa
Hàng hiên thánh thót đầm đià mưa rơi!
Ngậm ngùi nhỏ lệ châu sa
Hàng hiên thánh thót đầm đià mưa rơi!
14.2.2012 Lu Hà
Bậc Chân
Tu
cảm tác thơ Thi Nguyên:
Thoát Tục Siêu Phàm
Tay ôm bình bát ung dung
Phong tư đạo mạo trầm hùng
xiết bao
Cà sa rực rỡ chan hoà
Sân si chìm lắng nhạt nhoà
xót xa
Chúng sinh sáu nẻo ta bà
Nổi trôi ngụp lặn bốn muà
khổ đau
Thế tôn đạo hạnh truyền
thưà
Con thuyền bát nhã am chuà
chuyên tu
Giã từ nhà cưả mẹ cha
Kiên tâm nhẫn nại mái đầu
hoa dâm
Uyên thâm bác học từ tâm
Quy y tam bảo diệu thâm
cam lồ
Toà sen bảo tháp lô nhô
Giai không tứ đại xôn xao
cưả thiền
Bao giờ hội ngộ cơ duyên
Tâm an hồn lạc ưu phiền
xua tan
Sát sinh thế tục trần gian
Thiện tai xa lánh trăng
ngàn sáng soi
Chân tu trí tuệ ngời ngời
Lầu thông kinh kệ cuộc đời
phỉ phong
Hương nhài toả ngát thập
phương
Thành tâm xám hối cây
thông vững bền
Nhân gian khắp chốn mọi miền
Chắp tay thành kính búp
sen chói loà.
10.2.2012 Lu Hà
Bông Nhài
Thơm Thảo
cảm tác thơ Thi Nguyên:
Tình Người Trân Qúy
Trập trùng biển cả xa khơi
Hỡi cô gái nhỏ chơi vơi má
hồng
Con thuyền viễn xứ xa
hương
Lớn khôn chín tuổi vấn
vương u hoài
Nắng mưa đất khách bồi hồi
Phần ba thế kỷ cuộc đời đổi
thay
Sớm khuya non nỉ vui vầy
Chồng con yên ấm đắm say mặn
mà
Thân bằng quyến thuộc chan
hoà
Hồn thơ bay bổng la đà gió
mây
Cầm bông tuyết lạnh tỏ bầy
Huynh huynh muội muội tràn
đầy nhớ thương
Tình người trân quý đồng
hương
Mấy ai tri kỷ đoạn trường
văn chương...
Bông nhài thơm thảo ngát hương
Bông nhài thơm thảo ngát hương
Nôn nao ngũ sắc cầu vồng
em ơi!
11.2.2012 Lu Hà
Bụi Trần
Khó Lau
cảm tác thơ Mai Hoài Thu:
Bụi Trần Gian
"Mờ mịt trần gian chốn
bụi dơ,
Làm sao thoát khỏi cảnh sa
cơ,
Ta Bà nghiệp chướng trầm
luân khổ,
Cảnh giới địa đàng đẹp tựa
mơ..."
Trần gian vẫn biết bụi dơ
Nhân tình thế thái bao giờ
chẳng say
Ta bà nghiệp chướng đắng
cay
Trầm luân khổ ải đoạ đầy
chúng sinh
Trái tim mang nặng ái tình
Ngoảnh đi sao nỡ chúng
mình yêu nhau
Thiết tha mong bạc mái đầu
Năm canh trằn trọc chân cầu
nỉ non
Cô hồn kể lể nguồn cơn
Biết bao oan trái sóng cồn
biển dâng
Yêu ma quỷ quái điếm đàng
Vô thần thống trị xóm làng
xác xơ
Tránh sao cho khỏi sa cơ
Công an mật vụ nhởn nhơ bạo
tàn
Đêm đen nương bóng trăng
ngàn
Đường về Phật Quốc muôn
vàn xa xôi
Bát cơm manh áo tả tơi
Ăn mày nhang khói chơi vơi
cưả chuà
Con thơ eo óc cảnh nhà
Vợ gày cha mẹ ốm đau không
tiền
Quanh năm nhỏ lệ than phiền
Đất đai mất trắng chính
quyền nhiễu nhương
Tranh nhau quy hoạch bất
lương
Toàn dân làm chủ gặm xương
thằng bần...
Đảng viên phe nhóm chia phần
Tanh tao mật mỡ chó săn suả
càn
Mác lê dao buá kiếm ăn
Giết người như ngoé công
an đứng đầu
Thủ tiêu hành quyết trong
tù
Âm u điạ phủ nhạt nhoà máu
me
Bắc Nam khắp nẻo sơn khê
Tiếng kêu thảm thiết não nề
giang sơn.
Chú thích: Bài thơ tứ cú
đã được Thi Nguyên, Hoa Mai,Thái Đỗ Đình,Tịnh Hương Trần, Vanson Tran hoạ lại.
17.2.2012 Lu Hà
Chắp Tay
Cùng Khấn
Xa nhà mây quện khói bay
Đàn chim nhớ tổ về đây tỏ
bầy
Giốc bầu tâm sự vơi đầy
Cuộc đời thứ lữ đắng cay
ngậm ngùi
Xót xa giọt lệ chôn vùi
Trùng dương cách trở ngọt
bùi quê hương
Việt Nam trăm nhớ ngàn
thương
Long hoa hội mở vấn vương
đoạn trường
Khắp nơi Phật tử mười
phương
Cung nghinh chánh pháp Lạc
Hồng nỉ non
Trao dồi tuệ giác đòi cơn
Sân si nghiệp chướng tủi hờn
mờ tan
Nghiã tình thắm thiết muôn
vàn
Hoa rầu cỏ héo nồng nàn lại
tươi
Gặp nhau tay bắt miệng cười
Trai thanh gái lịch bồi hồi
ngẩn ngơ...
A di đà Phật xôn xao
Trái tim rộng mở má đào em
xinh
Tình ơi! có biết chăng
tình
Chắp tay cùng khấn chúng
mình với nhau...
10.2.2012 Lu Hà
Châu Sa Lệ
Ngừng
cảm tác thơ Thi Nguyên: Tưởng
Rằng
Tưởng rằng sao lặn trăng
quên
Nào ngờ bóng dáng tơ duyên
còn đầy
Còn đâu ân ái vui vầy
Cung đàn lỗi nhịp đắng cay
muôn phần...
Mây trôi dĩ vãng canh tàn
Tưởng hồn rũ sạch nồng nàn
vấn vương
Dòng sông phẳng lặng bình
thường
Nào ngờ sóng gợn tình
thương ngỡ ngàng...
Mắt ai đắm đuối nhẹ nhàng
Bâng khuâng sầu đọng dở
dang lỡ làng
Dấu yêu còn đó bẽ bàng
Trong như sương lạnh bên
đàng gió bay
Còn đây là những hàng cây
Nâng niu phiến lá tuyết
dày dưới chân
Tình tan như đoá hoa ngàn
Mảnh mai trắng xoá muôn
vàn kim cương...
Luạ nhàu rượu nóng trào
dâng
Dưới trăng biển khóc dã
tràng cát xe
Gót chân lạnh lẽo ê chề
Niềm vui le lói não nề qua
mau...
Xót xa ngọn sóng bạc đầu
Con tim nếm trải dãi dầu nắng
mưa
Tình đi đọng mối u sầu
Đoạn đường ngắn ngủi châu sa lệ ngừng!
16.2.2012 Lu Hà
Cô Hồn
Lang Thang
cảm tác thơ Phạm Minh
Tuân: Chiêu Cô Hồn
Cô hồn chiều lạnh gió đưa
Thủy triều hư ảo nghìn thu
bóng mờ
Oan hồn nhỏ bé dật dờ
Mịt mù sướt mướt bến bờ
nào đây
Lụy đời bao nỗi đắng cay
Làm sao xiêu thoát đoạ đầy
trần gian
Nép theo cánh hạc mưa chan
Xót xa nuối tiếc tấm thân
rã tàn...
Giăng sầu sập bẫy thế nhân
Lập loà đom đóm giao hoan
buổi đầu
Gặp nhau ở bến giang đầu
Nỉ non khóc lóc cảnh nhà lầm
than
Phôi phai nổi loạn ma thần
Mầm non mới nhú trăng tàn
héo hon
Dập dìu sóng biển trào
tuôn
Lân tinh lấp loé bồn chồn
vẩn vơ...
Sụt sùi chiếc bóng con đò
Ăn mày cưả Phật bao giờ đầu
thai?
Âm u sáu nẻo trần ai
Hồ tinh bá đạo bất tài nhiễu
nhương
Than ôi! cảnh ngộ nhiễu
nhương
Côn trùng rên rỉ thê lương
não nùng
Từng đoàn già trẻ còng
lưng
Trườn trên vũng cháo lá rừng
sương rơi!
17.2.2012 Lu Hà
Con Tàu Định
Mệnh
cảm tác thơ Mai hoài Thu:
Ước Muốn...
Thấy ta thác đổ làm chi
Mạch sầu thấm đẫm biết về
nơi đâu...?
Ngàn năm rong ruổi giang đầu
Thương chòm mây bạc bể dâu
nhân tình...
Nhấp nhô kià sóng lân tinh
Tung tăng trắng xoá biển
xanh chập chờn
Con tàu định mệnh vô hồn
Hát ca ảo vọng nguồn cơn hận
trời...
Làm người mất trí chơi vơi
Lang thang giưã phố tả tơi
chợ đời
Trần gian khổ lụy khóc cười
Muộn phiền điên đảo thảnh
thơi chôn vùi...
Mảnh hồn bay bổng buồn vui
Phù du cõi tạm hỡi người
trần ai
Chìm sâu giấc mộng canh
dài
Ê chề trơ trọi chương đài
thiên thu...!
14.2.2012 Lu Hà
Đàn Con
Thiên Chuá Đau Thương
tặng mẹ anh Paulus Lê văn
Sơn
Cuối cùng chúng đã bắt anh
Con trai cuả mẹ thông minh
tuyệt vời
Những bài văn để nhớ đời
Thấm tình nhân loại mưa
rơi lạnh lùng
Mẹ mang trọng bệnh thê
lương
Từng giờ khắc khoải chờ
mong con về
Mẹ ơi! cái chết gần kề
Quỷ đâu chịu thả não nề
canh thâu
Chính quyền gán tội trên đầu
Viết bài vạch mặt giaó tà
yêu ma
Ngậm ngùi thế giới hoàn cầu
Việt Nam khủng bố đẫm màu
máu tuơi
Thanh niên công giáo vưà rồi
Tống giam hàng loạt Chuá
Trời xót thương
Giặc Tàu chiếm đoạt biển
đông
Công hàm bán nước Hồ- Đồng
công khai
Bất lương tham nhũng độc
tài
Tiếm danh nhà nước cáo cầy
nổi điên
Giàu sang phú quý lợi quyền
Chia nhau từng nhóm tài
nguyên bán dần
Chó săn hà hiếp muôn dân
Bịp mồm báo chí việt gian
lạc loài
Đồng bào khắp chốn ta ơi!
Chút tình non nước giúp
người khổ đau
Cô đơn người mẹ tuổi già
Không nơi nương tưạ mịt mù
gió sương
Lẽ nào dương mắt mà trông
Vài đồng ngoại tệ rửng rưng sao đành?
Vài đồng ngoại tệ rửng rưng sao đành?
Đàn chiên thiên chuá sáng
danh
Phúc âm chan chưá lòng
thành trăm nơi
Maria chảy lệ hoài
Thái Hà giáo xứ tràn đầy
yêu thương
Tên bà là Trần Thị Hường
Giúp người thập tử trên
giường đợi con...
Nỗi lòng thổn thức nguồn
cơn
Thuốc men viện phí mưa
tuôn lệ tràn
Mẹ anh là Đỗ Thị Tần
Thắm tình biển cả trăng ngàn sáng soi!
Thắm tình biển cả trăng ngàn sáng soi!
15.2.2012 Lu Hà
Lục Bát
Tâm Tư Chùm 52
Linh Hồn
Bơ Vơ
cảm tác bức ảnh Chiếc Lá
Vàng
Trời ơi! em đẹp vô cùng
Mà sao em đã vội vàng ra
đi?
Thương em tuổi ngọc xuân
thì
Tóc mây loã xoã đất trời đổ
mưa...
Chập chờn sương nhỏ canh
khuya
Hồn em thấp thoáng chân cầu
gió đưa
Than ôi! nhân thế ta bà
Bắc Ninh quan họ la đà lá
bay...
Nguyên do chẳng thấy tỏ bầy
Lòng anh thấp thỏm đắng
cay ngậm ngùi
Ngày nào huynh muội cùng
vui
Thơ say ý nhạc vơi đầy nỉ
non...
Mà nay biển vọng sóng cồn
Lân tinh hoang đảo oan hồn
bơ vơ
Hồn trinh lạc ở bến nào
Âm u gió thổi vi vu não
nùng...!
Sầu vương canh cánh bên
lòng
Nỗi niềm tâm sự theo dòng
sông trôi
Trần gian rụng cánh hoa
rơi
Bồng bềnh hoang đảo chơi
vơi biển tình
14.2.2012 Lu Hà
Hồn Đau Rượu Đắng
cảm tác thơ Mai hoài Thu
và Thủy anh Lam: Chén Rượu Đời
Hồn đau rượu đắng khối sầu
Đêm nay chẳng biết về đâu
bây giờ?
Nhân tình thế thái hư hao
Thay màu áo bạc nghẹn ngào
xót xa...
Uống đi sáu nẻo ta bà
Mộng rơi sương đọng mái đầu
tương tư
Đêm khuya trăng sáng chân
cầu
Bờ môi thấm mặn giang đầu
nỉ non...
Uống đi tủi hận trào tuôn
Cho mây chếnh choáng gió
buồn ngừng lay
Cho sao rơi rụng tối nay
Nghiã tình ân ái trắng tay
còn gì...?
Uống say biển cả chơi vơi
Cho phai kỷ niệm tả tơi cuộc
đời
Cho hoa hết cả bồi hồi
Bướm ong rã rượi biển khơi
chập chờn...
Còn ai thổ lộ nguồn cơn
Vơi đầy ân nghiã bồn chồn
yêu thương
Trăm năm tượng đá rêu vong
Biển còn đo được cõi lòng
thẳm sâu...
Chén này lơi lả canh sầu
Ngày mai còn nhớ ai đâu mà
chờ...?
Trầm luân tìm lại con đò
Mà sao ngơ ngác hững hờ dòng
trôi...
Mềm môi chén rượu cạn rồi
Mặc đời phiêu lãng trăng
rơi bóng mềm
Vùi chôn ảo vọng êm đềm
Mưa rơi thấm ướt bên thềm
lá bay
Rót đi chén rượu sầu cay
Bóng ma thấp thoáng lung
lay ánh đèn
Buồn đưa theo áng mây đen
Hương đời nghèn nghẹn ưu
phiền buông xa...
Hàng hiên thánh thót nhạt
nhoà
Bao nhiêu thương nhớ mịt
mù lòng ta
Trên kia nhấp nháy ngân hà
Dưới này có kẻ châu sa
canh tàn
Khóc cho một thuở nồng nàn
Chén duyên chén nợ muôn
vàn tử sinh
Trăm năm hận mái đầu xanh
Đa tình tự cổ năm canh sụt
sùi!
16.2.2012 Lu Hà
Kiếp Đời
Ai Ta
cảm tác thơ Hoa Mai: Chữ
Ta
Chữ ta cùng với chữ ai
Khổ đau bi lụy trần ai tủi
sầu
Chữ ai phải chịu cơ cầu
Vì ta cam chịu mái đầu héo
hon
Năm canh lệ chảy nguồn cơn
Tương tư chất nặng vương
buồn thiên thu
Hỡi ai gieo mãi gió mưa
Bọt bèo trôi nổi giang đầu
người ơi!
Đa tình tự cổ chơi vơi
Hơn thua lỗ lãi tả tơi hận
tình
Yêu vào là khổ cho mình
Làm sao dứt được chúng
sinh muôn loài
Phù du duyên phận nổi trôi
Trả vay vay trả kiếp đời
ai ta.
11.1.2012 Lu Hà
Giấc Mộng
Thiên Thai
tặng Thủy Anh Lam và Thi
Nguyên
Hai nàng tiên nữ thướt tha
Tóc mây một giải bướm hoa
ngạt ngào
Nối thơ lớp sóng dạt dào
Lăn tăn tám chữ má đào
lâng lâng
Cầu vồng ngũ sắc trào dâng
Nhìn mây mà tưởng váy nàng
tiên nga
Bâng khuâng dạo gót Lu Hà
Đào nguyên lạc lối búp ngà
sen non
Lầu quỳnh cưả tiá gác son
Nghê thường dạo khúc tâm hồn
Thi Nguyên
Áo lông rực rỡ thiên nhiên
Anh Lam hoan hỉ thuyền
quyên gợi thì...
Trần gian cám cảnh thị phi
Mấy khi thắng cảnh thiên
thai đừng về
Bồng lai suối mát tràn trề
Quê hương xứ sở não nề bon
chen
Bồ đào mĩ tỉu liên miên
Phun châu nhả ngọc dịu hiền
cánh hoa
Phong văn ngây ngất nhạt
nhoà
Tiếng mau sầm sập như vưà
đổ mưa
Tiếng khoan dìu dặt nắng
trưa
Hoàng hôn bảng lảng dư
thưà âm thanh
Một năm vụt thoáng qua
nhanh
Trăm năm hạ giới đầu xanh
bạc đầu...
2.1.2012 Lu Hà
Lời Thề
Khắc Cốt Ghi Xương
tặng Vườn Thơ
"Kiếp này vừa lỡ cung đàn,
"Kiếp này vừa lỡ cung đàn,
Kiếp sau xin hẹn chung làn
đôi tay.
Cùng nhau thơ kết vần hay,
Để cho cuộc sống vui say
chữ tình"
Ân ân ái ái rập rình
Kiếp sau đắm đuối chúng
mình với nhau
Lời thề khắc cốt chôn sâu
Ghi xương từng nét ngàn
thu lá vàng
Trước sau cũng sẽ gặp nàng
Luân hồi vạn kiếp mơ màng
phím loan
Lưạ tay đàn gảy đòi cơn
Hồn thơ thuở ấy bồn chồn xử
xanh
Se tơ kết cỏ ngậm vành
Nghiã tình để lại đẫm cành
phù dung
Non cao nước biếc trập
trùng
Phượng cầu hoàng đã đoạn
trường một cung
Thiếp nay xin nguyện cùng
chàng
Đầu thai chuyển kiếp xin đừng
có quên
Lời thề động đến nhân
duyên
Thiên đình Nguyệt Lão chư
tiên cảm lòng.
14.2.2012 Lu Hà
Hạnh
Ơi!Luân Hồi Nổi Trôi
tặng Pich Hạnh
"Yêu vào là khổ cho
mình
Làm sao dứt được chúng
sinh muôn loài"
Hạnh ơi! lại thấy em cười
Hồn nhiên con cá bồi hồi
dòng sông
Em tôi soi đoá hoa hồng
Tóc mây loã xoã cho lòng
ai sôi
Trùng dương dặm thẳm xa
xôi
Mảnh hồn trăn trở chơi vơi
biển chiều
Thướt tha thiếu nữ yêu kiều
Thương người quân tử liêu
xiêu bóng hình
Hôm nay lại thấy cô mình
Miền quê chợ núi tâm tình nôn nao
Miền quê chợ núi tâm tình nôn nao
Bướm ong xao xuyến dạt dào
Đôi dòng tri ngộ má đào
duyên thơ
Bao giờ cho đến bao giờ
Thiên đình chấm sổ kiếp nào
Hạnh ơi!
Yêu vào là khổ cái đời
Đố sao đoạn tuyệt luân hồi
nổi trôi...
13.2.2012 Lu Hà
Mưa Sầu
Gió Bạc
cảm tác thơ Mai hoài Thu:
Mưa Chiều Tháng Sáu
Mưa về phố lạ chiều giăng
Ngậm ngùi tháng sáu dở
dang lỡ làng
Hạt mưa rơi xuống bẽ bàng
Nhớ thương em đếm ngỡ
ngàng mây bay...
Mưa sầu kỷ niệm còn say
Bờ mi ướt đọng lệ cay đôi
hàng
Hồn cô lạnh lẽo bên đàng
Vai gày thấm áo nhẹ nhàng
bước đi...
Mưa về tóc rối anh ơi!
Nhớ anh da diết một thời
đã qua...
Lang thang sáu nẻo ta
bà...
Trầm luân khổ ải mắt sầu
tương tư...
Nghẹn nghào nức nở gió đưa
Nhịp mưa thánh thót chân cầu
năm xưa...
Mưa ơi! có biết lòng ta
Sụt sùi nhỏ mãi mái đầu
phong sương...
Mưa tình từng giọt vấn
vương
Vỡ tan rơi xuống lòng đường
than ôi!
Mưa rơi... mưa lệ... tả
tơi!
Mưa nào có biết lòng người
khổ đau...!
10.2.2012 Lu Hà
Mưa Tràn
Lệ Rơi
cảm tác thơ Mai hoài Thu:
Làm Sao Cởi Trói ( Đường Thi )
Nhớ ai thì khổ vì ai
Ai nào có thấu trần ai tủi
sầu
Tương tư chất nặng trong đầu
Lược gương biếng trải uá
màu cỏ cây
Đa tình bi lụy đắng cay
Mộng mơ thơ thẩn vơi đầy
năm canh
Con chim nó hót trên cành
Nhởn nhơ trêu ghẹo tiền
đình nỉ non
Bồng bềnh trôi nổi nguồn
cơn
Đầm đià gối vỗ môi son má
hồng
Nhạt nhoà năm sắc cầu vồng
Làm sao cởi trói thoát
vòng kim cô
Phật đài giọt nước cam lồ
Cúi đầu lạy mẹ sương mờ
khói tan
Ưu phiền giải thoát thế
gian
Mây đen bao phủ mưa tràn lệ
rơi!
11.2.2012 Lu Hà
Não Nề
Năm Canh
cảm tác thơ Mai hoài Thu:
Mười Mấy Năm Rồi
Chập chờn bến nước quê
hương
Bóng gương lạnh lẽo vấn
vương con đò
Chông chênh cầu khỉ bên bờ
Bóng cô thiếu nữ hồn thơ
nhú đào...
Gốc đa giếng nước ngọt
ngào
Quện sầu khói bếp xôn xao
bướm vàng
Áo dài tha thướt lỡ làng
Phải chăng mười bốn năm
nàng bơ vơ?
Dù cho xa cách thân sơ
Hương thu thoang thoảng dạt
dào tình quê
Đoạn trường dặm nẻo sơn
khê
Nhớ thương! thương quá!
não nề năm canh!
Tháng năm dầu dãi đầu xanh
Hồn thu biêng biếc bến
tình tương tư
Lừ đừ cá lội dưới cầu
Nôn nao một thuở nương dâu
rì rào...!
6.2.2012 Lu Hà
Nhân Tình
Thế Thái Là Chi
chuyển thể thơ Mai Hoài
Thu: Giấc Mơ Tàn
Lắng nghe thánh thót sầu
rơi
Tan trên phiến đá tả tơi mặt
đường
Hoàng hôn phủ kín lá sương
Mịt mờ số kiếp long đong
tháng ngày...
Đốt nhang làn khói cay cay
Đời còn chi nưã cuồng say
mộng tàn
Hồn trinh tim héo vỡ tan
Rưng rưng ngấn lệ muôn vàn
khổ đau...
Buồn dâng như một biển sầu
Trời trăng thương nhớ mái
đầu bờ vai
Xung quanh chẳng thấy bóng
ai
Côn trùng rên rỉ tuyền đài
xa xăm...
Đêm về ma quỷ gằm gằm
Ôm nhau lường gạt nhẫn tâm
nhục hình
Phều phào hai chữ ái tình
Đua chen giành giật nhục
vinh vì tiền...
Gì đâu một lũ đảo điên
Gây bao hận sự ưu phiền thị
phi
Rượu nồng chén đắng nhâm
nhi
Nhân tình thế thái là chi
hỡi người....?
4.2.2012 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét