Thứ Ba, 4 tháng 2, 2014

THƠ MỚI CHÙM 19 VÀ 20



Thơ Tâm Tình Chùm 19 

 






Phơi Luá

Khi con tu hú gọi muà hè
Dạo rực hoa lòng phượng vĩ ơi
Cháu lại cùng bà phơi luá mới
Sân vàng óng ánh đẫm mồ hôi


Bà bảy mươi rồi tóc bạc rơi
Giưã trưa nóng nực quá đi thôi
Rát bàn chân trẻ vưà lên chín
Lẽo đẽo theo bà đạp luá tươi

Năm tháng qua đi lại nhớ nhà
Đất trời đâu phải ở quê ta
Mưa hay nắng vẫn thường thay đổi
Miền trung du sáng nắng chiều mưa

Hồn Bà phiêu bạt ở đâu xa ?
Cháu gửi tiền xây lại nấm mồ
Có biết chăng tìm về cố quốc
Xa quê hương gửi đám mây đưa

Ba mươi năm về lại thăm nhà
Nhìn lại cái sân cháu nhớ Bà
Chiều nắng xanh lam cơn gió lạnh
Hàng cau thấp thoáng bóng chiều tà…!

2008 Lu Hà




Nhẹ Gánh Siêu Thăng
hoạ thơ Minh Tâm cư sĩ

Tìm về cực lạc cõi hư không
Siêu thoát bờ mê chẳng thẹn lòng
Bể khổ trầm luân còn để lại
Hai tay buông sả đạo thần thông

Phú quý làm chi nặng gánh đời
Bon chen bể thảm cực mà thôi
Tấm thân phù thể hồn viên mãn
Âm dương đôi ngả mộng chia đôi

Ngược xuôi thiên hạ chỉ vì tiền
Bệnh tật thoát sao tuổi lão niên
Chắt bóp bao nhiêu rồi cũng hết
Quanh năm suốt tháng vẫn ưu phiền

Tiếng trống đưa ma tiễn một đời
Chơi vơi hồn lạc mải ham chơi
Dương trần bi lụy đừng tham vọng
Hỉ sả chia tay đón nụ cười

Nhân quả luân hồi mãi thế chăng ?
Bao nhiêu mộng ảo cõi vô thường
Hỏi xem tiền kiếo bao ân oán
Nên để kiếp này hận gió trăng

Trước lúc ra đi dạ trắng trong
Gạt sầu ly biệt lệ lưng tròng
Khuyên ngăn con cháu đừng thê thảm
Nhẹ bước siêu thăng tới niết bàn

12.12.2009 Lu Hà




Chim Khách Cuối Năm
hoạ thơ Bùi Ngọc Tô

Tê tái đông tàn động gió xuân
Cuối năm khai bút nhẹ theo vần
Hoàng hôn bảng lảng chiều sương tuyết
E lệ tình riêng cúc ngại ngần

Hoa lá âu sầu tủi tấm thân
Còn đâu rạo rực thuở xa gần
Cuối năm không thấy người thăm viếng
Ngao ngán giưã trời mây khói tan

Đau xót trào dâng nhớ bạn bè
Kẻ đi người ở mối tình quê
Bốn phương thăm thẳm trời xanh biếc
Đất khách thâm tình ai với ai ?

Văng vẳng ngoài vườn chim khách kêu
Hàng cây chịu rét cảnh tiêu điều
Lẻ loi tìm kiếm gì chi nưã
Đợi nắng xuân về chim mến yêu...

2.1.2010 Lu Hà




Chiều Viễn Xứ
hoạ thơ Hàn Thiên Lương

Buồn tê tái cây thông già hiu hắt
Đứng bơ vơ lạnh lẽo giưã xa xăm
Đôi mắt ướt khát khao nhìn khắp cả
Cánh đồng hoang không một bóng âm thầm

Chôn kỷ niệm u hoài vào dĩ vãng
Áng mây chiều rỏ lệ xuống quê hương
Bỗng thức dậy sôi lòng người thứ lữ
Mái nhà xưa le lói khói mù sương !

Con đom đóm lập loè sau cánh cưả
Gió heo may lay lắt lá dưà xanh
Nỗi âu sầu vương đầy bên bếp lưả
Bóng Mẹ già lọm khọm góc nhà tranh

Cảnh thanh bình mây đen thành tăm tối
Bắc phương về là một dải phù điêu
Súng đạn nổ chia ly đàn sẻ nghé
Cầm tay con lã chã giọt u sầu

Trên đất Mỹ xót xa lòng cô lữ
Chiều cuối năm xao động khoảng trời mơ
Khói nghi ngút hương trà sao cay đắng
Có ai cùng trong cảnh ngộ ly tao?

Thế mới biết ra đi là biền biệt
Giải sơn hà xa tắp nỗi bi thương
Ai chia cắt trái tim người viễn xứ
Những cô hồn bìển động khóc thê lương....

31.12.2009 Lu Hà




Tôi Lại Trở Về
hoạ thơ Nguyễn Thành Giang

Đầy chán nản bơ phờ tôi tự hỏi
Ở hay về nơi làng xóm yêu thương
Những tháng năm trần trụi giưã phố phường
Để kiếm sống sống vì bát cơm manh áo

Ôi tha thiết mái nhà tranh vách lá
Cứ lao xao cỏ mọc lá thu vàng
Bóng em tôi vẫn duyên dáng dịu dàng
Thuở đi học dắt tay nhau đến lớp

Con đưòng nhỏ dấu xưa đầy kỷ niệm
Hoa bướm bay cùng đôi mắt ngây thơ
Trời đầy sao huyền ảo đến bây giờ
Em bé bỏng cho hồn tôi nâng cánh

Em vẫn thế nét chân thành thảo mộc
Nỡ lòng nào tôi lại bỏ ra đi
Đời bon chen nhày nhuạ nỗi u hoài
Nơi phố thị đỏ đen thưà lạc lõng

Rời thành phố trở về nơi yêu dấu
Tìm em tôi diễm lệ ở đâu đây
Chân cầu xưa ấp ủ mối tình dài
Nghe tiếng trống tựu trường mà hồi cảm

Tôi trở lại nơi tôi hằng mong nhớ
Những đêm dài thao thức tới canh khuya
Cầm tay em mộng mị gió thu chờ
Cả hai họ thầm mong tôi trở lại.

10.12.2009 Lu Hà 






Thơ Tâm Tình Chùm 20




Người Hành Khất
hoạ thơ Nguyễn Thành Giang

Người hành khất chống gậy trong đêm tối
Lê thân tàn trên đường phố quê hương
Không bạn bè và những kẻ qua đường
Chút bố thí cho cô hồn tiều tụy

Rồi ngả mũ nghiêng mình trên ghế đá
Ruỗi hai tay trút hơi thở cuối cùng
Trong bóng đêm thăm thẳm gió lạnh lùng
Bầy quỷ đói nhe răng đòi thân chủ

Tiếng rên rỉ bao côn trùng thê thảm
Khóc kinh hoàng bên góc phố thê lương
Có nghe chăng sông núi giống Lạc Hồng
Dân tộc Việt biết bao giờ đứng dậy?

Triệu hành khất đưa tay sờ lên ngực
Vẫn nghe theo nhịp đập cuả bi thương
Ôi đau thương thế kỷ mộng thiên đường
Vẫn chưa hết bao trái tim hấp hối….

9.11.2009 Lu Hà



Nguyện Ước
hoạ thơ Nguyễn Thanh Giang

Nguyện làm gió giưã trời mây trắng
Nâng cánh diều em bé tự do
Bao khát khao cho đời tủi nhục
Dòng sông quê lặng lẽ u sầu

Xin làm chim bóng chiều hoang vắng
Xua nỗi buồn ảm đạm xót thương
Nâng cánh bay thiên thần viễn vọng
Ôi quê hương lầm lạc thê lương

Nguyện cầu giưã sóng thuyền giông bão
Tiếng chõng tre thủ thỉ khóc than
Mưa lất phất oán hờn khóm trúc
Chuyện ngàn thu sầu đọng trần gian

Ước vầng trăng ngọn đèn chân lý
Tan bóng đêm soi lối chỉ đường
Khỏi lạc bước thiên đàng ảo mộng
Bởi lòng người trống rỗng mênh mông.

12.12.2009 Lu Hà




Gọi Hồn Tìm Con

Bóng liêu xiêu vật vờ không vững
Khắp nẻo đường tìm dấu bước chân
Hương khói bay nưả đời khổ hạnh
Lá vàng rơi héo hắt tìm con

Mỗi sáng chiều hiu quạnh nắng mưa
Vành khăn tang đẫm lệ u sầu
Khi thân xác còn là gì nưã
Tiếng gọi hồn tê tái xót xa

Bên bờ sông vắng rợn kinh hồn
Nước đục ngầu lồng lộn khóc than
Có nỗi đau nào hơn thế nưã
Người đàn bà mất trí vì con

Mới hôm qua tiếng cười con trẻ
Nưả cuộc đời dành dụm chắt chiu
Sao bỏ lại ra đi vĩnh viễn
Theo dòng sông định mệnh âm u

Hai bàn tay xé nát hư không
Tìm bóng con biền biệt tận cùng
Tiếng gió thông trêu đuà số mệnh
Người đàn bà mất trí ven sông

Người đàn bà gọi con muôn ngả
Những chốn nơi trẻ nhỏ khắp làng
Rồi chạy theo nhìn cho rõ mặt
Suốt cuộc đời còn lại bến thương…

2.12.2009 Lu Hà

Chú thích: Hình như bài thơ này tôi đã cảm hứng mà sáng tác ra sau khi đọc thơ cuả thi sĩ Nguyễn Thành Giang



Gió Lộng Hồn Thu
hoạ thơ Thanh Huyền

Hiu hiu gió thổi lộng trời thu
Biển vọng xa xăm mãi tít mù
Chẳng biết rằng em có nhớ tiếc
Buổi chiều định mệnh mộng hồn ru

Em ở chân trời cuối biển xa
Hoàng hôn buông thả gió thu ba
Có còn nhớ đến chiều mưa gió
Giang giở tình xưa một khúc ca

Anh đã theo chim lặn cuối trời
Bao nhiêu thập kỷ dấu trong người
Bóng xưa biền biệt không quay lại
Da diết người ơi một nụ cười

Ao ước mà sao chẳng thấy nhau
Trăng sao vằng vặc hẹn mai sau
Luân hồi em nhé còn hy vọng
Ngàn thu xào xạc gió mưa qua…

6.12.2009 Lu Hà




Ảo Ảnh Đêm Trường
hoạ thơ Nguyễn Thành Giang

Mới xuất hiện đã vội vàng vụt tắt
Vầng trời đông ánh sáng cuả thê lương
Vẫn cầm hơi theo gió chướng bi thương
Trong đêm tối rã tan từng mảnh nát

Đường thiên lý tương lai dài mờ mịt
Mặt trời lên sao chẳng thấy hừng đông
Máu mồ hôi giải rắc khắp cánh đồng
Kià nhật thực con gấu đen bắc cực

Tôi trượt ngã toàn thân tươi sắc máu
Trên con đường nhầy nhuạ đến tương lai
Xác đè lên từng lớp lớp chông gai
Đầu lâu trắng nhe răng cưòi nức nở

Tôi đau xót vì không gian điên loạn
Tiếng ru con lạc lõng giưã buổi chiều
Lũ côn trùng rên rỉ suốt canh thâu
Cùng hoà tấu bản hoà đồng thế kỷ

Lê thân bước chơi vơi trên mặt đất
Suốt canh trường sao chẳng thấy bình minh
Tiếng hò reo rầm rập bóng hồng binh
Như ma quỷ trong đem trường ảo ảnh….

10.12.2009 Lu Hà



Chết Đi Một Nưả
hoạ thơ Nguyễn Thành Giang

Thơ nức nở đời anh còn một nưả
Bao yêu thương mà cứ vấn vương hoài
Chén sầu bi nuối tiếc tháng ngày dài
Thu ảm đạm lá vàng muà năm ngoái

Đâu còn nưã muà xuân về hoa nở
Bướm theo hương thơ thẩn mộng cùng mây
Những ái ân nhụy ngọt thắm làn môi
Cơn gió chướng hồn anh thành ngơ ngác

Còn lần lưã tơ duyên thành nặng hạt
Giọt mưa chiều đọng lại nỗi thương đau
Đừng lạnh lùng như cơn gió thoảng qua
Anh chới với tên em vào dĩ vãng

9.12.2009 Lu Hà



Hoạ Thơ Lưu Hoài

Lần đầu tiên tôi đọc thơ Haiku. Thật ra tôi không hiểu rõ nguyên tắc làm thơ Haiku cuả Nhật.
Bài thơ cuả Anh Lưu Hoài tôi cảm thấy thơ mang nhiều tính ẩn dụ, chuyên tả đồ vật, cảnh vật, phong cảnh, hoa lá cành v.v….
Tôi thử hoạ lại theo, nếu có gì sơ xuất mong tác giả và các bạn thứ lỗi cho

1.RUÀ GIÀ

Con ruà mẹ vưà đi vưà đi vưà khóc
Cái thân già ai biết cho đây
Đàn con hụt bước theo dây


2. QUẠ GIÀ

Con quạ già hối hận
Đàn con lạc cõi đời
Thương tiếc thì làm chi


3. NGƯ ÔNG

Nước chảy cá theo dòng
Lăn tăn sôi mặt nước
Ngư ông buồn thế chăng?


4. CON ỐC CỨNG VỎ

Trốn mình trong vỏ cứng
Con ốc nghĩ mình khôn
Khi nước biển dâng tràn


5. HOÀNG HÔN

Trăng dần dần lên cao
Bầy gà con nháo nhác
Đèn bật sáng như sao


6. MƯA ĐÊM

Nưả đêm gầm gió rít
Tiếng lá đổ rào rào
Lộp độp là trời mưa

14.12.2009 Lu Hà

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét