Thứ Ba, 4 tháng 2, 2014

THƠ MỚI CHÙM 15 VÀ 16



Thơ Tâm Tình Chùm 15


  





Nỗi Lòng Người Lính Cộng Hoà
tặng Thi Sĩ Hàn Thiên Lương

Anh vẫn buồn đau vẫn khổ thương
Nỗi lòng chiến sĩ khóc thê lương
Tháng năm đằng đẵng dài thương nhớ
Đất mẹ ta ơi, lệ ưá dòng


Cũng bởi vì ai tham chiến tranh
Hận thù giai cấp sát sinh linh
Nồi da nấu thịt vùi nhân loại
Ác mộng năm canh giấc chẳng lành

Hỏi lại non sông ai thắng ai?
Da vàng máu đỏ trái tim côi
Thiên đàng chủ nghiã thành hoang địa
Thế kỷ trôi qua nợ gánh đời …

Nỗi buồn xứ sở hận non sông
Đất khách tha hương phận lỡ làng
No đói đâu phải là vấn nạn
Mà sao ta vẫn cứ lang thang …

Tôi viết lời ca đầy cảm phục
Tặng người thi sĩ cuả Miền Nam
Hy sinh chiến đấu vì non nước
Quân lực cộng hoà rỏ máu tim

Tiếng hát canh khuya điệu não nùng
Tâm hồn u uất cuả Thiên Lương
Canh khuya ưá máu niềm vinh nhục
Áo trận xanh màu bạc nắng sương …

3.2.2010 Lu Hà





Tiếng Hát Canh Khuya
hoạ thơ Hàn Thiên Lương

Nưả đêm ai hát sầu non nước
Một thuở xa xưa gọi cố hương
Xao xác cờ bay màu khói lưả
Rừng xanh rúng động quạ kêu sương

Ngấn lệ đầm đià bao xót thương
Ru hồn tử sĩ vọng non sông
Vi vu gió thổi chiều hoang dã
Tê tái ngàn thu một cõi lòng

Thì thầm than thở giận bi ai
Ấm ức canh khuya tắc nghẹn lời
Trang sử thê lương đời chiến sĩ
Nấm mồ vô chủ trăng mờ soi

Hưng phế đôi bờ lặng lờ trôi
Dòng sông chảy mãi nỗi u hoài
Chặn quân xâm lược buôn nòi giống
Nát thịt xương tàn máu lệ rơi !

Tiếng ai như thể giọt mưa xa
Bể khổ trầm luân chốn mịt mù
Bóp nát con tim buồn xứ sở
Mênh mông thăm thẳm hận sơn hà…

30.1.2010 Lu Hà



Thế Cũng Trôi Qua
hoạ thơ tết Võ Đình Tiên

Xuân về viễn xứ cũng nôn nao
Hiu hắt trời Tây gió nghẹn ngào
Tâm dạ bâng khuâng hồi tưởng nhớ
Mây vàng lãng đãng nắng chiều qua…

Mấy chục năm rồi xa cố hương
Bờ tre giếng nước cái ao làng
Muôn loài sinh thái đua nhau hỏi
Hoa nở đào mai chớ vội vàng ?...

Phố xá âm thầm hương khói bay
Tàu xe nườm nượp nỗi u hoài
Ngược xuôi chuyên chở thuyền xa bến
Nặng nỗi truân chiên bạc cõi đời…

Dạo ấy dừng chân trước cưả đình
Ba lô nặng trĩu nắng tàn nhanh
Chiều tà heo hắt lòng đau xót
Hy vọng ngày mai hương gió thanh…

Từ chiến trường xa tôi trở về
Ngổn ngang trăm nỗi mối tình quê
Bà tôi chống gậy ra mừng đón
Nhà lá ba gian thoáng não nề

Tê liệt dày vò ông mấy năm
Năm nay tết đến cháu về thăm
Nhà ta cũng được chia phần thịt
Hợp tác bình quân vất vả thêm

Thế cũng trôi qua mấy chục niên
Cỏ cây hoa lá cũng phai tàn
Đời người mấy chục trăng tròn lẻ
Viễn xứ người ơi, có hão huyền?...

23.1.2010 Lu Hà



Tết Thuở Ấu Thơ
hoạ thơ Võ Đình Tiên

Xuân về tre trúc cũng lao xao
Nhớ thuở xa xưa để trái đào
Áo trắng mẹ may mừng tuổi mới
Tháng năm dành dụm đợi từ lâu

Pháo tết hương thơm rộn xóm làng
Dưa hành thịt mỡ đón xuân sang
Bánh chưng câu đối hoành phi đỏ
Chúc tụng theo cha khắp họ hàng

Các cụ quần the khăn xếp đóng
Chỉnh tề chững chạc khấn ơn trời
Ông bà ông vải mừng hoan hỉ
Hồn về con cháu khắp muôn nơi

Tổ tôm cờ kéo hát linh đình
Má đỏ môi son thắm mộng tình
Liếc mắt duyền thầm con số đỏ
Quẻ này ra thế rất thần linh

Phiên chợ đầu xuân càng bộn bề
Người đông chen chúc chốn thôn quê
Rau xanh thịt cá đều tươi cả
Riêng Xẩm cò cưa điệu não nề…

Cụ Đồ muá bút vần thơ đối
Mấy kẻ say mê vận đỏ đen
Xóc điã càng chơi thêm khát nước
Cầu cho phúc lộc đón mừng xuân

Đất khách xa xôi nghĩ phận mình
Tha hương từng trải cuộc tồn sinh
Mấy vần thơ tết thời thơ ấu
Theo cánh chim bay vờn đỉnh xanh.

22.1.2010



Luân Hồi Nước Lại Về Nguồn
hoạ thơ Hàn Thiên Lương

Mang nặng đẻ đau giưã núi non
Mảnh mai giọt nước cuả trần gian
Bơ vơ luồn lách từ hang hốc
Trôi nổi trường giang khóc nhớ nguồn

Biển động bao la vọng cố hương
Bao nhiêu sóng gió nỗi thê lương
Dập vùi tan nát buồn thê thảm
Đỉnh nuí quê nhà bao xót thương

Chảy ngược làm sao ôi thế nhân
Ngàn năm u uất gió thông ngàn
Đêm đông bão tố từng khe suối
Lá rụng mưa rừng ai oán than

Con đã sinh thời con phải đi
Luân hồi số kiếp ở trần ai
Quê hương yêu dấu hoài mong nhớ
Nước chảy đời trôi hận biệt ly…

14.2.2010 Lu Hà



Mộng Tưởng Canh Dần
hoạ thơ Võ Đình Tiên

Đọc Võ Đình Tiên hoạ tứ thơ
Nưả đời lăn lóc cõi chiêm bao
Bao nhiêu mộng tưởng hoài thương nhớ
Đất mẹ người ơi, chớ hững hờ …

Ta đã xa nhà lạc bóng trăng
Họ hàng thân thiết khói mây sương
Sông sâu uốn khúc dòng thăm thẳm
Ai biết rằng ai đã lỡ làng …

Sóng nước chôn vùi hạt máu rơi
Lợm mùi xác pháo tối trời mây
Việt Nam xa nhớ buồn thê thảm
Có muốn về thăm cũng muộn rồi …

Ta nhớ ngày xưa trước cổng đình
Tưng bừng le lói ánh bình minh
Pháp thua xua bóng hồn ma trắng
Lũ quỷ da vàng lại xuất tinh ?

Xuân về làng xóm hội say mê
Từng tổ đổi công hết bộn bề
Cơm no áo ấm nhờ ơn Đảng
Hàng mã đổi trao vẫn não nề ?...

Ai có ngờ đâu phận đỏ đen
Trái tim lầm lỡ rã phai tàn
Trải bao thập kỷ sầu tan tác
Chủ nghiã tam vô đã héo mòn

Tết đến xuân về đỉnh núi xanh
Sơn lâm chốn ấy khóc thương mình
Canh dần năm hổ còn lưu luyến
Một chút dư thưà xương máu tanh ?...

26.1.2010 Lu Hà 






Thơ Tâm Tình Chùm 16



Muà Xuân Xứ Lạnh
hoạ thơ Hồng Nhật Nguyễn Thanh Vân

Xuân thức dậy chưa? Xuân ngủ lâu ?...
Đêm khuya thêm lạnh nỗi cơ cầu
Vi vu gió thổi trời thăm thẳm
Đất khách sương rơi, rụng trắng đầu …

Chén tạc chén thù vẫn chưả say
Xa gần bạn hữu có ai hay
Quê hương ta đó còn chi nưã
Hương khói âm thầm ngấn lệ rơi !

Mưa nắng bao muà lầm lũi qua
Thương từng ngọn luá những nhành hoa
Xót xa tấm tức bao hồn khổ
Đất mẹ ta ơi vẫn tủi sầu !

Huynh đệ tương tàn cỏ dại hoang
Nấm mồ xương trắng khói tàn nhang
Tha hương hải ngoại tìm sinh kế
Ai hiểu lòng ai giưã chốn này ?...

Xuân đến mà sao vẫn tái tê
Chôn nhau cắt rốn mối tình quê
Trùng dương xa thẳm vùi thân xác
Gieo luống khổ đau dưới rặng tre …

Ai nỡ quên đi tuổi ấu thơ
Thời gian đằng đẵng chẳng lu mờ
Đường làng ông dắt con đi học
Nón lá trời mưa bóng nhạt nhoà...

Tai ác làm sao trận gió phong
Phương tây ý thức hệ thê lương
Chiến tranh tang tóc màu cờ đỏ
Khói lưả điêu linh hận chiến trường …

Sốt rét rừng sâu trở lại nhà
Tương lai mờ mịt áng mây xa
Bút nghiên theo gió chiều phiêu lãng
Gặp buổi hư danh ruồi nhặng bâu

Mẹ cha héo hắt già thêm tuổi
Kinh tế gia đình bỡ đói no
Tem phiếu cân đo từng bát gạo
Ưu tiên đãi ngộ chúng chia nhau ...

Ta phải ra đi tìm lẽ sống
Chân trời xa lạ kiếp tha hương
Tự do tư tưởng bầu tâm huyết
Xuân đến đông tàn lạnh vết thương!

Chú Thích: Thơ chỉ mượn vần bằng chữ cuối trong từng câu, nhưng nội dung tâm trạng là cuả riêng tôi.

2.2.2010 Lu Hà



Thầm Thì Em Nói Với Thơ
hoạ thơ Huệ Thu

Như con chim hót ở trên cành
Vội vã làm gì vọng tiếng oanh
Thong thả chờ nhau đôi mắt biếc
Tình yêu chắp cánh mộng trời xanh

Hãy nói đi anh chỉ nưả lời
Đừng như sông nước lặng lờ trôi
Thề non hẹn biển làm chi nưã
Em sợ rằng anh lỡ nuốt lời . . .

Em khắc trong tim bóng nhạt nhoà
Mờ mờ nhân ảnh giưã đêm mưa
Làm thân con gái em đâu dám
Lỡ bước sang thuyền lạc bến mơ . . .

Đời người con gái cánh hoa thương
Chỉ nở một lần có biết không?
Ván đã đóng thuyền duyên đã tận
Đoạn trường em chịu bến mênh mang

Như con chim nhỏ trong lồng kín
Duyên phận ai đâu học chữ ngờ
Lảnh lót hót vui chào buổi sáng
Đêm tàn trăng lạnh lá sầu thu

Bát ngát nương dâu cuộc biến suy
Dòng sông chở mãi nỗi u hoài
Rừng xanh núi biếc đâu chăng tá
Ai khóc cho ai những ngậm ngùi

Hãy hiểu nỗi lòng em thế nhé
Bao nhiêu tâm sự viết thành thơ!

18.1.2010 Lu Hà




Lối Mòn Xa Nhớ
hoạ thơ Nguyễn Phan Ngọc An

Đêm khuya lạnh lẽo trắng bờ sương
Tủi phận Hằng Nga chiụ lỡ làng
Giọt lệ mưa ngâu thành sỏi đá
Châu sa lã chã cũng thành băng

Muà đông thiếu phụ buồn cô quạnh
Nhớ mẹ thương đời vương khổ đau
Nẻo cũ vườn xưa chiều lộng gió
Liêu xiêu bóng ngả cuối bờ dâu

Canh tàn nến rỏ mộng xa xăm
Mây gió hoàng hôn nắng nhạt tìm
Sông núi bao la mờ ảo ảnh
Lối mòn bóng mẹ khắc trong tim

Rên rỉ côn trùng khắp xóm làng
Mênh mông sóng biển hận trùng dương
Bơ vơ hương khói tìm đâu nhỉ
Mẹ cuả con ơi, bao nhớ thương

Nhạt nhoà sương phủ trắng sườn non
Khắp chốn xa gần sông núi ngăn
Sáng tối âm u bầu khí quyển
Dương trần ai oán cảnh lằm than

Tử biệt sinh ly cuả một thời
Đau lòng con lắm mẹ già ơi !
Ra đi chim cũng buồn không hót
Ai tiễn Mẹ tôi chặng cuối cùng ?

Tết đến xứ người cơn gió thâu
Chậu mai hiu hắt cũng buồn đau
Bên song cưả sổ hoa xuân tuyết
Chồi lá xanh non đượm nỗi sầu

Một nắng hai sương gương sáng soi
Trăng thu vằng vặc nhớ ơn người
Thắt lưng buộc bụng công ơn Mẹ
Nghiã nặng con mang suốt cuộc đời

Lên tỉnh học hành nỗi khó khăn
Đường xa vất vả dặn chuyên cần
Bao nhiêu phí tổn mình ai chiụ
Khắc phục dần dần con gái ngoan

Kinh thành đô hội chốn bon chen
Lạc lõng lại may có bạn hiền
Đền đáp công ơn con gắng sức
Có công mài sắt cũng thành kim

Cha tôi vì nước vì non
Thay chồng gánh vác nuôi con mẹ hiền
Con cò lặn lội hoàng hôn
Ra công bắt tép lo toan mọi điều
Thương con chẳng quản sớm chiều
Viễn phương hình bóng bao nhiêu nỗi niềm
Trăng lên trăng đứng trăng tròn
Bao nhiêu thập kỷ vẫn còn vấn vương
Mong sao danh phận huy hoàng
Công ơn trời biển tình thương vô vàn
Đầu xuân năm gọi Canh Dần
Tâm tư tìm lại lối mòn thuở xưa…

25.1.2010 Lu Hà




Chiều Mưa Cuối Năm
hoạ thơ Hàn Thiên Lương

Chiều viễn xứ mênh mông buồn vô tận
Đám mây đen rỏ lệ góc chân trời
Đàn kiến nhỏ tha hương tìm tổ ấm
Cánh chim bằng biền biệt ánh trăng soi

Người thổn thức nâng chén sầu bị lụy
Nỗi niềm đau nức nhối bóng chinh nhân
Bên song cưả cuối năm muà tuyết lạnh
Thả hồn bay tìm lại chốn điêu tàn

Ôi! Năm tháng nuôi dài thêm nỗi nhớ
Từng bờ tre xoã tóc giếng xanh trong
Hoa đào nở muà xuân về pháo nổ
Dòng sông quê thầm lặng mãi trong lòng

Thế là hết tan đi bao mộng ước
Mái nhà tranh lam khói phủ mây chiều
Bên bếp lưả nước sôi mùi giản dị
Tiếng mẹ hiền u uất nỗi thương đau

Cơn sóng dữ đại dương vùi thân xác
Dặm trường xa dày đặc lắm chông gai
Đời ghẻ lạnh gót chân mòn sỏi đá
Chiều cuối năm bàng bạc vấn vương hoài

Chén ruợu đắng xót xa đời cô lữ
Bước chân đi nhang khói phủ sương mù
Nơi chôn nhau bỗng hoá thành xa lạ
Lòng hận thù nuốt trọn hết thương yêu

Cứ tăm tối điên cuồng trong cuồng vọng
Nghe theo ai mà ác độc khinh người
Ôi !Quê hương đã hoá thành hoả ngục
Xoá tình thương ai là kẻ vô loài ?....

18.1.2010 Lu Hà




Cuốc Gọi Chiều Hoang
hoạ thơ Hàn Thiên Lương

Khắc khoải chiều thu thương khóc ai
Thảm thê con Cuốc mãi kêu hoài
Vàng bay nắng uá buồn tê tái
Canh cánh trong lòng mưa gió phai

Sầm sập bên trời sủi bọt ngâu
Hàng cây chịu rét lá rung sầu
Đôi bờ hoang vắng mờ quan ải
Cuồn cuộn trôi dòng động biển dâu

Mênh mông muôn ngả hồn thăm thẳm
Chỉ nỗi thương đau bận cõi lòng
Biền biệt xa nhà mong trở lại
Con sông yêu dấu cuả quê hương

30.1.2010 Lu Hà




Dĩ Vãng Một Thời
hoạ thơ Thanh Hoàng

Dĩ vãng vùi chôn hương khói mong
Năm thương tháng nhọc phận lưu vong
Ngày xuân tết đến còn ai hỏi
Kỷ niệm quê hương vẫn nặng lòng

Thôn xóm còn đây thật lạ lùng
Túp lều lãng đãng ở ven sông
Đường đi vắng ngắt người qua lại
Thoang thoảng lời ca điệu não nùng

Lối cũ cỏ hoang thuở ấu thơ
Trường làng hiu hắt gió sương mờ
Tầu tiêu ủ rũ sầu ngơ ngác
Nhớ bạn gốc đa gió nghẹn ngào…

Cát biển mênh mông trải nắng vàng
Vi vu thầm gọi những hàng thông
Thuyền ai cánh trắng đời trinh nữ
Tre trúc sương gieo hạt lỡ làng…

Đồi trọc rừng hoang cảnh khốn cùng
Đất khô suối cạn ngẩn ngơ thương
Đêm trăng vắng tiếng hò quăng lưới
Theo lái thuyền em bạc má hồng

Thôi thế thì thôi phận lỡ làng
Còn đâu hẹn biển với non sông
Trai thanh gái lịch duyên nồng thắm
Xao xác hoàng hôn bóng xế hồng

Tê tái chiều buông những lá dưà
Rơi vào quên lãng nỗi hư hao
Nhớ cô hàng xóm muà xuân ấy
Chẳng biết bây giờ em ở đâu?

Mấy thập kỷ qua hận thế trường
Điêu tàn khói lưả nỗi thê lương
Giàu nghèo tranh đấu cho ai nhỉ
Triệu dải khăn tang mồ cỏ hoang!

4.2.2010 Lu Hà




Gọi Hồn Tử Sĩ
hoạ thơ Bùi Thảo

Khói hương toả mắt cay đau đáu
Lệ tuôn trào chan chưá bờ sâu
Hoàng hôn lãng đãng mây chiều
Người đi kẻ ở âu sầu năm canh

Đời trai tráng tử sinh chi vị
Vì muôn dân khổ lụy thương anh
Giang sơn cẩm tú an bình
Suối vàng ai oán mối tình trần duyên

Gió hiu hắt triền miên biên ải
Giưã bưng biền bom trải đạn rơi
Xương tàn thịt nát tro bay
Vi vu gió thổi cỏ cây tiêu điều

Thế chiến quốc u sầu sông núi
Nợ chinh nhân tê tái tang bồng
Kể gì thành tích huân chương
Chói trang lịch sử chiến công huy hoàng

Rồi một buổi trời buông mây ập
Giưã hoang tàn lưả táp đạn bay
Bao nhiêu tử sĩ đắng cay
Trực thăng đưa xác khói say chiến trường

Anh ngã xuống tơ vương trăn trở
Nghiã tao khang chồng vợ bền lâu
Đêm suông trăng lẻ trên đầu
Nấm mồ thê thảm dãi dầu nắng mưa.

2.2.2010 Lu Hà


Chú Thích: Tên đề các bài thơ hoạ tôi đều đặt lại theo ý muốn cuả tôi.
Ngày đó do xơ xuất tôi không ghi thêm tên các bài thơ gốc ở bên cạnh
Bây giờ tìm lại để đối chiếu rất khó khăn vất vả cho tôi, mong các bác thứ lỗi cho.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét